Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi
Chương 6: Mua thức ăn
Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỳ nghỉ Tết Nguyên đán kéo dài ba ngày, nhưng không có nhiều người về nhà lắm.
Một là vì thời tiết quá lạnh, hai là kỳ nghỉ đông cũng không còn xa.
Trong phòng ký túc xá chỉ có Diệp Căng và Liễu Án là người địa phương, còn Dư Thuần và Bao Ứng Nguyên đến từ nơi khác.
Bao Ứng Nguyên rất mong chờ kỳ nghỉ đông để về ở cùng bạn gái.
Dư Thuần thì thường xuyên nhớ cha mẹ. Cậu không biết chuyện nhà Diệp Căng nên gần đây cứ nhắc mãi về gia đình mình, hầu như tối nào cũng gọi điện về nhà.
Hôm nay mẹ cậu hỏi cậu muốn ăn gì. Ngày mai bà ngoại nói đã dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ, phơi chăn đệm thơm tho, còn chuẩn bị sẵn món lạp xưởng cậu thích nhất, chỉ chờ ngày cậu về nhà.
Mỗi lần gọi video call, cha cậu đều ngồi bên cạnh. Dù không nói gì nhưng ông vẫn luôn lắng nghe, chờ đến khi sắp cúp máy mới nhắc nhở con trai ở bên ngoài chú ý an toàn.
Dù cách thể hiện khác nhau, nhưng sự quan tâm và yêu thương đó đều giống nhau.
Mỗi lúc như vậy, Diệp Căng sẽ ngồi trước máy tính bàn, đeo tai nghe và để tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên, trong khi bên ngoài là tình cảm gia đình hạnh phúc viên mãn của bạn cùng phòng.
Cha mẹ anh gặp tai nạn giao thông vào kỳ nghỉ hè. Đến tháng chín khai giảng, anh đã điều chỉnh cảm xúc ổn định, chỉ có Liễu Án, người có hoàn cảnh tương tự, mới biết những chuyện này.
Nhưng Liễu Án cũng chẳng khá hơn Diệp Căng là bao. Ít nhất Diệp Căng còn được nếm trải cảm giác gia đình, còn cậu ta từ khi có ký ức đến giờ chưa bao giờ được trải qua.
Một câu chuyện cũ rích nhưng quen thuộc: cha mẹ cậu ta ly hôn, cả hai bên đều tái hôn và coi cậu ta như một gánh nặng.
Liễu Án được cha nuôi dưỡng, nhưng mẹ kế không thích cậu, sợ cậu ta tranh giành tài sản thừa kế với con của bà ta. Vì vậy, bà còn làm khó dễ cậu đủ điều, khiến cậu, dù là con ruột, lại sống uất ức hơn cả đứa con ngoài giá thú.
Phía mẹ thì khỏi phải nói. Do cha Liễu Án phản bội trước, con trai vốn dĩ đã ít ở cạnh bà, nay lại càng xa cách. Tình cảm mẹ con chẳng có bao nhiêu, thậm chí bảo mẫu trong nhà còn thân thiết với cậu ta hơn mẹ ruột.
Vì vậy, Liễu Án ghét nhất là những kỳ nghỉ lễ, đặc biệt là khoảng thời gian đầu năm này.
Giờ đây, có lẽ thêm cả Diệp Căng nữa.
“Năm nay, anh...” Liễu Án tựa vào thanh chắn giường, giơ ngón giữa về phía đôi tình nhân đang dính nhau như sam bên dưới. “Năm nay anh có ăn Tết bên nhà ngoại không?”
Diệp Căng đáp gọn lỏn: “Không đi.”
Lần trước, Liễu Án đã nghe được cuộc điện thoại của anh và bà ngoại. Có lẽ vì con gái mất nên ông bà đã khơi dậy lòng yêu mến cháu, liên tục gọi điện đến cho anh.
Thậm chí còn muốn chuyển tiền cho anh, hay mua cho anh một căn hộ ở đây.
Đối với những người không thiếu tiền như vậy, dùng tiền bạc để bù đắp là việc nhàn hạ nhất, còn tình cảm thì vốn là chuyện quý hiếm.
Cũng như Liễu Án, xét về vật chất, cậu ta chưa từng thiếu thốn gì, nhưng cha mẹ chưa từng hỏi một câu “con thích ăn gì”.
“Nếu là em, em chắc chắn sẽ nhận. Dù ít dù nhiều cũng nhận, mua càng nhiều nhà thì càng yên tâm thoải mái.” Liễu Án cười nhạo. “Chỉ có tiền mới đáng tin nhất, có tiền mới có thể sống tùy ý.”
“Không muốn có liên quan gì đến bọn họ nữa.” Diệp Căng mở một cuốn phác thảo. Anh vừa nói chuyện, tay vừa di chuyển, phác họa thành từng đường cong.
“Tính cả mẹ tôi, bọn họ còn năm người con, cháu chắt càng nhiều hơn. Nhưng ba người con ruột đã cắt đứt liên lạc với họ, con cháu khác cũng ít khi về thăm nhà ông bà, cậu đoán xem tại sao?”
“... Khó hòa hợp chung sống à?”
“Gia tộc càng lâu đời thì càng cổ hủ, càng dơ bẩn.”
Không giống nhà nội của Diệp Căng là nhà giàu mới nổi, nhà ngoại anh mới thật sự là gia tộc trâm anh thế phiệt.
Anh hiểu rõ, hoặc là vĩnh viễn không dính líu đến nữa, hoặc là mãi mãi không thể thoát ra.
Anh không thể quay về cái nơi mà mẹ anh đã rất vất vả mới thoát khỏi, cũng không thể vương vấn mãi chẳng dứt được.
Liễu Án thở dài: “Vậy thì quên đi, sống một đời trong sạch mới tốt, mấy thứ phiền phức cứ cút xa ra.”
Hình vẽ trên cuốn phác thảo của Diệp Căng dần rõ ràng. Liễu Án tò mò nhìn sang: “Ai? Ai vậy?”
Bản phác thảo và tranh sơn dầu không giống nhau, thường thì vẫn cần tài liệu tham khảo.
Liễu Án vốn nghĩ Diệp Căng đang vẽ cặp đôi làm người ta "cay mắt" dưới giường, không ngờ lại là một người đàn ông xa lạ.
Hơn nữa, đây không phải là nét hoạt hình mà là tả thực, hẳn không phải là một nhân vật do Diệp Căng tự tạo ra.
Diệp Căng cười đáp: “Là người tối nay muốn mời tôi ăn tối.”
Nhớ đến lần Diệp Căng công khai xu hướng tính dục hai ngày trước, Liễu Án bỗng ngộ ra: “Người trong lòng của anh sao!?”
“...” Diệp Căng chợt nhấn mạnh cây bút chì trong tay, ngòi bút “rắc” một tiếng rồi đứt lìa.
Nếu không phải người yêu, cần gì phải nhớ rõ khuôn mặt đối phương đến vậy? Các chi tiết trên khuôn mặt cũng rất rõ ràng.
Liễu Án cảm thấy phân tích của mình rất chính xác, nhướng mày đắc ý.
“Có thể ăn bậy nhưng không thể nói bậy.” Diệp Căng không để ý đầu bút bị gãy, vẽ một dấu chấm hỏi lớn bên cạnh người đàn ông trong tranh. “Đây là một tên to xác ‘cổ hủ’.”
Nhưng cổ hủ đến đáng yêu.
Chỉ là anh không hiểu lắm, người này muốn tiếp cận anh vì mục đích gì.
Chưa đến tối nhưng sắc trời mỗi lúc càng âm u, trời đã đổ mưa.
Liễu Án lạnh đến run rẩy, muốn vào phòng: “Lạnh quá, hay là Tết năm nay anh đi chơi với em đi, chúng ta đi du lịch?”
Diệp Căng ở phía sau nói vọng lại: “Đến lúc đó hãy nói, tối nay tôi có hẹn, tạm biệt.”
. . .
Tên “cổ hủ” hôm nay vừa kết thúc công việc, nói: “Tôi đi trước.”
Một người đàn ông với đôi mắt đào hoa ngước lên nhìn: “Chậc, nhóc cán bộ của chúng ta đến mùa xuân rồi, mà tôi vẫn còn cô đơn một mình...”
“Chung Bất Vân kia, ông đừng có mà điêu ngoa!” Một cô gái tóc ngắn nhìn vừa xinh vừa ngầu bước vào, tên là Dương Chi. “Ông thay bạn giường còn nhanh hơn thay áo, nếu không phải gần đây quá bận chắc giờ ông đã đi săn mồi rồi đúng không?”
“Săn mồi” chỉ là lời nói đùa, nhưng Chung Bất Vân thật sự là khách quen của quán bar.
Những “bạn tâm giao” bên cạnh anh ta có người lâu dài có người ngắn ngủi, hai bên bằng lòng thì ở cùng nhau. Ngày nào đã chán thì tách ra, không nói chuyện tình cảm, nhưng không được léng phéng sau lưng nhau.
Trước khi xác định quan hệ, còn phải đưa giấy tờ kiểm tra sức khỏe, nếu không thì không cần bàn nữa.
Thế nên anh ta trong giới ăn chơi nhiều năm như vậy, nhưng chưa bao giờ gặp chuyện gì.
Chung Bất Vân “chậc chậc” một tiếng: “Đúng là quá bận, chuyện lần trước còn làm tôi sợ đây này, vừa công khai xu hướng tính dục vừa muốn nói chuyện tình cảm với tôi...”
Dương Chi cười nhạo: “Anh Tần không bị ông dạy hư thật sự là có phúc...”
Chung Bất Vân cười khẩy: “Sao lại giống được, trong lòng thằng nhóc đó đã có người, trong đầu chỉ toàn người nọ, làm sao để ý thế giới phồn hoa này.”
Dương Chi ngồi trên ghế bập bênh trước cửa: “Vẫn là người ba năm trước?”
Chung Bất Vân không ngẩng đầu lên: “Em đoán xem?”
Hướng Tần đã ra ngoài, giọng nói của Chung Bất Vân và Dương Chi dần nhỏ đi về phía sau, bị tiếng mưa rơi rào rào lấn át.
Trời mưa à...
Hắn vô thức gửi một tin nhắn cho Diệp Căng.
[Hình như bên ngoài đang mưa.]
[Cho nên?]
[Lạnh hơn rồi, nên mặc nhiều áo hơn, nhớ mang theo ô.]
[Được.]
Hướng Tần đi đến chiếc ô tô đậu ven đường, những vũng nước trên mặt đất đã tích rất nhiều nước mưa.
Hắn mở cửa xe, ngồi vào trong, do dự rất lâu mới gửi thêm một tin nhắn khác.
[Ngày mưa có lẽ hơi phiền phức, nếu không hẹn hôm khác cũng được.]
. . .
Nhận được tin nhắn, Diệp Căng gõ gõ lên bàn.
[Do anh sợ phiền phức, hay sợ tôi thấy phiền?]
Hướng Tần lập tức trả lời: [Sợ cậu thấy phiền.]
Diệp Căng ngước mắt lên nhìn về chiếc áo khoác của Hướng Tần, chợt bật cười.
Sao người này lại giống khúc gỗ thế.
Anh gửi sang một tin nhắn thoại: “Tôi không thấy phiền, sắp vào kỳ nghỉ đông rồi sợ là không có thời gian ăn cơm cùng anh, bây giờ anh ở đâu?”
Hướng Tần trả lời bằng tin nhắn: [Trên đường đến siêu thị... Mua thức ăn.]
Diệp Căng không ngờ Hướng Tần lại muốn đi mua thức ăn vào lúc này.
Anh xoay bút, nghĩ một lát rồi nói: “Muốn có người đi cùng không? Gửi một tin nhắn thoại để tôi nghe một chút, tôi sẽ đi với anh, cùng anh mua thức ăn.”
Lúc nói lời này, giọng nói Diệp Căng còn lẫn chút tiếng cười, trêu Hướng Tần đến mức cổ họng hắn ngứa ngáy.
Hắn trầm ngâm nửa phút rồi trả lời: “Muốn... Tôi đến đón cậu nhé?... Muốn nghe cái gì?”
Trong ký túc xá, Diệp Căng cầm áo khoác của Hướng Tần lên, cười thành tiếng.
Tại sao lại có thể ngốc đến vậy?
Tin nhắn này không phải giọng của hắn à?
Chẳng qua nếu Hướng Tần đã nói vậy, Diệp Căng cũng sẽ không khách sáo.
[Gọi tên tôi nghe thử xem.]
Hình như anh chưa từng nghe Hướng Tần gọi tên mình lần nào cả.
Tin nhắn thoại nhanh chóng gửi đến, dài gần bảy giây. Năm giây đầu chẳng có gì, đến hai giây cuối mới có giọng nói vang lên.
Chỉ gọi một cái tên nhưng Hướng Tần tựa như bỏng cả miệng, chậm rãi mà thận trọng: “... Diệp Căng.”
[Không tệ lắm, êm tai, gọi nhiều chút.]
Cũng chẳng biết Diệp Căng đang khen tên mình nghe êm tai hay giọng nói của hắn mới êm tai.
... Có hơi nóng.
Hướng Tần vô thức muốn tắt điều hòa trên ô tô, nhưng lại phát hiện ra điều hòa vẫn chưa bật lên.
Hắn dừng lại một chút mới nhớ ra, Diệp Căng đã đồng ý đi mua đồ cùng nhau.
Hắn vội vàng mở điều hòa lên, nếu không lát nữa Diệp Căng lên xe sẽ cảm thấy lạnh.
Hướng Tần đến cửa Tây trường học rất nhanh, gửi tin nhắn cho Diệp Căng.
Sau đó hắn mang theo ô xuống xe, chờ trước cổng trường.
Diệp Căng bước trên con đường lớn của Học viện Mỹ thuật, bóng cây hai bên đường chồng lên nhau. Gió thổi làm lá cây bay xào xạc, trên trời mây đen kéo đến dày đặc.
Những hạt mưa lớn rơi lộp bộp trên ô của Diệp Căng, càng làm cơ thể anh trông thật gầy yếu.
Trong mắt Hướng Tần toát lên chút đau buồn.
Chiếc ô màu đen kia trông quá nặng nề.
Giọng nói của Diệp Căng nhẹ nhàng, đến gần hỏi thăm: “Sao không chờ trong xe?”
Anh suy nghĩ một lúc, vẫn không mang theo áo khoác của Hướng Tần. Một là sợ làm bẩn nó, hai là không tiện mang theo khi mua đồ.
Hướng Tần: “... Sợ cậu không tìm thấy.”
Thật ra, chỉ là hắn muốn nhìn thấy người kia nhanh hơn, chờ ở một nơi gần người kia hơn.
Diệp Căng khẽ thở dài: “Anh nên nói là muốn đón tôi chứ? Sau này làm sao dỗ bạn gái?”
“Muốn đón cậu...” Gió lạnh thổi bên tai Hướng Tần, hắn trầm giọng nói nhỏ một câu: “Không quen bạn gái.”
Diệp Căng nghe được. Câu hỏi vừa nãy cũng do anh muốn kiểm tra: “Vậy bạn trai thì sao?”
Hướng Tần chầm chậm chớp mắt.
Yên lặng vài giây, hắn mới trả lời: “Cũng không quen.”
“Định sống cô đơn hết quãng đời còn lại sao?”
Thế mà Hướng Tần “ừ” một tiếng.
...Thật sự quá kỳ lạ.
Trực giác của Diệp Căng luôn rất chuẩn. Hướng Tần cho anh cảm giác rất mâu thuẫn, cảm xúc đối với anh cũng...
Cũng thật khó nói.
Nếu là một người khác, Diệp Căng chỉ cần liếc mắt một lần là có thể nhìn thấu tâm tư của đối phương, nhưng anh vẫn không hiểu Hướng Tần đang nghĩ gì.
Tuy rằng người này có hơi ngốc, dễ đỏ mặt, khí chất thuần khiết nhưng cũng không hề đơn thuần, che giấu suy nghĩ thật của mình rất sâu.
Chẳng qua, những suy nghĩ bộc lộ bên ngoài đều không giả được.
Vào trong xe, nhờ có điều hòa nên ấm áp hơn nhiều.
Diệp Căng xoa xoa ngón tay lạnh cóng của mình: “Đến đâu?”
“Đại Nam Sơn.”
Hướng Tần nghiêm túc hướng mắt về phía trước, không nhìn Diệp Căng một lần nào.
__________
Tác giả có lời muốn nói:
Vở kịch nhỏ:
Hướng Tần: “Không quen bạn trai.”
Một khoảng thời gian sau, Diệp Căng ôm lấy cổ người kia, kề sát vào môi hắn hỏi: “Thật sự không quen sao? Không thể suy nghĩ thêm được sao?”
Hướng Tần: “Cứu mạng QAQ, không chịu nổi nữa.”