Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Chương 7
Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng thuộc thể loại Đô Thị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người thợ mát-xa cho biết Trần Túng bị tắc nghẽn kinh mạch khá nặng, nên đã tự động kéo dài thời gian trị liệu, chuyển cô vào phòng riêng để xoa bóp bằng tinh dầu.
Tử Dạ phải khó khăn lắm mới tìm được địa điểm, nhưng cũng coi như đến đúng giờ. Phòng chờ lác đác vài cặp đôi đang ngồi đợi. Bên trong là một căn phòng dài và hẹp, được chia thành sáu chiếc giường nhỏ, mỗi giường đều có người nằm. Kế bên là hai căn phòng nhỏ đóng kín, từ đó vọng ra tiếng rên rỉ than vãn của mấy cô gái trẻ.
Cô lễ tân đang ngồi sau quầy đăng ký và sắp xếp lịch hẹn, nghe tiếng chuông gió thì ngẩng đầu nhìn thấy người vừa bước vào.
Người này thật kỳ lạ.
Vừa bước vào, anh lập tức khiến trần nhà thấp của tòa nhà cũ dường như càng thêm chật chội, cũng vô tình làm nổi bật sự rẻ tiền của bàn ghế mua sỉ trong tiệm.
Cô lễ tân vì thế mà sững sờ một lúc, sau đó mới cất tiếng hỏi:
– Anh đẹp trai, anh đi một mình à? Anh muốn mát-xa hay nắn xương?
Tử Dạ nói:
– Tôi đang đợi người.
Giọng nói của anh chuẩn xác và rõ ràng.
Căn phòng im lặng trong chốc lát, rồi Trần Túng hắng giọng nói vọng ra:
– Anh ơi, anh đợi em thêm mười phút nữa nhé.
Tử Dạ đáp:
– Không vội đâu.
Ngoài cửa phòng có một cái bàn và hai chiếc ghế, Tử Dạ chọn một chiếc ghế ngồi xuống. Anh nhìn thấy trên bàn trà trước mặt đặt hai cốc trà sữa đã uống hết, cùng một vị. Trên nhãn cốc ghi: 【Mỹ nữ vô địch vũ trụ 1/2】 【Mỹ nữ vô địch vũ trụ 2/2】.
Người thợ mát-xa thở dài:
– Em bị tổn thương cơ lưng rồi đấy.
Trần Túng khó nhọc đáp:
– Á… bên hông trái em dạo này không ổn chút nào.
– Đâu chỉ thế, em còn bị viêm quanh khớp vai, mỏi cơ lưng, thần kinh tọa nữa chứ –
Trần Túng hít sâu một hơi lạnh.
– Đau thần kinh tọa còn nghiêm trọng hơn đau lưng nhiều. Bình thường ngồi khoảng một tiếng thì nên đứng dậy vận động một chút. Em có cảm thấy rõ không, chính là chỗ này đây.
Trần Túng kêu la thảm thiết.
…
Tử Dạ khẽ cười.
Mười phút sau, người thợ mát-xa mở cửa, dặn dò Trần Túng:
– Mấy hôm nữa chị sẽ lại nắn bóp cho em lần nữa, tuyệt đối đừng ngồi lâu nhé.
Ánh mắt người phụ nữ trung niên lướt qua gương mặt Tử Dạ:
– Ôi, hai anh em giống nhau thật đấy.
Trần Túng vuốt mái tóc dài ra khỏi cổ áo. Theo tiếng nói bước ra, ánh mắt cô lướt qua gương mặt Tử Dạ, cô phàn nàn:
– Chị Hà, chị nhìn nhầm rồi. Hai chúng em rõ ràng là do hai cặp bố mẹ khác nhau sinh ra, giống nhau ở điểm nào chứ?
Chị Hà lại quan sát thêm lần nữa:
– …Thật sao? Nhìn thoáng qua chẳng hiểu sao lại thấy rất giống. Nhưng bảo chị nói giống điểm nào thì lại không nói ra được.
Tử Dạ nói:
– Cũng thường xuyên có người nói như vậy.
Chị Hà bỗng nhiên nghĩ ra được từ ngữ để miêu tả, liền nói:
– Giống như mấy viên ngọc được các streamer trên mạng khen là "nước ngọc đẹp", thành đôi thành cặp, giống nhau ở chỗ đều xinh đẹp đến vậy.
Chị Hà lại có khách đến, nên được gọi vào phòng bên cạnh.
– Đã thường xuyên có người nói như thế rồi, – Trần Túng nhìn bảng giá đã lại tăng, thở dài nói, – Sao mười mấy năm trước em không đi xét nghiệm ADN với anh, rồi cả đời này cứ bám lấy kết quả đó mà ăn bám anh đến hết đời nhỉ.
Cả căn phòng đều bị cô làm cho bật cười.
Trần Túng nhặt chiếc áo khoác bông treo ở cửa mặc vào, rồi nói với cô lễ tân:
– Chị đã chuyển khoản WeChat rồi, em kiểm tra và xác nhận giúp nhé.
Ra khỏi cửa rẽ trái là thang máy. Trần Túng hỏi anh:
– Lúc anh lên có đông người không?
Tử Dạ đáp:
– Anh đi cầu thang thoát hiểm.
Kịch bản trong đầu Trần Túng vỡ tan tành, cô "ồ" một tiếng.
Giờ này ít người hơn, cô lần đầu tiên chú ý thấy trong chiếc thang máy cũ kỹ có một tấm gương cũng cũ kỹ không kém. Hai người đứng cạnh nhau cùng nhìn vào gương: Trần Túng vì nằm sấp quá lâu nên mặt hơi sưng húp, lớp trang điểm cũng trôi đi một chút, trông khá thảm hại và khó tả; còn Trần Tử Dạ thì tinh tế từ đầu đến chân, tạo nên sự đối lập rõ rệt.
Trần Túng hỏi:
– Rốt cuộc là giống nhau ở điểm nào chứ?
Tử Dạ đáp:
– Sao em vẫn còn bận tâm về chuyện đó?
Trần Túng có chút nản lòng, cảm thấy hụt hẫng, kiểu nản như đấm vào bông, không có chỗ nào để phát tiết.
Đành hỏi anh:
– Chúng ta ăn gì ạ?
– Em cứ chọn đi.
– Tối nay anh phải về sao?
– Ừm.
– Tàu điện ngầm chạy đến mười một giờ đêm, anh có tiện không?
– Ăn lâu đến thế sao? – Tử Dạ ngạc nhiên hỏi.
– Đặt nhà hàng thì phải theo thời gian của anh. Rảnh thì ăn chậm, bận thì ăn nhanh.
– Lát nữa anh có thể gọi người đến đón. Em muốn ăn gì cũng được, muốn ăn bao lâu cũng được.
– Anh đi cùng em sao? – Trần Túng suy nghĩ hồi lâu, rồi bất chợt ngẩng đầu nhìn anh: – Sao tự nhiên anh lại tốt với em thế?
Tử Dạ cúi xuống, vừa vặn đối diện với cô. Anh bật cười mà không trả lời.
Hồi nhỏ, cha từng nói, những câu hỏi khó trả lời thì đừng trả lời, cứ cười là được. Mà Trần Tử Dạ từ nhỏ đã suy nghĩ sâu sắc hơn người khác, tâm tư phức tạp, vì vậy bạn mãi mãi không biết khi anh cười nhìn bạn, trong lòng rốt cuộc đang nghĩ gì. Vì thế, từ nhỏ Trần Túng đã học được cách đối phó với Tử Dạ, phải đủ ngây ngô và tự nhiên, nếu không sẽ giống như đang nhìn chằm chằm vào một vực sâu hun hút.
Trần Túng nói:
– Vậy thì em không khách sáo nữa nhé.
Tử Dạ đáp:
– Ừ.
Đi qua một ngã tư lớn, họ rẽ vào con hẻm ngoằn ngoèo len lỏi giữa các tòa văn phòng. Tận sâu trong hẻm có một quán lẩu tư nhân nhỏ do một người bạn Triều Sán giới thiệu. Quán khá khiêm tốn, bên trong chỉ có vỏn vẹn vài bàn, bên ngoài đặt mấy chiếc ghế để khách ngồi đợi.
Khi hai người đến nơi, vừa hay có một cặp đôi đứng dậy và bước vào trong quán.
Trần Túng và Tử Dạ ngồi cạnh nhau. Trần Túng nhìn ra con hẻm vắng vẻ giữa phố thị náo nhiệt, vẫn cảm thấy như đang mơ.
– Tuần này anh đã quay đến đâu rồi?
– Quay đến đoạn em bị lộ thân phận.
– Vậy hôm nay các anh quay cũng khá nhiều nhỉ, – Trần Túng cố ý hỏi, – Em thể hiện cũng được đúng không?
– Phát huy bình thường.
– Em sẽ coi như anh đang khen em vậy, – Trần Túng khẽ khụt khịt hai tiếng, – Nhưng anh đừng có yêu em quá, kẻo vợ anh ghen đó.
– Vợ. – Tử Dạ lặp lại từ này.
– Vợ fan, – Trần Túng làm ra vẻ bất cần, – Anh xem những bình luận đó xem, bạn gái anh không ghen sao ạ?
– Anh không có bạn gái. – Tử Dạ hiểu ngay trọng tâm lời nói của cô ở đâu.
Chính chủ đích thân thừa nhận: không có bạn gái bí mật.
Trần Túng gần như không kìm được nụ cười nơi khóe miệng:
– Em quên mất, anh là một "quả vương" mà nhỉ. Bao nhiêu năm rồi mà không có chút tiến bộ nào sao?
Tử Dạ lướt qua câu đó, rất tự nhiên và thoải mái hỏi lại cô:
– Còn em thì sao?
– Em không độc thân thì lên show hẹn hò làm gì? Vả lại, chương trình không cho phép tiết lộ trước thông tin, – Trần Túng khẽ cong môi cười, – Cứ từ từ mà xem đi.
Chẳng bao lâu sau, hai người được mời vào quán, ngồi ở góc gần cửa sổ. Quán nhỏ hẹp, nên mọi thứ cũng nhỏ xíu: bàn vuông nhỏ, bếp lẩu nhỏ, chén đĩa tinh xảo. Trên bậu cửa sổ dưới ghế có đặt những chậu cây xanh nhỏ xinh.
Chủ quán cũng là một cô gái miền Nam có vóc dáng nhỏ nhắn, đeo tạp dề đi ra. Cô thấy người quen là Trần Túng, rồi lại thấy người đàn ông đối diện cô. Ánh mắt cô ấy lướt qua lại trên gương mặt hai người, lập tức nở nụ cười mập mờ, lời lẽ cân nhắc:
– Bạn bè của đại mỹ nữ cũng toàn là rồng phượng trong nhân gian.
Trần Túng tự giễu:
– Người ta trẻ tuổi tài cao, sớm được nhận làm phó giáo sư Đại học Hương Cảng; còn tớ đây học kém lại cao tuổi như thế này, làm sao mà so được?
– Phó giáo sư Đại học Hương Cảng? – Chủ quán vô cùng kinh ngạc, – Quán em đây là lần đầu tiên có giáo sư đến ăn đó!
Trần Túng mặc cả:
– Thế bữa này có được giảm giá 80% cho giáo sư không?
Chủ quán biết cách làm ăn, liền đồng ý:
– Được, được chứ! Đến lúc đó xin giáo sư hạ cố chụp một tấm ảnh lưu niệm với quán ạ.
Trần Tử Dạ bị hai người này tung hô đến mức ngượng ngùng.
Đợi chủ quán đi khỏi, anh mới giải thích:
– Đại học Cảng thị bây giờ không còn như trước. Hai năm nay đã mất không ít nhân tài, những người có thứ hạng thấp hơn, như anh chẳng hạn, mới bất đắc dĩ phải lấp vào chỗ trống.
– Nhân tài khoa Văn Hán lại thất thoát sao? – Trần Túng ngẫm nghĩ, rồi cười, – Anh ơi, trên đời này chỉ có một xã hội dùng tiếng Hoa thôi mà. Nhân tài khoa Văn Hán ra nước ngoài thì làm gì, làm truyền thông sao?
Trên bàn có một tờ giấy ghi chú viết tay, trên đó ghi rõ thời gian nhúng thịt bò của từng loại.
Bên cạnh là một chiếc đồng hồ bấm giờ nhỏ cỡ đầu ngón tay.
Tử Dạ đọc kỹ một lượt, rồi bật đồng hồ hẹn giờ cho miếng thịt bò mà Trần Túng vừa vội vàng thả vào nồi. Anh vừa chú ý, vừa nói:
– Dù lưu lạc đi đâu thì cũng vẫn viết bình sách như thường. Cái hay của giới này là không bị bó buộc bởi địa điểm.
Trần Túng chợt nhớ đến một lần cô xem được đoạn ghi hình tiết học mỹ học của anh lan truyền trên mạng.
Buổi học đầu tiên, anh nói:
– Khoa Ngữ văn không đào tạo nhà văn.
Mọi người đều cười, bản thân anh cũng cười. Câu này vốn là điều bắt buộc phải nói trong buổi học đầu tiên của khoa Văn, nhưng khi được thốt ra từ miệng anh, lại khiến người ta cảm thấy… không đáng tin. Về sau, trong những tiết học tiếp theo, anh không nói câu này nữa. Bởi vì bài giảng của anh và tên tuổi của anh đã quá nổi tiếng, mỗi lần mở lớp mới, gần như tất cả tân sinh viên đều đồng thanh hô lên "Khoa Ngữ văn không đào tạo nhà văn", giống như mở buổi hòa nhạc, ca sĩ chủ động tạo không khí, nhường phần điệp khúc cho khán giả hát.
Trong lúc thất thần, chiếc bát trước mặt Trần Túng đã chất đầy một đống thịt bò.
Tử Dạ nói:
– Ăn nhanh đi kẻo nguội mất.
Trần Túng nghe lời, cúi đầu, nói một câu:
– Anh lên hình đẹp đến không ngờ.
Tử Dạ cũng hơi ngạc nhiên:
– Thật ra ngoài đời anh rất bình thường.
Có lúc, sức hút của anh lại nằm ở dáng vẻ không hề hay biết mình cuốn hút đến nhường nào.
Trần Túng ăn một miếng thịt bò, lại ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt mang chút vô tư phóng túng. Chiếc bàn vuông nhỏ cách nhau chẳng bao xa, ánh hoàng hôn cùng ánh đèn sợi đốt trên đầu đổ xuống đan xen, trông cứ như khung cảnh thuở bé ngồi trong sân đã lên đèn, ăn cơm tối cùng Trần Tử Dạ.
Thật ra anh chẳng thay đổi gì mấy.
Vì làn da quá trắng nên dễ nổi nốt ruồi, hoặc cũng có thể vì quá trắng nên khiến sự hiện diện của nốt ruồi càng rõ ràng hơn. Hai nốt rõ nhất, một nốt ở khóe mắt, một nốt ở một bên xương hàm dưới, điềm báo phần lớn đều không tốt. Bây giờ nốt ruồi có vẻ nhỏ hơn hồi nhỏ một chút, nhưng vì anh bây giờ ít sắc khí hơn, nên càng không thể bỏ qua. Cứ như trăng có lúc tròn lúc khuyết, bạn chỉ cần nhìn anh, sẽ nghĩ đến trăng có lúc tròn lúc khuyết.
Bây giờ lên hình, ống kính đã loại bỏ những khiếm khuyết của anh, khiến anh trông như một hình nộm trong lồng kính thủy tinh.
Tử Dạ để mặc cô nhìn một lúc, sau đó mới hỏi:
– Anh có thay đổi nhiều không em?
Trần Túng nói:
– Anh gầy đi chút.
Nói xong câu này, cô lập tức đứng dậy cúi người, lùa cả đống thịt trong bát mình sang bát anh:
– Anh mau ăn nhiều vào.
– Em cứ ăn của mình đi, – Tử Dạ không ngờ cô lại làm vậy, nhìn ngọn núi nhỏ đột nhiên chất đống trong bát, đầu tiên anh sững sờ, sau đó từ từ mỉm cười, – …Lại lo cho anh làm gì, lo xuể không?
Đàm Thiên Minh theo định vị truy tìm đến, vừa đậu xe trong con hẻm, thấy Trần Tử Dạ ngồi yên vị bên cửa sổ, anh thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay lập tức, Đàm Thiên Minh từ khung cửa sổ đó mà nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ.
Ở phía bàn của Tử Dạ, vị trí ban đầu bị bức tường che khuất, một bóng người thò ra. Cô gái ôm bát, đổ phần lớn thịt bò trong bát mình sang cho Tử Dạ.
Đàm Thiên Minh vốn có thể dự đoán phản ứng của Tử Dạ, nhưng không ngờ một người mắc chứng sạch sẽ nặng như Tử Dạ lại vui vẻ nhận thịt bò từ bát người khác.
Cảnh tượng này thực sự kỳ lạ.
Anh xuống xe, đổi góc nhìn để cố gắng nhìn rõ gương mặt cô gái, bất chợt chạm vào ánh mắt của Trần Túng. Trong khoảnh khắc, cả hai đều hơi sững lại.
Ánh mắt của Đàm Thiên Minh dừng thật lâu trên gương mặt Trần Túng, muôn vàn suy nghĩ thoáng qua trong đầu. Câu gọi "Trần Túng" suýt bật ra khiến anh chấn động khôn cùng, cuối cùng lại dần dần hóa thành một tiếng gọi "Nam Bắc" đầy chắc chắn.
Trong lúc còn đang suy nghĩ, Tử Dạ cũng theo ánh mắt của Trần Túng quay đầu lại, chạm mặt Đàm Thiên Minh. Vẻ mặt anh thản nhiên, cũng không quá ngạc nhiên.
Đàm Thiên Minh thì tim như có trống đánh. Chần chừ càng nhiều sai sót, anh lập tức sải bước vào quán. Những ý nghĩ thoáng qua trong chớp mắt, sự ngạc nhiên, ngượng ngùng, nghẹn lời… dần dần đều tan biến.
Khi đứng trước mặt Trần Tử Dạ, anh đã có một gương mặt không thay đổi sắc thái.
Giọng điệu Trần Tử Dạ cũng bình thản:
– Sao anh cũng ở đây vậy?
Đàm Thiên Minh tự nhiên giải thích:
– Thấy cư dân mạng giới thiệu, nên anh qua đây ăn bò Triều Sán, không ngờ lại gặp em ở đây.
Trần Túng ở một bên bĩu môi, nghĩ thầm: thành phố Thâm Quyến lớn như vậy, quán nhỏ như vậy, không dễ dàng gì mà tình cờ thấy giới thiệu đâu.
Tâm lý Đàm Thiên Minh vững như núi Thái Sơn, biết rõ nhưng vẫn hỏi:
– Xin hỏi… đây là?
Trần Tử Dạ vẻ mặt không biểu cảm, lạnh nhạt giới thiệu hai người:
– Em gái, Trần Túng. Còn đây là bạn của anh, Đàm Thiên Minh.
Trần Túng ban đầu không lên tiếng, như một con rô-bốt chờ tín hiệu khởi động. Đến khi nghe anh gắn cho mình cái thân phận "em gái", cô lập tức bật dậy khỏi ghế, vô cùng khoa trương bắt tay với Đàm Thiên Minh:
– Em chào anh Thiên Minh ạ, em tên là Trần Túng. Anh có đặt chỗ trước không, hay lấy số trên ứng dụng để chờ?
Hành động và lời nói của cô trôi chảy như nước, tự nhiên đến mức khiến một "thánh giao tiếp" như Đàm Thiên Minh cũng phải lu mờ trước mặt cô.
Đàm Thiên Minh bật cười, nói:
– Làm sao bây giờ, anh còn chưa đặt trước.
Trần Túng lập tức buông một câu gây sốc:
– Đã vậy thì, anh Thiên Minh à, hay là cùng ăn với bọn em luôn đi, đỡ mất công xếp hàng.
Đàm Thiên Minh thoải mái nói:
– Được thôi.
Anh kéo một chiếc ghế gần đó, ngồi xuống giữa hai người, ánh mắt không ngừng rời khỏi Trần Túng.
Rồi anh nghe thấy Trần Túng hạ giọng, nhỏ tiếng bàn bạc với Tử Dạ:
– Rồi lát nữa nhờ anh bạn "gà ngốc" này của anh thanh toán giúp chúng mình luôn nhé.