119. Chương 119: Cưỡng ép

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông

Chương 119: Cưỡng ép

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một câu nói khiến Bệ hạ tái mặt.
Trưởng công chúa vẫn là Trưởng công chúa năm đó, mạnh mẽ và quyết đoán. Ngày xưa, dù đứng trước mặt Tiên đế, Người vẫn dám thẳng thắn phản bác. Uy nghiêm của bậc quân vương đáng sợ đến nhường nào, huống hồ Tiên đế lại từng cùng Thái tổ chinh chiến giành giang sơn.
Khí phách lẫm liệt của một quân vương từng trải qua chiến trường khiến tất cả các hoàng tử đều run sợ, duy chỉ có Người vẫn đứng hiên ngang. Tiên đế đảo mắt nhìn quanh rồi chợt bật cười lớn. Thế nên mới có câu nói: “Nếu Úy Hoa là nam tử, thì làm gì đến lượt các ngươi?”
Hơn nữa, lời nói ấy còn ẩn chứa chuyện năm xưa. Tiên đế đã chi phối hôn nhân của ta, chẳng lẽ đệ cũng muốn chi phối con trai của ta ư?
Bệ hạ đành cười nhún nhường:
– Hoàng tỷ đừng vội. Nếu Thôi Cảnh Dục và Anh Trinh có thể trở thành anh em rể của nhau thì thật quá tốt. Trẫm cũng đang lo trong triều thiếu nhân tài, có nó trông chừng quân Trấn Bắc, trẫm cũng yên lòng.
Lời nói này thật sự vô cùng khoan dung, chẳng trách Bệ hạ năm ba mươi chín tuổi đã dám ám chỉ với quần thần rằng muốn có miếu hiệu chữ “Nhân”. Chỉ nghe một câu này, ai mà ngờ được rằng tất cả những thần tử đắc lực đều đã bị Người phế bỏ cơ chứ?
Nguyên văn của Diệp Thanh Lan là: “Ai cũng bảo vận nước Đại Chu hưng thịnh, sau Anh Quốc công có Dũng Quốc công, sau Dũng Quốc công lại có Ngụy Nguyên soái. Nhưng không biết sau Ngụy Nguyên soái còn có ai?”
Phủ Anh Quốc công bị diệt tộc đến mức chỉ còn một độc đinh, Dũng Quốc công tuyệt tự dòng dõi, Ngụy Hãn Hải phải lui về ẩn náu.
Nhưng sau Ngụy Hãn Hải, đương nhiên sẽ là Thôi Cảnh Dục và Hoắc Anh Trinh. Bệ hạ muốn hay không cũng phải chấp nhận.
Trưởng công chúa bỗng cảm thấy mình bị phản bội. Những ngày tháng ba tỷ đệ nơm nớp lo sợ đứng trong sân nhiều năm trước, cứ ngỡ như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua. Hai mươi năm trôi qua, người ngồi trên long ỷ đã thay đổi, thiếu đi sự oai hùng của Phụ hoàng, mà lại thêm nhiều phần cay nghiệt, lạnh lùng.
Bệ hạ cuối cùng vẫn là con trai của Phụ hoàng.
Trưởng công chúa không bị sự nhân nhượng của Bệ hạ đánh lừa. Người đứng dậy.
– Bệ hạ cũng không cần dỗ dành ta đâu. Ta hiểu Bệ hạ. Thiếu phu nhân Trần gia suýt nữa hại chết A Yển, chẳng phải cũng được Bệ hạ tha bổng đó ư? Hội xuân săn này ta sẽ không đi nữa. Phụ hoàng ban cung Minh Hoa cho ta, vậy ta sẽ chuyển đến đó sinh sống. Ta sẽ dẫn cả Anh Trinh và cô gái Diệp gia kia đi cùng, không cần Bệ hạ phải nhọc lòng nữa.
Lời này cũng có ý mỉa mai, thực sự mang theo bão tố phong ba. Trưởng công chúa đứng dậy muốn cáo lui. Cung Minh Hoa ở Lạc Dương, thực chất là một lời uy hiếp của bậc đế vương: “Trẫm đã ban cung Ôn Tuyền, coi như đã xin lỗi con rồi. Nếu con vẫn không muốn giảng hòa, thì cứ đến Lạc Dương đi, không cần quay về nữa.”
Chính vì vậy, ngay cả khi Tiên đế băng hà, Trưởng công chúa cũng chưa từng bước chân vào đó. Khi đó Bệ hạ cũng quỳ ngay cạnh giường, nghe Tiên đế gọi liên tiếp ba tiếng “Úy Hoa”. Người vẫn chỉ quỳ bất động ngoài điện, mãi đến khi Tiên đế tắt thở cũng không bước vào trong.
Hóa ra dù là đế vương, khoảnh khắc đó cũng không thể cứu vãn trái tim đã vỡ vụn của con gái. Trong chớp mắt ấy, Bệ hạ đã thấu hiểu cảm giác của một kẻ cô độc.
Bởi vậy, Bệ hạ cực kỳ sợ Trưởng công chúa, vì Người biết rằng Người có thể làm được điều đó. Hơn nữa, Lão Thất luôn theo Người. Bây giờ Lão Thất không còn nữa, Triệu Diễn Trạch sẽ đi theo Người. Một lần ra đi này sẽ là cả đời, hai mươi năm họ còn có thể chịu đựng được, huống hồ Bệ hạ chưa chắc đã còn hai mươi năm.
Bệ hạ cũng hoảng hốt đứng dậy, cuống quýt níu lấy tay áo của Trưởng công chúa, vội vàng nói:
– Hoàng tỷ, xin hãy từ từ đã.
Nội thị Vương Thường Trung đứng gần đó hầu hạ cũng phải kinh ngạc. Tuy sử sách cũng kể lại những tích đế vương lo lắng, nhưng đó đều là vì mến tài, chứ chẳng ai vì chuyện gia đình mà lại thất thố đến mức này.
Phủ của Trưởng công chúa, e rằng sắp quay lại đỉnh cao quyền lực.
Bệ hạ lại không nhận ra mình đã mất đi sự bình tĩnh, bắt đầu phân trần:
– Chuyện của Trần gia, thực sự không phải do trẫm mềm lòng. Muốn xử lý tận gốc cũng phải chờ hoàn tất việc tra án muối, không thể đánh rắn động cỏ. Ba trụ tương trợ, kiềm chế lẫn nhau là chiến lược của Tiên hoàng, Hoàng tỷ đừng hiểu lầm đệ. Anh Trinh là con cháu nhà mình, sao đệ có thể nghi ngờ nó được? Nếu thật sự có lòng đó, thì trời đất sẽ không dung!
Vương Thường Trung đứng nghe mà run rẩy khắp người.
Trưởng công chúa từ thời Tiên đế đã luôn được sủng ái không suy giảm, ông luôn cảm thấy hành động của Người quá cứng rắn, khác hẳn với những thủ đoạn uyển chuyển chốn cung đình. Ai ngờ hôm nay chỉ vài câu mà Người có thể ép Thiên tử thề thốt như vậy.
Đến đây, Trưởng công chúa mới thu tay về. Trên mặt Người hiện lên vẻ đau khổ, nói:
– Không phải ta muốn hiểu lầm đệ đâu. Nhưng một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Những tháng ngày kinh hoàng của hai mươi năm trước, ta và A Yển không muốn trải qua thêm lần nào nữa.
Một câu nói mà khiến hai mắt Bệ hạ nóng rát. Những tháng ngày của hai mươi năm trước là gì, chỉ có ba người họ nhớ rõ. Bây giờ Lão Thất không còn, hai người họ chỉ còn là những kẻ cô độc còn sót lại.
Các hoàng tử khác đều đã bị Bệ hạ xử lý triệt để, người chết, kẻ thì bị giam cầm. Nhưng theo lẽ thường của hoàng tộc, họ không phải người nhà, không phải thân thích. Tất cả đều là kẻ địch, là hổ lang, là chó lợn, chứ không phải người nhà.
Thậm chí đến cả nữ tử đang ngồi trên ghế Trung cung kia, cũng không phải thê tử của Người, bằng không đứa con gái Cao gia kia sao có thể gả cho Bình Quận vương? Ngoại thích tốt nhất của Hoàng hậu là trung thần, cô thần, thanh thần, chỉ không được làm quyền thần.
Người duy nhất đáng tin, chỉ có người đang đứng trước mặt Bệ hạ. Hai mươi năm trước là vậy, hai mươi năm sau vẫn thế, đến cả tính cách cũng không hề thay đổi, đó chính là Hoàng tỷ của Người.
Bệ hạ vội đảm bảo:
– Hoàng tỷ yên tâm, đệ không phải Phụ hoàng…
Lời này thật quá mức đại nghịch bất đạo, đến trẻ con ba tuổi cũng biết Đế vương hiện tại đang lấy hiếu trị thiên hạ. Bệ hạ không nói hết, nhưng Trưởng công chúa đã thấu hiểu.
Tất cả là nghiệt quả của Tiên đế. Tiên đế hủy hoại Bệ hạ, hại chết Lão Thất. Nhưng họ không thể oán giận, vì điều khó nhất trong lịch sử chính là làm một Thái tử của một minh quân, sống sót được đã là may mắn. Vị Phụ hoàng anh minh thần võ kia tựa như cây đại thụ che kín bầu trời, họ lớn lên dưới bóng cây đã vô cùng yếu ớt. Huống hồ trên cây còn có rất nhiều dây leo ký sinh, bất cứ lúc nào cũng có thể siết chết bọn họ.
Nói ra thì, thực chất Trưởng công chúa không hề thương tiếc Anh Quốc công. Lúc trước còn là Hoàng tử, Công chúa, cuộc sống của họ đã ngột ngạt đến mức nào. Thái phó chỉ nói một câu “Thái tử nhân từ, không có thủ đoạn” đã khiến Bệ hạ lo lắng không yên mấy tháng. Về sau khi đăng cơ, Bệ hạ mới tìm được lý do để quật mồ Thái phó.
Sao có thể không hận đây? Anh Quốc công cũng từng là một trong những dây leo lớn lơ lửng trên đầu họ. Đích nữ công chúa phải gả thấp cho phủ Anh Quốc công, trong lòng ông ta vốn nên biết tiến thoái, ẩn mình, học cách tự vệ như những danh tướng trong sử sách mới đúng.
Nhưng đang lúc cuộc đời ở đỉnh cao, gấm hoa rực rỡ, ai lại muốn thoái lui?
Phủ Anh Quốc công chết không oan, chỉ tiếc đã giết nhầm Hoắc Huyên. Khi tuổi già, Tiên đế chỉ mang theo vị thần tử cuối cùng là Tả tướng Trần An, mà nguyên nhân hơn một nửa lại là vì Trưởng công chúa.
Nhưng Bậc đế vương thì không xin lỗi. Công chúa năm nào được phong làm Trưởng công chúa. Đế vương ban cung Ôn Tuyền, Người không đi. Đế vương lại ban cung Minh Hoa, thì Người vẫn không đi, cha con ly tâm đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay. Tiên đế băng hà, Trưởng công chúa cũng đành chấp nhận.
Chuyện nhà đế vương luôn là như vậy, chỉ có thể chấp nhận. Mấy năm cuối đời, Lão Thất gầy đến chỉ còn da bọc xương, hắn cũng chỉ đành chấp nhận. Biết bao tiếc nuối của đế vương, đều không được viên mãn.
Bây giờ chỉ còn hai người họ, yêu hận đan xen, đều ở chốn này.
Họ là đồng minh duy nhất. Trưởng công chúa lừa Bệ hạ cũng được, Bệ hạ thề thốt cũng được, hay dối trá cũng được, họ cũng chỉ còn duy nhất lẫn nhau.
.
.
.
Trưởng công chúa rời cung. Người quay về phủ, điều hết các nữ quan đi, chỉ gọi Lăng Ba đến.
Nàng vẫn giữ nguyên vẻ cứng đầu, nhưng chỉ làm bộ ngoan ngoãn, quy củ hành lễ. Lăng Ba gọi Điện hạ, rồi còn mang lễ vật đến. Đó là một bức thêu phượng hoàng, tặng Trưởng công chúa, lời nói cũng vô cùng khéo léo:
– Hôm qua Lăng Ba đã mạo phạm Điện hạ, trong lòng bất an. Đại tỷ đã trách mắng con rồi, xin Điện hạ tha thứ.
Đến lúc này rồi mà vẫn không quên nói tốt cho đại tỷ của mình, thật khiến người ta phải bật cười.
Nhưng cứng quá dễ gãy. Với cái nết của Hoắc gia, quả thật cần một cô nàng tinh quái như Lăng Ba để cân bằng lại.
Những người làm mẹ chồng đều muốn soi mói con dâu, Trưởng công chúa lại càng ngày càng thấy Lăng Ba hợp mắt. Người đương nhiên muốn thân mật hỏi chuyện:
– Nghe nói Lăng Ba muốn nối tơ hồng?
Lăng Ba lập tức cảnh giác, quỳ bên dưới không nói lời nào. Trông nàng rất gầy, cơ thể mỏng manh mà trên vai phải gánh vác cả gia nghiệp. Thế mà Lăng Ba còn muốn nối tơ hồng, đúng là nói mơ giữa ban ngày.
Tần nữ quan vốn lạnh lùng, hiếm khi thấy ai vừa mắt, lại có thể đánh giá cao Lăng Ba. Có lẽ bà cảm thấy nàng thực sự thành tâm, nên khi thấy nàng quỳ cứng đờ dưới đất, không nhịn được nhắc nhở:
– Nhị tiểu thư, chuyện trên đời này, nhất là nhân duyên, không thể cưỡng cầu. Tiền duyên từ lâu đã định, không thể ép buộc.
Bà khuyên nhủ thật lòng, nhưng chỉ nhận lại được một câu trả lời.
– Ta lại càng muốn thử cưỡng ép một lần.
Trưởng công chúa cũng đành mỉm cười thỏa hiệp:
– Đứng lên đi.