106. Chương 106: A Thiền

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi chuyện thay đổi chỉ trong một đêm.
Tuy có Thanh Lan ở cạnh suốt đêm nhưng Lăng Ba vẫn thức trắng. Liễu Nhi hầu hạ bên giường, mơ hồ cảm thấy khí chất của tiểu thư nhà mình đã trở nên đáng sợ hơn nhiều.
Như thể Lăng Ba đang ngấm ngầm lên kế hoạch cho một việc cực kỳ nguy hiểm.
Lúc ăn sáng, Liễu Nhi đứng bên cạnh Lăng Ba, mặt nàng tái nhợt, đuôi mắt lại đỏ hoe. Chỉ qua một đêm mà nàng như gầy rộc đi, chỉ có ánh mắt sáng rực như lửa, khiến người ta không khỏi rùng mình.
Chỉ có Lăng Ba bình tĩnh đến lạ thường, thậm chí còn chủ động khuyên Thanh Lan quay lại suối hoa đào chăm sóc Thôi Cảnh Dục.
– Yên tâm đi, muội không còn se duyên lung tung nữa đâu, – Nàng nghiêm túc khuyên nhủ Thanh Lan. – Dù sao hắn cũng đã cứu mạng tỷ, tỷ lại vắng mặt suốt đêm như vậy, nhóm Ngụy phu nhân không biết nội tình sẽ dị nghị chúng ta là người vô trách nhiệm. Huống hồ Yến Yến và A Thố vẫn còn ở đó, Yến Yến thì không sao, nhưng A Thố nhút nhát, lỡ tên Ngụy Vũ Sơn nóng tính kia bắt nạt con bé thì sao?
Thanh Lan dễ dàng bị đánh lừa, lập tức ngượng ngùng hỏi:
– Muội đã biết chuyện giữa muội ấy và Ngụy Vũ Sơn rồi ư?
Thực ra Lăng Ba mới chỉ đoán được bảy, tám phần, nhưng nhìn phản ứng của tỷ tỷ lại cứ như đã biết rõ mười mươi.
– Còn có thể không biết ư? Thẩm Bích Vi và Dương nương tử đã lỡ lời rồi. Hôm qua lúc ở Thủy Hiên lại còn xảy ra chuyện như vậy…
Lăng Ba thậm chí còn mỉm cười dỗ dành Thanh Lan.
– Tỷ cũng mau quay lại Hàn gia đi, muội thu dọn nhà cửa xong cũng sẽ đi. Tên đần Ngụy Vũ Sơn kia làm sao xứng với A Thố nhà mình.
Lăng Ba vừa khuyên vừa dỗ dành, thực sự có ý định đẩy Thanh Lan ra ngoài, đương nhiên là để tiện bề hành sự.
Liễu Nhi thấy cực kỳ bất an, muốn giữ Thanh Lan lại nhưng không biết nói sao cho phải. Cũng may, dù không có đầu óc nhanh nhạy như Lăng Ba, Thanh Lan dù sao cũng là một tỷ tỷ có chính kiến riêng. Nàng lập tức nói:
– Không sao, Yến Yến và A Thố còn có Lâm nương tử chăm sóc, hơn nữa Nguyệt Khởi cũng có ở đó. Lúc chúng ta bằng tuổi hai đứa nó đã có thể tự mình làm chủ rồi. Thôi Cảnh Dục cũng không phải người hẹp hòi, hôm nay tỷ ở nhà với muội, không đi đâu cả.
Liễu Nhi thở phào một tiếng, sự nhẹ nhõm đó không thoát khỏi mắt Lăng Ba. Biết tâm tư mình bị nhìn thấu, cô hầu không khỏi lo lắng gọi:
– Tiểu thư.
Nhưng cô hầu không kịp nói gì, bởi vì ngay lúc đó, nha hoàn canh cổng hông đã đến báo tin. Nhìn thái độ ngượng ngùng của nàng ta, đã biết ngay ai vừa đến. Do cô hầu canh cổng ngại có Thanh Lan ở đó, nên chỉ nói:
– Bẩm Nhị tiểu thư, người tiểu thư dặn dò đã đến rồi ạ.
– Ai vậy? – Thanh Lan không hiểu nên hỏi.
– À, là người ở cửa hàng thôi, – Lăng Ba lảng chuyện. – Phải rồi tỷ tỷ, giấy tờ đất của mấy cửa hàng gần chùa Báo Đức tỷ để đâu vậy? Tiện thể muội muốn đối chiếu.
– Được, tỷ đi lấy cho muội.
Chẳng trách Liễu Nhi cảm thấy bất an. Ngay khi Thanh Lan vừa quay lưng đi, vẻ mặt Lăng Ba đã trở nên bình tĩnh đến mức khiến người ta sợ hãi.
Cô hầu canh cổng vẫn còn ngơ ngác, chỉ nghĩ Lăng Ba ngại ngùng vì vị thiếu tướng quân đẹp trai kia. Đến khi Thanh Lan đi rồi, cô ấy mới hân hoan thông báo:
– Thưa tiểu thư, khách mời chính là Bùi tướng quân đấy ạ.
– Ta biết rồi, bảo huynh ấy chờ dưới gốc mai đi. Ta thay quần áo xong sẽ ra nói chuyện với huynh ấy.
Đầu óc Liễu Nhi loạn cả lên. Cô hầu giúp Lăng Ba thay xiêm y, thấy tiểu thư mình đứng ngẩn người trước gương rất lâu, nhìn những món đồ trang sức bày đầy trên bàn rồi bật cười tự giễu.
Nàng suýt nữa đã quên, bản thân chỉ là một đứa mồ côi được nhặt trong phố chợ, tướng mạo tầm thường. Vậy mà cũng muốn chọn bộ xiêm y đẹp nhất để đến gặp chàng.
– Cây trâm đầu phượng làm cho Tết Nguyên Tiêu năm ngoái vẫn còn chứ? – Nàng khẽ khàng hỏi.
Đó là cây trâm nàng làm để đeo trong Tết Nguyên Tiêu vào năm thứ hai tham dự Hoa Tín yến. Người nàng chọn cũng đã đến. Không nhớ là họ Trương hay họ Vương, nhưng đáng tiếc vừa gặp mặt, người đó đã vừa ý Lư Uyển Dương, cuối cùng chỉ trở thành một trong những cục đá kê đường cho danh xưng mỹ nhân của Lư Uyển Dương. Từ đó, Lăng Ba cũng không đeo cây trâm này nữa.
Đây là tâm sự thiếu nữ đầu tiên cũng là cuối cùng của Lăng Ba. Nàng đã quyết tâm phải trở thành Diệp Lăng Ba hữu dụng nhất, chứ không phải một thiếu nữ quyến luyến tình ái của Hoa Tín yến.
Liễu Nhi tìm thấy trâm phượng. Lăng Ba soi gương, cài trâm lên búi tóc. Đầu phượng trên trâm miệng ngậm viên ngọc, ánh ngọc lướt qua gương mặt nàng, lấp lánh như dòng nước mắt.
Nàng và Bùi Chiếu, tóm lại vẫn là sai, không thể cưỡng cầu. Nhưng nàng vẫn cố tình đeo cây trâm mình thích nhất để đến gặp chàng.
Sáng sớm tháng hai, bên ngoài lạnh giá. Trong con hẻm nhỏ, Bùi Chiếu yên tĩnh đứng dưới gốc mai. Tay chàng cầm bội kiếm, mặc áo bào xanh, ngửa đầu nhìn cây mai đã rụng sạch hoa.
Bốn năm trước, Thôi Cảnh Dục và Thanh Lan, sau khi kết bạn trong Hoa Tín yến, cũng đã lén gặp nhau mấy lần ở đây.
Chỉ có Thanh Lan ngây thơ nghĩ không ai biết, chứ thực ra Lăng Ba đã từng dẫn theo Liễu Nhi và Dương nương tử nhìn trộm một lần. Bọn họ đứng dưới gốc cây, lịch sự cách nhau đúng một thước. Những câu chuyện họ tâm sự cũng chỉ là những chuyện vụn vặt: “Bệnh ho khan đã khỏi chưa?” “Ngày mai trời đẹp, rất thích hợp đi cưỡi ngựa.” “Muốn lông chim màu gì?”
Nàng chẳng thể hiểu nổi những chuyện vặt vãnh đó có gì đáng để hỏi han.
Nhưng Lăng Ba cũng đã từng thầm nghĩ: liệu sau này mình có gặp một người như vậy không? Không biết kẻ đó cao hay thấp, dung mạo thế nào, tên gọi là gì, có thể yêu mình như Thôi Cảnh Dục đã yêu tỷ tỷ hay không?
Mãi đến khi gặp được Bùi Chiếu, chàng đã vượt qua mọi kỳ vọng của nàng. Chàng thông minh, đẹp đẽ, điệu bộ đứng dưới tàng cây lại như một con ngựa hoang. Vừa thấy nàng, chàng đã lập tức phát hiện, ngoái đầu lại mỉm cười. Bởi vì có chàng đứng bên dưới, cây mai đã tàn úa lại như nở đầy hoa.
Thật đáng tiếc.
Đúng là vận mệnh trêu đùa.
Hôm qua, khi nàng ngồi trong xe ngựa và nghĩ rằng phải gả cho chàng, hẳn chàng vẫn đang giận dỗi trong rừng hoa đào vì câu “không lấy chồng tay trắng” của nàng. Hôm nay khi chàng mang theo nụ cười mà đến, nàng lại đổi ý.
Lăng Ba khựng lại.
Tim nàng không thấy đau. Chỉ có nỗi đau kia vẫn dai dẳng, nhức nhối, như trái tim bị bàn tay siết chặt, như lay một chiếc răng sâu. Biết chạm vào sẽ đau, nhưng vẫn không thể nhịn được.
Phải chăng lúc trước Thanh Lan cũng cảm thấy như vậy? Nàng nói mình không hối hận, nhưng nếu cứ phải ôm một nỗi đau mãi âm ỉ, ai mà không thấy hối hận?
Cũng may nàng là Diệp Lăng Ba, lòng dạ tàn nhẫn, có thể cam lòng. Nếu đã không có quyền, nàng muốn có rất nhiều tiền. Nếu có cả quyền lẫn tiền, nàng muốn người mình căm hận phải trả giá đắt.
Bùi Chiếu là bất ngờ duy nhất trên con đường của nàng. Chàng giống như một cái cây nở đầy hoa, vừa kiều diễm lại vừa dịu dàng. Mỗi lần nghĩ đến chàng, nàng lại tưởng tượng ra mùi hoa, khiến nàng mềm lòng.
Nhưng dù sao cũng chỉ là nước chảy hoa rơi, có đầu không cuối.
– Tiểu thư, tuyết rơi rồi, – Liễu Nhi bỗng thốt lên.
Tháng hai vẫn thường có tuyết rơi, đó là rét tháng ba. Tuyết lớn phủ kín bầu trời, giá lạnh đến nỗi chẳng hoa nào nở nổi.
Lăng Ba ngẩng đầu nhìn tuyết, còn Bùi Chiếu đang nhìn nàng. Chàng nhận ra vẻ mặt của nàng, khóe môi và cả đôi mắt thường cong cong đều chùng xuống. Chàng đứng trong tuyết, khí chất tựa như một thanh kiếm vừa ra khỏi vỏ.
– Diệp tiểu thư đến để từ biệt ta.
Chàng bình thản nói. Cuộc đời chàng ít khi không cười, cho nên khoảnh khắc này lại hiếm hoi đến thế.
Khí chất của Thôi Cảnh Dục cũng thường là như thế, tựa như một thanh kiếm đang phẫn nộ, muốn chém nát bất cứ ai dám đến gần.
Bùi Chiếu, tại sao đàn ông các huynh luôn cảm thấy chỉ cần thích ai thì người đó phải thuộc về mình?
– Bởi vì ta biết nàng cũng thích ta.
Chàng đáp, nhìn nàng bằng ánh mắt khẩn cầu.
– Lăng Ba, đi theo ta đi, những gì nàng muốn đều sẽ có.
Đi theo chàng? Nhưng họ phải đi đâu? Trên đời này, nơi nào không có phân chia đẳng cấp, địa vị cao thấp? Nơi nào là thế ngoại đào nguyên, không cần của cải quyền thế? Nơi nào có thể sống theo ý mình muốn mà vẫn bảo vệ được người thân, không có những ánh mắt tham lam dòm ngó…
Bây giờ thì vậy, nhưng ba năm sau thì sao? Năm năm sau thì sao?
Huống hồ bây giờ lòng Lăng Ba đầy phẫn nộ, không thể trở thành một tân nương trong lòng chỉ có mỗi chàng.
– Nhũ danh của ta là A Thiền.
Nàng bỗng nói với Bùi Chiếu.
– Cái gì?
– Con gái nhà ta, tên thật đều dùng từ “thủy” (nước): Lăng Ba, Thanh Lan, Liên Y. Còn nhũ danh thì là chim muông, côn trùng hoặc cá, nên nhũ danh của ta là A Thiền. – Nàng hỏi. – Nhũ danh của huynh là gì?
Nàng muốn biết tên của chàng, vì là nhũ danh nên cách viết sẽ khác. Giống như ngày đó đọc thi thư, vừa nhìn thấy hai chữ “Bùi Chiếu” trong bài thơ, trái tim nàng đã đập loạn nhịp. Nàng hỏi nhũ danh của chàng, bởi vì Lăng Ba sẽ không đi theo chàng. Đây chính là câu trả lời của nàng.
Bùi Chiếu mỉm cười tự giễu.
– A Thiền không gả cho người tay trắng thật ư?
Lời nói ở sơn động ngày đó quả nhiên đã làm chàng tổn thương. Chàng thích Lăng Ba, Lăng Ba cũng thích chàng. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, nàng cần quyền thế, cần của cải, chỉ không cần chàng mà thôi. Cuối cùng, chàng đã hiểu được nỗi đau của Thôi Cảnh Dục ngày đó. Chàng rũ mắt, âu sầu nói:
– Ta hiểu rồi.
Tuyết rơi dày, nhưng hai người vẫn đứng đó, không trốn tránh. Lăng Ba tham lam ngắm nhìn chàng, như muốn khắc ghi từng chi tiết trên gương mặt ấy vào tâm trí. Hóa ra mái tóc chàng khi dính tuyết lại trông như vậy. Nàng gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của chàng khi đầu bạc.
Khi Bùi Chiếu năm mươi tuổi, liệu chàng có còn dùng ánh mắt như vậy nhìn nàng không? Ánh mắt như thể trái tim chàng đã bị nàng xé nát, như thể nàng có quyền lực vô tận đối với chàng. Sơn hà vạn dặm, vạn nhà đèn đuốc với chàng đều chẳng có ý nghĩa gì, chàng chỉ cần nàng.
Nếu như chàng không dùng ánh mắt đó nhìn nàng, liệu nàng của tuổi năm mươi làm sao có thể vượt qua?
Chàng khẽ đáp:
– Nhũ danh của ta là A Liêu, là một loài chim.
Lăng Ba chẳng thể nhớ nổi những chuyện sau đó. Nàng là người mạnh mẽ tỉnh táo, nhưng ngày hôm đó lại thấy thẫn thờ. Nàng chỉ nhớ rõ bóng lưng Bùi Chiếu rời đi, nhớ trời tuyết rơi rất lớn, nhớ Liễu Nhi bung dù che cho nàng, lo lắng gọi tiểu thư. Nàng lại chỉ đứng sững trong tuyết lạnh, không nói được một lời nào.
Đương nhiên, cuối cùng nàng vẫn thốt lên.
Nàng nói:
– Gửi thiếp mời Đới đại nhân đến phủ làm khách đi.