109. Chương 109: Song toàn

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trưa hôm đó, vừa nhận được tin từ Nguyên Tu, chiều Thẩm Bích Vi đã tức tốc đến thẳng Diệp gia.
Mới tối hôm qua, nàng còn dặn dò Lăng Ba phải đề phòng Đới Ngọc Quyền. Thẩm Bích Vi đã hết lời khuyên nhủ, vậy mà nàng mới ngủ lại trong cung có một đêm, vừa ra ngoài đã nghe tin động trời.
Thẩm Bích Vi vội vã chạy đến Diệp gia, đúng lúc Diệp Lăng Ba vừa tiễn khách xong. Nàng lập tức chất vấn:
– Cô điên rồi à? Ta đã dặn cô đề phòng Đới Ngọc Quyền, vậy mà cô lại đính hôn với hắn luôn sao?
Diệp Lăng Ba lập tức xù lông đáp trả, thái độ hoàn toàn khác với vẻ ngoan ngoãn thường ngày khi ở cạnh Thanh Lan:
– Ta cần cô làm chủ giúp ta chắc?
Với giao tình sâu đậm giữa hai người, Thẩm Bích Vi tất nhiên nhận ra thái độ khác thường của Lăng Ba. Thấy Liễu Nhi bên cạnh liên tục nháy mắt với mình, nàng bèn không tranh cãi với Lăng Ba nữa.
Thẩm Bích Vi chỉ nói một câu “ta đi hỏi Thanh Lan tỷ tỷ” rồi rời đi. Không lâu sau đó, Liễu Nhi cũng vội đuổi theo, kể lại đầu đuôi câu chuyện một cách tỉ mỉ cho Thẩm Bích Vi, khiến nàng ngạc nhiên đến há hốc mồm.
– Sau khi biết được thân thế của mình, tiểu thư nhà em đã thay đổi hẳn. Không khóc lóc, không ầm ỹ, chỉ bình tĩnh đến đáng sợ.
Liễu Nhi giải thích tiếp:
– Ban đầu là, sau khi Thẩm tiểu thư khuyên nhủ, tiểu thư nhà em đã quyết định chọn Bùi tướng quân. Nhưng về đến nhà gặp phải chuyện đó, tiểu thư bèn đổi ý ngay. Đều tại bên chính viện giở trò, mụ rắn hổ mang kia thật xấu xa, Diệp đại nhân cũng chẳng phải người tốt lành gì. Nhân duyên lần này của tiểu thư và Bùi tướng quân coi như hỏng hết mất…
Nghe xong, Thẩm Bích Vi lập tức hiểu rõ mọi chuyện. Nàng tất nhiên thương xót Lăng Ba vô cùng, cơn giận cũng vơi đi hơn nửa.
– Trong nhà xảy ra chuyện lớn đến thế, tại sao không nói cho ta biết? Tín vật ta đưa cho cô đâu?
Lăng Ba chỉ lạnh lùng đáp:
– Nói cho cô biết thì có ích gì?
– Sao lại không có ích gì? Ta sẽ lập tức nhờ phụ thân ta dâng tấu, tâu lên mắng cho chết Diệp đại nhân và mụ Phan di nương kia. Dù sao chứng cứ vẫn đang nằm trong tay Thanh Lan tỷ tỷ.
Thẩm Bích Vi tức giận nói tiếp:
– Bây giờ ta đã biết, với những kẻ bụng đầy ý xấu thì phải nhổ cỏ tận gốc, đừng cho chúng cơ hội, nếu không chúng nhất định sẽ giở thêm trò xấu xa.
Thẩm Bích Vi cũng bị đàn ong vò vẽ kia khiến cho sợ hãi. Nàng và Thanh Lan đều cùng một loại người, dù có thông minh đến đâu vẫn thiếu sót trong nhận thức về góc tối của con người. Không biết rằng kẻ ác làm việc ác không phải để cứu vãn tình thế, mà chỉ đơn thuần muốn kéo người khác chết cùng, vì mình sống không tốt thì không chịu nổi khi thấy người khác được êm ấm.
– Thôi được rồi. – Lăng Ba hoàn toàn không có hứng thú với cách giải quyết của Thẩm Bích Vi. – Bây giờ không cần động đến họ, chờ đến khi ta kết hôn thì muốn làm gì mà chẳng được. Đến lúc đó tự khắc họ sẽ phải vẫy đuôi cầu hòa thôi.
Thẩm Bích Vi nhìn cô với vẻ mặt phức tạp.
– Đây là lý do cô muốn thành hôn? Cô muốn nhanh chóng thoát khỏi thân phận nữ nhi của Diệp gia, trở thành Đới phu nhân, có quyền thế để trả thù bọn họ?
Lăng Ba không trả lời, chỉ lười biếng soi gương.
Mọi việc xảy ra quá bất ngờ, lại thêm cảm thấy năm nay vẫn chưa phải thời điểm tốt, nên cô vẫn chưa kịp chuẩn bị sính lễ. Ngược lại Thanh Lan thì lại được chuẩn bị trước rất nhiều, nhưng bây giờ đồ của Thanh Lan thì vẫn là của Thanh Lan, Lăng Ba thì tự có sắp xếp riêng.
Đúng như Đới Ngọc Quyền từng nói, họ là một đôi trời ban, ngay lúc này Lăng Ba cũng sẽ chuẩn bị trước cho con đường thăng tiến của gã.
Khi tình cảm còn tốt đẹp, họ sẽ là vợ chồng đồng lòng, cùng nhau quét sạch mọi trở ngại. Chờ đến mấy năm sau, tình cảm phai nhạt, gã sẽ chán ghét cô, còn cô vì chưa từng rung động nên tất nhiên sẽ không đau lòng.
Về sau, họ sẽ thành những người bạn đồng hành ăn ý, mỗi người sống riêng ở một viện, tự lo cho cuộc sống của mình. Không đi vào vết xe đổ của mẫu thân mình, cô sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, sinh vài người con, quản lý nội viện đâu ra đó, yên tâm làm một Đới phu nhân với tâm thái bình lặng.
Lăng Ba sẽ giống như Hàn Nguyệt Khởi, trở thành một thiếu phu nhân, nhưng cũng chỉ là một thiếu phu nhân mà thôi. Có lẽ những người có tâm tính giống nhau sẽ đi chung một con đường. Giống như Thẩm Bích Vi và Thanh Lan, nếu như họ hiểu rõ toàn bộ sự việc sẽ không bao giờ ủng hộ cô.
Lăng Ba chỉ cười, thản nhiên đáp:
– Đừng ngốc thế. Sao ta có thể đánh đổi cả cuộc đời mình chỉ để trả thù họ chứ? Chẳng qua là tiện tay làm thôi. Ta muốn quyền thế, Đới Ngọc Quyền đã là lựa chọn tốt nhất…
– Vậy tại sao hôm qua lúc ta đi cô còn rất hăng hái, vừa về nhà đã muốn cưới Đới Ngọc Quyền? – Thẩm Bích Vi hoàn toàn không tin, liền thúc giục. – Cô đừng vòng vo với ta, nói gì thì nói, chẳng qua cô bị hai kẻ ở chính viện kia chọc tức mà thôi. Cô mau đi nói rõ với Đới Ngọc Quyền đi, Hoa Tín yến còn chưa kết thúc, cô vội đính hôn làm gì?
– Không phải tức giận, mà là ta đã nhìn thấy rồi.
Lăng Ba vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đáp lại:
– Tối hôm qua họ muốn đuổi ta ra khỏi nhà, là Thanh Lan đã bảo vệ ta, nhờ mẫu thân đã có chuẩn bị từ sớm. Nhưng cuộc đời còn dài, kinh thành thay đổi liên tục, thói đời trọng kẻ quyền cao, khinh người thế thấp, những chuyện như vậy còn nhiều lắm. Một Lư Văn Nhân ngã xuống thì tất có Lư Văn Nhân khác xuất hiện, ở đâu có người thì ở đó có tranh đấu. Thay vì mất bò mới lo làm chuồng, chi bằng tính toán sẵn từ bây giờ, có quyền thế để bảo vệ mình và người thân mới là quan trọng. Năm đó Thanh Lan vì ta và Yến Yến mà ở lại, không có lý gì mà ta không làm được chuyện tương tự.
Thẩm Bích Vi nhanh chóng hiểu ra ẩn ý trong lời của Lăng Ba.
Cô vì Thanh Lan tỷ tỷ mới ở lại đúng không?
Thẩm Bích Vi đã làm bạn thân với Lăng Ba nhiều năm, hiểu rõ tính cách của nhau, nên lập tức đứng trước mặt cô, hỏi gặng:
– Cô cảm thấy Thanh Lan tỷ tỷ vì cô nên mới phải hy sinh bản thân, nên cảm thấy bản thân không xứng đáng theo đuổi hạnh phúc riêng của mình, nhất định phải trả giá vì tình tỷ muội giống như tỷ ấy, có đúng không? Cô đừng vờ ngây ngốc nữa.
Lăng Ba im lặng không trả lời, càng chứng tỏ suy nghĩ của Thẩm Bích Vi là hoàn toàn đúng. Làm sao nàng có thể nhịn được, lập tức quát:
– Ta đi nói cho Thanh Lan tỷ tỷ!
– Cô dám! – Lăng Ba quát lớn. – Cô mà dám nói, từ nay về sau chúng ta tuyệt giao!
Thẩm Bích Vi hoảng sợ nhìn cô.
– Diệp Lăng Ba, cô điên rồi phải không?
Thẩm Bích Vi vốn thích mềm mỏng, không thích cứng rắn, huống hồ lại bị bạn thân uy hiếp, nàng lập tức cãi lại:
– Cô bỗng dưng muốn thành hôn với Đới Ngọc Quyền, ta mới nghi vấn vài lời, cô đã nổi khùng lên như thế. Được! Bây giờ ta lập tức nói cho Thanh Lan tỷ tỷ, ta không quản được cô thì để tỷ ấy quản!
Lăng Ba cũng biết mình đã lỡ lời, bèn nhượng bộ ngay lập tức. Cô kéo Thẩm Bích Vi lại, nói:
– Cô đừng nổi khùng lên nữa, ta cũng đâu có làm chuyện gì xấu, cô mách chuyện gì chứ? Cô tưởng chúng ta vẫn là mấy đứa nhóc bảy, tám tuổi hay sao mà hở chút là đi mách người lớn?
Nói “mách” với người khác thì vô dụng, nhưng với Thẩm Bích Vi lại có hiệu quả. Nàng lập tức không la hét đòi mách Thanh Lan nữa, chỉ lầu bầu:
– Tại cô phát điên trước đấy chứ, cô giấu ta và Thanh Lan tỷ tỷ nhiều chuyện đến thế, ta cản cô thì sai ư?
Lăng Ba thở dài.
– Đúng là ta đã giấu cô và Thanh Lan, nhưng không phải vì sợ hai người biết. Giống như ta gả cho Đới Ngọc Quyền không phải vì bị chính viện làm khó dễ, mà vì ta đã ngộ ra nhiều điều. – Cô kéo tay Thẩm Bích Vi để nàng ngồi xuống, rồi hỏi, – Vi Vi, cô biết tại sao mình lại bị bế tắc không?
Ánh mắt Lăng Ba thành khẩn, giọng điệu tỉnh táo, hoàn toàn không giống như bị dồn vào đường cùng mà như đang nghiêm túc luận đạo với Thẩm Bích Vi. Nàng cũng nghiêm túc hỏi:
– Tại sao?
– Bởi vì cô muốn vẹn cả đôi đường. Cô vừa muốn được tự do, vừa muốn bảo vệ người mình quan tâm, tất nhiên bị cản trở khắp nơi. Ngay cả Dũng Quốc công với tài năng xuất chúng cũng không thể vẹn cả đôi đường. Một khi đã tận trung thì không thể phô bày hết tài năng, đến tước vị của phủ Quốc công cũng không giữ được. Có thể thấy làm người mà muốn vẹn toàn thì khó biết bao. Có đôi khi phải dứt khoát một lần mới có thể tìm được đường sống. Nếu cô lúc nào cũng muốn song toàn, cuối cùng chỉ có cả hai bên đều tổn thất nặng nề.
Cô thấy sắc mặt của Thẩm Bích Vi đã thay đổi, bèn tiếp tục nói:
– Con người sống trong trời đất rất nhỏ bé, bởi vì không thể quyết định vận mệnh. Giống như Hàn tỷ tỷ đã đấu thắng Lư Văn Nhân, nhưng đâu ngờ còn có chiêu ong vò vẽ này. Lại giống như ta, đã tưởng cân nhắc chu toàn, hứng thú bừng bừng muốn gả cho Bùi Chiếu, nhưng lại phát hiện ra ta vốn không phải nữ nhi của Diệp gia. Ta có thân phận hôm nay đều nhờ mẫu thân và Thanh Lan phải âm thầm gánh vác biết bao nhiêu chuyện. Nhưng con người cũng có lúc rất mạnh mẽ, nhân định thắng thiên, nếu như cô quyết tâm làm chuyện gì đó, cuộc đời này sẽ phải nhường đường cho cô.
– Giống như Thanh Lan muốn bảo vệ chúng ta, tỷ ấy quyết tâm làm nên mới thành công. Chuyện kết hôn với Thôi Cảnh Dục bị tỷ ấy coi là thứ yếu nên đã nhượng bộ, vậy nên mới khó khăn chồng chất. Ta một lòng muốn se duyên, lại không hiểu rằng tỷ ấy đã sớm có lựa chọn nên mới không nối được. Cô thường đọc sách Đạo gia, hẳn cũng hiểu đây là một kiểu thuận theo tự nhiên.
– Ta muốn người thân của ta được bình an vui vẻ, không một ai được phép tổn thương họ. Bùi Chiếu không cho ta được điều đó, nên huynh ấy không phải chính duyên của ta, vậy nên ta đi làm Đới phu nhân, đây cũng là thuận theo tự nhiên.
Nhưng Thẩm Bích Vi dù sao cũng là Thẩm Bích Vi, nàng không dễ dàng bị thuyết phục. Nàng rất giống Thanh Lan, chỉ cần đạo lý mà không cần kết quả. Một khi đã là chuyện Thẩm Bích Vi quyết định thì dù tan xương nát thịt cũng phải hoàn thành. Mà Lăng Ba và Hàn Nguyệt Khởi giống nhau, họ chỉ cần kết quả.
Nên Thẩm Bích Vi vẫn cố gắng khuyên nhủ:
– Nhưng bây giờ các cô đâu còn gặp uy hiếp gì nữa, cô cần gì phải để bản thân chịu ấm ức để cầu một thứ gọi là “an toàn tuyệt đối” kia chứ? Trên đời làm gì có “an toàn tuyệt đối”. Dù có nguy hiểm mới, giống như đàn ong vò vẽ lần này, chúng ta bình an không phải vì đã chuẩn bị trước, mà vì chúng ta ở bên người phù hợp. Quyền thế của cải đều là mây khói, chỉ có người phù hợp mới không khiến cô thất vọng. Mẫu thân ta thiếu quyền thế sao? Vậy cớ sao bà ấy lại không được vui vẻ?
Đến lúc này, cả hai đều không thể thuyết phục được đối phương.
Nhưng Lăng Ba vốn không định thuyết phục Thẩm Bích Vi.
Cô luôn có mục đích của mình, còn những người cô quan tâm chính là chút chân thành ẩn sâu bên trong vô vàn mục đích đó.
– Vậy nếu ta chọn Bùi Chiếu mà không được vui vẻ thì sao? Còn không bằng chọn Đới Ngọc Quyền, chí ít thì của cải và quyền thế là thật.
Cô nhìn Thẩm Bích Vi, khẩn thiết siết chặt tay nàng.
– Chúng ta là bạn bè, ta đã đưa ra lựa chọn, ta mong cô tôn trọng nó. Đừng nói cho Thanh Lan chuyện giữa ta và Bùi Chiếu, ta không muốn tỷ ấy vì chuyện ta đính hôn mà không vui, cô có thể hứa với ta không? Xin cô đấy!
Qua nhiều năm, Lăng Ba hiểu rõ điều gì có thể khiến Thẩm Bích Vi động lòng, điều gì có thể khiến nàng dù đau lòng nhưng vẫn đồng ý.
Quả nhiên, Thẩm Bích Vi đành chịu thua trước ánh mắt của cô.
– Được, ta hứa với cô.