Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi
Chương 7: Lẩu
Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Điểm đặc biệt ở Nam Sơn là mỗi loại cửa hàng đều là duy nhất, thế nên tất cả các cửa hàng kinh doanh ở đây đều mang tên Nam Sơn. Chỉ có một siêu thị, một quán bar, ngay cả tiệm kim chỉ hay quán trái cây nhỏ cũng chỉ có một.
Trời mưa thật không tiện chút nào. Khi họ vừa xuống xe trước siêu thị Đại Nam Sơn, một chiếc xe trắng chạy ngang qua, làm nước bẩn bắn tung tóe. Phản ứng đầu tiên của Hướng Tần là ôm lấy Diệp Căng, che chắn cho anh, cẩn thận bảo vệ người trong lòng, không để một giọt nước bẩn nào văng trúng Diệp Căng.
Hai người đứng rất gần. Diệp Căng thậm chí còn cảm nhận được hơi thở dồn dập của Hướng Tần. Anh cau mày nhìn chiếc xe trắng đã chạy xa, chẳng hề có ý định xin lỗi. Anh kéo Hướng Tần quay lại, "Cũng may không dính nhiều lắm."
Trong xe có khăn giấy, Diệp Căng cúi người lấy vài ba miếng, đưa cho Hướng Tần lau người. "Không..." Hướng Tần thở khẽ, giọng run run. Nếu không phải mùa đông quần áo dày, Diệp Căng có lẽ đã cảm nhận được cơ bắp căng cứng của hắn. "Đừng nhúc nhích." Diệp Căng ngồi xổm xuống, lau chân cho hắn, "Ai nhờ anh che chắn chứ?"
Bất ngờ bị mắng, nhưng Hướng Tần chẳng hề khó chịu, vội vàng giải thích: "Quần áo của cậu màu nhạt, bẩn thì khó giặt lắm." Diệp Căng đứng dậy, cầm ô đi vứt giấy vào thùng rác.
Anh... Diệp Căng muốn hỏi rốt cuộc Hướng Tần muốn làm gì, lại đối xử với anh như thế này, tại sao lại cẩn thận bảo vệ đến mức đó. Cho dù là ba anh, có lẽ cũng chưa chắc đã vội vàng chạy ra che chắn cho anh, xét cho cùng cũng chẳng phải chuyện gì lớn, về nhà giặt sạch là được. Nhưng mỗi lần nhìn vào đôi mắt của Hướng Tần, anh lại chẳng thể thốt nên lời. "Cảm ơn anh." Anh đến cạnh Hướng Tần, "Nhưng lần sau đừng làm vậy nữa, anh chỉ nên làm thế với người quan trọng thôi."
Hướng Tần không phản đối cũng không nói gì. Diệp Căng dùng giọng điệu trêu chọc nói: "Tuy anh nói sẽ không tìm đối tượng, nhưng nếu như gặp được người mình thích thì sao. Anh nhất định phải vì người ấy làm nhiều việc đặc biệt, nếu người ấy biết anh đối với ai cũng tốt như vậy, chắc sẽ buồn lắm." Hướng Tần cầm ô đi bên cạnh Diệp Căng, nước mưa chảy xuống, rơi bên chân hai người làm ống quần hơi bị ướt. Nếu có thể, hắn còn muốn cõng Diệp Căng đi qua con đường đầy nước này. Nhưng như vậy quá đột ngột. Hắn tự cho rằng giọng nói của mình nhỏ đến mức không ai nghe thấy, "Không phải với ai cũng tốt."
Trước đến nay, hắn chưa từng đối xử với tất cả mọi người như nhau. Chỉ có Diệp Căng, hiện tại hay tương lai đều sẽ như thế.
Bước vào siêu thị, hai người gửi đồ cá nhân vào tủ giữ đồ. "Tối nay anh làm gì?" Hướng Tần kéo một chiếc xe đẩy qua, nghiêm túc hỏi: "Cậu muốn ăn gì?" "Tôi nói gì anh cũng làm sao?" Hướng Tần gật đầu. Diệp Căng bước cùng hắn qua cổng kiểm tra, "Nếu anh không biết làm thì sao đây?" "Tôi có thể học." Sợ Diệp Căng không tin, Hướng Tần còn bổ sung: "Nấu ăn không khó." "Khi rảnh có thể dạy tôi không?" "Được..."
Hướng Tần trả lời hơi chậm, nhưng không phải vì xấu hổ. Hắn nhìn bàn tay khớp xương rõ nét, thon dài trắng nõn của Diệp Căng, chẳng muốn nó nhiễm phải khói dầu trong bếp chút nào. Đôi tay thật đẹp, nên dùng để làm những điều chủ nhân thích mới tốt... Chẳng hạn như vẽ tranh. Những việc khác hắn có thể làm tất cả. ...Nhưng bản hợp đồng chỉ có hiệu lực nửa năm. Ánh mắt Hướng Tần chợt tối lại, nửa năm sau, họ lại trở thành những người xa lạ. Cũng giống như khi xưa, rõ ràng hít thở chung một bầu không khí, cùng ngắm một bầu trời, nhưng giống như hai đường thẳng song song, không bao giờ giao nhau.
Diệp Căng không biết trong thời gian ngắn ngủi đó Hướng Tần suy nghĩ nhiều như vậy. Anh gõ nhẹ ngón tay lên thành xe đẩy, "Ăn lẩu thì sao?" Hướng Tần đáp: "Được." Ăn lẩu vào mùa đông quả thực là một lựa chọn không tệ, Diệp Căng cũng không kén ăn... Nói đúng hơn, trừ khi ở trước mặt ba mẹ, anh chưa bao giờ kén chọn thức ăn. Từ trước đến nay, bề ngoài anh luôn là người lễ độ, sẽ không làm khó người khác bao giờ. Vì thế đa số thức ăn đều do Hướng Tần lựa chọn, gồm ba chỉ bò, thịt bò tươi, tôm, cải thảo, nấm hương...
Hướng Tần mua từ một ông chú bán thịt một phần xương ống. Ăn lẩu tất nhiên cần nước lẩu, hai người đều không ăn cay, dùng xương ống làm nước lẩu thì quá là thích hợp. Ông chú bán thịt nói: "Lấy cả hai đi, bán rẻ cho tụi con một chút nhé?" Bây giờ đã là chạng vạng, người muốn mua thịt đã mua từ sớm, hiếm có ai mua đồ tươi sống vào giờ này, đương nhiên ông chú muốn bán được nhiều hơn. Vì thế, trên xe đẩy có thêm hai phần xương ống. Diệp Căng phát hiện, trên xe đẩy không có món đồ gì anh không thích cả. Ngược lại đều là những thứ anh thích ăn... Trùng hợp sao? Thật ra có nhiều loại thức ăn anh không thích, nhưng bên ngoài chưa từng thể hiện ra, ít nhiều gì cũng sẽ ăn đôi chút. Chẳng hạn như mấy viên thả lẩu thường thấy như bò viên, cá viên, Hướng Tần đều bỏ qua. Nhưng tình cờ, Diệp Căng không thích ăn mấy loại thịt viên này.
"Có mua nhiều quá không?" Hướng Tần lắc đầu, "Không sao, tủ lạnh ở nhà còn trống nhiều lắm, có thể để lần sau nấu." Diệp Căng: "Ngày thường anh Tần không nấu cơm à?" "Ừm... Việc bận quá, tôi ăn ở căng tin." Nói đến đây, đôi tai Hướng Tần đỏ bừng, lần này là vì nói dối mà đỏ. May mà Diệp Căng là người biết điều, sẽ không tiếp tục đề tài bằng cách hỏi công ty hắn làm gì, ở đâu.
Hầu như đã mua đủ, Hướng Tần nhìn khu đồ gia dụng, "Tôi muốn qua đó mua ít đồ." Diệp Căng lần này thật sự sửng sốt, "Trong nhà anh Tần không có nồi nấu lẩu sao?" Hướng Tần lập tức đáp: "Lúc trước định mua, nhưng gần đây bận quá nên quên mất." Diệp Căng nhìn vẻ căng thẳng của hắn, không cần nghĩ cũng biết Hướng Tần đang nói dối trắng trợn. Rõ ràng hôm nay anh nói muốn ăn lẩu, nên mới muốn mua. "Anh..." Lời nói cứ quanh quẩn bên miệng, Diệp Căng cất bước, "Đi thôi, mua nồi nào." Hướng Tần thở phào, hắn không muốn Diệp Căng thấy có gánh nặng gì.
Nhưng đến lúc thanh toán, Diệp Căng nói anh muốn trả tiền. Hướng Tần cản anh lại, "Cậu vẫn còn là sinh viên..." Diệp Căng cười khẽ, "Anh trả hay tôi trả có gì khác nhau à, chẳng phải tiền của anh sao?" Đối với ánh mắt như đã hiểu ra của nhân viên thu ngân, Hướng Tần xấu hổ mà ừ một tiếng. Tuy rằng trời mưa, nhưng trong siêu thị vẫn còn rất nhiều người, vài người xếp hàng sau thấy họ có nhiều đồ như vậy thì qua quầy thu ngân khác. Nhân viên thu ngân quét mã từng món, Hướng Tần bỏ đồ vào túi. Cho đến khi thấy một thứ trông như kẹo cao su. Hắn cảm thấy cả người cứng đờ. Diệp Căng cũng sững sờ. Trên đó còn có khẩu hiệu quảng cáo: Là tấm khiên vững chắc nhất, vì tình yêu, vì cuộc sống hạnh phúc, thiên đường của đàn ông! "Cái này, cái này không..." Đầu lưỡi Hướng Tần như líu lại, hai bên tai hắn lập tức đỏ bừng. Đối mặt với ánh mắt như hiểu rõ của nhân viên, Diệp Căng bình tĩnh hơn hắn nhiều, khi nó được quét mã xong, anh đặt nó vào túi đồ. Hướng Tần sợ Diệp Căng hiểu lầm, sợ anh nghĩ hắn có ý đồ gì, "Tôi thật sự không có lấy cái này..." Diệp Căng cố ý trêu chọc: "Tôi biết, là tôi lấy đấy." Hướng Tần: "À... Hả?"
Nhìn vẻ mặt hoang mang của Hướng Tần, Diệp Căng không nhịn được bật cười thành tiếng. Không trách anh được, Hướng Tần có vẻ ngây thơ như vậy, anh càng muốn trêu ghẹo hắn, nếu không trong lòng thật ngứa ngáy không chịu nổi. Đầu óc Hướng Tần vẫn trống rỗng, hắn không hề nghĩ Diệp Căng muốn dùng với mình, mà đang nghĩ xem anh có bạn gái hay không. Thấy vẻ mặt Hướng Tần không ổn, Diệp Căng vội vàng giải thích: "Xin lỗi, tôi đùa thôi. Ban nãy xếp hàng đông người quá, hình như va vào kệ làm nó rớt xuống." Hướng Tần xoa nhẹ vành tai, âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Tuy rằng, sớm muộn gì Diệp Căng cũng sẽ gặp được người mình thích, sẽ cùng đối phương làm những chuyện người yêu nên làm nhưng hắn vẫn hy vọng trong nửa năm tiếp theo sẽ không có chuyện đó. ... Cũng không đúng, nếu Diệp Căng có thể nhanh gặp được người mình thích, có lẽ sẽ không đắm chìm trong nỗi đau mất người thân nữa. Sở dĩ hắn muốn dùng bữa cùng Diệp Căng trong nửa năm này, chẳng phải vì muốn trong khoảng thời gian Diệp Căng khó khăn nhất có người bầu bạn, cùng ăn uống sao.
Việc đầu tiên sau khi Hướng Tần trở về là bật chiếc máy sưởi cầm tay lên, đưa cho Diệp Căng. Hướng Tần không biết tay Diệp Căng lạnh đến mức nào, nhưng nhìn bàn tay đỏ bừng của anh, hẳn là rất lạnh. Sự thật đúng là vậy, Diệp Căng cầm máy sưởi trong lòng bàn tay, thẫn thờ nhìn về phía Hướng Tần đang chuẩn bị nấu nướng trong bếp. Rốt cuộc hắn muốn gì chứ?
Đối với Diệp Căng, ngoài ba mẹ, chưa từng có ai đối xử tốt với anh như thế, chu đáo đến vậy. Nếu không phải mang dụng ý xấu thì cũng là có ý đồ riêng. Hoặc là muốn lấy lòng ba mẹ anh, hoặc cảm thấy sẽ đạt được lợi ích gì đó từ Diệp Căng. Nhưng Hướng Tần không giống loại người đó, không liên quan gì đến lợi ích, có lẽ hắn là người đơn giản, chỉ là vô thức đối xử tốt với mọi người như vậy. Thế nên trong lúc nhất thời đó, Diệp Căng không biết nên dùng thái độ thế nào với hắn. Nếu dựa theo cách hành xử từ trước đến giờ của anh, gặp phải loại tình cảm mập mờ, khó hiểu này, hoặc là nói rõ ràng hoặc là trực tiếp rời đi... Nhưng hiện tại, mỗi khi nhìn vào ánh mắt của Hướng Tần anh đều phải lùi bước, anh không muốn nhìn thấy sự thất vọng trong ánh mắt đó.
Tuy ăn lẩu, nhưng thực phẩm mua về vẫn cần phải sơ chế lại. Xương ống phải hầm để làm nước lẩu. Trong lúc hầm xương, Hướng Tần bắt đầu thái từng lát thịt bò, chỉ có thịt ba chỉ bò và thịt dê là đã được sơ chế sẵn, không cần rửa hay cắt nhỏ. Diệp Căng cầm máy sưởi làm ấm tay một lúc rồi cũng thôi, anh đến giúp Hướng Tần rửa rau. "Cậu cứ ngồi đó đi, không cần làm gì đâu, tôi làm nhanh lắm..." "Đã nói là muốn học nấu ăn từ anh mà, vậy bắt đầu từ việc rửa rau thôi." Diệp Căng nói: "Hầm xương khá tốn thời gian, anh có muốn làm ấm tay một lát không?" Hướng Tần nói thật: "Tôi không lạnh."
Diệp Căng đột nhiên giơ tay lên chạm vào mu bàn tay của Hướng Tần, xác nhận ấm thật, rất dễ chịu. "Thân nhiệt của anh Tần luôn cao như vậy sao?" Hai tay Hướng Tần cứng đờ trên thớt, không dám cử động chút nào, giọng nói nhỏ đến mức đáng thương: "Tôi không sợ lạnh..."
Diệp Căng lại nổi ý trêu chọc, "Vậy, đêm đông ôm anh ngủ chắc ấm áp lắm nhỉ?" "..." Tim Hướng Tần chợt run rẩy, cơ thể cũng run theo. Cứu hắn với! Diệp Căng nhịn cười, "Tối mùa đông quá lạnh, bạn cùng phòng của tôi thích lên giường nhau ngủ." Hướng Tần dần bình tĩnh lại, lặng lẽ hít một hơi, rút tay mình lại khỏi bàn tay Diệp Căng, "Thế, cậu cũng vậy sao?" "Đúng là có người trèo lên giường của tôi..." Diệp Căng cố ý dừng lại, "Chẳng qua tôi dùng một chân đá nó xuống giường rồi."
Đoạn đầu làm Hướng Tần khó chịu đến mức không thở nổi, nhưng đoạn sau làm hắn bật cười. Tâm trạng hắn lên xuống liên tục, nhưng cho dù Diệp Căng muốn ôm ai sưởi ấm cũng không liên quan đến hắn. "Anh Tần cười trông rất đẹp." Kỳ thực, Diệp Căng chưa từng thấy Hướng Tần cười một cách thoải mái bao giờ, và lúc này khí chất điềm tĩnh, trưởng thành của Hướng Tần phai nhạt đi. Hắn trông giống một sinh viên đại học hơn, rất trong sáng, cũng đầy sức hấp dẫn.
Hướng Tần nghe câu nói ấy làm bàn tay cắt thịt lệch hướng đi, lát thịt bị cắt vụn. Nếu có thể, thật sự Hướng Tần muốn đẩy Diệp Căng về phòng khách. Diệp Căng không định buông tha đôi tai đỏ bừng của hắn, tiếp tục nói: "Tất nhiên, khi không cười cũng rất đẹp." Hướng Tần nóng đến mức sắp nổ tung. Hắn hít một hơi thật sâu, nói phải vào nhà vệ sinh. Cho đến khi nước lạnh tạt vào mặt, cảm giác nóng bừng trên cơ thể mới dần tan đi. Nhìn khuôn mặt trong gương, Hướng Tần xoa mạnh lên khóe môi, tự hỏi không biết sau này có nên cười nhiều hơn không. Nhưng Diệp Căng cũng nói khi không cười cũng đẹp, chỉ khi không cười hắn mới có dáng vẻ giỏi giang, trưởng thành, là một người đàn ông 26 tuổi thành công trong sự nghiệp. Hướng Tần trong phòng vệ sinh bối rối rất lâu, khi ra ngoài cũng không biết nên dùng vẻ mặt gì đối mặt với Diệp Căng. Thật khó xử... Rốt cuộc là nên cười hay không đây.