Chương Khởi Đầu

Mười Hai Ngày Trên Bán Đảo Scandinavia thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biện Xá Xuân đang ngủ say vì say sóng thì bị tiếng đá đập vào cửa kính làm choàng tỉnh. Vừa mở mắt ra, anh đã hắt xì một cái, và nhận ngay ánh mắt khinh thường từ người bạn đang ngồi cạnh.
“Cuối cùng cũng chịu dậy rồi à?” Tưởng Diễm Huy đang chỉnh sửa bài đăng, tranh thủ châm chọc anh, “Mặt trời mọc rồi đấy, mau ra ngắm đi, lát nữa mà nôn tiếp thì cậu chẳng còn sức mà nhìn ngó gì nữa đâu.”
Ở vĩ độ 60 độ Bắc, bình minh mùa đông thường đến muộn. Bảy giờ sáng, họ đến nhà hàng dùng bữa, nhưng Biện Xá Xuân vừa mệt mỏi lại say sóng, nôn sạch bữa sáng rồi cứ thế nằm vật ra, dựa vào cửa sổ tàu mơ màng suốt một tiếng đồng hồ.
Nghe Tưởng Diễm Huy nói, Biện Xá Xuân vẫn còn chưa tỉnh hẳn, ngơ ngác mất hai giây mới phản ứng lại, anh lắc đầu, khiến mái tóc dài tới ngực vốn đã rối lại càng thêm rối tung. Tuần trước anh vừa nhuộm màu xanh ngọc, sau đó lại nổi hứng muốn đi du lịch. Gió bụi cùng với sự mệt mỏi khiến anh chẳng có thời gian mà bận tâm đến mái tóc, giờ nó trông thảm hại không nỡ nhìn, bám chặt vào lớp áo nỉ trắng như một mảng rêu trên nền tuyết.
Anh nghển cổ nhìn ra ngoài cửa sổ, cả người nghiêng về phía trước, bàn tay thò ra khỏi áo, áp vào tấm kính. Làn da tái nhợt, gầy guộc của anh trở thành điểm tương đồng duy nhất với cảnh sắc đơn điệu, bao la bên ngoài.
Sắc mặt anh quả thực không được tốt, chỉ có đôi mắt là vẫn sáng rực.
Khoảng không giữa trời và biển trở nên hỗn loạn, những bông tuyết bay lả tả làm nhòa đi ranh giới giữa đất trời. Mặt trời đỏ rực dần ló dạng nơi chân trời, dùng sức mạnh mãnh liệt của mình khiến vạn vật trở nên rõ nét, ban tặng cho chúng những màu sắc khác ngoài hai gam xám và trắng. Ngọn lửa duy nhất trong thế giới tĩnh lặng ấy âm thầm bùng lên giữa sương tuyết.
Biện Xá Xuân ho mấy tiếng rồi đứng dậy. Tưởng Diễm Huy biết anh định lên boong tàu nên khẽ nhíu mày.
Boong tàu đã biến thành một bãi tuyết trắng xóa. Khoảnh khắc bước ra khỏi khoang tàu, Biện Xá Xuân cảm thấy cơn gió biển lạnh buốt thấu xương, xuyên qua lớp vải mỏng manh trên người anh. Anh không ngửi thấy mùi mặn chát của gió biển, chỉ cảm nhận được cái đau buốt khi không khí lạnh thấm vào cơ thể. Mỗi lần hít thở, dường như có một khối băng cứa qua cổ họng, rơi xuống tận đáy phổi. Anh siết chặt áo khoác, bất chấp hình tượng mà rụt tay vào ống tay áo, hoàn toàn không có ý định quay vào trong. Ánh mắt nóng rực của anh bao trùm lên mọi cảnh vật lọt vào tầm mắt, thu nạp sự hùng vĩ, kỳ lạ và bao la, đồng thời cảm nhận được cả sự lạnh lẽo và ẩm ướt.
Trên boong tàu có không ít người, không thiếu những nhiếp ảnh gia liên tục giơ máy ảnh tìm kiếm góc chụp. Phần lớn du khách còn lại dùng những ngón tay đỏ ửng, cứng đờ vì lạnh để cầm điện thoại quay lại cảnh tượng kỳ vĩ lúc này. Riêng Biện Xá Xuân đứng yên, chỉ quay đầu và đảo mắt. Không phải vì anh theo kiểu “cảnh đẹp nhất định phải ghi nhớ bằng mắt”, mà là vì anh đi quá vội, không kịp cầm theo điện thoại.
Có một người đàn ông ngoại quốc đến bắt chuyện, thân thiện hỏi anh có thấy lạnh không. Biện Xá Xuân răng va vào nhau lập cập, buột miệng thốt lên: “I’m so f**king cold”. Sau đó, anh từ chối chiếc áo khoác của đối phương, liếc nhìn người đàn ông rồi miễn cưỡng nở một nụ cười xã giao và bỏ đi.
Biện Xá Xuân nhìn mặt trời từ màu đỏ hơi mờ ảo chuyển dần sang màu trắng ánh kim loại. Quá trình này không mất nhiều thời gian, nhưng đủ để khiến anh lạnh cóng như một xác chết trong quan tài băng, ngay cả các giác quan cũng trở nên tê liệt. Anh nhận ra điều này bởi vì thoáng ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, nhưng phải mất đến mười giây mới chậm chạp nhớ ra đó là loại nước hoa nam mình từng rất thích. Mùi hương này đến từ vị khách đứng dựa vào lan can ngay bên cạnh. Người đó có mái tóc đen, đội mũ đen, đeo khẩu trang đen, mặc một bộ đồ hoàn toàn màu đen.
Biện Xá Xuân thầm khen ngợi gu thẩm mỹ của vị khách với mùi xạ hương thanh mát, dễ chịu. Anh muốn quan sát kỹ hàng lông mày lộ ra ngoài khẩu trang của người đó, nhưng các giác quan đã tê cứng thôi thúc anh phải rời đi ngay. Vì thế, Biện Xá Xuân đành quay người bước đi. Tuy nhiên, anh thầm quyết định sẽ tự mình tưởng tượng ra một khuôn mặt tuấn tú cho người bạn đồng hành ngắm biển vài phút này, để người đó thủ vai một trong mười mấy nam thần lạnh lùng trong kịch bản phim ngắn mà anh đang viết cho công ty.
Trò biên tập câu chuyện cho người lạ này đã từng là thú vui thầm kín của anh từ hồi cấp ba. Hiện tại, trái tim anh đã đóng kín, không còn nhiệt tình với những tình cảm nam nữ nữa, nhưng anh vẫn thích biên tập. Người được anh vẽ chuyện không cần dung mạo hay tên tuổi, chỉ cần có một bối cảnh phù hợp. Anh đã viết nên câu chuyện cho rất nhiều người, đến khi kết thúc lại quên hết mọi câu thoại.
Trở lại khoang tàu, Biện Xá Xuân ngay lập tức cảm thấy ấm áp và dễ chịu. Mặt trời không còn chỉ là một vật trang trí sáng rực nữa. Tưởng Diễm Huy không có ở đó, chắc hẳn cô đang dạo quanh các cửa hàng miễn thuế.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại trên bàn bắt đầu rung. Anh nhận cuộc gọi từ em gái mình. Giọng nói từ bên kia đại dương vẫn đều đều, truyền cảm và hơi khàn như mọi khi. So với anh – một người đã hai mươi mấy năm vẫn chẳng hề nghiêm túc – thì Biện Vãn Hạ, dù vừa mới thi đại học xong, lại giống một người trưởng thành hơn trong gia đình.
“Nghe nói anh cố chấp đi tàu nên nôn đến nỗi bất tỉnh nhân sự à?”
“Đúng vậy.” Biện Xá Xuân cười híp mắt đáp lời, “Nhưng giờ anh đỡ hơn nhiều rồi.”
Biện Vãn Hạ thở dài: “Lần nào anh cũng vậy, lần trước ở cao nguyên Thanh Tạng cũng thế… Thể chất đã kém mà cứ thích thách thức bản thân, anh sợ chết muộn quá hay sao?”
“Chẳng phải tốt sao, anh chết sớm thì gia sản là của em hết.” Biện Xá Xuân thoải mái nói, rồi lại cười, “Đàn ông như anh thích thử thách cực hạn như thế đấy, em không cần bận tâm đâu.”
“…” Ánh mắt xem thường từ múi giờ số 8 của Biện Vãn Hạ xuyên qua sóng điện từ truyền đến biển Baltic. Sau đó, cô vẫn lo lắng dặn dò như thường lệ: “Anh nhớ kiểm tra kỹ điện thoại, ví và giấy tờ tùy thân, đừng tiện tay vứt vào túi như trước. Mấy bộ đồ của anh chỉ được cái đẹp thôi, chẳng tiện dụng chút nào, túi nào cũng nông. Nếu làm mất giấy tờ quan trọng lần nữa, lần sau em sẽ không nói dối ba mẹ về hành trình của anh nữa đâu.”
Kể từ khi nghỉ việc ở công ty chứng khoán, sự bất mãn của ba mẹ đối với anh đạt đến đỉnh điểm, suýt chút nữa thì cắt đứt quan hệ. Lần này, anh lén chạy đến Bắc Âu để tìm cảm hứng sáng tác, lại còn tiêu không ít tiền tích góp. Nói hoa mỹ thì là theo đuổi tự do, nhưng chỉ bản thân anh biết thực ra là trốn tránh thực tại.
Để tránh phải nhận thêm một cuộc điện thoại xuyên lục địa vừa phiền phức vừa tốn kém, lần này Biện Xá Xuân trả lời rất nhanh: “Được rồi.”
“Em không tin cái chữ “được” của anh.” Giọng Biện Vãn Hạ lạnh lùng đầy nghi hoặc, “Bây giờ anh bỏ tay vào túi áo, lấy giấy tờ ra, rồi nhét vào ngăn khóa bên trong của túi xách, không được nhét vào túi bên hông.”
“Đừng dạy dỗ anh như dạy thằng ngốc, thưa cô sinh viên xuất sắc.” Biện Xá Xuân dở khóc dở cười, nhưng vẫn ngoan ngoãn đút tay vào túi áo, sau đó khẽ buông một câu chửi thề.
Biện Vãn Hạ lập tức căng thẳng: “Sao thế? Thật sự thiếu đồ gì à?”
“Không phải…” Biện Xá Xuân mở to mắt, ngây người nhìn chiếc túi sưởi trong túi áo, “Bị thừa đồ.”
“Cái gì?”
Biện Xá Xuân vội vã nhìn quanh bốn phía. Trong số những gương mặt xa lạ đến từ nước ngoài, không một ai có thể đáp lại sự bối rối và hoang mang của anh. Anh lẩm bẩm: “Anh không biết… hình như có người nhét cho anh một chiếc túi sưởi.”
Biện Vãn Hạ im lặng một lúc rồi nói: “Thật ra bom hẹn giờ cũng tỏa nhiệt đấy.”
“Anh biết điều này nghe thật vô lý nhưng đó là sự thật!” Biện Xá Xuân đi quanh bàn một vòng, cuối cùng bất lực cảm thán, giọng điệu mơ hồ như tâm trí anh ngay lúc này: “Biết đâu là đồng chí Lôi Phong thời đại mới thấy anh đáng thương thì sao?”
“Ha ha.” Biện Vãn Hạ trả lời một cách khô khan, “Cũng có thể anh đã gặp được vị thần mềm lòng của mùa đông này rồi.”
“Thật vậy chăng?” Biện Xá Xuân lạc quan hỏi, “Thần có thể ban cho anh chút duyên đào hoa làm cảm hứng sáng tác không?”
Biện Vãn Hạ lười để ý đến anh. Đúng lúc tín hiệu trên tàu bắt đầu không ổn định, cô nói lời tạm biệt trong làn sóng điện chập chờn.
Sau khi cúp máy, Biện Xá Xuân quan sát chiếc túi sưởi màu đen tuyền vuông vắn, lật đi lật lại xem xét hồi lâu. Cuối cùng, anh thấy một hàng chữ nhỏ không mấy nổi bật bên cạnh công tắc, đó là tiếng Trung. Mực in bị mài mòn nhưng vẫn có thể đọc được nét chữ – “Công ty trách nhiệm hữu hạn Khoa học Kỹ thuật Sáng Giới”. Lôi Phong thời đại mới vậy mà lại là nhân viên của một công ty công nghệ.
Chiếc túi sưởi này trông như phúc lợi dành cho nhân viên, chất lượng rất tốt, nhiệt độ như củ khoai lang nướng vừa đủ để thưởng thức. Biện Xá Xuân nắm chặt nó trong tay, đi ra boong tàu dạo một vòng, chụp vài tấm ảnh. Trong đám đông có một phần ba là người Đông Á, trong đó, những người nói tiếng Trung chiếm một nửa. Nhưng anh tìm kiếm hồi lâu, thấy ai cũng có vẻ giống, ai cũng có vẻ không giống. Lời cảm ơn đã được chuẩn bị trong đầu vô số lần nhưng anh không tìm thấy nơi bày tỏ.
Cảm giác thiếu nợ người khác vô cớ thế này không dễ chịu chút nào. Biện Xá Xuân áp chiếc túi sưởi vào mu bàn tay còn lại, nhìn màn tuyết đến thất thần.
Rời khỏi nhà hàng, đi đến quán bar đã hơn chín giờ. Anh ngồi trước quầy bar một lát, gọi một ly Tequila Sunrise. Trên chiếc tàu này có một nghìn bảy trăm hành khách, chỉ còn chưa đầy một giờ nữa là tàu sẽ cập bến. Cồn nóng rát cổ họng, lòng bàn tay Biện Xá Xuân rịn ra một ít mồ hôi. Anh chợt nhớ đến một cảnh trong phim “Nghệ sĩ dương cầm trên biển”, cảnh 1900 cầm đĩa nhạc ướt sũng được bọc trong lớp giấy báo, từ biệt cô gái sắp xuống tàu giữa đám đông chen chúc. Anh cảm nhận được một nỗi buồn man mác, vô định.
Chín giờ rưỡi, cuối cùng Tưởng Diễm Huy cũng xuất hiện trong tầm mắt, xách theo hai túi đồ mua sắm lớn cùng với một nụ cười vui vẻ. Tốc độ nói chuyện của Tưởng Diễm Huy rất nhanh, cô thường bắt đầu mở miệng trước khi kịp đi đến chỗ người ta. Biện Xá Xuân không tìm được cơ hội để kể cho cô nghe về chiếc túi sưởi, mà có kể cũng chẳng ích gì.
Anh ngoan ngoãn lắng nghe lịch trình du lịch mà Tưởng Diễm Huy sắp xếp. Sự kết hợp hoàn hảo nhất cho chuyến du lịch là một người thích kiểm soát và một kẻ lười biếng. Biện Xá Xuân chính là kẻ lười biếng đó, nhưng thi thoảng anh lại nổi hứng đột xuất. Ví dụ như chuyến đi tàu đến Oslo lần này chưa bao giờ xuất hiện trong file PowerPoint của Tưởng Diễm Huy, mà chỉ là ý tưởng bất chợt nảy ra khi Biện Xá Xuân xem phim ở khách sạn đêm hôm trước.
May mắn thay, các điểm tham quan ở Oslo vừa phong phú lại vừa tập trung. Tưởng Diễm Huy chỉ mất một đêm để liệt kê ba tuyến đường chi tiết và hoàn chỉnh cho Biện Xá Xuân lựa chọn. Anh ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Vậy chọn tuyến dễ thấy cực quang nhất đi.”
“Tôi biết ngay mà…” Tưởng Diễm Huy – người đã có kinh nghiệm săn cực quang vài lần ở Iceland – liếc nhìn Biện Xá Xuân, chống cằm suy nghĩ một lát, ngón tay gõ vào một tuyến đường được đánh dấu đỏ trên màn hình laptop: “Về lý thuyết thì là tuyến này, nhưng không thể đảm bảo chắc chắn sẽ thấy được. Cậu muốn ngắm cực quang thì phải tìm hướng dẫn viên.”
“Có ai từng đến Na Uy chưa nhỉ?” Biện Xá Xuân lướt danh bạ điện thoại. Chuyên ngành đại học của anh có chương trình liên kết quốc tế, anh đã có hai năm học bên Ý. Tưởng Diễm Huy thì học Thạc sĩ ở Iceland. Cả hai đều được coi là những người nhiệt tình xây dựng các mối quan hệ xã giao, bạn bè trong và ngoài nước cộng lại tạm coi là bạn bè khắp bốn phương. Để tìm hiểu thông tin khi đi du lịch, họ không tra cứu trên các ứng dụng đánh giá mà lật tìm trong danh sách bạn bè WeChat.
Thế nhưng lần này, hai người lục tung danh bạ, từ hướng dẫn viên quen biết ở nước ngoài đến những người bạn xã giao thời đại học, vẫn không tìm thấy ai có liên quan đến Na Uy.
“À, miễn cưỡng thì có một người.” Tưởng Diễm Huy nói ngập ngừng, đưa cho Biện Xá Xuân xem đoạn chat trên điện thoại.
Trong khung chat màu trắng chỉ có một câu: “Tôi chưa đến đó, nhưng anh Văn từng du học ở Na Uy. Hay để tôi giúp cậu hỏi anh ấy nhé?”
Biện Xá Xuân xem đoạn chat, rồi nhìn vẻ mặt do dự của Tưởng Diễm Huy: “Anh Văn là ai?”
“Văn Vu Dã chứ ai!” Tưởng Diễm Huy nói như thể đó là điều hiển nhiên, sau đó cô “à” một tiếng đầy hiểu ý, “Anh ấy là đàn anh chuyên ngành Công nghệ Phần mềm của chúng tôi, cậu không biết là chuyện bình thường. Hơn nữa, năm anh ấy nổi tiếng thì cậu lại đang ở Ý.”
Cô bẻ ngón tay đếm những “danh tiếng” đó: “Giải thưởng quốc gia đạt được trước đây thì khỏi nói, có Sinh viên tiêu biểu cấp học viện, Huy chương Vàng Cuộc thi Thách thức, Huy chương Vàng ACM khu vực Châu Á, bài luận văn còn được hội nghị thông qua… Cái nào cũng đỉnh hết. Người như anh ấy khiến chúng tôi cảm thấy không hiểu vì sao chúng tôi có thể lại học chung một trường… Hiện giờ chắc anh ấy đang làm ở một công ty lớn nào đó? Mối quan hệ duy nhất giữa tôi và anh ấy là cùng tham gia một sự kiện tình nguyện, không có phương thức liên hệ, cho dù có đi chăng nữa, tôi cũng chẳng dám tìm.”
Biện Xá Xuân nghe mà ngây người. Chuyên ngành đại học của anh là Kinh tế, thi Thạc sĩ chuyên ngành Kịch bản điện ảnh, sự nghiệp học hành chẳng liên quan gì đến ngành kỹ thuật. Anh chỉ có thể dựa vào giọng điệu của Tưởng Diễm Huy để đánh giá xem Văn Vu Dã là một nhân vật huyền thoại đến mức nào. Nhưng Tưởng Diễm Huy học Công nghệ Phần mềm ròng rã sáu năm, sau khi tốt nghiệp chỉ viết code hai năm, rồi bất ngờ chuyển sang nghề giáo viên, lại còn dạy tiếng Anh.
Tóm lại là “Không ai trong chúng ta không cùng đẳng cấp với nhân vật như thế”, Biện Xá Xuân kết luận.
“Thế thì đành tự mày mò thêm cẩm nang săn cực quang thôi.” Tưởng Diễm Huy thở dài, gục xuống bàn. Wi-Fi tính tiền theo phút, việc chơi điện thoại trở thành một thú vui xa xỉ. Cô lấy một hộp bài poker từ trong túi, gọi một kẻ chơi bài dở tệ như Biện Xá Xuân chơi trò tính điểm.
Ánh đèn trong quán bar rọi vào những quân bài, chiếu xuống chiếc ly cocktail rực rỡ sắc màu. Nhiệt độ trong căn phòng khiến sự hiện diện của chiếc túi sưởi giảm đi rất nhiều, song Biện Xá Xuân vẫn không khỏi phân tâm.
Sau vài ván thua với mức cược nhỏ, tàu sắp cập bến.
Tuyết vẫn rơi, chỉ là không dày như trước, không còn là bông tuyết lớn dính thành chùm, thay vào đó là dạng bột mịn như cát bay giữa không trung. Sóng biển có vẻ không còn dữ dội. Mặt trời trắng rực treo lơ lửng trên cao. Có thể thấy bến tàu đằng xa, màu sắc của các quần thể kiến trúc sáng sủa như một bức tranh sơn dầu, cứ như thể vùng đất rộng lớn và nhân từ đang ôm người lữ hành vào lòng.
Mọi người đã thu dọn hết hành lý. Biện Xá Xuân đi sau cùng, anh không thích chen lấn nên tạm thời dựa vào lan can nhìn những hành khách xuống tàu. Họ mang theo hành lý nặng trịch, lớn tiếng trò chuyện bằng ngôn ngữ của mình với những người phía trước và phía sau. Giày đi tuyết giẫm lên nền tuyết để lại hết dấu chân này đến dấu chân khác, bầu không khí náo nhiệt và hối hả. Biện Xá Xuân thích ngắm khung cảnh này, anh cảm thấy kiên định giống như khi nhìn hơi nước trắng xóa bốc lên giữa mùa đông.
Đến khi đám đông thưa đi một chút, Tưởng Diễm Huy đi trước, anh vẫn lười nhúc nhích. Có lẽ do đầu óc còn hơi choáng váng, không biết vì say sóng hay vì rượu. Anh chậm rãi dịch chuyển vài bước. Phía sau có người lướt qua, tiếng áo khoác gió màu đen sột soạt vang lên, người đó sải bước trên đường dẫn lên bờ.
Biện Xá Xuân vẫn thong thả bước đi, ánh mắt lơ đãng lướt qua người đó. Anh suy nghĩ vu vơ: cao thật, mang nhiều đồ ghê, trông như chất đầy các thiết bị, nhìn qua là thấy nặng.
Sắp đi đến cuối lối đi, người đó đột nhiên quay đầu, chạm phải ánh mắt anh, rồi dừng chân.
Biện Xá Xuân nhìn rõ. Ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu anh là đôi mắt này chắc chắn sẽ không khiến người ta nhầm lẫn quốc tịch. Đồng tử đen nhánh, phía trên là hàng lông mày sắc bén, ánh mắt điềm tĩnh và sâu thẳm. Chỉ riêng đôi mắt và cặp lông mày đã toát lên vẻ đoan chính và tuấn tú.
Đôi mắt đậm nét như tranh thủy mặc này ẩn dưới vành mũ, lạnh lùng như biển đêm, nhìn thẳng vào anh, rồi rời đi ngay sau đó. Quá trình này chỉ diễn ra trong hai giây, nhưng lại khiến nội tâm Biện Xá Xuân nặng trĩu. Anh lại nghĩ đến “Nghệ sĩ dương cầm trên biển”, nghĩ đến nỗi buồn bất chợt ở quầy bar. Rất lâu về sau, anh mới biết cảm xúc mơ hồ đó thực ra đến từ trái tim của một người khác.