Mười Dặm Sóng Sương Giăng
Chương 4
Mười Dặm Sóng Sương Giăng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Cô nương, ta mang sát khí nặng, người cứ đứng bên ngoài là được."
Đúng là tên ngốc.
Chúng ta nhìn nhau từ xa, Lăng Việt dưới ánh mắt dò xét của ta liền ngượng ngùng xoay người đi.
Thật đáng yêu, sự tương phản này khiến ta rung động rồi.
Trong phòng, không khí ái muội ngày càng đậm đặc, dường như muốn nhấn chìm người ta đến nghẹt thở.
Đông Thanh cuối cùng cũng bừng tỉnh, nàng không thể tin nổi nhìn ta.
"Cô nương... người... hắn... hai người..."
Ta lườm nàng một cái, nha đầu ngốc này, giờ mới phát hiện tâm tư của chủ tử nhà mình sao? Thẩm Quân Mai tổ chức tiệc xem mắt cho những phi tần thất sủng như chúng ta trong cung.
Ta thấy Hoàng hậu như nàng thật sự quá rảnh rỗi rồi.
Mộc Tần vừa theo tổ mẫu về quê, đang ngẩn ngơ thì bị nàng dùng một tờ ý chỉ triệu hồi về.
"Nhu tỷ tỷ, tỷ không biết đâu, muội phi nước đại đến chết ba con ngựa mới về tới đấy."
Mỹ nhân khóc òa lên ngả vào lòng ta, ta thông cảm vỗ vỗ bờ vai vạm vỡ của nàng ấy.
Mộc Tần là con gái út của Mộc tướng quân, từ nhỏ đã luyện đao luyện thương, nên có một thân cơ bắp rắn chắc. Cũng may thể chất nàng ấy tốt, chứ đổi thành phi tần khác, làm sao có thể chạy đến kiệt sức ba con ngựa mà về kịp.
"Mộc Tần muội muội đi đường vất vả rồi, lát nữa bắt đầu tiệc, muội ăn nhiều chút nhé."
"Vẫn là Nhu tỷ tỷ biết thương người."
Mộc Tần vỗ một cái vào vai ta, cười ngượng nghịu.
Thân hình ta loạng choạng, miễn cưỡng chống tay vào ghế, không để mình ngã thẳng xuống đất.
Đối diện có rất nhiều thanh niên tuấn tú đang ngồi, nếu ta ngã sấp ở đây thì còn mặt mũi nào nữa?
"Hoàng thượng giá lâm ~~"
"Hoàng hậu nương nương giá lâm ~~"
Đế hậu nắm tay nhau đi tới, Hoàng hậu một thân châu báu lấp lánh, sắc mặt hồng hào, khiến cho đám khí phụ chúng ta càng thêm thê thảm.
Lúc hành lễ, Lê Quý nhân đứng cạnh ta khẽ lầm bầm:
"Sao ấn đường Hoàng thượng lại đen đến mức này, chẳng lẽ hôm nay ngài ấy..."
Hả?
Ta nghe vậy nhìn về phía Vệ Kỳ Niên, lại bất ngờ chạm phải ánh mắt hắn.
Sau khi hắn nhìn thấy ta thì mặt càng đen hơn.
Đầu tiên là hung hăng trừng ta một cái, lại hất cằm, nhìn người bằng nửa con mắt.
"Ngươi nói hôm nay hắn sẽ thế nào cơ?"
Ta quay đầu hỏi nhỏ Lê Quý nhân, nàng ta đưa ngón tay thon dài ra bấm đốt ngón tay.
"... Chắc là sẽ có tai ương đổ máu nhỉ."
Đáng đời!
Sau khi đế hậu an tọa, yến tiệc cũng chính thức bắt đầu.
Các cung nữ bắt đầu bày món, Mộc Tần ăn sạch từng đĩa một, tốc độ nhanh đến mức để lại tàn ảnh, tiểu cung nữ bày món kia sắp khóc đến nơi rồi.
"Nhu tỷ tỷ, thịt hươu này tỷ còn ăn không? Không ăn cho muội ăn nhé."
Một đũa của nàng ấy đã gắp mất cả miếng thịt hươu nướng của ta, mà một người cũng chỉ có tổng cộng năm miếng, ta bĩu môi, chỉ dám giận mà không dám nói ra.
"Tô tiểu thư, đây là Bệ hạ đặc biệt sai nô tài mang tới."
Mắt Phúc Lai công công híp lại thành một đường chỉ, giọng điệu nịnh nọt. Ta nhìn thịt hươu trước mặt, suýt chút nữa không cầm chắc đôi đũa trong tay. Vệ Kỳ Niên, ta cảm ơn cả nhà ngươi.
Trên tiệc đột nhiên yên tĩnh hẳn, mỗi người đều vẻ mặt phức tạp nhìn thịt trong đĩa của ta. Nếu con hươu này còn sống, chắc cũng bị các nàng nhìn cho chết khiếp mất!
Trong cái nhìn chằm chằm đầy sát khí của Thẩm Quân Mai, ta kiên cường đứng dậy tạ ơn: "Thần nữ tạ Bệ hạ ban thưởng."
Hắn khẽ gật đầu, thần sắc thản nhiên, khiến người ta khó lòng đoán được.
Ta thầm trợn mắt: Cẩu hoàng đế, giả bộ cái gì mà giả bộ.
Tiệc xem mắt tổ chức vẫn rất thành công.
Người nhìn trúng nhau không ít, ngay cả Mộc Tần cũng nhận được không ít ánh mắt đưa tình của các tài tử. Chỉ có ta, không ai để mắt tới.
Thẩm Quân Mai thấy dáng vẻ lẻ loi hiu quạnh của ta, máu bà mối trong người nàng lập tức trỗi dậy, vội gọi một thiếu niên điển trai tới:
"Tô Nhu muội muội, đây là thứ tử Mông gia, Mông tiểu tướng quân."
Ta mỉm cười khom người hành lễ, khiến hắn ngẩn ngơ.
"Mông tiểu tướng quân, hữu lễ."
"Tô tiểu thư, hữu, hữu lễ."
"Choang!"
Vệ Kỳ Niên ngồi trên ghế trên bóp nát cái chén, chỗ kẽ tay rỉ ra chút máu tươi.
Giọng nam cao của Phúc Lai công công lập tức vọt lên cao vút.
"Bệ hạ! Thái y! Thái y!"
Trong đại điện lại một lần nữa yên ắng, ý cười trên mặt Thẩm Quân Mai cuối cùng cũng không giữ được nữa.
Nàng ta có chút tủi thân xoa xoa cái bụng đã lộ rõ của mình.
"Bệ hạ trách thần thiếp vì đã mở yến tiệc này sao?"
Nói xong, khóe mắt Thẩm Quân Mai đã rơi xuống vài giọt lệ.
Vệ Kỳ Niên thấy nàng ta khóc, hoảng hốt vội ôm nàng vào lòng an ủi:
"Trẫm không hề không vui, nàng lương thiện như vậy đã vất vả rồi, còn suy nghĩ cho các nàng, yến tiệc hôm nay làm rất tốt."
"Vậy tại sao Bệ hạ, tại sao..."
Thẩm Quân Mai không nói tiếp nữa, thân thể cứng đờ của nam nhân đã thay lời đáp.
Nàng ta không khỏi nắm chặt vải áo trong tay, như thể làm vậy là có thể nắm chặt trái tim người trước mắt.
Nếu như không có Tô Nhu, thì tốt biết bao.
Tiệc xem mắt cuối cùng cũng kết thúc, ta không còn chút hình tượng nào mà nằm liệt trong xe ngựa, lòng mệt rã rời, trước khi đi còn phải xem một màn kịch Quỳnh Dao.