Mười Dặm Sóng Sương Giăng
Chương 8
Mười Dặm Sóng Sương Giăng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi đến nơi, ta mới phát hiện phía sau mình còn có ba người nữa, ánh mắt ta thoáng chốc trở nên ảm đạm.
"Ha ha ha, đông người một chút cho náo nhiệt." Ta khô khan giải thích.
"Lê tiểu thư, chào nàng." Hắn ủ rũ chào hỏi.
Lê Quý nhân trước đây cũng từng cùng nhau ra ngoài chơi, Mông Dật đương nhiên cũng nhận ra nàng.
"Tiểu tướng quân, chào ngài, hôm nay đặc biệt ăn diện sao?" Phải nói nha đầu này mắt tinh thật đấy chứ? Ta quay đầu cẩn thận quan sát, hắn mặc một bộ áo bào xanh lam cổ tròn dệt gấm, trên đầu búi tóc cài một chiếc quan bạch ngọc. Nhìn như vậy, quả thật có thêm vài phần thư sinh.
Mông Dật gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng liếc nhìn ta. Đại ca, ngươi ngượng ngùng thì nhìn ta làm gì chứ!
"Cái này cũng bị nàng nhìn ra rồi à." Lê Quý nhân lấy quạt che mặt, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai chúng ta, sau đó cười tinh quái.
"Đi thôi, hội đèn lồng bắt đầu rồi."
Biển người tấp nập, không biết là ai ngáng chân ta một cái, ngay lúc ta loạng choạng, hai bàn tay từ hai bên đồng thời giữ chặt lấy ta.
"Nàng không sao chứ?" Hai giọng nam quan tâm cùng lúc vang lên. Ta nhắm mắt lại, trời ạ!
"Cô nương! Nàng không sao chứ?" Đông Thanh chen qua hai người bên cạnh, chạy lên đỡ lấy ta, kiểm tra một lượt xong mới thở phào nhẹ nhõm.
Đông Thanh làm tốt lắm!!
"Không sao, không sao, người đông quá, ta bị vấp một cái thôi." "Nhu tỷ tỷ phải chú ý dưới chân chứ." Lê Quý nhân cười, không dấu vết kéo ta lại gần, ghé vào tai ta thì thầm:
"Vừa nãy tiểu thị vệ của ngươi còn ra tay nhanh hơn Mông tiểu tướng quân đấy." Ta bất giác quay đầu nhìn về phía Lăng Việt, người ta thường nói dưới ánh đèn ngắm mỹ nhân, đẹp gấp mười lần ban ngày.
Huhu, sao hắn lại có thể sinh ra đúng ý ta như vậy chứ!
"Xem ra, ngươi thích hắn hơn?" Vai ta trĩu xuống, Lê Quý nhân khoác vai ta, vươn ra năm cái móng vuốt của mình.
"Số tiền này, ta giúp ngươi đuổi tiểu tướng quân đi." "Ta thấy cha ngươi không phải Khâm Thiên Giám, mà là thổ phỉ trên núi thì đúng hơn!" "Vậy thì thôi." Nàng ta buông tay, xoay người định rời đi.
"Đừng, đừng!" Ta vội kéo nàng lại, quyết tâm, cắn răng nói: "Thành giao!"
Phía trước không xa chính là nơi thả đèn hoa đăng, trên mặt sông đã trôi rất nhiều đèn. Lấp la lấp lánh, cứ như dải ngân hà trên trời.
Nghe nói, vào ngày Thất Tịch, nếu đèn hoa đăng của hai người có thể gặp nhau ở hạ lưu, vậy thì sẽ nhận được lời chúc phúc của Nguyệt Lão.
Một đời một kiếp, mãi mãi dài lâu.
"Lát nữa, cù… cùng nhau nhé." Mông tiểu tướng quân không biết đã tiến đến trước mặt ta từ lúc nào, hắn đỏ mặt giơ giơ hai chiếc đèn hoa đăng trong tay.
Lê Quý nhân nhướng mày, trực tiếp cầm lấy đèn hoa đăng của hắn, trả lời trước ta một bước: "Được thôi, cùng nhau." Nói xong thì kéo tiểu tướng quân đang ngây ra như phỗng đi sang bờ bên kia, trước khi đi còn không quên gọi cả Đông Thanh.
"Không, không phải, còn Tô tiểu thư nữa..." "Nàng ấy mua đèn xong sẽ tới, ngươi đi chiếm chỗ với ta trước."
Ta không đưa Lăng Việt đi thả đèn hoa đăng mà đi tới một nơi khác.
Dưới tòa tháp cao cách sông hộ thành không xa, ta mở miệng hỏi Lăng Việt: "Khinh công của ngươi có thể lên tới đỉnh tháp không?"
Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua, khẽ gật đầu, vì thế ta lại hỏi hắn: "Vậy nếu mang theo ta thì sao?"
"Bên ngoài tháp có cầu thang xoắn ốc..." Được rồi, trong tiểu thuyết võ hiệp đều là lừa người! Uổng công ta còn trông cậy vào một màn bay đôi lãng mạn.
Từ cầu thang xoắn ốc leo lên tầng cao nhất, chúng ta sóng vai đứng, cùng nhìn ánh đèn lấp lánh bên dưới.
"Lăng Việt, ngươi nhìn xem." Ta chỉ vào kiến trúc lớn nhất trong thành - tòa hoàng cung âm trầm kia.
"Trước kia ta từng sống ở đó." Gió đêm thổi tới, mang theo vài phần lạnh lẽo. Ta hít hít nước mũi, tiếp tục nói:
"Ta là phi tử bị Hoàng đế giải tán, hắn cho ta điền trang bạc liễu, bảo ta ra ngoài tự tìm một kẻ oan đại đầu mà gả. Nhưng ngay khi ta đã quen với cuộc sống bên ngoài, hắn lại muốn ta trở về, ngươi nói xem, ta có giống một con chó vẫy tay thì đến xua tay thì đi không?"
"Cô nương..." Sau lưng ấm áp, ta kinh ngạc cứng đờ tại chỗ. Là Lăng Việt, hắn vậy mà chủ động ôm lấy ta.
"Đừng khóc, là hắn không xứng với nàng." ...Đây thật sự là một hiểu lầm đáng yêu, thật ra là ta bị gió thổi bụi bay vào mắt.
Ta dựa vào lồng ngực Lăng Việt, chỉ cảm thấy, số tiền tiêu trước đó đều đáng giá.
"Lăng Việt, có phải ngươi đã sớm đoán được rồi không?" Bởi vì khi ta vừa nói, trên mặt hắn cũng không có vẻ ngạc nhiên.
"Ngươi có ghét bỏ ta là một khí phụ không?" Ta cẩn thận từng li từng tí hỏi, người phía sau ôm chặt hơn một chút.
"Cô nương rất tốt." "Thật sao?"
Ta xoay người lại, ánh mắt đau lòng của Lăng Việt còn chưa kịp thu hồi, giây tiếp theo đã bị câu hỏi của ta làm cho kinh ngạc suýt đứng không vững: "Vậy ngươi có bằng lòng cưới ta không?"
Thấy người hắn như muốn nứt toác ra, ánh mắt trực tiếp rơi vào trạng thái mất tiêu cự, ta không kìm được bĩu môi, bất chấp thể diện lại hỏi một lần nữa.
"Ngươi có bằng lòng không?"
"Ta..." "Không bằng lòng?" Lăng Việt vội vàng tỏ thái độ: "Sao ta có thể không bằng lòng chứ!"