Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Chương 15
Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng thuộc thể loại Đô Thị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỳ nghỉ quý giá là để thư giãn. Trần Túng nằm dài trên giường cả ngày lẫn đêm, dán mắt vào điện thoại, xem video nặn mụn, nhổ lông, lấy mụn đầu đen. Càng nhiều chất bã tích tụ trong lỗ chân lông được loại bỏ, cô càng cảm thấy thỏa mãn. Thỉnh thoảng, thông báo Weibo lại hiện lên ở mép trên màn hình: nào là tuyên bố của Đại học Kim Thành, với nội dung đại loại như “việc mở rộng quy mô nghiên cứu từ phòng thí nghiệm ra quy mô ruộng đồng rất khó đạt được kết quả lý tưởng…”. Nhìn là biết đó chỉ là những lời sáo rỗng để bao biện cho Trương Viên và giữ gìn danh tiếng của trường, nên cô chẳng buồn đọc.
Một lúc sau, lại xuất hiện “Lời xin lỗi của Trương Viên”. Có lẽ do bị nhà trường gây áp lực, ông ta buộc phải đưa ra tuyên bố đáp lại, nói rằng “những năm đầu làm nghiên cứu, tôi đã quá lý tưởng hóa, vội vàng đưa vào thực tiễn, muốn cống hiến cho đất nước” vân vân. Lời lẽ thật sự buồn nôn, và tất nhiên chẳng ai tin. Nếu không, đã chẳng có những bài đăng tiếp theo từ nhóm “Nạn nhân mới của Trương Viên” cùng nhau phản pháo:
– Lần thực hành đầu tiên đã thất bại rồi, tại sao còn phải thất bại lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ N? Chẳng phải tất cả là vì tiền đấy sao? Còn có mấy nghiên cứu sinh đã tốt nghiệp của Trương Viên đăng bài dài, tố cáo Trương Viên sai vặt sinh viên chạy việc cho các công ty không hề liên quan đến nghiên cứu khoa học, động một tí là dọa treo bằng tốt nghiệp, căn bản chính là “thuê nhân công giá rẻ”.
…
Không lâu sau, thông báo “Trương Viên xóa bài đăng” xuất hiện.
Trần Túng đang say mê xem video nặn mụn đầu đen thì bố cô gọi điện đến.
Trần Tự Cường hỏi thăm cô vài câu rồi nói:
– Chú Trương vừa gọi điện xin lỗi bố rồi.
Một bên là nhà trường gây áp lực, một bên là Trần Tự Cường gây áp lực.
Trần Túng bật cười.
– Vậy là bao năm nay bố cực khổ uổng công rồi nhỉ?
– Không giống. Bố con thì da mặt dày, còn chú Trương là người trí thức, rất coi trọng thể diện. Một giáo sư lớn như chú ấy mà mất mặt đến mức này, càng lên cao thì ngã càng đau. – Trần Tự Cường khuyên Trần Túng, – Làm người phải giữ đường lùi, mọi việc quá đà sẽ thất bại, cũng là lên cao té đau. Bố không yên tâm nhất là con.
– Ngã không chết được ông ta đâu! – Trần Túng nghĩ ngợi một lát, rồi nói tiếp, – Còn về con, con có té từ độ cao nào xuống cũng sẽ có người đỡ.
Trần Tự Cường thở dài, rồi hỏi:
– Tử Dạ sống thế nào, dạo này vẫn ổn chứ?
Trần Túng hỏi lại:
– Thế nào mới được coi là ‘ổn’ đây bố? Theo nghĩa phàm tục, có phải là ‘bố hy vọng anh ấy vui vẻ’ không ạ?
Trần Tự Cường đáp:
– Con đừng nói văn vẻ quanh co như vậy.
Trần Túng thử miêu tả một chút:
– Giờ anh ấy ôn hòa, khiêm tốn, hành xử chừng mực, lễ độ. Thỉnh thoảng cũng bộc lộ tài năng sắc bén, nhưng cũng chỉ thỉnh thoảng thôi… Nói chung là kiểu tinh anh xã hội bình thường, chẳng có gì đặc biệt, chắc sẽ rất được săn đón trên thị trường xem mắt. Có điều trông anh ấy rắn rỏi hơn hồi nhỏ thật, chắc là đang tập luyện đều đặn.
Trần Tự Cường hỏi lại:
– Đây là Tử Dạ thật sao con?
Trần Túng đáp:
– Vâng ạ.
Trần Tự Cường thở phào một hơi, nhưng nghe lại giống như một tiếng thở dài.
Kết thúc cuộc điện thoại, Trần Túng gọi một suất mì gạo Ma Bà Bà về, rồi ngồi trong phòng khách ăn. Cô mở TV lên, đó là một chương trình hẹn hò thực tế. Trần Túng nhấn phát, lấy đoạn chưa xem hết ra làm món “ăn kèm” cho bữa tối.
Kết thúc bữa ăn, Chu Chính Kỳ lấy ra món quà anh đã chuẩn bị từ sớm cho buổi hẹn hò: một con StellaLou cỡ vừa.
Trương Nhã Thông vui mừng đến mức gần như nhảy cẫng lên.
Phan Hồng Vũ lặng lẽ nhìn, rồi tổng kết:
– Nếu biết búp bê Disney có thể khiến con gái vui đến vậy, lúc tôi bay đến tham gia chương trình đã nên mua một hơi mười con ở sân bay cho rồi.
Trương Nhã Thông hỏi:
– Mua mười con, mỗi nữ khách mời hai con à?
Phan Hồng Vũ đáp:
– Những khách mời nữ khác tự nhiên sẽ có người tặng. Còn của tôi, đều phải dành cho người chưa nhận được món quà nào cơ.
Quá giỏi, quá giỏi thả thính. Cả phòng khách mời ai nấy đều nở nụ cười kiểu “dì ruột”, rộn ràng trêu chọc, ồn ào cổ vũ.
Tại hiện trường hẹn hò, Trương Nhã Thông và Chu Chính Kỳ cũng im lặng, chờ xem Trần Túng phản ứng thế nào.
Trần Túng giải vây cho Phan Hồng Vũ, nói:
– Không sao. Em đã có một con rất tốt rồi, không cần mua thêm cho em nữa.
Trương Nhã Thông lập tức hỏi:
– Là ai trong gia đình Duffy vậy?
Trần Túng nói:
– Duffy. Chính là con nằm cạnh gối tôi đó, gần mười năm rồi, đi đâu cũng mang theo.
Trương Nhã Thông trầm trồ:
– Con Duffy đó mặt đẹp lắm! Nhất định là tự tay chọn ở Disney rồi. Vào thời đó, chọn được một con Duffy đẹp như vậy không dễ chút nào đâu.
Trần Túng để che giấu sự đắc ý, cố ý nói:
– Tôi là người rất hoài cổ mà.
Lúc này, trong trường quay đột nhiên có người nhắc đến Trần Tử Dạ:
– Thầy Trần, nụ cười của thầy có ý nghĩa gì vậy!
Ống kính lập tức đặc tả khuôn mặt của Trần Tử Dạ. Tử Dạ khẽ mím môi, ý cười hiện rõ trong đáy mắt, không thể giấu được. Anh cũng không hề che giấu, quay đầu nhìn về phía mọi người, để ống kính hoàn toàn bắt được những biểu cảm nhỏ trên mặt.
Người dẫn chương trình nói:
– Có vẻ thầy Trần rất thích Trần Túng.
Lúc đó, Trần Túng đã gây nhiều tranh cãi trong trường quay, việc liều lĩnh thừa nhận “thích” cô là một điều khá mạo hiểm. Chính vì thế, lời khen dứt khoát và chân thành ấy mới càng có giá trị:
– Em ấy rất đáng yêu.
Bình luận trên màn hình lập tức tràn ngập:
– Thầy Trần đúng là có con mắt tinh đời!
– Vẫn là thầy nhìn người chuẩn ghê!
…
Chiếc áo sơ mi anh mặc bên trong chính là cái đã mặc hôm ăn lẩu bò hôm nọ, kiểu tóc cũng y chang. Trần Túng nhấn tạm dừng, dùng điện thoại chụp lại cảnh đặc tả Tử Dạ trên TV, rồi gửi qua WeChat cho Tử Dạ:
– Anh xem này! Khoảnh khắc rung động của anh! Bị em tóm được rồi nhé! Thành thật khai báo, hôm đó đến tìm em ăn cơm có phải vì nhớ em không!