Mỹ Nhân Thích Thả Thính Và Kẻ Không Biết Cách Yêu
Chương 18: Ánh mắt không thể kìm nén
Mỹ Nhân Thích Thả Thính Và Kẻ Không Biết Cách Yêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ánh đèn trong phòng riêng hơi mờ ảo, làm nổi bật đường nét tuấn tú trên gương mặt Thẩm Hạc, hiện rõ vẻ cố chấp.
Vẻ mặt ấy như thể nếu Trần Thanh Đường hôm nay không chấp nhận đồ của hắn, hắn sẽ không chịu từ bỏ.
Mãi một lúc sau, Trần Thanh Đường bỗng khẽ cười: “Muốn.”
Thế là Thẩm Hạc gấp khăn giấy lại, đặt bên cạnh bộ đồ ăn của anh: “Nếu không đủ thì cứ nói với tớ. Tớ có sẵn đây.”
Trần Thanh Đường khẽ “ừ” một tiếng, rồi quay sang lướt điện thoại.
Mà Tần Lương bị ngắt lời đến ba lần, dù có ngốc đến mấy cũng nhận ra thái độ đề phòng kín đáo của Thẩm Hạc đối với mình.
Cứ như thể hắn không vui khi cậu ta tiếp xúc với Trần Thanh Đường vậy.
Tần Lương cũng không nói gì thêm, hiểu ý mà lùi lại.
Rất nhanh sau đó, mọi người đã đến đông đủ, ngồi vây quanh chiếc bàn tròn.
Chủ nhiệm Trương Thanh Thanh đóng cửa phòng riêng lại, đứng cạnh ghế của mình, vỗ mạnh tay xuống bàn: “Yên lặng nào, mọi người im lặng hết đi, nghe tôi nói đây!”
Tiếng ồn ào trong phòng như thủy triều chậm rãi rút đi, cuối cùng cũng lắng xuống, mọi người đều im lặng nhìn về phía cô.
Trương Thanh Thanh đẩy gọng kính đen trên sống mũi: “Chúng ta vất vả lắm mới tụ tập được một bữa, mọi người cứ thoải mái ăn uống, không đủ thì gọi thêm! Rượu cũng đã chuẩn bị đầy đủ rồi!”
Mọi người lập tức ồn ào hưởng ứng.
Trương Thanh Thanh vỗ tay: “Nhưng chỉ ăn cơm thì chán quá, chúng ta chơi trò gì đó đi, ai có ý kiến gì không? Sở Hy?”
Sở Hy vốn luôn xởi lởi, vô tư, hôm nay lại trở nên trầm tính hơn hẳn, ngồi đó xua tay, giọng nói cũng nhỏ hơn bình thường: “Tớ không có ý kiến gì.”
Trương Thanh Thanh nói: “Vậy thế này, chúng ta là câu lạc bộ tranh biện, hôm nay chúng ta sẽ thảo luận xoay quanh một chủ đề, mọi người tự do phát biểu.”
“Để tránh có người không tích cực, làm không khí chùng xuống, chúng ta sẽ theo thứ tự chỗ ngồi, mỗi người lần lượt đứng lên phát biểu.”
Có người lên tiếng hỏi: “Chúng ta thảo luận chủ đề gì vậy ạ?”
Trương Thanh Thanh suy nghĩ một lát: “Vậy thì, tình yêu nhé.”
Lời này vừa dứt, mọi người liền lập tức ồn ào náo nhiệt.
Tình yêu tuyệt vời mà, ở đại học ngoài ăn uống, ngủ nghỉ và lên lớp, thì chính là khao khát được yêu đương một lần.
Trương Thanh Thanh: “Tôi đưa ra một chủ đề trước nhé – mọi người cho rằng tình yêu rốt cuộc là gì, và nên yêu đương như thế nào. Mọi người cứ xoay quanh chủ đề này mà nói nhé, bắt đầu từ bên trái, cho mọi người ba phút chuẩn bị.”
Lời vừa dứt, trong phòng lại trở nên ồn ào náo nhiệt như trước.
Trần Thanh Đường hơi nghiêng đầu nhìn, vị trí của anh và Thẩm Hạc đều rất gần những người đầu tiên phát biểu.
Ba phút nhanh chóng trôi qua.
Người đầu tiên đứng lên là một chàng trai có vẻ hềnh hệch, hắn uống cạn ly rượu trong một hơi, không mấy nghiêm chỉnh nói: “Tình yêu chính là khi hai ta cùng yêu thích nhau, cùng vui vẻ ở bên nhau! Đúng không!”
Mọi người cười đùa phụ họa theo: “Đúng!”
Từ Dương nói: “Còn về chuyện yêu đương như thế nào, vậy thì đương nhiên là hẹn hò, nắm tay, cùng nhau lên lớp, ăn cơm…”
Sau khi nói một tràng dài luyên thuyên, Từ Dương tự cho mình là rất đẹp trai, búng tay và hôn gió: “Vỗ tay!”
Mọi người hô vang: “Hay!”
Trần Thanh Đường buồn chán lắng nghe, ngón tay gõ nhẹ từng nhịp lên mặt bàn, như đang chơi trò gì đó.
Thẩm Hạc cuối cùng cũng khép cuốn vở lại: “Đến lượt cậu rồi đấy, chuẩn bị xong chưa?”
Hắn rất mong đợi bài phát biểu của Trần Thanh Đường.
Trần Thanh Đường khẽ cười: “Còn cần chuẩn bị ư?”
Rất nhanh sau đó, lần lượt từng người phát biểu xong, đến lượt Trần Thanh Đường.
Dưới ánh mắt của mọi người, Trần Thanh Đường đứng dậy.
Anh đeo khẩu trang, mọi người đều không nhìn rõ toàn bộ khuôn mặt anh, chỉ có thể thấy đôi mắt bình thản nhưng sâu thẳm kia.
Trần Thanh Đường: “Cá nhân tôi cho rằng, tình yêu là kết tinh cảm xúc ở tầng cao nhất của linh hồn con người.”
“Cùng nhau lên lớp, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi chơi, cùng nhau chơi game, đây chính là tình yêu sao? Hai người chỉ như vậy đã được coi là người yêu, bạn đời rồi sao?”
“Không, cái này cùng lắm chỉ là tìm cho mình một người bạn để chơi cùng, không phải là người yêu.”
Đôi mắt vốn bình lặng như mặt hồ êm ả của Thẩm Hạc, vì những lời này mà khẽ gợn sóng lăn tăn.
Trần Thanh Đường cứ đứng như vậy, bình thản ung dung, ánh sáng chiếu rọi lên người anh: “Có người sẽ nói, khi chúng ta hẹn hò rõ ràng cảm thấy rất vui vẻ hạnh phúc, cảm giác này là thật, sao lại không phải là tình yêu?”
“Phải hiểu rằng, ăn uống vui chơi, bản thân nó đã là những chuyện rất vui vẻ rồi, cậu làm cùng bất kỳ ai, cũng sẽ có những trải nghiệm vui vẻ, đừng lẫn lộn.”
Mọi người đều lộ vẻ suy tư.
Lúc này, chiếc ghế bên cạnh đột nhiên bị kéo ra, Thẩm Hạc đứng dậy.
Đôi mắt vốn lạnh lùng như ánh trăng kia, giờ phút này dường như có thứ gì đó đang dâng trào, như chứa đựng một loại cảm xúc khó tả, nhìn thẳng vào Trần Thanh Đường:
“Vậy tình yêu mà cậu nghĩ là như thế nào?”
Trần Thanh Đường nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt Thẩm Hạc, chậm rãi nói từng chữ, sự nghiêm túc trong đáy mắt lại nóng bỏng đến lạ thường:
“Tôi trân trọng những điều tốt đẹp của cậu
Tôi thấu hiểu những suy nghĩ của cậu
Tôi chấp nhận sự khác biệt của cậu
Tôi sẽ hôn lên những vết thương lòng của cậu
Tôi ôm trọn những phần tăm tối, tổn thương mà cậu từng muốn giấu đi
Và tôi yêu tha thiết linh hồn cậu đến bất diệt.”
Giọng điệu của anh như bông tuyết nhẹ thoảng qua, nhưng Thẩm Hạc lại cảm thấy một luồng điện chạy dọc dữ dội từ xương sống, lan khắp toàn thân.
Một loại khát vọng đối với điều gì đó, như một miếng bọt biển đang gặm nhấm và bành trướng trong lồng ngực, trở nên càng lúc càng to lớn, càng lúc càng sôi trào.
Khiến hắn hưng phấn, khiến da đầu hắn tê dại.
Trần Thanh Đường từ đáy mắt Thẩm Hạc nhìn thấy sự xâm lược và ham muốn chiếm hữu mà anh chưa từng thấy trước đây.
Giống như một con dã thú chưa được thuần hóa, mang theo dục vọng nguyên thủy nguy hiểm nhất.
Thẩm Hạc như vậy, sống hai kiếp Trần Thanh Đường cũng chưa từng thấy, anh hơi ngẩn người ra.
Đợi đến khi hồi thần, đôi mắt Thẩm Hạc đã trở lại vẻ bình tĩnh như trước, khiến người ta không thể dò xét ra bất cứ điều gì bất thường, dường như khoảnh khắc vừa rồi chỉ là ảo giác của Trần Thanh Đường.
Thẩm Hạc: “Vậy quan điểm của cậu là không nên yêu theo kiểu vui chơi như thế?”
Trần Thanh Đường lắc đầu: “Quan điểm của tôi là, con người ở những giai đoạn trưởng thành khác nhau, sẽ có những nhu cầu khác nhau. Nếu ở giai đoạn đại học, nhu cầu của cậu là tìm một người bầu bạn, để bản thân không cô đơn, vậy thì cứ đi tìm.”
Thẩm Hạc hơi giật mình, mím chặt môi.
Trần Thanh Đường: “Bất kể là kiểu yêu đương nào, nếu muốn yêu thì cứ yêu. Hãy buông thả bản thân để tận hưởng sự vui sướng khi hormone lên cao, hãy trải nghiệm đủ mọi hương vị mà tình yêu mang lại.”
“Đối phương là ai không quan trọng lắm, tôi muốn từ người đó trải nghiệm cảm giác được yêu, cũng như trải qua dư vị của việc yêu thắm thiết một ai đó. Đồng thời thông qua người đó để học cách yêu một người là thế nào, học cách xử lý mối quan hệ thân mật, học cách giải quyết mâu thuẫn giữa hai người như thế nào.”
“Tôi cần thông qua người đó để tự trưởng thành, để suy nghĩ xem tình yêu mà mình muốn là như thế nào, cũng như suy ngẫm xem bản thân mình trong tình yêu nên như thế nào.”
“Cho nên, đoạn tình yêu này yêu thế nào, yêu ai, yêu ra sao, đều không quan trọng. Quan trọng là, trong đoạn tình yêu ấy chúng ta phải tìm thấy chính mình, cũng như tìm thấy phương thức làm chúng ta hạnh phúc nhất.”
“Mà đại học là một trường thử nghiệm tốt nhất trong đời người, bởi vì trong thời gian đại học mà yêu đương thì chi phí sai lầm thấp nhất, cùng lắm chỉ là đau lòng, lại không tổn hại đến tài sản, cũng như tương lai phát triển.”
Một tràng lời nói vừa dứt, cả phòng lặng đi vì kinh ngạc, mọi người quên cả vỗ tay.
Trong phòng riêng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Đáy mắt Thẩm Hạc lộ ra một tia nóng rực không thể kìm nén, hắn cứ nhìn Trần Thanh Đường như vậy mấy giây, rồi im lặng ngồi xuống.
Đợi đến khi Trần Thanh Đường cũng ngồi xuống, Sở Hy mới là người đầu tiên hoàn hồn, dẫn đầu phá vỡ không khí im lặng: “Nói hay lắm! Vỗ tay!”
Trong nháy mắt, tiếng vỗ tay rào rào vang lên hướng về phía Trần Thanh Đường, ánh mắt mọi người nhìn anh đều trở nên khác lạ.
Thái độ sống phóng khoáng và tỉnh táo ấy, khiến người nghe cảm thấy lòng mình cũng sáng tỏ hơn.
Trương Thanh Thanh gọi mọi người: “Được rồi, nghỉ giữa giờ 10 phút. Quan điểm của cậu ấy vừa rồi rất mới lạ, rất có tính gợi mở, mọi người tạm dừng để động não đi.”
“10 phút sau, tôi hy vọng có thể nghe được những quan điểm đặc sắc, tuyệt vời hơn thế nữa.”
Lời này vừa dứt, trong phòng lập tức trở nên ồn ào náo nhiệt, mọi người bắt đầu thảo luận sôi nổi.
Chỉ có Trần Thanh Đường và Thẩm Hạc là không hề động đậy.
Lúc này, Sở Hy kéo một cái ghế ngồi xuống bên cạnh Trần Thanh Đường: “Má ơi cậu vừa nãy ngầu quá đi!”
Trần Thanh Đường lại không để tâm, ngược lại nháy mắt với cậu.
Sở Hy bối rối hai giây, chợt nhớ ra điều gì đó.
À đúng rồi, trước đó Trần Thanh Đường đã dặn cậu, bảo cậu mời rượu anh trước mặt Thẩm Hạc.
Sở Hy giơ ly rượu lên, cố ý nói lớn: “Uống rượu nào!”
Trần Thanh Đường bất đắc dĩ nói: “Trong ly mình không có rượu, chỉ có nước thôi.”
Sở Hy: “Mình rót cho cậu.”
Cậu nhấc chai rượu lên, lấy một cái ly sạch, trực tiếp rót đầy.
Toàn bộ quá trình này, Thẩm Hạc ở bên cạnh đều nhìn thấy hết.
Thấy rượu trong ly càng lúc càng đầy, đầy đến mức sắp tràn ra ngoài, lông mày Thẩm Hạc hơi nhíu lại.
Sở Hy đặt chai rượu xuống bàn: “Uống đi. Phải uống hết đấy.”
Trần Thanh Đường một tay nhẹ nhàng xoa bụng, vẻ mặt khó xử, ánh mắt lại hờ hững liếc nhìn Thẩm Hạc: “Dạ dày mình không tốt lắm, uống không được nhiều vậy đâu.”
Sở Hy tặc lưỡi, vừa định nói gì đó.
Vừa nghiêng đầu lại phát hiện, Thẩm Hạc đang nhìn cậu với ánh mắt không mấy thiện cảm.
Sống lưng Sở Hy lạnh toát ngay lập tức, đột nhiên chợt hiểu ra.
Thì ra Trần Thanh Đường có âm mưu này à?
Mắt Sở Hy đảo nhanh một vòng, lập tức nhập vai: “Không được đâu, cậu thế nào cũng phải uống nửa ly chứ, vất vả lắm mới tụ tập được một bữa, chỉ có cậu không uống rượu thì chán lắm.”
Trần Thanh Đường thở dài, cầm ly lên: “Được rồi, mình uống.”
Giây tiếp theo, một bàn tay thon dài vươn tới, lấy đi ly rượu của anh.
Đáy mắt Trần Thanh Đường thoáng hiện một nụ cười rất nhẹ, vừa quay đầu nhìn Thẩm Hạc lại biến thành vẻ hơi kinh ngạc đúng lúc.
Sở Hy nhìn anh diễn, khóe miệng nhịn cười.
Cậu đã bảo rồi mà, sao người này lại bảo mình mời rượu chứ.
Thì ra là cậu ấy biết sẽ có người đỡ hộ đây mà.
Thẩm Hạc: “Tôi uống giúp cậu ấy.”
Sở Hy khoanh tay, cố ý làm khó: “Cậu là gì của cậu ấy mà đòi uống giúp, uống giúp phải uống gấp đôi, uống hai ly.”
Vẻ mặt Thẩm Hạc không có gì đặc biệt: “Tôi là bạn cùng phòng của cậu ấy.”
Hắn ngửa đầu uống cạn một ly, lại tự rót cho mình một ly, hít sâu một hơi rồi tiếp tục uống.
Trần Thanh Đường một tay chống cằm, đầy hứng thú nhìn hắn.
Dáng vẻ Thẩm Hạc uống rượu thật đẹp trai.
Đôi mắt lạnh lùng kia hơi nheo lại, chăm chú nhìn đáy ly. Bởi vì uống quá nhanh, chất lỏng màu vàng nhạt men theo khóe môi mím chặt của hắn mà chảy xuống.
Yết hầu chậm rãi nhô lên, rồi lại từ từ hạ xuống, cứ như vậy mà lên xuống đầy mê hoặc.
Giống như một khẩu súng đang lên nòng, gợi cảm đến cực điểm.
Cũng giống như một quả anh đào chín mọng, khiến người ta muốn cắn một miếng để nếm thử hương vị, xem nó say đắm lòng người đến nhường nào.
Sau khi uống xong, Thẩm Hạc bình tĩnh đặt ly trở lại bàn: “Được chưa?”
Sở Hy nhìn đến ngây người: “…Được.”
Không phải chứ, hai ly bia lớn, cậu ta uống cạn một hơi như vậy luôn sao?
Ly rượu của nhà hàng này rất lớn, hai ly gần như bằng cả một chai bia, trong vòng một phút ngắn ngủi, Thẩm Hạc đã uống hết sạch.
Uống giỏi quá vậy.
Trần Thanh Đường cầm khăn giấy trên bàn lên, thương xót mà giúp Thẩm Hạc lau vết nước trên khóe miệng: “Uống nhanh như vậy làm gì, không sao chứ?”
Nhìn xem đáng thương chưa kìa, mặt cũng đỏ hết cả rồi này.
Ánh mắt Thẩm Hạc nhìn chằm chằm xuống đất, hơi quay đầu đi tránh động tác của Trần Thanh Đường: “Tớ tự làm.”
Trần Thanh Đường rụt tay về, thấy mặt Thẩm Hạc càng lúc càng đỏ, thầm nghĩ lát nữa hơi men cũng sắp lên rồi, bèn đứng dậy: “Tớ đi vệ sinh.”
Đi đến cửa, Trần Thanh Đường quay đầu nhìn lại, Thẩm Hạc vẫn ngồi nguyên tại chỗ không nhúc nhích.
Nhưng có một người lại động đậy.
Tần Lương đang đứng ở vị trí của mình nhìn Trần Thanh Đường, dường như muốn đi theo.
Thế là Trần Thanh Đường thân thiện cười với cậu ta một cái.
Mắt Tần Lương chậm rãi mở to, lần này quyết tâm rồi, trực tiếp đi theo.
Mà Thẩm Hạc, sau khi nhìn thấy động tác của Tần Lương, chỉ do dự hai giây liền đứng dậy.
Trần Thanh Đường hài lòng đóng cửa rời đi.
Nếu không câu được cá lớn, vậy thì trước tiên hãy câu cá nhỏ, cá lớn sẽ đuổi theo cá nhỏ mà đến.
Nhà vệ sinh hình như ở phía khu nhà kho.
Trần Thanh Đường tâm trạng không tệ, cứ chậm rãi đi.
Tiếng bước chân phía sau hơi gấp gáp, rất nhanh đã đuổi kịp anh.
Tần Lương lên tiếng gọi: “Trần Thanh Đường.”
Hành lang gần như không có ai, Trần Thanh Đường không thể giả vờ không nghe thấy, anh quay đầu lại: “Hả?”
Tần Lương bước nhanh đến trước mặt anh, đáy mắt lộ ra sự ngưỡng mộ, thẳng thắn nói: “Cậu vừa nãy nói hay lắm, rất có chiều sâu và tính gợi mở.”
Còn năm bước.
Tần Lương cười lộ ra hai má lúm đồng tiền, hào phóng nói: “Có thể xin WeChat không, tôi muốn thêm liên lạc của cậu.”
Còn ba bước.
Trần Thanh Đường chậm rãi, kéo dài giọng điệu: “À… cậu muốn thêm WeChat của tôi?”
Một bước.
Tần Lương: “Đúng vậy.”
Giây tiếp theo, Tần Lương bị một bóng người gạt sang một bên.
Trần Thanh Đường vui vẻ và mãn nguyện, đôi mắt xinh đẹp của anh dần cong lên.