Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông
Chương 108: Vô Tư
Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong Đào Hoa yến xảy ra sự cố ong vò vẽ, suy nghĩ của trẻ con và người lớn khác nhau rất nhiều.
Người lớn đương nhiên hiểu rõ lợi hại. Những chuyện khác là chuyện nhỏ, nguy hiểm nhất là Duệ thân vương suýt nữa bị thương đã gây chấn động hoàng cung. Liệu phía sau có thật sự có kẻ chủ mưu hãm hại hay không, Hàn gia có thể vì vậy mà bị Thánh thượng giận lây hay không, còn có cả chuyện giữa Thôi Cảnh Dục và Diệp Thanh Lan… Thực sự nỗi lo chồng chất, khiến người ta bất an.
Nhưng thế giới của trẻ con thì đơn giản hơn nhiều.
Ngụy Nhạc Thủy vốn theo mẫu thân đến thăm Thôi Cảnh Dục rồi cũng ở lại luôn. Ngày đầu tiên cô còn lo lắng cho Thôi Cảnh Dục, hôm sau đã bị Yến Yến kéo ra ngoài chơi. A Thố không muốn chơi với họ, chê là quá trẻ con, nhưng tên Ngụy Vũ Sơn kia lại quá đáng ghét.
Diệp Thanh Lan về nhà ngay trong đêm, Ngụy phu nhân chưa nói gì, hắn đã giận tím mặt. Khi đi ngang qua hành lang, thấy Yến Yến và Ngụy Nhạc Thủy đang chơi đùa trong sân, hắn liền quát lớn:
– Hừ, hai đứa còn có tâm trạng mà chơi à? Nếu Thôi ca ca tỉnh lại, không thấy tỷ tỷ cô ở bên, xem cô ấy sẽ làm gì!
Hắn vừa thốt ra lời này, Ngụy Nhạc Thủy cũng thấy lo lắng. Phải đấy, Thôi Cảnh Dục vì cứu Diệp Thanh Lan mà bị thương nặng. Giờ tỉnh lại, nếu không thấy nàng ấy bên cạnh thì sẽ đau lòng biết bao. Chỉ nghĩ đến thôi, Ngụy Nhạc Thủy đã thấy lòng quặn lại.
Yến Yến nghe xong lại chẳng hề lo lắng. Cô bé không ngẩng đầu lên, vẫn mải mê chơi với mấy viên đá nhỏ, đáp:
– Tỷ tỷ về nhà chắc chắn là có chuyện lớn, nếu không đã chẳng đi đâu. Cảnh Dục ca ca đâu phải người nhỏ nhen, chắc chắn sẽ thông cảm thôi.
– Nếu huynh ấy hiểu được thì đã chẳng giận lâu như vậy rồi. – Ngụy Vũ Sơn hầm hừ. – Diệp Yến Yến, cô đúng là chẳng trông cậy được gì, còn chẳng bằng Diệp Lăng Ba. Cô đã mười lăm rồi, suốt ngày chỉ biết chơi.
Yến Yến ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hắn.
– Cái gì? – Ngụy Vũ Sơn cau mày.
– Huynh thật khó hiểu. Chẳng phải trước đây huynh từng chặn xe ngựa nhà ta sao? Sao bây giờ lại vội vàng như vậy? Rốt cuộc huynh có muốn tỷ tỷ của ta và Cảnh Dục ca ca ở bên nhau không? Hay là huynh không muốn có một kết cục rõ ràng? – Cô bé nghi hoặc hỏi.
Ngụy Vũ Sơn bị Yến Yến nói cho cứng họng. A Thố lại ở ngay bên cạnh nên đã nghe thấy hết, lập tức cười khẩy nói:
– Huynh ấy đương nhiên là mong Đại tỷ và Thôi Hầu gia cả đời không qua lại.
Ngụy Vũ Sơn nghe A Thố nói là biết ngay cô đang giận. Thấy A Thố xoay người bỏ đi, đành phải đuổi theo dỗ ngọt.
Trong đình trở nên yên tĩnh hẳn.
Thủy Hiên tuy có phòng nghỉ nhưng sân vườn không rộng lắm, nên mọi người đi lại đều ở gần nhau. Yến Yến nghịch mấy cục đá một lúc, thấy thiếu đá trắng liền muốn dẫn Ngụy Nhạc Thủy ra suối tìm. Cô bé vừa đứng dậy, liền nghe thấy một giọng nói lạnh lùng:
– Hai người đừng có chạy lung tung khắp nơi. Tuy thị vệ đã dọn dẹp một lần nhưng có khi bên ngoài vẫn còn vài con ong vò vẽ đi lạc, đang chờ chích cho các cô vài phát đấy.
Hai người quay đầu nhìn lại, hóa ra là Nguyên Tu, thị vệ thân cận của Duệ thân vương. Hắn vốn tuấn tú, nhưng tính tình lại quá kiêu ngạo, luôn tỏ vẻ không coi ai ra gì. Hắn ở lại đây dưỡng thương, nhưng Hàn Nguyệt Khởi cũng chẳng biết phải chiêu đãi thế nào. Hắn không chịu đến chính viện Hàn gia mà nhất quyết đòi ở lại Thủy Hiên. Trong cung còn sai thái giám đến hầu hạ hắn, cho thấy hắn được trọng dụng hơn hẳn các thị vệ bình thường.
Trời quang mây tạnh, nắng vàng rực rỡ, hắn khoác cẩm bào. Tuy chỉ bị ong đốt hai vết, nhưng cánh tay lại được băng bó như cái bánh chưng, cố định ngang cổ như thể bị thương nặng lắm.
Yến Yến cũng rất biết ơn, lập tức chạy đến bên cạnh, cười ngây thơ hỏi hắn:
– Huynh đỡ chưa? Tối qua có còn đau không?
– Cô tưởng ta sợ đau như cô sao? – Nguyên Tu cau mày nhưng vẫn trả lời. – Cô lấy đá bày gì đấy?
– Kỳ phổ đấy. – Yến Yến cười hì hì đáp.
– Cô biết chơi cờ à? – Nguyên Tu liếc qua, thấy đó chỉ là một đống đá vụn liền biết Yến Yến đang nói đùa, bèn bĩu môi. – Chờ ta hồi cung sẽ tặng cô một bộ cờ của ta vậy. Quân cờ trắng làm từ ngọc dương chi, quân cờ đen là thủy tinh nâu. Trong cung chỉ có một bộ duy nhất thôi, cô đúng là may mắn rồi đấy!
– Trong cung chỉ có một bộ thôi, sao lại ban cho huynh? Nếu Bệ hạ muốn dùng thì sao? – Yến Yến ngây thơ hỏi.
Nguyên Tu bị cô bé chọc cho bật cười.
– Bệ hạ đương nhiên có bộ tốt hơn để dùng, còn cần cô bận tâm làm gì?
Ngụy Nhạc Thủy thấy Nguyên Tu không khách sáo với Yến Yến nên hơi không vui. Dù hắn đã đi rồi, cô vẫn còn vẻ mặt buồn bã. Yến Yến bày đá chơi cùng, cô vẫn tỏ vẻ không mấy hứng thú. Một lát sau, cô nói:
– Yến Yến, về sau đừng như vậy nữa.
– Như nào cơ? – Yến Yến hỏi lại, khóe miệng còn mang nụ cười.
– Chính là…
Ngụy Nhạc Thủy tính tình hiền lành, lại sợ nói thẳng quá khiến Yến Yến không vui, nhưng cũng không biết cách nói uyển chuyển, đành đáp:
– Ý là, đừng nghĩ chuyện gì cũng đơn giản, không coi trọng, không suy nghĩ sâu sắc. Mấy hôm trước mẫu thân ta còn dặn, chúng ta đã lớn rồi, không thể cứ mãi dựa vào họ, không biết chịu trách nhiệm.
Yến Yến vẫn chớp đôi mắt to tròn nhìn cô, vẻ mặt ngây thơ không rõ đã hiểu hay chưa.
Ngụy Nhạc Thủy không khỏi cảm thấy nản lòng, định cúi đầu tiếp tục bày đá. Bỗng nhiên, Yến Yến lên tiếng hỏi:
– Tỷ biết tại sao Đại tỷ của ta hủy hôn với Cảnh Dục ca ca không?
Ngụy Nhạc Thủy giật mình. Vừa định hỏi tại sao, Yến Yến lại nói tiếp:
– Tỷ biết tại sao Nhị tỷ của ta lại cố gắng kiếm tiền đến thế không?
Không chờ Ngụy Nhạc Thủy trả lời, Yến Yến đã nói tiếp:
– Họ cố gắng như vậy, chính là mong ta có thể sống một đời vô tư vô lo. Vậy nên ta cứ sống thật vô tư, không nghĩ gì cả, đó chính là cách báo đáp tốt nhất. Nếu không, tất cả những khổ cực, tiếc nuối của họ có ý nghĩa gì nữa?
Dưới ánh nắng, Yến Yến búi tóc hai bên, cài trang sức hoa cỏ màu đỏ. Gương mặt cô bé rạng rỡ với nụ cười tươi tắn, tựa như một ngọc nữ hầu hạ bên cạnh Bồ Tát. Ngụy Nhạc Thủy kinh ngạc nhận ra, lần đầu cô gặp Yến Yến, cô bé đã mang dáng dấp này. Hoa Tín yến kéo dài mấy tháng, ai nấy đều thay đổi, chỉ có Yến Yến vẫn như lúc ban đầu.
Trong nháy mắt đó, Ngụy Nhạc Thủy cảm giác mình không hề hiểu rõ Yến Yến. Tất cả những gì cô nghĩ về Yến Yến lúc trước, hóa ra chỉ như những bức tượng đất dát vàng trong miếu.
Yến Yến lại nở nụ cười ngây thơ tươi sáng.
– Được rồi, chúng ta ra suối tìm đá về chơi đi. Chúng ta thử xem có thể xếp được thế cờ mà ta đã giải được không.
Nếu Nguyên Tu không mải khoe khoang bộ cờ của mình mà nhìn kỹ hơn đống đá lộn xộn của Yến Yến, hắn sẽ kinh ngạc nhận ra đó không phải là trò chơi đồ hàng, mà thực sự là một bàn cờ. Hơn nữa, đó còn là cách giải thế cờ khó nhất trong tất cả những cuốn kỳ phổ trong Tàng Trân Lung của Bệ hạ.
Nhưng Yến Yến kéo Ngụy Nhạc Thủy chạy đi chơi, chân đá vào đống đá, phá hỏng cả ván cờ.
Rất lâu về trước, khi Diệp phu nhân còn sống, bà từng lấy những cuốn sách trong của hồi môn của mình ra để dạy dỗ các con từ nhỏ. Bà giảng giải về Bách gia chư tử. Thanh Lan chuyên tâm học sách thánh hiền, trở thành một thục nữ Nho giáo chính thống, là tấm gương của các tiểu thư thế gia. Lăng Ba tuy không chăm học, nhưng phần lớn cũng tiếp thu chủ nghĩa lợi kỷ của Dương Chu, nhờ đó mà có thể quản lý nhà cửa, sản nghiệp đâu ra đấy.
Trong khi các tỷ tỷ mải chiến đấu với đời, chỉ có Yến Yến rảnh rỗi vừa ăn điểm tâm, vừa đọc hết số sách quý trong tàng thư của Diệp phu nhân.
Bởi vì lúc nhỏ cô ốm yếu, nên mọi người đều không gọi tên thật của cô mà chỉ gọi nhũ danh Yến Yến. Cứ gọi mãi gọi hoài, dần dần cũng quên mất tên thật.
Thanh Lan và Lăng Ba đương nhiên có thể tạo nên sóng lớn trong kinh thành, còn Yến Yến chỉ như gợn sóng lăn tăn khi cơn gió thổi qua mặt hồ. Mọi người đều nghĩ cô ngây thơ trong sáng, không chút mưu mô, nên chẳng ai nhận ra, dưới mặt nước phẳng lặng kia, là thứ gì đã khéo léo đẩy những chiếc lá rụng đến vị trí hiện tại.
Đáng tiếc, Yến Yến vẫn không thể dẫn Ngụy Nhạc Thủy đến bên suối nhặt đá trắng, bởi vì một vú già đột ngột chạy vào. Bà ta nhìn thấy Yến Yến, nhưng biết vị tiểu thư này không bận tâm chuyện gì, bèn mừng rỡ reo lên:
– Lâm nương tử, biểu tiểu thư, tam tiểu thư, đại hỉ, đại hỉ rồi!
A Thố lúc này đã dường như giống Lăng Ba. Vừa thấy Lâm nương tử, cô đã vội chạy ra ngoài hỏi:
– Việc vui gì thế?
Đồng thời, cô cũng ra hiệu cho Dương Hoa chuẩn bị tiền thưởng.
– Thưa biểu tiểu thư, thực sự là đại hỉ đấy ạ!
Vú già kia hớn hở nói:
– Nhị tiểu thư nhà ta đính hôn rồi, các tiểu thư đoán xem là ai nào? Chính là hoàng thương dưới trướng Bình Quận vương phủ, Đới Ngọc Quyền Đới đại nhân!
Tất cả mọi người vừa mừng vừa kinh ngạc, không biết Đới Ngọc Quyền là nhân vật cỡ nào. Nhưng với người Ngô Đồng viện, đây là tin vui đầu tiên sau lần hủy hôn bốn năm trước. Huống hồ ai nấy đều rõ tính toán trong lòng Lăng Ba, nếu đã là nhân duyên cô vừa ý, hẳn đã được tính toán chu toàn.
Trong không khí vui mừng, cũng có người vô tình dội gáo nước lạnh. Nguyên Tu vốn đang định dẫn hai nội thị ra ngoài, nghe được tin này, hắn khẽ hừ lạnh.
– Đới Ngọc Quyền này cũng hay thật. Người ta nói “tiên thành gia, hậu lập nghiệp”. Hắn ngàn dặm xa xôi từ Giang Nam đến đây, đại sự Thánh thượng giao phó còn chưa xong đã vội thành gia rồi.
Nhưng nếu có quan chức ở đây sẽ nhận ra, lời này của hắn không phải mỉa mai, mà là khẳng định Đới Ngọc Quyền có tiền đồ vô lượng.
Nhưng A Thố và Lâm nương tử không hiểu được ý tứ sâu xa đó nên mặc kệ hắn. Ngụy phu nhân, Ngụy San Hô và Phó Vân Nhị ở bên trong cũng bị kinh động, đều chạy ra chúc mừng, còn nói muốn đến phủ để chúc mừng Lăng Ba.
Mọi người đều đang vui mừng, chỉ có Yến Yến chậm rãi đến gần Nguyên Tu đang chuẩn bị ra ngoài.
– Huynh phải về cung à?
– Nói thừa. Cô không thấy ta đã dọn hành lý rồi sao? Không về cung thì làm gì, đi chạy nạn chắc? – Nguyên Tu cộc cằn đáp.
– Vậy phần điểm tâm ta chuẩn bị cho huynh thì sao? – Yến Yến lo lắng nói.
Nguyên Tu vừa ra vẻ chê bai, nhưng lại tận tình chỉ cách cho cô:
– Cô ngốc thế. Cô cứ đưa đến phủ Duệ thân vương, ta tự biết sai người đến lấy.
– Ồ, – Yến Yến ngoan ngoãn đáp. – Vậy huynh giúp ta một việc được không?
– Việc gì? – Nguyên Tu lạnh lùng đáp. – Nếu là chuyện hôn sự của tỷ tỷ cô thì ta chịu thua. Mấy năm rồi Bệ hạ không ban hôn cho người khác, cô nhờ ta cũng vô ích thôi.
– Không phải. – Yến Yến cười nói. – Ta chỉ muốn nhờ huynh nhắn với Thẩm Bích Vi tỷ tỷ một tiếng thôi. Nhị tỷ của ta thân với tỷ ấy nhất, Nhị tỷ đính hôn rồi mà Thẩm tỷ tỷ vẫn chưa biết, tỷ ấy sẽ giận lắm đấy.
– Chút chuyện nhỏ này mà cũng phải nhờ ta. – Nguyên Tu hếch mũi hừ nhẹ. – Được rồi, ta trở về sẽ tiện đường truyền tin giúp cô. Xuân săn năm nay nhà cô có tư cách tham dự không?
Yến Yến thành thật lắc đầu.
– Vậy ta sẽ thêm tên nhà cô vào danh sách. – Nguyên Tu sảng khoái vung tay. – Ta đi đây, hẹn gặp lại ở xuân săn.