Chương 12: Bóng Tuyết

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông

Chương 12: Bóng Tuyết

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bữa tiệc tối kết thúc sớm, các phu nhân không vội về mà đều quây quanh Ngụy Nhạc Thủy, bề ngoài tỏ vẻ quan tâm hỏi han, nhưng thực chất là để thỏa mãn sự tò mò muốn biết ai sẽ đến đón nàng.
Ngụy gia quả nhiên không làm mọi người thất vọng.
Tuyết lớn buổi chiều càng làm nổi bật vẻ oai hùng của thiết kỵ quân Trấn Bắc. Các phu nhân ngồi trên lầu đánh bài, có người khẽ nói “đến rồi”, lập tức mọi người đều bỏ bài xuống, nhao nhao ngóng ra. Quả nhiên nghe thấy tiếng vó ngựa từ đầu đường. Xa xa đều là cẩm bào đỏ thắm, chính là kỵ binh quân Trấn Bắc mới được thụ phong ngày hôm trước.
Người dẫn đầu là Ngụy Vũ Sơn.
Đoàn quân vẫn đi thẳng vào cổng trong, nhưng hắn mới mười tám tuổi, khoảng tuổi con trai của các phu nhân lớn tuổi, nên họ không cần phải tránh mặt. Chỉ có các tiểu thư nép sau rèm, sai nha hoàn thay mình ra ngắm nghía vị tiểu hầu gia đang nổi danh khắp kinh thành này.
Lăng Ba cũng nấp sau rèm, bực tức nghiến răng.
– Ngụy Vũ Sơn chó má, lại là hắn. Tỷ vẫn nhớ kỹ. Đến lúc ấy nhất định phải tính sổ.
A Thố nghe được mà phì cười, lại nhớ đến sự đáng ghét của tiểu hầu gia vào đêm hôm đó, trong lòng cũng có chút ác cảm.
Quả nhiên giống như lời Hàn Nguyệt Khởi nói, trên tiệc Hoa Tín, có phu nhân và không có phu nhân, những thủ đoạn có thể làm khác biệt một trời một vực.
Lư Văn Nhân lập tức ra tay hành động.
Nàng ta giữ khư khư Ngụy Nhạc Thủy cả ngày chỉ để chờ giờ khắc này. Dựa vào thân phận thiếu phu nhân, nàng đích thân dẫn theo nữ quản gia và nha hoàn, kéo tay Ngụy Nhạc Thủy ra cổng, tươi cười nói:
– Cuối cùng tiểu hầu gia cũng đã đến rồi. Thôi hầu gia đích thân giao Ngụy tiểu thư cho ta, ta tài mọn, xin giao lại cho tiểu hầu gia. Mong tiểu hầu gia thay ta tạ lỗi với phu nhân, nói Trần thiếu phu nhân chăm sóc không chu đáo, ngày khác sẽ tự đến tạ tội với phu nhân.
Dù sao Ngụy Vũ Sơn cũng là tiểu hầu gia từng yết kiến thánh thượng, bình thường hơi ương bướng, nhưng khi cần giữ lễ, hắn vẫn tỏ ra chu đáo. Hắn nhìn nàng ta một chút, thấy chỉ là một thiếu phu nhân xinh đẹp nên cũng không quá để ý, lạnh nhạt đáp:
– Trần thiếu phu nhân quá khách sáo rồi. Đa tạ thiếu phu nhân đã chăm sóc muội muội ta, ngày khác ta nhất định sẽ đến phủ tạ ơn.
Hắn vừa nói, vừa tháo mũ giáp xuống, cầm gọn bên hông, khẽ cúi chào Lư Văn Nhân một cái, để lộ gương mặt tuấn tú, phong độ. Một thiếu niên trẻ trung khôi ngô tuấn tú, lại có khí phách hiên ngang của quân gia, quả thực khiến người ta không khỏi say lòng.
Lư Văn Nhân nhìn càng thấy hài lòng, chỉ là nghĩ tướng mạo hắn xuất sắc như vậy, e rằng cũng không quá xem trọng mỹ sắc mà hơi do dự.
Ngụy Nhạc Thủy cũng rụt tay khỏi nàng ta để bước tới bên cạnh Ngụy Vũ Sơn:
– Ca ca, mình về thôi.
Ngụy Vũ Sơn tính tình lạnh lùng, chẳng hề để tâm đến tâm trạng của muội muội mình ra sao. Hắn xem việc đưa đón này như một nhiệm vụ mà cha mẹ giao phó. Với Lư Văn Nhân, hắn cũng không có mấy hứng thú, chỉ lịch sự chào Hà lão thái quân một tiếng:
– Cáo từ.
Cáo từ thì cáo từ, nhưng kiệu của Ngụy Nhạc Thủy mãi vẫn chưa chuẩn bị xong, kiệu của các phu nhân tiểu thư khác đã nối đuôi nhau ra khỏi cổng. Đến lúc kiệu của Ngụy Nhạc Thủy được nâng lên, trước sau đã bị kiệu của các tiểu thư, phu nhân khác bao vây kín mít.
Ngụy Vũ Sơn cũng chẳng hề thấy phiền hà, cứ ung dung trèo lên ngựa, chậm rãi đi bên cạnh kiệu của muội muội mình.
Tuy Lăng Ba mắng hắn là đồ chó má, nhưng khi cần tranh thủ thì tuyệt đối không bỏ cuộc. Vừa thấy các tiểu thư lên kiệu, nàng cũng lập tức giục người nhà mình lên kiệu ngay.
Thanh Lan và Hàn Nguyệt Khởi đã dặn dò, cô không ngăn được, liền giục Yến Yến và A Thố lên kiệu trước, để kiệu của hai người chen lên được phía trên, còn bản thân lại bị kẹt ở xa tít phía sau.
A Thố và Yến Yến cùng ngồi trong kiệu, biết Yến Yến không giúp được gì, Lăng Ba không có bên cạnh, cô chỉ đành tự mình xoay sở. Lúc Ngụy Vũ Sơn ra cửa có ít nhất mười cỗ kiệu cùng lúc đi theo, ngõ nhỏ lại hẹp nên nhất thời không thể tiến lên mà bị kẹt lại. A Thố đoán hẳn sẽ có người nhân cơ hội giở trò quỷ, quả nhiên nghe được giọng nói của Lư Văn Nhân.
– Chao ơi, không ổn!
Nàng ta ngồi trong kiệu của mình kêu lên, người khiêng kiệu của Lư Uyển Dương lảo đảo khiến chiếc kiệu lắc lư rồi xoay ngang ra giữa đường, hai người khiêng kiệu ở phía trước trượt chân ngã nhào.
– Sao kiệu lại lật thế kia?
Lư Văn Nhân dựa vào thân phận thiếu phu nhân, bèn kéo rèm kiệu lên, thò mặt ra ngoài lo lắng hỏi:
– Có chuyện gì vậy? Uyển Dương không sao chứ?
– Tiểu thư không sao, chỉ hoảng sợ một chút thôi ạ, – Nha hoàn của Lư Uyển Dương ngồi trong kiệu đáp, – Nhưng hình như hai người khiêng kiệu bị đau chân, không thể đi tiếp được nữa.
– Phải làm sao bây giờ? – Lư Văn Nhân làm ra vẻ một vị tỷ tỷ đang lo lắng không yên, vén rèm cửa kiệu lên, gọi:
– Ngụy tiểu hầu gia, có thể phiền ngài một chút không?
Ngụy Vũ Sơn vừa được nàng ta giúp đỡ chăm sóc Ngụy Nhạc Thủy trong tiệc Mai Hoa, đương nhiên sẽ không từ chối.
– Trần thiếu phu nhân không cần khách khí, cứ nói là được.
Chàng thiếu niên ngồi trên lưng ngựa oai phong tuấn tú, đáp lời nho nhã lễ độ, cho dù không có danh hiệu tiểu hầu gia, Lư Văn Nhân cũng thấy hài lòng, huống hồ hắn còn là một trong ba người đứng đầu trong tiệc Hoa Tín năm nay. Nàng ta dụng tâm bày mưu, làm ra vẻ lo lắng nói:
– Trời đổ tuyết lớn như vậy, người khiêng kiệu của muội muội tôi lại bị thương. Muội muội tôi tấm lòng hiếu thảo thành kính, luôn nhớ mẫu thân trong nhà không được khỏe, muốn vội vã trở về, không biết tiểu hầu gia có thể…
Các tiểu thư, phu nhân ngồi trong những chiếc kiệu xung quanh đều âm thầm nghiến răng. Người khiêng kiệu của nàng ta bị thương ngay trước mặt Ngụy Vũ Sơn? Trên đời làm gì có sự trùng hợp nào như vậy?
Nếu Ngụy Vũ Sơn cả chuyện này cũng không giải quyết được, thì không xứng là một trong ba người đứng đầu tiệc Hoa Tín.
– Lão Ngũ, lại đây. – Hắn lập tức gọi thuộc hạ, – Dặn dò hai binh lính thay người khiêng kiệu của Lư tiểu thư đưa nàng ấy về.
– Sao vậy được! – Lư Văn Nhân làm ra vẻ vui mừng, liên tục nói cảm ơn.
Trong kiệu cũng truyền ra tiếng nói.
– Tiểu Huyên, thay ta cảm tạ tiểu hầu gia.
Giọng nói của Lư Uyển Dương rất dịu dàng, nha hoàn cũng cực kỳ khôn khéo, lập tức vén rèm kiệu bước ra thi lễ với Ngụy Vũ Sơn. Hắn ngồi trên lưng ngựa đáp lại, lúc nha hoàn vén rèm kiệu lên nhìn thấy vị tiểu thư ngồi ngay ngắn bên trong tựa như đóa hoa lan mềm mại, gương mặt tuyệt sắc, khẽ gật đầu chào hắn.
– Không cần đa lễ.
Lư Văn Nhân vội đáp:
– Sao thế được, hôm nay đã muộn, tiểu hầu gia hộ tống Nhạc Thủy về trước đi. Hôm khác ta nhất định dẫn muội muội tôi đến tận cửa nói cám ơn, cũng đến bái kiến phu nhân hầu gia một cách tử tế.
Ngụy Vũ Sơn chỉ thờ ơ gật đầu, ném một chiếc lệnh bài cho thuộc hạ tên Lão Ngũ.
– Đã muộn rồi, sợ đêm khuya không yên ổn, cầm lệnh bài của ta hộ tống tiểu thư ấy về đi.
Lư Văn Nhân biết hắn đã có ấn tượng với Lư Uyển Dương nên chỉ mỉm cười nhẹ mà không nói thêm nữa, dặn dò mọi người tiếp tục lên kiệu. Trong các chiếc kiệu bên cạnh, các tiểu thư phu nhân dù có tiếc nuối thế nào cũng đành chịu, đã chậm chân rồi.
Hơn mười cỗ kiệu đều chứng kiến câu chuyện ly kỳ chẳng khác gì một vở tuồng này. Y hệt lần đầu tài tử giai nhân gặp gỡ, anh hùng cứu mỹ nhân, các phu nhân chỉ tự trách chính mình không có thủ đoạn như Lư Văn Nhân, họ đều bị bó buộc. Còn các tiểu thư không thể gặp đàn ông lạ cũng chỉ thở dài, chỉ trách mình không có vị tỷ tỷ tài ba như Lư Uyển Dương.
Nhưng A Thố không phục.
Diệp gia không có phu nhân chủ trì là chuyện cô đã biết từ lâu, hôm nay trên tiệc Mai Hoa, Lư Văn Nhân dựa vào thân phận thiếu phu nhân của mình mà cố tình làm khó cũng đã chứng minh điều này.
Nhưng làm tiểu thư, là thật sự phải đành bó tay chịu trói sao?
Nếu Lăng Ba ở đây, nhất định sẽ không đành chịu bó tay như mình, để mặc hai tỷ muội nhà họ Lư chiếm mất tiên cơ.
Trông cô có vẻ mảnh mai, rụt rè, nhưng thực chất lại là người thông minh, lanh lợi, có chí khí, ân oán phân minh. Thanh Lan dạy Lăng Ba không phải là không có lý. Lăng Ba tranh thủ là một chuyện, nàng là người trưởng thành ắt biết chừng mực. A Thố có thông minh cũng chỉ là một thiếu nữ mười lăm tuổi chưa biết suy nghĩ thấu đáo. Cái tuổi này lúc quyết tâm làm gì thường dễ để tâm vào những chuyện nhỏ nhặt.
Lăng Ba có thể không mong cô tranh giành hơn thua, nhưng A Thố mang tâm lý thiếu nữ, cảm thấy nhiệt huyết dâng trào không thể lãng phí cơ hội mà Lăng Ba đã cố gắng tranh thủ cho họ.
Chính là Lư Văn Nhân lúc nãy đã khiến Thanh Lan lúng túng.
Dưới hai lần bị chèn ép, lòng A Thố như được thắp một ngọn lửa. Nghe Lư Văn Nhân đang thoải mái cười nói ở ngoài, sắp sửa “bỏ túi” Ngụy Vũ Sơn cho Lư Uyển Dương, càng khiến A Thố sốt ruột.
– Tỷ chơi không? – Yến Yến bỗng chìa tay ra.
Cô đang cân nhắc phải đấu tranh thế nào, Yến Yến lại chỉ biết chơi. Lúc A Thố đang vò vò chiếc khăn trong tay suy nghĩ, cô bé đang nắm tuyết đọng trên cửa sổ kiệu vo thành bóng tuyết, không chỉ một mà là cả một đống, tự chơi còn chưa đủ, còn đưa một quả cho A Thố.
A Thố tức giận muốn lườm cô bé một cái, nghĩ đến Lăng Ba lại nhịn xuống. Cô nghiêng tai lắng nghe động tĩnh ngoài kiệu, từ khe hở của rèm kiệu liền nhìn thấy Ngụy Vũ Sơn ngốc nghếch kia bị Lư Văn Nhân dùng lời lẽ mê hoặc.
Hôm trước, lúc bị vây hãm trên đường vào đêm hôm đó, cô cũng chỉ kịp thoáng nhìn thấy Ngụy Vũ Sơn, chỉ nhớ mang máng hắn là một tiểu hầu gia vô cùng kiêu căng ngạo mạn, tràn đầy địch ý với Diệp gia, còn vì thế mà bị Thôi Cảnh Dục dạy dỗ một trận. Bây giờ muốn nhìn kỹ lại chỉ thấy một bóng lưng.
Hắn ngồi trên lưng ngựa, bên trái là kiệu của Ngụy Nhạc Thủy, bên phải là Lư Văn Nhân, đối diện là Lư Uyển Dương.
Tiếc cho Lăng Ba đã tranh thủ cho cô và Yến Yến vị trí rất tốt, cách Ngụy Vũ Sơn rất gần nhưng không có phu nhân nào giúp đỡ lời. Hai người là tiểu thư khuê các bị kẹt trong kiệu thì có ích gì chứ?
Vẫn do bản thân quá vô năng…
A Thố đang tự trách, bỗng chợt thấy quả bóng tuyết trong tay Yến Yến, trong lòng chợt nảy ra một ý.
– Yến Yến, muội biết ném bóng tuyết không?
Ngụy Vũ Sơn thờ ơ, đáp lại Lư Văn Nhân qua loa.
Không phải hắn không nhận ra Lư Văn Nhân đang muốn lôi kéo hắn, nhưng dù sao cũng là người đã chăm nom Ngụy Nhạc Thủy cả một ngày, theo lẽ thường nên cảm tạ đối phương. Huống hồ vị Trần thiếu phu nhân này làm việc gọn gàng, nói chuyện thẳng thắn, không giống kẻ dối trá. Mặc dù có ý tác hợp hắn và vị Lư tiểu thư kia, nhưng cũng không quá vồ vập, vẫn hợp tình hợp lý.
Vị Lư tiểu thư ngồi trong kiệu kia khí chất thoát tục, dung mạo tựa tiên nữ, Ngụy Vũ Sơn tuy không phải người háo sắc nhưng cũng không ghét bỏ.
Trước giờ phụ thân không quan tâm những việc này, lúc sáng mẫu thân có dặn dò vài câu, nói tiệc Hoa Tín trong kinh tốt, có ý để hắn và các tiểu thư ở đó đính hôn. Ngụy Vũ Sơn không phục, cho rằng các tiểu thư trong tiệc Hoa Tín quá giả tạo, vì thế suýt nữa đã bị Thôi Cảnh Dục đánh cho một trận.
Nên hắn tới đón người vốn đã mang theo ba phần tức giận, vừa đáp lời qua loa với Lư Văn Nhân xong, hắn vốn định quay về, không ngờ trên lưng bị đập một cái.
Là một quả bóng tuyết.
Hắn mặc giáp mỏng, khoác áo gấm, tuy là thiếu niên nhưng lớn lên ở biên cương, là tướng quân chém giết trên chiến trường mà ra đã có vẻ lưng hùm vai gấu. Cẩm bào đỏ thắm thêu lông chim, trúng vài quả bóng tuyết cũng chẳng thấm vào đâu.
Nhưng bóng tuyết liên tục bay tới, quả nào quả nấy đều chuẩn xác đập thẳng vào lưng hắn.
Ngụy Vũ Sơn cau mày, ngồi trên ngựa xoay người lại nhìn thì thấy kiệu của Diệp gia, dưới rèm kiệu còn có một bàn tay đang lén rụt vào, không phải bọn họ thì là ai khác chứ?
– Diệp Yến Yến!
Ngụy Vũ Sơn biết ngay là ai đang giở trò quỷ, hắn quay đầu ngựa, đi về phía kiệu của Diệp gia hai bước, lật tung rèm kiệu lên.
– Thiếu tướng quân!
Tùy tùng bên cạnh vội vàng ngăn cản. Trong kinh khác biên quan, huống hồ đây còn là tiệc Hoa Tín nơi quy củ nghiêm ngặt, trong kiệu là tiểu thư khuê các chưa xuất giá, dù sao thì tiểu hầu gia nhà mình làm vậy là thất lễ.
Nhưng Ngụy Vũ Sơn chẳng để tâm.
Hắn vô cùng căm ghét nhà họ Diệp, không ngờ Diệp Yến Yến còn dám chủ động khiêu khích, chỉ muốn lôi con bé ra dạy dỗ một trận chứ không hề nghĩ đến trong kiệu còn có người khác.
Rèm kiệu bị lật lên, sắc trời đã tối, ánh tuyết cũng bị người và ngựa của Ngụy Vũ Sơn che khuất hơn nửa. Hắn lật tấm rèm, người đầu tiên nhìn thấy không phải Diệp Yến Yến khiến người khác tức giận, mà là cô.
Trong chiếc kiệu tối tăm, chỉ có một nha hoàn vội nâng chiếc đèn lưu ly lên, ánh đèn chiếu vào gương mặt cô. Là dung nhan xinh đẹp như tranh vẽ, cô có vẻ khoảng tuổi Nhạc Thủy, hốt hoảng ngẩng đầu lên, hoảng loạn như nai con bỗng gặp thợ săn trong rừng, lại tựa như viên ngọc lưu ly rơi xuống vỡ vụn. Nàng bị dọa sợ rồi sao?
– Ngài làm càn!
Nha hoàn đi theo tức giận trách mắng, vội vàng chặn lại ánh mắt của Ngụy Vũ Sơn, giật lại rèm kiệu rồi buông xuống.
Rèm kiệu thêu hoa rủ xuống, in hằn từng nếp trúc che kín. Bóng dáng thoáng qua đã biến mất tăm, tuyết lớn dường như cũng vì nàng mà ngừng rơi, giữa trời tuyết trắng, Ngụy Vũ Sơn lại chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp.
Nha hoàn Diệp gia bảo người khiêng kiệu, vội vã đi ngay.
Tình cảnh đó hình như chỉ là giấc mơ của hắn.
Hắn thậm chí còn chẳng còn nhớ Diệp Yến Yến có trong kiệu không, dường như là có, nhưng mặc quần áo gì, trông như thế nào, hắn đều quên mất rồi.
Hắn chỉ nhớ một khoảnh khắc kinh diễm kia mà thôi.
– Ca ca, ca ca?
Giọng nói của Ngụy Nhạc Thủy vang lên.
Ngụy Vũ Sơn vội vàng hoàn hồn, nhìn thấy muội muội của mình đang thò mặt ra từ cửa kiệu, ngơ ngác nhìn mình.
– Chuyện gì? – Hắn nghe thấy giọng mình hỏi.
– Chúng ta mau về thôi, mẫu thân đang chờ.
– Ừ, ừ.
Bấy giờ Ngụy Vũ Sơn mới nhớ đến chuyện chính, vỗ vỗ đỉnh kiệu ra hiệu cho người khiêng kiệu tiếp tục đi. Ra khỏi cửa nhà Hà gia một lúc lâu, trên đường lớn hoàn toàn yên tĩnh, các kiệu phía sau đều đã nhường đường cho hắn đi trước mà hắn không hề hay biết.
Không biết kiệu của cô là cái nào nhỉ?
Ngụy Vũ Sơn nhìn con phố phủ đầy tuyết trắng, không khỏi nghĩ đến chuyện này.
– Thiếu tướng quân, trước đó là kiệu của Diệp gia chứ? – Lão Ngũ hỏi.
– Cái gì? – Ngụy Vũ Sơn sửng sốt, hoàn hồn mới nhớ trên chiếc đèn lồng treo trước kiệu viết chữ Diệp, ánh mắt liền trầm xuống – Đương nhiên.
– Đó là kiệu của tứ tiểu thư Diệp gia. – Ngụy Nhạc Thủy nghe họ nhắc đến vội vàng nói.
– Muội biết họ à? – Ngụy Vũ Sơn lập tức cảnh giác.
Lúc đó họ đã vào trong hẻm, Ngụy Nhạc Thủy không sợ lạnh mà vén rèm kiệu lên nói chuyện với ca ca của mình. Nghe nói vậy tự nhiên không dám trả lời, chỉ đành buông rèm xuống.
Cô hiểu rõ ca ca mình ghét bỏ Diệp gia đến nhường nào.
Người trong kinh không rõ chuyện hôn sự kia, nhưng Ngụy Vũ Sơn thì có. Hồi đó Ngụy nguyên soái vẫn chưa nhậm chức nguyên soái, mới chỉ là một tướng quân bình thường, Thôi Cảnh Dục cũng chỉ là một giáo úy dưới trướng ông. Được cái y võ công giỏi nhất, tuổi trẻ tài cao, tính tình hào sảng, cái gì cũng xuất sắc. Ngụy Vũ Sơn mới mười ba, mười bốn tuổi, không phục ai cả, chỉ phục mình y, sùng bái Thôi Cảnh Dục như mọi thiếu niên sùng bái huynh trưởng của mình.
Cho nên với việc Diệp gia từ hôn, hảo cảm của hắn đối với Diệp gia gần như bằng không. Từ nhỏ hắn đã theo bên cạnh Thôi Cảnh Dục, tự nhiên biết rõ chuyện đó đã làm tổn thương y đến mức nào.
Những việc này Ngụy Nhạc Thủy cũng biết từ lâu, ca ca mình cùng Diệp gia không đội trời chung.
Quả nhiên Ngụy Vũ Sơn gõ lên đỉnh kiệu:
– Không được chơi với người nhà Diệp gia, nghe chưa?
Ngụy Nhạc Thủy ngồi trong kiệu không muốn trả lời chút nào. Ngụy Vũ Sơn lại gõ hai lần, cô mới đáp:
– Biết rồi.
Lúc này Ngụy Vũ Sơn mới chịu buông tha muội muội, quay sang nói vài chuyện lặt vặt trong quân doanh với Lão Ngũ.
Ngụy Nhạc Thủy ngồi trong kiệu, không giấu được nụ cười trên mặt.
“Muội chỉ nói ‘biết rồi’ chứ không đồng ý đâu nhé.” Cô tự nói thầm như thế, đồng thời cảm thấy mình rất thông minh.
“Với lại ca ca chỉ nói vậy thôi, mình và Yến Yến đã ngoéo tay rồi, đương nhiên ngoéo tay hứa hẹn phải đáng tin hơn. Không vi phạm lời dạy ‘nói là làm’ của mẫu thân mới là đúng đắn chứ.”