Mười Dặm Sóng Sương Giăng
Chương 7
Mười Dặm Sóng Sương Giăng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong đầu ta chợt lóe lên gương mặt của Lăng Việt, đúng là không đúng lúc chút nào.
Ặc... được rồi, thử hỏi có ai mà từ chối được một tiểu thị vệ vừa có cơ bụng tám múi lại còn hay đỏ mặt chứ? "Mông tiểu tướng quân anh dũng phi phàm, thần nữ nào dám chê bai ngài ấy. Chỉ là trong lòng thần nữ đã có ý trung nhân rồi."
"Ồ?"
Thẩm Quân Mai nghe vậy, lập tức tỏ vẻ hứng thú:
"Ngươi có người trong lòng rồi? Là ai?"
"..."
Ta nuốt nước miếng, tự hỏi có nên trực tiếp xin Hoàng hậu ban hôn cho ta và Lăng Việt luôn không.
Nhưng lỡ đâu Lăng Việt không đồng ý thì sao?
Ta còn chưa hỏi ý kiến hắn, mà hắn cũng không hề hay biết ta là một khí phụ.
"Thần, thần nữ... đúng là có người mình thích, nhưng mà..."
Ta ấp úng, vặn vẹo chiếc khăn tay. Thẩm Quân Mai trợn trắng mắt, tiếp tục truy hỏi:
"Nhưng mà cái gì?"
"Thôi được rồi, Hoàng hậu. Da mặt Nhu Nhi mỏng, chuyện này cứ để sau hẵng nói."
Vệ Kỳ Niên kết thúc cuộc trò chuyện tay ba này. Thẩm Quân Mai tuy tiếc nuối, nhưng cũng không dám hết lần này tới lần khác thách thức uy nghiêm của Hoàng đế.
21
Ngoài cửa cung.
"Cộc cộc cộc."
Tiếng vó ngựa quen thuộc vang lên, Mông Dật xuất hiện đúng như dự đoán.
Ta nghi ngờ không biết mình có bị hắn gắn thiết bị định vị GPS lên người không nữa!
Chứ sao lúc nào hắn cũng xuất hiện thế này!
Đừng qua đây, đừng qua đây, đừng qua đây!!!
"Tô tiểu thư!"
Thấy chân trái vừa đặt lên ghế xe ngựa, ta đành chấp nhận số phận, rụt chân lại.
"Mông tiểu tướng quân, trùng, trùng hợp vậy sao ạ?"
"Đúng vậy, nàng nói xem duyên phận của hai chúng ta, sao cứ gặp nhau mãi thế nhỉ!"
Hắn vẫn cười sảng khoái như thường. Ta vội vàng lấy khăn tay che mắt, nguy hiểm thật, suýt nữa bị hàm răng của hắn làm lóa mắt rồi.
"Tô tiểu thư vẫn hay e thẹn như vậy, nhưng ta thấy các tiểu thư nhà quan khác đều che nửa mặt dưới. Nàng lại khác họ, lần nào cũng che nửa mặt trên."
"Hả? Ha ha ha... ta, ta từ nhỏ đã bị loạn thị."
Mông Dật nghiêng đầu, tuy không hiểu lời nói nhảm "ông nói gà bà nói vịt" của ta, nhưng vẫn cười y hệt như đứa con ngốc nhà địa chủ.
Ngay sau đó, hắn thốt ra một câu nói kinh điển của mình:
"Sắc trời đã muộn, ta đưa nàng về nhé."
"..."
Ta ngẩng đầu nhìn lên trời, mặt trời chói chang, ánh nắng chói đến nỗi người ta không thể mở mắt ra được.
Xem ra, bệnh về mắt của tiểu tướng quân phải tìm Thái y khám kỹ càng rồi.
Xe ngựa chầm chậm lăn bánh, ta ngồi trong xe buồn ngủ rũ rượi. Hôm nay bị tên cẩu hoàng đế Vệ Kỳ Niên đột ngột triệu vào cung, trời chưa sáng đã phải dậy rồi!!
Bên ngoài thỉnh thoảng lại vọng vào giọng nói khá hưng phấn của Mông Dật.
Ta chống cái đầu sắp gục xuống, cố gắng ứng phó với ham muốn tán gẫu nhiệt tình như lửa của hắn.
"Tô tiểu thư, mấy ngày nữa là lễ Thất Tịch rồi, hay là chúng ta cùng đi thả đèn hoa đăng nhé!"
"Ừm... hả?"
Sau một hồi im lặng, giọng điệu Mông Dật kích động đến nỗi thay đổi hẳn:
"Nàng đồng ý rồi!!"
Thất Tịch?! Đèn hoa đăng?! Ta thoáng chốc tỉnh cả người, mình vừa đồng ý cái gì vậy nè!
Cơn buồn ngủ bị dọa sợ mà bay biến mất, ta ra sức lắc đầu, vén rèm xe lên, hoảng loạn giải thích:
"Không, không phải. Mông tiểu tướng quân, ngài nghe ta giải thích, vừa rồi ta nghe không rõ, ta đang ngủ gật nên..."
"Nhưng nàng đồng ý rồi mà."
Hắn chớp chớp đôi mắt to tròn vô tội, vẻ mặt đau thương nhìn ta.
Cảm giác đó, cứ như ta là một tên tra nam "chơi xong bỏ chạy" vậy!
Ta lập tức thấy hơi khó thở, cứ như bị bánh nếp làm nghẹn cổ họng vậy.
Tạo nghiệp mà!!!
22
Ngày lễ Thất Tịch, ta vốn định rủ Mộc Tần cùng đi dự hẹn, nhưng nàng ấy lại về quê mất rồi!
Hết cách, kinh thành lớn như vậy, người mà ta gọi là quen biết một chút cũng chỉ còn lại mỗi Lê Quý nhân.
"Nói rồi nhé, số tiền này!" Nàng ta xòe ra hai bàn tay trắng nõn.
Ta tức giận giậm chân một cái, cảm giác tê dại từ lòng bàn chân dâng lên, khiến ta khó khăn lắm mới gật đầu.
"Đưa tiền trước!"
Lê Quý nhân vươn tay, ta đành ngậm ngùi ra hiệu Đông Thanh lấy bạc ra.
Thật là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!!
Bước ra khỏi Lê phủ, Lê Quý nhân chỉ vào Lăng Việt đang đợi bên ngoài từ lâu, chậc chậc lên tiếng:
"Ta nói này, tiểu thị vệ của ngươi, dáng dấp đúng là quá bắt mắt rồi. Ngươi nhìn mấy nữ nhân kia xem... hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn."
Ta nhìn theo hướng ngón tay nàng ta. Lăng Việt mặc một thân y phục bó sát màu đen, bên hông đeo đao, dáng người cao ngất. Anh ta thu hút không ít nữ tử bên cạnh chú ý.
"Ngươi cũng phải xem là ai đã chọn chứ."
Ta liếc Lê Quý nhân một cái, đắc ý vô cùng, lập tức ngẩng cao cái đầu nhỏ kiêu ngạo, từng bước đi về phía Lăng Việt.
"Cô nương."
Lăng Việt ôm quyền:
"Đi thôi, tiểu thị vệ của ta."
Ta nháy mắt với hắn, mặt Lăng Việt đỏ bừng lên, vội cúi đầu.
"Vâng... vâng..."
Ôi chao, hình như mình lại cắn vào lưỡi rồi.
23
Trăng lên đầu ngọn liễu, người hẹn sau hoàng hôn.
Khi ta và Lê Quý nhân xoa bụng đi ra từ Tri Vị Trai đắt nhất kinh thành, vừa khéo lúc đó "chính chủ" còn lại của tối nay cũng vừa tới.
Khoảnh khắc Mông Dật xuất hiện, Lăng Việt đứng sau lưng ta bất giác nắm chặt cán đao bên hông.
"Tô tiểu thư!"
Hắn nhìn thấy ta đầu tiên, rồi vui vẻ cười.