Chương 3: Lời mời

Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biết Hướng Tần hiểu lầm, anh cũng không giải thích.
Anh sẽ đợi đến khi nào người này chủ động đề cập đến.
"Đưa điện thoại cho tôi một lát."
Diệp Căng chú ý đến cổng sạc điện thoại của Hướng Tần, không phải cổng Type-C.
Anh dùng điện thoại của Hướng Tần gọi vào số của mình, rồi trước mặt hắn lưu ba chữ "Hướng tiên sinh."
Không biết đã chạm đến điểm nào của Hướng Tần mà tai hắn chợt đỏ bừng lên.
Đoạn đường từ khi ra ngoài đến xuống bãi đậu xe đều vô cùng hài hòa, Hướng Tần luôn duy trì khoảng cách một mét với Diệp Căng.
Sau khi lên xe, hắn thậm chí còn quên thắt dây an toàn.
Diệp Căng chỉ vào dây an toàn, cười hỏi: "Muốn tôi thắt giúp anh à?"
"..."
Hướng Tần lập tức vươn tay kéo dây an toàn qua, nhỏ giọng nói: "Đi thôi."
Chiếc xe này có giá trị không nhỏ, tuy Diệp Căng không quá am hiểu về xe cộ, nhưng là thanh niên, anh vẫn biết chút ít.
Chẳng qua anh chưa từng thấy bạn bè nào lái chiếc xe kiểu này, có lẽ nó không phổ biến lắm trong giới trẻ.
Có nhiều người luôn thích những chiếc xe thể thao nhìn có vẻ đắt tiền, hoặc xe mô tô động cơ gầm rú ầm ĩ, khiến người ta đau nhức cả màng nhĩ.
Trong lòng anh, Hướng Tần được gắn thêm biệt danh: đại gia nhưng khiêm tốn.
Khu chung cư Hướng Tần ở khá gần trường học, chỉ cách mười phút đi xe.
Diệp Căng mở cửa xe, trước khi xuống anh suy nghĩ một lát rồi nói: "Anh đợi tôi một chút."
Anh đến quán ăn đối diện mua một loại cơm nắm rong biển anh rất thích, cùng với một ly sữa đậu nành.
Khi quay lại, anh vòng sang ghế lái, gõ cửa sổ: "Bỏ bữa sáng không tốt cho sức khỏe đâu."
Hướng Tần sửng sốt, "Sao cậu biết..."
Diệp Căng: "Đoán xem."
"..." Hướng Tần đoán không được, nhưng hắn biết Diệp Căng rất thông minh.
Hắn nói: "Cậu nhanh vào đi, bên ngoài lạnh lắm."
Diệp Căng yên lặng nhìn hắn một lúc lâu, thầm nghĩ người này thật đặc biệt.
Trong mắt hiện rõ vẻ thất vọng, rất muốn anh đồng ý bản hợp đồng đó nhưng lại chưa từng chủ động nhắc đến, như thể sợ anh khó xử nên đành bỏ qua.
Dưới ánh mặt trời, anh phát hiện da Hướng Tần cũng rất trắng, chỉ là không nổi bật như anh, trông rất dịu dàng, tươi tắn, sạch sẽ và thoải mái.
Đặc biệt là đôi mắt đó, dưới ánh mặt trời con ngươi nhạt màu hơn, mang theo chút ánh sáng lấp lánh.
Diệp Căng nhỏ giọng đùa: "Bản hợp đồng đấy, ngoài chuyện nhiều tiền ra không có lý do nào khác sao?"
"..." Hướng Tần không ngờ anh đột nhiên nhắc đến chuyện này, may thay hắn đã chuẩn bị sẵn lý do: "Tôi đã từng xem tác phẩm của cậu trong một buổi triển lãm nghệ thuật... Cảm thấy cậu rất ưu tú, trước giờ tôi đều đầu tư kinh doanh nhưng bây giờ muốn thử đầu tư cho người xem sao."
Lý do của hắn có chút vụng về, "Nếu sau này cậu nổi tiếng, ba bức tranh tặng tôi cũng rất giá trị."
Diệp Căng bình thản đáp, nhưng tâm trí anh lại miên man.
Anh phát hiện Hướng Tần rất dễ đỏ mặt, nhưng chỉ cần cách xa anh thì sẽ không căng thẳng như vậy nữa.
"Chỉ vì như vậy, anh có thể tùy ý ném mấy chục vạn?" Diệp Căng không vòng vo mà hỏi thẳng: "Không cần tôi trả thêm thứ gì khác? Ví dụ như ngủ với anh?"
Vấn đề này cũng nằm trong dự tính của Hướng Tần.
"Đó là chuyện giữa các cặp tình nhân hoặc vợ chồng." Hướng Tần nghiêm túc trả lời: "Không phải trách nhiệm của cậu."
Diệp Căng: "..."
Nếu đổi thành bất cứ ai nói câu này, có lẽ anh chỉ cảm thấy đối phương giả tạo, hoặc có ý đồ khác.
Nhưng Hướng Tần thì không giống.
Trên người hắn mang một sự thuần khiết kỳ lạ, không bị thế tục làm vấy bẩn. Khiến Diệp Căng muốn tin tưởng hắn, cũng muốn xấu xa mà vấy bẩn hắn.
Anh thật sự muốn vẽ nên một điều gì đó khác trên trang giấy trắng này.
Diệp Căng hỏi: "Anh cũng có một bản hợp đồng như vậy đúng không?"
Hướng Tần sửng sốt đáp: "Có."
"Được rồi, vậy tôi sẽ giữ bản này." Không biết từ lúc nào Diệp Căng đã cầm theo một tờ hợp đồng rõ ràng, đi về phía cổng trường, "Nó sẽ có hiệu lực ngay lập tức, Hướng tiên sinh."
Gió lạnh đến cắt da, Diệp Căng khoác chiếc áo khoác của Hướng Tần, mang theo hơi ấm của hắn đi về hướng Học viện Mỹ thuật, càng đi càng xa đến khi dần khuất vào đám đông.
Mặt Hướng Tần hơi nóng bừng, nhưng cũng có chút ngơ ngác.
Kỳ thực nếu Diệp Căng không đồng ý với bản hợp đồng cũng không sao.
Hắn chỉ muốn tìm lý do để giúp anh mà thôi, tiện thể, đến gần anh hơn một chút.
Một chút thôi cũng tốt.
Đi qua con đường rợp lá phong, Diệp Căng bước vào ký túc xá, chào hỏi dì quản lý ký túc: "Dì ạ, buổi sáng tốt lành."
"Chào buổi sáng, dậy sớm thế?"
Dì quản lý ký túc có ấn tượng khá tốt về Diệp Căng, vừa đẹp trai vừa lễ phép, hoàn toàn không nghi ngờ anh đã đi cả đêm mà chỉ nghĩ anh dậy sớm.
"Năm mới, mọi sự tươi mới." Diệp Căng vẫy tay, "Chúc dì năm mới vui vẻ."
Anh ở một phòng dành cho bốn người, môi trường khá tốt, có phòng tắm riêng, ban công, không gian rất lớn.
Trong phòng bây giờ chỉ có hai người, một người là Bao Ứng Nguyên – anh cả, người lớn tuổi nhất ở đây, người còn lại là Liễu Án – em út, xếp theo niên khóa, Diệp Căng là anh hai.
Liễu Án nói một cách khoa trương: "Có vài người ấy, cả đêm giao thừa không về, đột nhiên mất tích, không có chút tin tức nào."
Diệp Căng nghe được điểm chính, "Vài người? Dư Thuần không về à?"
Dư Thuần là người còn lại trong phòng.
"Anh ba không về, còn tệ hơn cả cậu, chưa có tin tức gì."
Diệp Căng cũng không quá thờ ơ, "Chắc đi gặp mặt offline rồi."
Liễu Án giật mình, "Có phải gặp người yêu trong game nọ không? Chẳng phải chia tay rồi à?"
Hai người thu dọn đồ đạc bước ra ngoài, Diệp Căng khẽ lắc đầu, "Không rõ hai người đó có chuyện gì, hai ngày trước Dư Thuần nói với tôi, đối phương đột nhiên muốn gặp mặt nó."
Bao Ứng Nguyên chợt quay đầu sang, tặc lưỡi, "Nó sẽ không đi thật chứ? Không sợ gặp bà lừa đảo sao?"
Diệp Căng bình thản nói: "Có thể là một ông già."
Liễu Án che miệng cười, giơ ngón tay cái lên cho Diệp Căng, "Nói về độ thâm độc thì anh còn xấu xa hơn em."
Diệp Căng: "Quen biết nhau nửa năm, đối phương chưa từng nói bất cứ điều gì về bản thân với cậu ta, thậm chí một tin nhắn thoại cũng không gửi. Đoán xem tại sao?"
Bao Ứng Nguyên: "Có lẽ vì quá xấu nên không dám nói?"
"Vậy cũng không đến mức chưa từng gửi một tin nhắn thoại nào."
Từ trước đến nay, Diệp Căng luôn là một người lý trí, chưa từng vướng vào những chuyện tình cảm ảo trên mạng không đáng tin cậy này.
Nhưng Dư Thuần có tính cách hơi bốc đồng, khuôn mặt thanh tú, dễ nhìn, ngay cả biệt danh "Ngốc Ngốc" cũng đơn thuần đến mức bướng bỉnh.
Kể từ khi cậu lún sâu vào mối quan hệ CP trong game, Diệp Căng đã cảm thấy không đáng tin cậy.
Nhưng biết những kẻ bị tình yêu làm cho mù quáng hoàn toàn không nghe lời khuyên nào, chỉ khi không còn gì để cứu vãn mới hết hy vọng, nên anh cũng không nói gì.
Tính cách của anh chính là như thế.
Nói theo một cách dễ nghe thì là xử lý mọi việc có chừng mực, không vượt quá giới hạn khiến người khác khó chịu. Nhưng nói khó nghe hơn thì trông anh có vẻ ngoài ôn hòa lịch sự, nhưng thực tế lại lạnh lùng xa cách, chưa từng thực sự gần gũi với ai.
Liễu Án càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, "Đối phương sẽ không là nam thật chứ?"
Diệp Căng khẽ thở dài, "Ngoài việc cài đặt giới tính nữ trong game ra, thì còn điểm gì giống con gái không?"
Liễu Án: "..."
Người nọ chơi game chọn một nhân vật có vẻ ngoài khá thô kệch, khi trò chuyện còn mang đậm phong thái đàn ông. Khi Dư Thuần ám chỉ mình muốn hẹn hò, đối phương đều nhanh chóng đổi chủ đề.
Thế là cả hai cách một cái màn hình, luôn duy trì mối quan hệ mập mờ, không phải tình bạn này.
Dư Thuần thường hỏi họ: "Cô ấy nói câu này có ý gì? Là đang vui hay đang không vui?" Thế là Diệp Căng đành đọc đoạn hội thoại của Dư Thuần và người đó.
Cá nhân anh không thích cảm giác mơ hồ, khó hiểu này.
Rõ ràng từng câu từng chữ đều mập mờ không rõ, muốn thử tìm hiểu nhưng không thể đưa ra bất kỳ kết luận nào.
Thật phiền phức.
Nếu như là Hướng Tần...
Diệp Căng nhướng mày.
Liễu Án gọi ngay cho Dư Thuần, nhìn vẻ mặt ngây ngẩn của Diệp Căng bèn hỏi: "Sao vậy?"
Diệp Căng cười đáp: "Không có gì."
Anh cũng chẳng hiểu tại sao mình lại đột nhiên nghĩ đến Hướng Tần.
Vừa rồi không ngờ anh chợt nghĩ, nếu là Hướng Tần chắc chắn sẽ không chơi trò mập mờ tán tỉnh người khác, nhưng lại không muốn chịu bất kỳ trách nhiệm nào.
Tính cách này của Hướng Tần chỉ có thể là người bị tán tỉnh.
...Nếu không phải hắn giả vờ.
Chiếc áo khoác trên người rất ấm áp, Diệp Căng vẫn còn cảm nhận được mùi gỗ đàn hương thoang thoảng.
Hướng Tần cũng có mùi hương gì đấy trên người, không biết có phải là hương liệu hay không.
Bao Ứng Nguyên nhận thấy có điều gì đó khác lạ, "Áo khoác của cậu..."
Diệp Căng: "Của một người bạn."
Liễu Án bỗng nhiên tỉnh ngộ, "Thảo nào trông không vừa."
Diệp Căng: "..."
Cá nhân anh không cảm thấy mình thấp hơn Hướng Tần là bao.
Bản hợp đồng trên tay anh cũng dần nóng lên, anh đưa nó lên trước mắt mình, nhìn chữ ký ngay ngắn của Hướng Tần, có thể tưởng tượng được vẻ mặt nghiêm túc của hắn khi ký tên.
Mãi cho đến chạng vạng tối, Hướng Tần vẫn chưa liên lạc với anh.
Ngược lại, Dư Thuần – người mất liên lạc cả ngày – lại gọi điện đến mời họ một bữa với giọng điệu chán nản khó tả.
Bao Ứng Nguyên trả lời điện thoại: "Thế nào, chuyện gì?"
"Em không muốn sống nữa!" Giọng Dư Thuần đầy đau buồn lẫn phẫn nộ nói: "Quán bar Nam Sơn, đến nhanh đi!"
Ba người đành phải nhanh chóng chạy đến, vốn họ còn định tối nay cùng ăn một bữa.
Trường học cũng có tiệc tối, nhưng họ không hứng thú, ra ngoài uống chút rượu cũng không tệ.
Ba mươi phút sau.
Dư Thuần ai oán ngồi ở một góc, nhìn chằm chằm đám đàn ông trên sàn nhảy, "Tối hôm qua, em ở tại chỗ này, gặp mặt anh ta."
Diệp Căng không ngạc nhiên chút nào, "Đàn ông?"
Dư Thuần hít một hơi thật sâu: "Vâng!"
Liễu Án và Bao Ứng Nguyên trong tiếng nhạc lớn đến đinh tai nhức óc sợ hãi thốt lên: "Gay bar à... Đúng là sống lâu mới thấy đủ chuyện!"
Dư Thuần tiếp tục kể lại đầu đuôi câu chuyện, đây cũng là lần đầu cậu đến quán bar này.
Người còn lại trong CP của cậu là Trịnh Nguyên Lâm, không phải anh ta chủ động hẹn gặp mặt mà là đột nhiên muốn nói thẳng với Dư Thuần. Rằng anh ta là đàn ông, nói rằng đã là cuối năm 2021 rồi nên không muốn lừa dối cậu nữa.
Đầu óc Dư Thuần choáng váng, phản ứng đầu tiên là muốn gọi cho nhóm Diệp Căng, nhưng một người thì điện thoại tắt máy, một kẻ điện thoại bận, một tên gọi được nhưng không chịu nhấc máy.
Diệp Căng xoa xoa tai, không quen với tiếng nhạc ầm ĩ thế này, làm anh đau đầu, "Điện thoại anh hết pin."
Bao Ứng Nguyên ngây thơ đáp: "Anh đang nói chuyện với bạn gái."
Liễu Án lúng túng nói: "Tôi cũng không thể nghe anh ta nói chuyện với bạn gái chứ, nên chỉ đành đeo tai nghe chơi game, cũng không nghe thấy tiếng chuông điện thoại."
Dư Thuần: "... À."
Dù sao cậu gọi cũng không ai nghe máy nên muốn tìm quán rượu gần đó để say xỉn một bữa, ai ngờ là gay bar chứ.
Chỉ có thể thê thảm trốn trong nhà vệ sinh gọi điện thoại cầu cứu, bạn cùng phòng không đáng tin cậy chỉ có thể gọi cho Trịnh Nguyên Lâm.
Đối phương lại rất tận tâm, dù ở một thành phố khác cũng dứt khoát trả hơn 100 tệ để bắt taxi đưa Dư Thuần về.
"... Hai người ngủ chung rồi à?"
"Sao có thể!" Dư Thuần quăng điện thoại ra ngoài, không nói thêm gì nữa để họ tự nhìn xem.
Đoạn hội thoại với Trịnh Nguyên Lâm dừng lại từ 40 phút trước, đối phương nói: [Tôi cảm thấy cậu không giống trai thẳng lắm, có muốn thử hẹn hò với tôi không?]
Truy tìm nguyên nhân sâu xa, thì không thể không kể đến những việc Dư Thuần đã làm tối qua.
Để phòng khi có người quỵt nợ, Trịnh Nguyên Lâm còn ghi âm lại một đoạn hội thoại, lúc này đoạn ghi âm đó đã nằm trong lịch sử trò chuyện rồi.
Đêm qua, khi Trịnh Nguyên Lâm đến đón Dư Thuần về, nhưng cậu không chịu, Dư Thuần bị chuyện "đối tượng hẹn hò trên mạng" là nam giới đả kích không chịu nổi.
Lợi dụng cơn say còn khóc lóc ầm ĩ, nhất quyết đòi kéo Trịnh Nguyên Lâm đến khách sạn để "kiểm tra".
Khi uống say cậu mạnh đến kinh ngạc, làm Trịnh Nguyên Lâm sửng sốt không chống cự lại cậu nữa.
Dư Thuần nhớ rất rõ đoạn ký ức này, "Chết tiệt! Anh ta...!!"
Diệp Căng hiểu, "Theo lẽ thường mà nói, anh ta biết cậu là đàn ông, hơn nữa anh ta đã nói chuyện trên mạng với cậu lâu như vậy thì chắc chắn không phải trai thẳng. Mà cậu còn kéo người ta đi, lại còn làm đủ thứ chuyện, thì việc anh ta có phản ứng là bình thường thôi, phải không?"
Dư Thuần lẩm bẩm thiếu tự tin: "Em còn chưa đụng chạm gì đến anh ta."
Bao Ứng Nguyên khẽ ho khan một tiếng: "Không cần nói rõ ràng đến thế."
"Ngốc Ngốc không xem chúng ta là người ngoài mà!" Liễu Án đẩy cậu, "Mau lên, nói tiếp đi!"
"Không có gì sau đó, cứ thế thôi, tôi ngủ thiếp đi. Buổi chiều tỉnh lại anh ta đã đi rồi, sau đó mới gửi một tin nhắn cho tôi như vậy, hỏi có muốn thử một lần không."
Dư Thuần đầy oán hận nhìn về phía quán bar này, "Rõ ràng tôi là một tên trai thẳng mà, thử cái quái gì mà thử!"
"Vậy tiếp theo định làm gì?"
"Không làm gì cả, mặc anh ta đi..." Giọng Dư Thuần có chút uể oải.
Điện thoại Diệp Căng chợt vang tiếng thông báo... Là Hướng Tần gửi tin nhắn.
[Đang bận à?]
[Không bận, có chuyện gì sao?]
[Gửi cho tôi số tài khoản được không?]
Muốn chuyển tiền à?
Diệp Căng suy nghĩ một lát, rồi nhanh chóng trả lời.
[Chúng ta gặp mặt trò chuyện chút đi, tối nay có rảnh không?]
[Chín giờ tôi tan làm, ổn không?]
[Ngày đầu năm mà ông chủ cũng phải tăng ca à? Vất vả thật.]
Lần này Hướng Tần hồi lâu vẫn chưa trả lời, dòng thông báo "Hướng tiên sinh đang nhập tin nhắn" hiện lên rồi biến mất, lặp đi lặp lại ba bốn lần mới có tin nhắn mới gửi đến.
[Ừm, tôi phải làm thêm giờ.]
[Không vất vả.]
Chỉ gõ vài từ này mà mất nhiều thời gian đến vậy sao?
Diệp Căng còn chưa kịp trả lời đã cảm thấy ba cái bóng đen đổ xuống người mình.
Anh ngẩng đầu nhìn lên ba người Dư Thuần xúm lại gần, hỏi: "Cậu hẹn hò với ai à?"
"... Không phải."
"Rõ ràng đây là cách nói chuyện với người mình thích!" Liễu Án như chợt hiểu ra, "Đây là lần đầu em thấy anh vừa cười vừa nhắn tin đó, chậc chậc... Cây vạn tuế ngàn năm đã nở hoa rồi!"
Diệp Căng không thích nhắn tin với người khác lắm, anh thích những cuộc trò chuyện trực tiếp hơn.
Anh chỉ nhắn tin khi thực sự có việc cần cũng chưa từng tán gẫu với ai, nên người khác chưa từng thấy anh cười đùa trò chuyện với ai, dù có cười cũng không thể hiện rõ ràng.
Ngay cả bản thân anh cũng không để ý vừa rồi mình có thật sự mỉm cười hay không.
Thấy Diệp Căng hồi lâu không lên tiếng, mọi người đều cho là anh chấp nhận cách nói này, "Là ai!? Hoa khôi khoa nào vậy?"
"Không phải vậy." Diệp Căng thẳng thừng phủ nhận, anh cân nhắc rồi hạ giọng: "Tôi muốn nói với mọi người một chuyện."
"Chuyện gì?"
Diệp Căng thẳng thắn come out: "Tôi không phải là trai thẳng."
Trước giờ anh không nói vì nghĩ mình cũng không gây ảnh hưởng gì đến bạn cùng phòng.
Anh chưa bao giờ thích tiếp xúc thân mật với người khác, cũng chưa từng có ý định yêu đương với người cùng giới nào, gây khó chịu cho những người cùng ký túc khác.
"..."
Bốn người đều im lặng kéo dài thật lâu, Bao Ứng Nguyên phản ứng trước tiên: "Vậy tại sao cậu lại phản cảm với cái tên Hạ gì đó đến vậy..."
"Tên là Hạ Gia Giai." Liễu Án bổ sung: "Mặc dù anh chưa từng nói, nhưng mọi người đều cảm thấy anh rất chán ghét gã đó."
Diệp Căng hời hợt trả lời: "Ai lại thích một kẻ ngu xuẩn chứ?"
"..." Dư Thuần nhịn nửa ngày mới thốt ra: "Anh Diệp của em lúc mắng người mà vẫn đẹp trai thế này, nhất định sẽ tìm được một người đàn ông tốt!"
Diệp Căng: "... Cảm ơn cậu?"
Dư Thuần khụt khịt mũi, "Đừng khách sáo!"
. . .
Chuyện này cũng dần trôi qua nhẹ nhàng, mọi người bắt đầu cụng ly uống rượu.
Hướng Tần – người vẫn một mực chờ tin nhắn phản hồi – thỉnh thoảng lại liếc nhìn màn hình điện thoại, màn hình vẫn dừng ở giao diện trò chuyện với Diệp Căng.
Có người hỏi: "Cậu sao vậy, da nổi lên cái gì thế này? Dị ứng à?"
Hướng Tần cũng không ngẩng đầu lên, "Không sao. Sáng nay ăn cơm có rong biển."
"Cậu nên kiểm tra kỹ trước khi mua chứ."
"Tôi không mua." Hướng Tần nói chậm rãi: "Nhưng ăn rất ngon."
Một lúc sau, hắn nhận được tin nhắn từ Diệp Căng:
[Được, chín giờ rưỡi, gặp ở căn hộ đó.]
Rốt cuộc, hắn vẫn có chút bất an, sợ lời nói dối về việc tăng ca của mình bị lộ tẩy.
Thế là hắn suy nghĩ, sau đó đăng một câu hỏi lên diễn đàn:
Năm mới có ông chủ nào phải tăng ca không?
__________
Tác giả có lời muốn nói:
Cư dân mạng: Chắc là không đâu, đồ ngốc.jpg
Admin ơi, xóa bài đăng này được không? Quỳ gối cầu xin.jpg