58. Chương 58: Kéo em chìm sâu trong dục vọng

Mỹ Nhân Thích Thả Thính Và Kẻ Không Biết Cách Yêu

Chương 58: Kéo em chìm sâu trong dục vọng

Mỹ Nhân Thích Thả Thính Và Kẻ Không Biết Cách Yêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Thanh Đường khẽ nhắm mắt, từ từ ghé sát.
Đôi môi Thẩm Hạc khao khát bấy lâu, giờ đây càng lúc càng gần… Nhịp tim hắn đập càng thêm rộn ràng.
Hắn có thể cảm nhận hơi thở của Trần Thanh Đường phả nhẹ lên mặt.
Thẩm Hạc siết chặt hai bàn tay.
Hắn ngửi thấy mùi nước cạo râu của Trần Thanh Đường.
Thẩm Hạc vô thức nín thở.
Khoảng cách chỉ còn chưa đầy nửa ngón tay…
Bỗng nhiên, Thẩm Hạc cố nén lòng, quay mặt sang một bên.
Nụ hôn tưởng chừng sắp chạm đó, cứ thế lướt qua tai Thẩm Hạc rồi hụt mất.
Mọi thứ đều nằm trong dự đoán của Trần Thanh Đường. Anh khẽ cắn vào vành tai Thẩm Hạc, thấy cả người hắn cứng đờ, anh mới mỉm cười lùi lại.
Trần Thanh Đường nửa cười nửa không: “Sao vậy? Lại không muốn nữa sao?”
Giọng Thẩm Hạc khàn khàn: “Không phải vậy. Chuyện này không đúng.”
Trần Thanh Đường: ???
Thẩm Hạc quay đầu lại nhìn anh: “Tại sao đột nhiên em lại bằng lòng trao nụ hôn? Có phải vì anh muốn nên em mới cho không?”
Nếu là vậy, Thẩm Hạc thà không cần.
Trần Thanh Đường bỗng thấy hắn thật đáng yêu.
Hóa ra Thẩm Hạc cũng có lúc cố chấp như vậy, cũng có lúc làm nũng, giận dỗi như vậy.
Mục đích của Trần Thanh Đường chỉ là “câu” Thẩm Hạc, chứ không phải khiến hắn bất an. Vì vậy, lúc này anh nên dịu dàng an ủi bạn trai của mình.
Thế là Trần Thanh Đường vòng tay ôm lấy cổ Thẩm Hạc, nhẹ nhàng nói: “Không. Bởi vì em yêu anh, muốn hôn anh nên em bằng lòng.”
Thẩm Hạc sững lại, đôi mắt rõ ràng sáng lên hẳn, tình yêu trong mắt hắn được kích thích càng thêm nồng nàn: “Em yêu anh ư?”
Trần Thanh Đường: “Đương nhiên rồi.”
Thẩm Hạc cứ thế nhìn chằm chằm Trần Thanh Đường, như muốn khắc bóng hình mình vào trong mắt anh, mãi mãi lưu giữ trong tim.
Trần Thanh Đường nắm tay hắn đi đến bên giường, ấn vai Thẩm Hạc bảo hắn ngồi xuống, rồi tự mình khoanh chân ngồi lên đùi Thẩm Hạc.
Tư thế này khiến Thẩm Hạc nhớ lại chuyện trong nhà vệ sinh hôm đó. Hắn nhìn chằm chằm Trần Thanh Đường, vành tai bắt đầu ửng đỏ.
Trần Thanh Đường an ủi hắn: “Em yêu anh, không cần nghi ngờ điều đó.”
Thẩm Hạc không có cảm giác chân thực cụ thể: “Em yêu anh vì điều gì, tại sao lại yêu anh?”
Thẩm Hạc hỏi vậy, bản chất vẫn là vì hắn chưa hiểu rõ tình yêu cụ thể sẽ như thế nào.
Trong mắt Thẩm Hạc, mối quan hệ giữa hắn và Trần Thanh Đường là hắn yêu Trần Thanh Đường, đòi hỏi Trần Thanh Đường phải là người yêu của mình, cuối cùng họ mới ở bên nhau.
Trần Thanh Đường từ đầu đến cuối chỉ nuông chiều, dung túng hắn, Thẩm Hạc muốn gì Trần Thanh Đường đều cho cái đó.
Vì vậy, việc Thẩm Hạc không có cảm giác chân thực về tình yêu của Trần Thanh Đường dành cho hắn là điều bình thường.
Trần Thanh Đường không trả lời mà lại dẫn dắt ngược lại: “Vậy vì sao anh yêu em?”
Thẩm Hạc hồi tưởng một chút, giọng nói đều đều: “Lần đầu gặp mặt, anh chỉ cảm thấy em như một mối nguy hiểm tiềm tàng.”
Trần Thanh Đường thay hắn bổ sung: “Vậy nên anh theo bản năng muốn tránh xa em?”
Thẩm Hạc: “Không rõ nữa, muốn tránh xa nhưng lại không thể lý giải được mà cứ thế lại gần.”
Giống như bị nam châm hút vậy.
Trần Thanh Đường ôm lấy cổ hắn, tiện tay véo nhẹ dái tai hắn: “Đồ ngốc. Anh vừa gặp đã thương, muốn gắn bó cả đời với em đấy, anh biết không?”
Thẩm Hạc hơi sững sờ: “Đây chính là vừa gặp đã thương sao?”
Lần đầu nhìn thấy Trần Thanh Đường, Thẩm Hạc chỉ cảm thấy tim mình tê dại trong khoảnh khắc, như có một thứ gì đó kỳ diệu lan tỏa từ lồng ngực.
Cảm giác đó Thẩm Hạc chưa bao giờ trải qua, cũng không biết đó là gì.
Vì vậy, rất nhanh hắn đã không để tâm, cũng chẳng bận lòng.
Trần Thanh Đường khẳng định: “Đúng vậy. Đây chính là vừa gặp đã thương.”
Kiếp trước Thẩm Hạc cũng vậy với anh.
Điểm khác biệt là lúc đó Thẩm Hạc yêu anh từ cái nhìn đầu tiên ngay trên bàn xem mắt.
Và sự cấp bách của việc kết hôn đã thúc đẩy Thẩm Hạc đưa ra lựa chọn theo bản năng, hắn nhanh chóng chọn Trần Thanh Đường.
Nhưng kiếp này, không có áp lực kết hôn, dẫn đến việc Thẩm Hạc không có động lực để chủ động tiến lại gần Trần Thanh Đường.
Nếu sau này Trần Thanh Đường không “câu” hắn, Thẩm Hạc sẽ không bận tâm đến chút cảm xúc kỳ lạ đó.
Chút yêu từ cái nhìn đầu tiên này, hoàn toàn không thể tạo ra bất kỳ sóng gió nào.
Bởi vì đối với Thẩm Hạc, Trần Thanh Đường chỉ là một người xa lạ.
Vừa gặp đã thương cũng không phải là một cảm xúc sâu sắc, không đủ để Thẩm Hạc bước ra khỏi vùng an toàn cố hữu của mình rồi chạy về phía Trần Thanh Đường.
Giống như khi hai người mới quen, trong trận tranh biện đã từng thảo luận về chủ đề đó.
Vừa gặp đã thương, cả đời vấn vương không phải là chuyện của một khoảnh khắc. Chỉ khi chung thủy lâu dài với một người, tiếp nối tình cảm nảy sinh trong khoảnh khắc đó, mới xứng đáng được gọi như thế.
Trần Thanh Đường bắt đầu tỉ tê với Thẩm Hạc: “Thực ra lần đầu gặp mặt, em cũng có cảm giác với anh.”
Ánh mắt Thẩm Hạc dịu đi như băng tuyết tan chảy, nhìn chằm chằm Trần Thanh Đường như muốn xác nhận điều gì đó.
Ngón tay Trần Thanh Đường vuốt ve những sợi tóc con sau tai hắn: “Thật đấy.”
Thẩm Hạc: “Vậy sau đó thì sao?”
Trần Thanh Đường vẫn chỉ hỏi ngược lại: “Sau đó anh thì sao?”
Thẩm Hạc mím môi: “Trong trận tranh biện lúc khai giảng, anh nghe bài tranh biện của em, thấy chúng ta hẳn là rất hợp nhau.”
“Có lẽ giống như em nói, anh vừa gặp đã thầm thương trộm nhớ em. Sau đó, chuyện tranh biện lại đẩy anh tiến thêm một bước, anh mới chủ động tiếp cận em, bắt chuyện với em.”
Ánh mắt Trần Thanh Đường chứa đựng những tia cười vụn vặt, cứ thế nhìn Thẩm Hạc, khuyến khích hắn nói tiếp.
Thẩm Hạc liệt kê từng kỷ niệm một.
Từ khi họ trò chuyện về thư pháp, biết sở thích của bản thân hợp nhau, Thẩm Hạc đã có chút thưởng thức Trần Thanh Đường.
Rồi đến buổi liên hoan của câu lạc bộ tranh biện, quan điểm về tình yêu của Trần Thanh Đường khiến Thẩm Hạc nảy sinh một khao khát không tên.
Sau đó là kỳ nghỉ mùng 1 tháng 5 cùng đi cắm trại, đêm đó hai người chơi game đã rung động kịch liệt.
Chơi game xong cùng tâm sự, Trần Thanh Đường nói về chút yếu lòng của mình, lập tức kéo gần khoảng cách giữa hai người, khiến họ trở nên thân thiết hơn những người khác.
Sau đó đến việc hẹn ước trở thành người quan trọng nhất, đặc biệt nhất của đối phương.
Rồi đến việc Trần Thanh Đường ủng hộ Thẩm Hạc theo đuổi ngành mà hắn yêu thích.
Tiếp nữa đến việc Thẩm Hạc bị cha Thẩm tát một cái, có sự đồng hành âm thầm nhưng ấm áp của Trần Thanh Đường.
Là tâm đầu ý hợp, là cùng chung sở thích.
Là thấu hiểu lẫn nhau, là âm thầm đồng hành.
Là rung động mãnh liệt, là dần dần đắm chìm.
Trần Thanh Đường cứ im lặng lắng nghe Thẩm Hạc nói, lắng nghe Thẩm Hạc kể từng khoảnh khắc tình yêu dần nảy sinh với anh, ánh mắt dần trở nên dịu dàng.
Thẩm Hạc nói xong, im lặng một lúc.
Dường như hắn đã hiểu ra điều gì đó.
Trần Thanh Đường vuốt ve mặt hắn: “Thẩm Hạc, đây chính là tình yêu cụ thể, đây chính là quá trình một tình yêu nảy sinh.”
Trần Thanh Đường là bậc thầy trong việc khơi gợi cảm xúc đối phương, cũng là bậc thầy trong việc tạo sự mập mờ. Trong quá trình “câu” Thẩm Hạc, anh đã vận dụng hai điểm này một cách thuần thục.
Nhưng ngay từ đầu, Trần Thanh Đường không chỉ đơn thuần khơi gợi cảm xúc hay dụ dỗ Thẩm Hạc bằng sắc đẹp.
Ban đầu, anh còn chú trọng việc bồi dưỡng thiện cảm của Thẩm Hạc đối với mình, dùng những điểm sáng của bản thân để thu hút Thẩm Hạc.
Chứ không phải chỉ dùng vẻ bề ngoài để quyến rũ Thẩm Hạc.
Đợi khi Thẩm Hạc nảy sinh thiện cảm muốn yêu đương với anh, Trần Thanh Đường mới chính thức bước vào giai đoạn mập mờ với Thẩm Hạc, mới dần dần dùng ưu thế ngoại hình của mình để mê hoặc Thẩm Hạc.
Những gì Trần Thanh Đường trao cho Thẩm Hạc, chính là một tình yêu.
Mặc dù là sắp đặt có chủ đích.
Thẩm Hạc nhìn anh: “Nhưng đó là quá trình anh yêu em. Còn em thì sao, tại sao em lại yêu anh, làm sao em có thể yêu anh được?”
Giọng điệu thật cứng rắn, cố chấp muốn tìm câu trả lời từ Trần Thanh Đường.
Trần Thanh Đường chỉ có thể nói với hắn: “Thẩm Hạc, em cũng có cảm giác.”
“Những điều anh nói, mỗi chuyện khiến anh dần rung động, em cũng có cảm giác đó. Hiểu không?”
Đây là lời thật tâm của Trần Thanh Đường.
Thẩm Hạc nhìn anh chằm chằm hai giây, đối diện với ánh mắt nghiêm túc, trịnh trọng của Trần Thanh Đường.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Hạc thấy vẻ mặt nghiêm túc như vậy của Trần Thanh Đường, như một định hải thần châm, khiến nội tâm xáo động của Thẩm Hạc bình ổn lại.
Thẩm Hạc ôm chặt lấy anh: “Anh tin.”
Trần Thanh Đường nhẹ nhàng vỗ lưng hắn.
Cuối cùng cũng dỗ được bạn trai rồi.
Suýt chút nữa, không cẩn thận đã bị mấy cư dân mạng kia đánh úp, phá tan tổ ấm.
Tuy nhiên, trải qua chuyện này cũng coi như đã loại bỏ được một mối lo tiềm ẩn.
Thẩm Hạc không hiểu tình yêu, cũng không biết mình bắt đầu rung động từ khi nào, làm sao để yêu. Đối với Thẩm Hạc, mối quan hệ này có chút hư ảo, trống rỗng.
Trần Thanh Đường ra tay giúp hắn tổng kết lại từ đầu đến cuối như vậy, loại bỏ những sự mập mờ, dục vọng để Thẩm Hạc nhìn rõ hơn quá trình hắn dần chìm đắm vào tình yêu.
Và cũng nhìn rõ quá trình anh rơi vào bể tình.
Mang lại cho Thẩm Hạc cảm giác chân thực về tình yêu của họ.
Đến đây, mối quan hệ này mới thực sự vững chắc, Trần Thanh Đường cũng có thể bắt đầu kế hoạch tiếp theo.
Trần Thanh Đường đẩy hắn ra, ánh mắt chứa đựng nụ cười: “Vậy nên hôn môi không, bạn trai?”
Yết hầu Thẩm Hạc khẽ nuốt: “Anh đã đánh răng rồi.”
Trần Thanh Đường cưng chiều nhìn hắn, vừa dùng ngón tay vuốt ve nhân trung môi hắn: “Ừm ~”
Tiếng “rắc” vang lên khi Thẩm Hạc bẻ khớp ngón tay, rồi ấn vào gáy Trần Thanh Đường mà hôn tới tấp.
Hôn rất mạnh, rất dồn dập, gói ghém sự bồn chồn và nóng vội của hắn.
Thẩm Hạc chưa từng hôn, hắn chỉ biết dùng môi mình áp vào môi Trần Thanh Đường mà cọ xát.
Lại cảm thấy như vậy không đủ, còn xa mới đủ, sao cũng không thể thỏa mãn.
Thế là hắn chỉ có thể cọ xát mạnh hơn.
Môi Trần Thanh Đường hơi đau, anh bất lực đẩy hắn ra: “Thẩm, Thẩm Hạc… Buông em ra…”
Thẩm Hạc không nghe lọt tai.
Thế là Trần Thanh Đường cắn vào môi hắn một cái.
Thẩm Hạc vì đau mà buông, ánh mắt xen lẫn nét hung dữ hoang dại, sự không cam lòng và cả tham lam.
Giống như một con sói đang tập trung ăn uống, bỗng nhiên bị gián đoạn.
Trần Thanh Đường ôm lấy cổ hắn, an ủi véo nhẹ gáy hắn: “Anh hôn sai rồi. Không biết hôn sao?”
Giọng Thẩm Hạc hơi khàn: “Chưa hôn bao giờ. Không biết.”
Ánh mắt Trần Thanh Đường lấp lánh, đôi mắt trong veo, lay động như nước xuân tháng Tư, khiến lòng người dâng lên từng gợn sóng. Anh khẽ cười, dùng chóp mũi cọ nhẹ vào chóp mũi Thẩm Hạc:
“Em dạy anh nhé, hôn môi không phải như vậy… Phải là, thế này…”
Vừa nói, anh vừa hôn lên.
Đầu tiên, dùng đầu lưỡi liếm nhẹ môi Thẩm Hạc, sau đó hai cánh môi ngậm lấy mà mút.
Thẩm Hạc lập tức khẽ hít một hơi lạnh, cả người cứng đờ, vành tai vốn đã ửng hồng nay lan ra khắp khuôn mặt.
Trần Thanh Đường yêu chết cái phản ứng ngây thơ này của hắn.
Kiếp trước Thẩm Hạc trầm ổn như con cáo già anh gặp quá nhiều, một Thẩm Hạc ngây thơ như thế này khiến Trần Thanh Đường có cảm giác hoàn toàn kiểm soát, thực sự rất thích.
Trần Thanh Đường bóp cằm hắn: “Thẩm Hạc, mở miệng ra, để em vào…”
Đầu ngón tay Thẩm Hạc tê dại, đại não hỗn loạn.
Hầu như không suy nghĩ câu ‘để em vào’ rốt cuộc có ý nghĩa gì, hắn đã theo bản năng vâng lời Trần Thanh Đường, khẽ hé môi.
Khoảnh khắc tiếp theo, hai đôi môi khít chặt, một vật mềm mại, ẩm ướt, ấm áp, như một con cá nghịch ngợm, nhanh chóng lướt vào khoang miệng hắn.
Thẩm Hạc làm gì từng trải qua chuyện này, làm gì biết hôn môi còn có thể tiếp xúc sâu như vậy? Đồng tử hắn từ từ mở rộng, hơi thở cũng ngừng lại.
Sau đó, cái lưỡi hư hỏng ấy bắt đầu nghịch ngợm, khơi dậy lửa tình khắp khoang miệng hắn.
Trêu ghẹo lưỡi hắn, lại khẽ đẩy vòm họng trên.
Cảm giác tê dại, mềm nhũn đến khó tả, lan ra từ khoang miệng dần thấm vào khắp người, từ xương sống chạy thẳng lên tận da đầu.
Hơi thở Thẩm Hạc trở nên nặng nề, trầm đục, ánh mắt cũng dần mềm mại, mơ màng.
Bản năng bạo ngược trong huyết quản được kích hoạt, lồng ngực như đang ấp ủ một cơn bão lớn, hắn chỉ có thể cố kìm chế, cố đè nén lại.
Cho đến lúc, Thẩm Hạc cảm thấy, Trần Thanh Đường đang nuốt nước bọt của hắn…
Khoảnh khắc đó, “bùm” một tiếng, có thứ gì trộn lẫn với dục vọng hoàn toàn bùng nổ.
Lý trí tan vỡ.
Thẩm Hạc hoàn toàn mất kiểm soát, hắn đè Trần Thanh Đường xuống giường, nóng vội và không thể chịu đựng thêm nữa mà bắt đầu phản công.
Hắn học cách Trần Thanh Đường hôn mình, trả lại từng nụ hôn một.
Trần Thanh Đường ôm lấy hắn, ngoan ngoãn giao quyền chủ động, để Thẩm Hạc dẫn dắt nụ hôn này.
Nhưng Thẩm Hạc quá thô bạo, có thể thấy Thẩm Hạc cũng rất muốn kiềm chế dục vọng, xót thương anh một chút nhưng lại không thể kiểm soát được.
Trần Thanh Đường chỉ cảm thấy đầu lưỡi bị mút đến đau rát.
Khoang miệng không ngừng bị thúc giục tiết ra nước bọt, như một sự dâng hiến để thỏa mãn sự đòi hỏi của Thẩm Hạc…
Hơi thở của hai người nóng bỏng đan xen vào nhau.
Không biết từ lúc nào, dưới giường đã ngổn ngang quần áo.
Trong phòng vang lên tiếng rên khẽ bị kìm nén của Trần Thanh Đường, cùng tiếng thở dốc, hỗn loạn của Thẩm Hạc.
Trải nghiệm lần này quá tuyệt vời.
Khi hôn, Thẩm Hạc đã giải tỏa hết tính xâm lược và dục vọng bạo ngược, lý trí chiếm ưu thế, vì vậy sau đó hắn dịu dàng hơn rất nhiều.
Trần Thanh Đường cũng không như trước đây, nói những lời tục tằn đáng xấu hổ để cố ý kích thích Thẩm Hạc.
Hai người vừa mới thổ lộ lòng mình, tạm thời xích lại gần nhau hơn, sự kết hợp giữa thể xác và linh hồn vô cùng tuyệt vời.
Tuyệt vời hơn cả lần đầu và chẳng gì sánh kịp.
Khi gần đến đích, Thẩm Hạc nheo mắt lại, ánh mắt mơ hồ nhìn người dưới thân: “Nói yêu anh đi.”
Trần Thanh Đường khẽ cười, từng chữ một: “Em, yêu, anh… anh Thẩm ơi, em yêu anh lắm…”
Ngay lập tức, Trần Thanh Đường cảm thấy hơi bị trướng lên, sắc mặt cũng thay đổi, anh oán trách nhìn Thẩm Hạc một cái.
Đồ chó này, phấn khích cái gì chứ.
Thẩm Hạc bóp cằm anh, cúi đầu cưng chiều hôn anh một cái: “Gọi anh là gì, gọi lại lần nữa.”
Mặc dù Ngụy Ngạn và những người khác ngày nào cũng gọi “anh Thẩm, anh Thẩm”, cái tên này dường như đã không còn đặc biệt nữa.
Nhưng từ miệng Trần Thanh Đường, là lần đầu tiên Thẩm Hạc nghe thấy, không biết tại sao Thẩm Hạc lại cảm thấy cực kỳ hay, thậm chí còn phấn khích đến mức không thể kiềm chế.
Trần Thanh Đường nghiêng đầu hôn lên tay hắn, ánh mắt lấp lánh như đuôi cá quét sóng, quyến rũ đến tê dại lòng người: “Anh Thẩm ơi~”
Thẩm Hạc lại một lần nữa mất kiểm soát.
Không khí trong phòng nóng bỏng đến mức sắp nổ tung.
Trần Thanh Đường khẽ nheo mắt, thưởng thức bộ dạng mất kiểm soát của Thẩm Hạc chỉ vì một tiếng gọi.
Ưm, thật gợi cảm.
Hãy mê đắm anh hơn nữa đi, hãy điên cuồng vì anh hơn nữa đi, hãy mất kiểm soát vì anh hơn nữa đi.
Sự khao khát si mê bất thường của Thẩm Hạc đối với anh, chính là dưỡng chất tinh thần tuyệt vời nhất của Trần Thanh Đường.
Một Thẩm Hạc như vậy chỉ cần nhìn thôi, anh đã có thể đạt khoái cảm tột đỉnh trong suy nghĩ rồi.
Nhưng Thẩm Hạc lại không thoải mái như anh.
Hắn bị Trần Thanh Đường mê hoặc đến mức phát điên, lý trí hoàn toàn biến mất. Trong dòng sông tình yêu này, hắn chìm đắm đến mức muốn chết đi sống lại, giống như một kẻ tội đồ thập ác bất xá không thể cứu rỗi.
Khi sắp chết chìm trong cơn thủy triều tình dục, Thẩm Hạc tìm kiếm Trần Thanh Đường để ôm, muốn hôn anh nhưng đột nhiên nhận ra:
…Trần Thanh Đường đang nhìn hắn.
Chính xác hơn là đang thưởng thức bộ dạng chìm đắm của hắn lúc này.
Đôi mắt Trần Thanh Đường cũng chứa đựng tình ái nhưng lại tỉnh táo hơn hắn nhiều.
Trong cơn ái dục mãnh liệt đến mức khiến người ta phát điên, khiến người ta như muốn chết ngay lập tức này, Trần Thanh Đường thậm chí còn dư sức để thưởng thức bộ dạng đắm chìm của hắn.
Giống như một người qua đường nhìn ngắm nhân gian, mà bụi trần thế tục chẳng thể chạm đến lòng anh.
Thẩm Hạc lại chợt nhớ ra, những lần thân mật trước đó Trần Thanh Đường cũng vậy, thậm chí còn dư sức nói những lời trêu ghẹo tục tằn.
Tại sao?
Họ đã hôn nhau rồi.
Thẩm Hạc cũng có thể chắc chắn rằng họ đang yêu nhau.
Những gì Thẩm Hạc muốn dường như đều đã có được, đáng lẽ hắn phải thỏa mãn.
Nhưng…
Tại sao hắn lại bắt đầu cảm thấy hôn môi chẳng là gì, một câu “em cũng yêu anh” cũng không thể đại diện cho điều gì?
Bởi vì Trần Thanh Đường đang tỉnh táo nhìn hắn đắm chìm, khiến Thẩm Hạc nhớ đến một Trần Thanh Đường đau buồn nhưng không nói gì với hắn, một Trần Thanh Đường sẽ không để lộ vết thương cho hắn.
Trần Thanh Đường trong hai khoảnh khắc đó, đều khiến Thẩm Hạc cảm thấy một sự bất lực và không cam lòng tương tự.
Hình như giữa họ có một ranh giới rõ ràng, Thẩm Hạc một mình chìm đắm ở phía bên này ranh giới.
Còn Trần Thanh Đường luôn đứng ngoài ranh giới, đứng trong thế giới riêng của mình mà nhìn hắn.
Khi Thẩm Hạc cố gắng khám phá thêm về Trần Thanh Đường, vô tình sắp vượt qua ranh giới này, Trần Thanh Đường sẽ ngay lập tức dựng lên một bức tường vô hình giữa họ.
Mà nụ hôn cùng câu ’em yêu anh’, cũng không thể làm vơi bớt chút bất lực và không cam lòng này, cũng không thể phá vỡ bức tường đó.
Lúc này, Thẩm Hạc nghe thấy một giọng nói rõ ràng trong lòng, mang theo sự cố chấp nổi lên:
– Đây chính là tình yêu ư, chỉ có thế thôi?
– Không thể sâu sắc hơn sao?
– Phải làm sao mới có thể sâu sắc hơn, mới có thể kéo cả Trần Thanh Đường vào cái ham muốn ái dục dơ bẩn này, không bao giờ có thể thoát khỏi mình nữa…