Chương 4: Gặp nhau

Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếng trống dồn dập vang lên trong không gian, những người đàn ông trên sàn nhảy điên cuồng uốn éo theo tiếng nhạc ầm ĩ, người bên ngoài không nhìn rõ được.
Những người thực sự có đẳng cấp trong giới này thường ngồi ghế phía dưới hoặc ở quầy bar, lặng lẽ quan sát.
"Chết tiệt!" Bao Ứng Nguyên chỉ vào một nơi trên sàn nhảy, kinh ngạc cảm thán: "Hai tay tên đó đút vào quần rồi kìa!"
Liễu Án như vừa đặt chân vào một thế giới mới, "Vãi! Ông áo sơ mi kẻ sọc đó sờ soạng vùng kín người mặc quần tây bên cạnh kìa!"
Chưa kể đến những hành động quá đà, cũng có không ít người chỉ cần nhìn nhau vài lần, uống vài ly rượu là đã ăn ý kéo nhau vào nhà vệ sinh.
Cửa vách ngăn nhà vệ sinh chắn tầm nhìn của người khác, tiếng nhạc xập xình trong quán bar cùng những tiếng trò chuyện phiếm của những người hút thuốc bên ngoài càng làm họ thấy kích thích hơn nhiều.
Diệp Căng không còn xa lạ gì với những quán bar kiểu này, nhưng cho dù đến bao nhiêu lần anh vẫn khó mà quen được, quá ồn ào.
Tiếng ồn ào không phải nhạc, mà là tiếng người nói chuyện với nhau.
Đây đã là lần thứ n anh xua tay từ chối một người mới đến gần.
Trong giới này, tìm một người nổi bật khá khó, vì thế tổ hợp bốn người như vậy dễ thu hút sự chú ý của người khác, đặc biệt là ngoại hình của họ đều rất thu hút.
Diệp Căng và Dư Thuật thì không nói, Bao Ứng Nguyên có vẻ ngoài chín chắn. Liễu Án mắt một mí, thoáng nhìn có vẻ bình thường nhưng càng nhìn lâu lại càng thấy cuốn hút.
Lại thêm một người nữa đến.
Mục tiêu lần này là Dư Thuần.
"Chào cậu, có thể mời cậu một ly được chứ?"
Dư Thuần đã rất say rồi, cậu nhìn chằm chằm vào đối phương, "Anh cũng nhòm ngó cơ thể của tôi?"
Từ "cũng" này thật đáng suy ngẫm.
Liễu Án kéo cậu qua, nói xin lỗi với người đối diện: "Ngại quá, cậu ấy có bạn trai rồi."
Dư Thuần lập tức bùng nổ.
"Có cái thứ chó gì! Tôi không có!" Cậu khóc nước mắt nước mũi giàn giụa, khóc lóc thật tình nói: "Bạn gái của tôi đâu rồi? Thằng chó Trịnh Nguyên Lâm!!! Hức hức..."
Diệp Căng xoa xoa lỗ tai mình.
Tiếng khóc của Dư Thuần còn át cả tiếng nhạc trong quán bar.
Sau khi tiễn thêm một người đến bắt chuyện nữa, anh nhìn thời gian trên điện thoại, "Đã chín giờ rồi, có về không?"
"Về thôi!"
Tuy Bao Ứng Nguyên cảm thấy gay bar thật mới lạ, nhưng sắp đến thời gian gọi điện cho bạn gái, nếu bị phát hiện mình đang ở gay bar thì có nói cũng khó lòng giải thích.
Anh ta và Liễu Án cùng nhau dìu Dư Thuần ra khỏi quán, Diệp Căng ở lại thanh toán.
Nhân viên phục vụ khá điển trai, dọc đường đi còn bị người khác vỗ vào mông mấy cái, cậu ta không hề tức giận, còn quay đầu mỉm cười đáp lại.
Không khí ở đây cởi mở hơn so với nhiều quán bar thông thường.
Sau khi Diệp Căng thanh toán, anh bước qua lối đi đông người để ra ngoài. Dư Thuần đang tựa vào cột đèn đường nôn thốc nôn tháo, Bao Ứng Nguyên và Liễu Án vẫn đang an ủi cậu.
Cơn gió lạnh lẽo thổi đến, làm anh nhớ đến một chuyện thật lâu trước kia.
Đây là lần thứ hai anh đến gay bar, lần đầu tiên là năm hai cấp ba, bị bạn học tò mò kéo đến xem thử.
Không giống như những người bạn học đầy hiếu kỳ của mình, anh không hề cảm thấy xa lạ hay chán ghét khi nhìn những người đồng tính hôn nhau.
Lúc đó anh vẫn còn là một thiếu niên, tâm lý còn non nớt, phát hiện bản thân có thể thích đàn ông khiến anh mất ăn mất ngủ mấy ngày liền.
Chẳng bao lâu, cha mẹ anh đã phát hiện anh có điều bất thường. Diệp Căng không muốn giấu họ nên trực tiếp công khai xu hướng tính dục.
Người mẹ luôn dịu dàng, ân cần bỗng do dự nói rằng: "Mẹ biết một vị bác sĩ tâm lý..."
Thật lòng mà nói, trái tim Diệp Căng lúc ấy chợt chùng xuống.
Nhưng mẹ anh lại nói: "Đồng tính cũng chẳng phải vấn đề gì to tát, cũng không phải là một loại bệnh. Con không cần lo lắng như vậy, nếu thật sự nghĩ không thông thì có thể tâm sự với bác sĩ."
Những lời nói này nháy mắt đã giải cứu cậu thiếu niên vẫn đang mơ hồ về xu hướng tính dục của bản thân.
Chỉ cần cha mẹ anh không quá bận tâm, việc anh thích nam hay nữ không quan trọng, một ngày nào đó, khi gặp được đúng người, anh sẽ thuận theo tiếng gọi của trái tim.
Diệp Căng cho rằng bản thân sớm muộn gì cũng sẽ có ngày anh dẫn người mình yêu về ra mắt cha mẹ, giới thiệu với họ rằng: "Đây là người mà con muốn chung sống trọn đời."
Mà người nọ mang giới tính giống như anh, sẽ không phải lo lắng bị làm khó, sỉ nhục hay đánh đập.
Nhưng bây giờ, thật là một điều xa vời vợi.
. . .
Bao Ứng Nguyên bắt một chiếc taxi, biết Diệp Căng có hẹn vào lúc chín giờ rưỡi, "Cậu muốn đi cùng bọn anh không? Đưa cậu đi trước, sau đó bọn anh về trường sau."
Diệp Căng lắc đầu, "Không cần đâu, điểm hẹn cách nơi này không xa, đi bộ qua là được."
Liễu Án: "Được rồi, anh đến nơi thì báo cho bọn em biết anh đã đến nơi nhé."
Dư Thuần giãy giụa ló cái đầu ra, "Anh hai à, anh phải chú ý an toàn, anh đẹp trai như vậy lỡ có tên biến thái nào nhòm ngó ah... Ợ... Óe!!!"
Tài xế tức giận nói: "Nôn trên xe thì phải bồi thường thêm 200 tệ!"
"Biết rồi." Diệp Căng đẩy đầu Dư Thuần đang lơ lửng vào trong xe, sau đó đóng cửa lại.
Anh đút một tay vào túi, vẫy tay còn lại chào tạm biệt họ.
Khói xe cuốn theo bụi đường bay lên, Diệp Căng chậm rãi bước về điểm hẹn.
Trên người vẫn còn vương vấn mùi khói thuốc từ những người xung quanh nhưng gió thổi một lát cũng đã bay đi hết.
Hai lần gặp mặt đều uống rượu đến say, vẫn có hơi xấu hổ.
Thật ra, đêm nay Diệp Căng không quá say, chỉ hơi ngà ngà say một chút.
Anh nói cách quán bar không xa, không hề nói dối.
Chung cư Nam Sơn, quán bar Nam Sơn, đều được đặt tên theo địa danh này: Nam Sơn.
Nơi này không phải là một ngọn núi, chỉ là một đoạn sườn dốc không bằng phẳng, độ dốc khi lên hay xuống đều rất lớn, lại nằm ở phía Nam nên được đặt là Nam Sơn.
Gia đình anh còn từng tham gia đấu thầu nhà đất ở đây.
Bây giờ ngẫm lại đã là việc thật lâu trong quá khứ.
Nơi này từng hoang sơ không bóng người nhưng sau sáu bảy năm xây dựng và phát triển đã trở thành một thành phố du lịch sầm uất.
Chung cư Nam Sơn ở phía bên kia con dốc, đi bộ khoảng mười phút, Diệp Căng đã nhìn thấy những tòa chung cư cao tầng.
Tuy là chung cư nhưng giá cả không hề thấp, người sống ở khu phụ cận này đều là những gia đình khá giả trở lên, cũng có một số sinh viên gia đình có điều kiện thuê nhà ở đây, làm nơi nghỉ ngơi tạm thời vào cuối tuần.
Anh nhìn về phía xa, một chiếc ô tô hạng sang màu đen đang chạy trên con đường quanh co đến đây. Chiếc xe chạy trên đường rất ổn định, rất giống với tính cách của chủ nhân nó.
Diệp Căng chờ phía trước một ngọn đèn đường, ánh sáng ấm áp bao phủ lấy cơ thể anh, khiến anh trông thật dịu dàng.
Anh nhìn chiếc xe màu đen đó đã tìm được chỗ đậu xe, nhìn người vừa bước xuống xe đến gần, mới cười nói: "Hướng tiên sinh thật đúng hẹn."
Vành tai Hướng Tần ửng đỏ, nhẹ giọng hỏi: "Cậu uống rượu à?"
"Không nhiều lắm đâu." Anh giơ ngón tay thon dài lên, "Bảy ly."
"Sao cậu không lên trước?"
"Muốn hóng gió một chút, trùng hợp là anh cũng vừa đến."
Hướng Tần hỏi: "Vậy còn muốn hóng gió không?"
Diệp Căng lắc đầu, "Không cần, chúng ta bắt đầu vào việc chính thôi."
Hướng Tần đáp: "Được." Hắn thấy Diệp Căng mặc phong phanh quá còn định cởi áo khoác cho anh nhưng bị Diệp Căng từ chối.
"Trên người tôi còn mùi đấy." Diệp Căng ám chỉ mùi rượu.
"... Không đến nỗi khó ngửi." Hướng Tần nói.
Diệp Căng nhướng mày, "Mùi rượu không khó ngửi?"
"..." Hướng Tần không biết nên trả lời thế nào, ấp úng, "Mùi rượu không dễ ngửi nhưng trên người cậu thì không khó chịu đến thế."
Nếu không phải đã biết Hướng Tần dễ ngượng, Diệp Căng nhất định sẽ nghi ngờ hắn đang trêu chọc mình.
Thế là anh hỏi: "Anh biết tại sao tôi không mặc chiếc áo khoác đó của anh không?"
Hướng Tần thành thật trả lời: "Không biết."
Khi vừa xuống xe hắn đã phát hiện, Diệp Căng không mặc chiếc áo khoác ban sáng của hắn nữa, trong nháy mắt đó hắn vẫn thất vọng chút chút.
"Bởi vì tôi phải đến quán bar, sợ nó dính mùi rượu và thuốc lá trong quán bar." Diệp Căng nhấn nút thang máy sau đó bước vào, anh xoay người mỉm cười, "Thế nên, lần sau gặp lại, tôi sẽ trả cho anh nhé? Được không?"
Hướng Tần đáp: "Được."
Hắn nghĩ, không trả cũng không sao.
Căn hộ ở lầu chín, thang máy chạy rất nhanh, nhưng Hướng Tần vẫn cảm thấy mỗi giây trôi qua đều dài như cả năm. Vì người bên cạnh đang tựa lưng vào tường, ánh mắt thỉnh thoảng cứ liếc nhìn đôi tai đỏ lên của hắn.
"Ting"
Cửa thang máy cuối cùng cũng mở, như được giải thoát, hắn thở phào nhẹ nhõm, "Đến rồi."
Diệp Căng đi theo hắn, đến căn hộ số 906.
Tầng này chỉ có sáu hộ gia đình, căn hộ đó của Hướng Tần nằm ở rìa tòa chung cư, có thể tận hưởng ánh sáng từ ba hướng, tầm nhìn cũng rất tốt.
Trên kệ giày tại khu vực cửa ra vào đặt hai đôi dép, một đôi cỡ 43, đôi còn lại là 41.
Diệp Căng mang một đôi vào, chất liệu rất êm ái dưới bàn chân anh, "Cảm ơn anh."
Hướng Tần không vội nhắc đến bản hợp đồng ngay, mà đi thẳng vào phòng bếp, pha một cốc nước mật ong.
Hắn do dự hai giây, "Cậu không cần nghĩ nhiều về bản hợp đồng, tôi sẽ không làm gì vượt quá giới hạn, nếu..."
Hắn muốn nói, nếu Diệp Căng cảm thấy hai ngày dùng cơm chung đó khó xử thì cũng có thể bỏ qua, chẳng qua chỉ là một chút ích kỷ của hắn mà thôi.
Nhưng Diệp Căng đột nhiên hỏi: "Bây giờ anh biết tôi nghĩ điều gì sao?"
Hướng Tần do dự lắc đầu.
Diệp Căng chỉ sợi cáp sạc Type-C trên ghế sofa, "Tôi đang nghĩ, có phải sáng nay anh mới mua bộ sạc này không."
"..." Bị phát hiện rồi.
Hướng Tần không biết di động của Diệp Căng còn pin hay không, chỉ là buổi sáng ra ngoài đi đổ rác, nghĩ nên mua cho anh một bộ sạc điện thoại dự phòng.
Cả đêm không sạc pin điện thoại, nếu lỡ như Diệp Căng tỉnh lại phát hiện điện thoại đã hết pin sẽ bất an, dù sao hắn cũng là người lạ lẫm.
Thấy vẻ mặt của Hướng Tần, Diệp Căng hiểu rằng mình đã đoán trúng.
Anh cười khẽ, cảm khái đôi lời, có lẽ đây là lần đầu tiên anh gặp một người như Hướng Tần.
Nói đơn thuần thì không hẳn, khí chất của hắn như đã trải qua sự tôi luyện của thế tục, là cảm giác thuần khiết "biết rõ thế tục nhưng không hề nhuốm màu trần tục."
Trở về chuyện hợp đồng, Hướng Tần chậm rãi hỏi: "Cậu nghĩ thế nào?"
Diệp Căng thoáng kinh ngạc, "Tôi cho rằng, sáng nay đã đồng ý rồi."
Hướng Tần cho là vẻ mặt bản thân đã bình tĩnh, thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Căng đột nhiên hẹn buổi tối gặp mặt, hắn còn cho rằng anh hối hận về quyết định của mình.
Kỳ thực, Diệp Căng không nghèo như Hướng Tần vẫn nghĩ.
Dù cha mẹ anh đã qua đời nhưng anh vẫn còn ông bà ngoại. Chẳng qua anh không nhận bất kỳ hỗ trợ tài chính nào từ họ.
Cuộc hôn nhân của cha mẹ anh không được nhà ngoại ủng hộ, mối quan hệ giữa hai bên cũng không hề thân thiết. Ngay cả tang lễ nửa năm trước của cha mẹ, hai ông bà cũng chỉ lặng lẽ nhìn di ảnh con gái cả một ngày trời, không rơi một giọt nước mắt nào.
Không muốn xin tiền ông bà, anh đến nhà hàng kiểu Tây nhận việc chơi đàn piano ở đó. Vì anh chơi piano khá tốt nên thu nhập khá tốt, 1000 tệ cho hai tiếng, mỗi tuần hai lần.
(1000 tệ ~ 3,414,040 VND)
Ngoài ra, tuy chuyên ngành của anh là tranh sơn dầu, nhưng các môn khác cũng không hề tệ, anh còn nhận thêm việc gia sư.
Khoản thu nhập này gần như đã đủ cho một sinh viên như anh, chỉ là không giống cuộc sống sung túc như ngày trước, bây giờ anh cần phải tiết kiệm nhiều hơn.
Hướng Tần chuyển trước cho Diệp Căng hai mươi vạn.
Trước khi anh từ chối, Hướng Tần nghiêm túc nói: "Tôi nghe nói vẽ tranh rất tốn kém, bây giờ cậu nên đầu tư vào việc này, kẻo sau này lại hối hận vì chôn vùi bản thân."
Diệp Căng không nhịn được bật cười, "Anh nói chuyện..."
Hướng Tần hít một hơi sâu.
"... Sao lại giống ba tôi đến thế?"
Hướng Tần giật mình một cái, không ngờ Diệp Căng lại đột nhiên nhắc đến người ba quá cố của mình.
Không chờ hắn nói thêm lời nào, Diệp Căng chợt thay đổi đề tài, "Hướng tiên sinh, anh bao tuổi rồi?"
Hướng Tần bình tĩnh chớp mắt, đáp: "26."
"À..." Diệp Căng kéo dài giọng nói, "Nói như vậy, tiếng "tiên sinh" này có hơi lạ và có vẻ già dặn quá."
Diệp Căng đang ngồi trên ghế sofa, áo khoác đã được treo trên móc, trên người chỉ mặc một chiếc áo len mỏng màu be.
Bàn tay anh nghịch sợi cáp sạc màu trắng, "Anh Tần... Gọi như vậy được không?"
"..."
Đôi tai Hướng Tần gần như đã tê dại đi một nửa.
Hắn xoay người, che giấu sự lúng túng của mình, "Cậu thích gọi thế nào cũng được."
Hy vọng lần sau gặp lại, Diệp Căng đừng uống rượu nữa.
Thật sự quá sức chịu đựng của hắn.