136. Chương 136: Đáp án

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 136 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thực ra lời Lăng Ba nói còn dài hơn. Nàng thậm chí còn đề nghị Thôi Cảnh Dục đừng giữ khư khư vị trí này nữa, hãy nhường nó ra, đừng ngăn cản người khác tiến tới. Trong kinh thành này không thiếu vương tôn, tự khắc sẽ có người khiến Thanh Lan có được hạnh phúc trọn vẹn.
Nhưng Thôi Cảnh Dục không nói ra, nên Thanh Lan không biết. Chỉ riêng đoạn trước đó đã khiến nàng giật mình.
– Ta không biết chuyện tiêu chuẩn gì cả, đừng nói bậy… – Nàng thậm chí còn thốt lên, – Lăng Ba vì muốn se duyên nên cái gì cũng nói được…
Nàng đã làm tiểu thư khuê các gia giáo suốt hai mươi tư năm, vì thế hành động có phần chậm chạp, ngay cả khi muốn bỏ chạy cũng chần chừ. Tuy nàng học được cách nói nửa vời nhưng vẫn bị Thôi Cảnh Dục giữ lại, ép vào giữa y và thân cây.
Đình viện tối tăm, sau lưng y là ánh tuyết lờ mờ nên đôi mắt y càng tối nhưng vẫn ánh lên tia sáng, tựa hồ ngọn lửa bập bùng.
Trong mắt Thôi Cảnh Dục có ngọn lửa nóng, tựa như muốn thiêu rụi cả trời đất này.
Chẳng trách Thanh Lan muốn chạy trốn. Một Thôi Cảnh Dục như vậy quả thật khiến người ta cảm thấy nguy hiểm, khiến người ta muốn chạy trốn mà chẳng cần biết y định nói gì.
– Nàng giả vờ không hiểu cũng không sao, – Thôi Cảnh Dục dùng hai tay ôm trọn nàng, nhìn thẳng vào mắt nàng mà nói, – Ta sẽ giải thích cho nàng nghe.
– Lăng Ba nói, ta nợ nàng một sự viên mãn. Ta nên như Bùi Chiếu, cho nàng những thứ người khác không thể cho. Nhưng ta nghe xong lại thấy sai, ta vẫn không hiểu cái sai đó là gì. Cho tới hôm nay, ta cách cửa xe ngựa nghe thấy Đới Ngọc Quyền cầu hôn nàng, cuối cùng ta đã hiểu.
Thanh Lan vô thức mở mắt ra, lại bị y nâng cằm, buộc nhìn thẳng vào mình.
Đây là Thôi Cảnh Dục của nàng. Không phải y của bốn năm trước, bốn năm chiến tranh đã thay đổi y, khiến y không còn như xưa. Lời từ hôn của Thanh Lan năm đó tựa như lưỡi kiếm băng đâm xuyên tim, mãi đến bốn năm sau, lớp băng mới tan chảy đôi chút.
Giờ khắc này, Thôi Cảnh Dục nhìn nàng, thay nàng nói lên những điều nàng không thể diễn đạt thành lời.
– Không phải ta nợ nàng sự viên mãn, mà là nàng nợ ta. – Y nói, – Nàng nợ ta bốn năm.
Nước mắt Thanh Lan rơi xuống cổ tay y. Trước đây Thôi Cảnh Dục luôn mủi lòng trước giọt lệ của nàng, nên mới dễ dàng bỏ qua. Bề ngoài y lạnh như băng nhưng lại chẳng làm gì, thế nên họ mới bỏ lỡ bao mùa hoa, cứ thế dây dưa cho đến tận bây giờ.
Mà hôm nay, y lại không hề thay đổi sắc mặt.
– Ta cứ ngỡ mình tức giận vì bị từ hôn. Nhưng yêu rồi hết yêu là chuyện bình thường nên ta chẳng có quyền tức giận. Đến hôm nay ta mới hiểu, – Thôi Cảnh Dục giữ chặt mặt Thanh Lan, nhìn vào mắt nàng mà nói, – Thì ra nàng không nợ ta một lần kết hôn, mà nợ ta một đoạn tình cảm.
– Thật ra ta không cần hôn nhân, ta chỉ cần nàng. Bốn năm trước, ta đã muốn nàng nói rằng nàng yêu ta, cũng như ta yêu nàng vậy. Chuyện mùa hoa đồng là thật, vái trăng cũng là thật, tình cảm của nàng dành cho ta là thật. Thậm chí bị từ hôn cũng chẳng sao, chỉ cần nàng nói nàng vẫn yêu ta. Nhưng nàng không làm.
– Ba năm trước, Ngọc Long quan nổ ra một trận chiến, ta bị vùi dưới tuyết. Lớp tuyết đè trên người rất nặng, ta cũng kiệt quệ, ta biết mình sắp chết rồi. Nhưng một khắc đó ta không nghĩ đến chiến tranh, mà nghĩ giờ này nàng đang làm gì. Ta không hiểu, tại sao rõ ràng nàng từng yêu ta, nhưng lại có thể vô tình khiến ta tan nát cõi lòng đến vậy.
Lòng người quả thật kỳ lạ, dù bốn năm không gặp, mà được yêu hay không lại khác biệt đến thế. Thôi Cảnh Dục như con sói bị thương, lang thang một mình nơi Bắc Cương. Những tướng lĩnh Tây Nhung đã chết kia hẳn cũng không biết, thần tướng Thôi Cảnh Dục đã chém đầu họ, kỳ thực cũng chỉ là một kẻ vô gia cư đáng thương.
Lúc nàng khóc luôn khiến người ta mủi lòng, nước mắt rơi xuống, cơ thể cũng run lên. Nếu là Thôi Cảnh Dục bốn năm trước ắt sẽ mềm lòng, nhưng Thôi Cảnh Dục của hiện tại thì không.
Y đã leo lên ngọn núi cao nhất, xuống khúc sông cạn lạnh nhất, đánh trận chiến khó thắng nhất, đương nhiên biết cách giúp họ vượt qua giai đoạn khó khăn, đạt được kết cục viên mãn mà Diệp Lăng Ba từng nhắc đến.
– Xin lỗi, – Thanh Lan rơi lệ xin lỗi y.
Mà Thôi Cảnh Dục cũng không chấp nhận lời xin lỗi.
– Nàng không cần xin lỗi ta, trước kia khi ta chưa suy nghĩ thấu đáo sẽ vì vậy mà tức giận, nhưng ngày ở rừng tử đằng đó ta đột nhiên tỉnh ngộ… – Ánh mắt của y vẫn rất bình tĩnh, – Ta chỉ biết giận nàng xếp ta phía dưới Diệp Lăng Ba, nàng hy sinh tình cảm của chúng ta. Nhưng cùng lúc đó, phía dưới ta lại có thêm một người nữa.
Thôi Cảnh Dục bình tĩnh nói ra điểm mấu chốt lớn nhất giữa hai người.
– Nàng đem cả bản thân mình xếp xuống bên dưới.
Cho nên y mới mềm lòng hết lần này đến lần khác, chỉ tự mình đau khổ. Bởi vì Thôi Cảnh Dục vừa bị nàng tổn thương, lại vừa thấy nàng chẳng được lợi lộc gì, thậm chí còn khổ sở hơn cả y.
Thôi Cảnh Dục không hiểu tại sao nàng vẫn né tránh. Nếu như nàng cũng yêu y, tại sao từ lúc y về kinh đến giờ đã gặp gỡ nhau nhiều lần, y lại không cảm nhận được nàng có ý muốn hàn gắn. Thanh Lan luôn tránh né, trốn chạy, luôn đứng trong đám đông, dùng ánh mắt khiến y mủi lòng để nhìn y. Thế nhưng khi y vừa không kìm được mà bước về phía nàng, thì nàng lại quay đầu bỏ chạy, thậm chí còn rơi nước mắt để thoát thân.
Ngày đó ở rừng tử đằng, cuối cùng y đã giải được câu đố này.
Nàng có thể vì Lăng Ba mà hy sinh tình cảm giữa họ. Đương nhiên cũng có thể vì Thôi Cảnh Dục mà hy sinh chính mình.
Cho nên Thôi Cảnh Dục không thể trách nàng, không thể truy cứu, không thể so đo chuyện bốn năm trước. Nhưng y cũng không thể cướp nàng về, vì nàng không muốn.
Thanh Lan tự nhìn thấy điểm yếu của mình, nhìn thấu mình vẫn là Diệp Thanh Lan sẵn sàng hy sinh vì muội muội, nên mới không muốn làm thê tử của y, kéo y vào vũng lầy này. Bốn năm trước nàng cho y một nhát dao không chút do dự, nhưng cảm giác áy náy cũng vùi dập nàng.
Trong tương lai mà nàng nghĩ ra, người bên cạnh nàng không phải Thôi Cảnh Dục.
Nên nàng mới tiều tụy, như một pho tượng bị cỏ dại quấn quanh. Dù chuyện cũ nàng là người có lỗi, nàng vẫn không chịu tiến về phía y, thậm chí từng bước rời xa y.
Mà giờ khắc này, Thôi Cảnh Dục lại vạch trần hết thảy tâm tư của nàng. Thanh Lan chỉ có thể vùng vẫy, tái mặt biện minh:
– Không phải như vậy, không phải ai xếp sau xếp trước…
Nếu còn tranh cãi với nàng, hai người sẽ lại lạc vào vòng luẩn quẩn. Nhưng cũng may Thôi Cảnh Dục không phải người thích biện luận. Y chỉ mỉm cười.
– Thật ư? Nhưng chuyện này cũng không quan trọng, – Y thản nhiên tuyên bố, – Ta đã nghĩ rõ rồi, những suy nghĩ hy sinh kỳ lạ của nàng, cả cái kiểu tự giam mình vào mê cung suy nghĩ đó đều không còn quan trọng nữa. Chờ nàng đồng ý chắc phải đợi cả đời, chi bằng để ta chủ động chọn một kết cục cho chúng ta.
Theo một cách nào đó, Diệp Lăng Ba đã đánh thức Thôi Cảnh Dục. Dây tơ hồng quá mong manh, đứt rồi khó mà nối lại. Chi bằng cứ gỡ bỏ luôn, dùng sắt đúc thành xiềng xích, không, phải dùng vật liệu cứng hơn nữa để khóa hai người lại với nhau, như vậy thì sợ gì không có được viên mãn.
Thanh Lan trong chớp mắt vẫn chưa hiểu ý Thôi Cảnh Dục, chỉ kinh ngạc nhìn y. Còn y chỉ cười khẽ.
– Ngày đó săn được hổ, bệ hạ hỏi ta muốn được ban thưởng gì, thật ra không phải vì chuyện săn được hổ đâu. Tây Nhung tuy bại nhưng vẫn còn ôm lòng tham, bệ hạ cần một vương hầu thường trực trấn giữ Bắc Cương. Thật ra bệ hạ đang hỏi ta, phải cho ta cái gì mới khiến ta đồng ý nhận trách nhiệm này. – Y bình tĩnh nói với Thanh Lan, – Mà ta đã nghĩ xong muốn xin gì rồi.
Thanh Lan hiểu được ý y, nàng sợ đến quên cả khóc.
– Đừng nghĩ lung tung, – Nàng nghiêm túc khuyên, ánh mắt nhìn y cũng như năm đó, – Không đáng đâu.
Thôi Cảnh Dục chỉ cười.
– Thanh Lan, – Y chợt nghiêm túc gọi tên nàng, phía sau là bóng đêm dày đặc, ánh mắt y còn sâu thẳm hơn cả màn đêm. – Có đáng hay không, không phải do nàng quyết định.
Thanh Lan lo lắng, đặt tay lên tay y, định nói gì đó, y đã lên tiếng:
– Ta đã để nàng quyết định bốn năm, bốn năm này khiến chúng ta đi đến nông nỗi này. Nên lần này hãy để ta quyết định.
– Không được, – Nàng lập tức khuyên, – Thật sự không đáng. Tính cách bệ hạ bạc bẽo, quan lớn trấn giữ một phương khó có kết cục tốt đẹp…
Mà Thôi Cảnh Dục vẫn cứ cố chấp.
– Ta sẽ xin bệ hạ tứ hôn, – Y bình tĩnh nói, – Không cần nàng cố gắng, không cần nàng thay đổi, thậm chí không cần nàng đồng ý. Lần này do chính ta quyết định kết cục của chúng ta.
Lần đầu Thanh Lan thực sự mất bình tĩnh.
Nàng thậm chí không màng lễ tiết, không để ý đúng sai mà kéo ống tay áo Thôi Cảnh Dục. Nàng vừa sợ y đi, lại vừa sợ y kích động, vịn chặt tay y khuyên nhủ:
– Không đến mức phải làm như vậy đâu, Cảnh Dục…
– Chẳng phải chính nàng quyết tâm thà làm ni cô cũng không muốn gả cho ta ư? – Y thậm chí cố ý lùi lại phía sau, khiến Thanh Lan phải lo lắng đi theo, – Chẳng phải chính nàng thà lấy Đới Ngọc Quyền, chứ không muốn gả cho ta ư?
Y là võ tướng, nếu muốn đi Thanh Lan làm sao đuổi kịp được. Nhưng trong lúc cuống quýt, chính Thanh Lan lại quên mất chuyện này. Nàng chỉ biết y muốn đi nên vội vàng níu tay y:
– Ta không định gả cho Đới Ngọc Quyền, thật mà. Ta viết thư cho hắn, là hẹn hắn ngày mai đến nhà ta để nói rõ ràng.
– Nói rõ ràng thật sao? Ta thấy hẳn là nàng muốn đồng ý thì đúng hơn.
Thanh Lan sốt ruột đến mức suýt thốt ra lời thề.
– Thật mà! – Nàng ghì chặt lấy tay y, vội vàng giải thích, – Ta đã lừa huynh bao giờ đâu.
– Nàng từ hôn chẳng phải đã lừa ta đó ư? – Phản ứng của Thôi Cảnh Dục cũng nhanh, vừa thấy nàng sững người, y đã nói tiếp, – Nàng nói muốn giải thích rõ ràng với hắn, nàng định nói gì? Còn hẹn cả ngày nữa, chẳng lẽ ngay cả lời lẽ cũng chưa chuẩn bị xong?
– Ta đã chuẩn bị kỹ rồi.
Thanh Lan chỉ vừa do dự một lát mà Thôi Cảnh Dục đã rảo bước bỏ đi. Nàng không kịp suy nghĩ, chỉ đành nói.
– Chẳng qua ta định nói với hắn, tuy tình đến tình đi là chuyện thường, nhưng cũng không thể coi hôn nhân như giao dịch. Một đời người nên được trải qua với người mình yêu. Tuy Đới đại nhân coi ta là tri kỷ nhưng ở điểm này ta và hắn vẫn có khác biệt. Lời của ta có vẻ không thiết thực, nhưng trong lòng ta, một đời chỉ có thể yêu một người thôi. Tằng kinh thương hải nan vi thủy…
– Vậy nếu hắn hỏi nàng người đó là ai thì sao? – Thôi Cảnh Dục lập tức cắt lời.
Thanh Lan chần chừ.
– Quả nhiên là giờ mới nghĩ ra.
Thôi hầu gia lại giả vờ bỏ đi rồi bị Thanh Lan kéo lại.
Tiểu thư khuôn phép nề nếp nhất kinh thành, ở nơi đình viện vắng lặng này, dưới sự thúc ép ngầm của Thôi Cảnh Dục, cuối cùng cũng bị ép nói ra một câu khe khẽ.
– Là huynh.
Cũng may Thôi hầu gia thính tai nên nghe rất rõ. Gương mặt vốn lạnh lùng cuối cùng cũng hiện ra nụ cười.
Thanh Lan rất lâu không thấy y cười, thì ra vẫn là nụ cười của bốn năm trước, vẫn chói mắt như mặt trời ban mai.
Nàng lập tức nhận ra.
– Huynh lừa ta! – Nàng vẫn rất chậm chạp với thủ đoạn của người khác, – Huynh cố ý trêu ta.
Lần này tới lượt nàng giận dỗi bỏ đi, Thôi hầu gia nhanh tay nắm lấy cổ tay nàng kéo lại.
– Ta không trêu nàng, cũng không lừa nàng, – Thôi Cảnh Dục nghiêm túc giải thích, – Ta nói rồi, chờ Thanh Lan quyết định là không ổn, tự ta sẽ tìm đến kết cục của hai chúng ta.
Thanh Lan vẫn chưa bình tĩnh lại trước sự thật mình vừa bị y trêu chọc.
– Sao huynh lại cố tình dọa ta chứ? Lại còn dùng chuyện nguy hiểm như vậy…
– Ta không cố ý dọa nàng, – Thôi Cảnh Dục thẳng thắn nhìn nàng, – Nếu Thanh Lan không đồng ý, ngày mai ta sẽ đi xin bệ hạ ban hôn thật đấy.
Y cao hơn nàng, lúc cúi xuống nhìn nàng, ánh mắt lóe lên sự bình tĩnh lẫn điên cuồng. Thanh Lan lập tức hiểu rõ y không nói đùa.
Thôi Cảnh Dục nói:
– Là sai lầm cũng được, không đáng cũng được, là vực sâu cũng chẳng sao, ta vẫn muốn ở bên Thanh Lan. Đừng cân nhắc thiệt hơn, cũng đừng nghĩ xứng hay không xứng. Nàng nợ ta cũng được, ta nợ nàng cũng được, chúng ta đã bỏ lỡ bốn năm, ta không muốn bỏ lỡ thêm nữa.
Thanh Lan bỗng cảm nhận sự mềm lòng đã lâu không gặp.
Luôn là như vậy, dù là những đạo lý lớn lao hơn, dù nghĩ kỹ đến đâu, chỉ cần đứng trước mặt Thôi Cảnh Dục, nàng sẽ bị đôi ba lời của y thuyết phục mà mủi lòng. Ngày ấy từ hôn cũng vậy, nàng biết mình không thể làm được nên mới phải nhờ Hàn Nguyệt Khởi truyền lời.
Thôi Cảnh Dục không hiểu tại sao nàng không chịu nói rõ ràng, mà thực ra là do nàng không thể nói rõ. Nàng sợ nếu mình đến trước mặt y, nàng sẽ đưa ra quyết định mà chính mình không thể chấp nhận.
Nên ngày đó, khi nhìn Lăng Ba, nàng đã thấu hiểu.
Không cần nói gì cả, chỉ cần đưa Lăng Ba đi, đưa con bé đến bên cạnh Bùi Chiếu. Khi đến bên cạnh Bùi Chiếu, nhìn vào mắt Bùi Chiếu, dù Lăng Ba có kiên định quyết tâm đến đâu cũng sẽ tan rã, trở thành dòng nước xuôi về đông.
– Không được! – Nàng vẫn cố vùng vẫy, cố gắng tìm một lý do, – Nếu lại gặp chuyện lớn, ta lại đặt huynh xuống sau thì sao, bây giờ, ta nên vì huynh mà biến thành người xa lạ…
Một đòn bốn năm trước đó đã thay đổi hắn, cũng thay đổi nàng. Chỉ là trước giờ nàng vốn cẩn thận, luôn sống theo khuôn phép nên không ai nhận ra nàng đã trở nên hoảng loạn, lo sợ tột cùng đến nỗi bi quan.
Nàng làm chủ của Ngô Đồng viện quá lâu, trách nhiệm ấy đã thành gông cùm ghìm chặt nàng, trở thành một phần con người nàng. Cho tới hôm nay, dù muội muội nàng đã trở thành phu nhân Quốc công phủ, nàng vẫn lo lắng sẽ có một trận bão lớn hơn ập đến.
Nhưng đây chính là Diệp Thanh Lan. Thôi Cảnh Dục đã yêu nàng thì phải chấp nhận toàn bộ. Không chỉ có trăng dưới tán cây hoa đồng, không chỉ có bến đò nhỏ, mà còn có sự hoảng hốt, sợ hãi của giây phút này, cùng với sự né tránh về sau. Cho dù chính sự né tránh này đã khiến trái tim y tan nát suốt bốn năm dài.
Thôi Cảnh Dục giữ chặt tay nàng, ép nàng nhìn vào mắt mình.
– Không sao, – Dù là Thôi Cảnh Dục vốn kiêu ngạo, bây giờ cũng bình tĩnh thốt ra câu này. – Đặt Diệp Lăng Ba lên trước ta cũng không sao, ta biết nàng đã cố hết sức. Nhưng nàng đặt chính bản thân nàng ra sau, ta muốn làm phu quân của nàng, đương nhiên phải đứng cùng nàng, vậy nên không sao cả.
Y thậm chí dùng cả điểm này để khiến nàng động lòng. Chỉ cần khiến Thanh Lan tin tưởng, nếu Thanh Lan còn chống cự, Thôi Cảnh Dục sẽ dùng cách hủy hoại chính mình để chạm tới nàng.
Thế là nàng mở toang cánh cửa lòng, để mặc y bước vào.
Không sao, thời điểm khó khăn nhất đã qua. Diệp Lăng Ba từng nói, họ sẽ lần lượt rời đi. Lăng Ba đã có Bùi Chiếu, Yến Yến cũng sẽ có cuộc sống riêng của mình, cuối cùng chỉ còn mình nàng ở lại. Đó là Diệp Thanh Lan thuộc về Thôi Cảnh Dục, trọn vẹn nhất.
Thanh Lan hiểu được ý của y, ánh mắt trong khoảnh khắc đã vỡ òa.
Nàng biết mình đã dồn y đến mức nào, mà y là người nàng yêu.
– Nhưng huynh là Thôi Cảnh Dục…
Nước mắt của nàng rơi xuống, nóng hổi, từng giọt tròn sáng như châu ngọc. Đây là nước mắt vì y mà rơi xuống.
Đới Ngọc Quyền coi nàng là tri kỷ, nói rằng cả hai đều xem trọng trách nhiệm. Đó là vì gã chưa thực sự thấu hiểu gánh nặng trách nhiệm, đàn ông trên đời có thể gánh vác bao nhiêu trách nhiệm? Gã không biết nỗi đau ẩn sâu bên trong, cũng không biết Thanh Lan đã bị dồn đến bước đường này.
Thanh Lan không thể gạt bỏ trách nhiệm với muội muội, không thể chấp nhận Thôi Cảnh Dục vì nàng mà cam tâm đứng ở vị trí cuối cùng. Hai điều trái ngược này như xé nát nàng, nàng luôn bình tĩnh, nên không ai thấy những vết rạn nứt ẩn sâu dưới vẻ bình tĩnh của nàng.
Nhưng không sao, vì y đã ở đây rồi.
– Đúng, ta là Thôi Cảnh Dục. – Y khẽ nâng mặt nàng lên, nói. – Nên ta rất kiên cường, ta từng bị thương nhưng không vết thương nào có thể giết chết ta. Ta sẽ quay trở lại mạnh mẽ hơn. Trên chiến trường là như vậy, trên tình trường cũng vậy. Ta không quan tâm ta đứng ở vị trí nào, chỉ cần nàng vẫn còn ở đó, chỉ cần nàng vẫn thuộc về ta.
Thôi Cảnh Dục là tướng quân tài ba nhất, xưa nay không bận tâm thành công hay thất bại. Là người đứng đầu cũng được, là người cuối cùng cũng chẳng sao. Chỉ cần nàng vẫn là Diệp Thanh Lan, trên đời chỉ có một Diệp Thanh Lan, tốt hay xấu cũng đều là nàng.
Y chỉ cần cưới được Diệp Thanh Lan, trở thành phu quân của nàng, cùng nàng trải qua cuộc đời dài lâu, là đã thắng được cuộc chiến này rồi.
Ngoài ra, những điều khác chỉ là chuyện nhỏ.
Mà Diệp Thanh Lan lúc này đã chẳng thể nói thêm gì nữa, chỉ có thể yên lặng làm tù binh của y. Đôi mắt đẹp của nàng nhìn Thôi Cảnh Dục, vẫn có hổ thẹn, có đau thương nhưng không sao. Khi Thôi Cảnh Dục cúi xuống hôn nàng, nàng cũng chỉ có thể yếu ớt vịn vào tay y, được ôm trọn trong lòng y.
Gió tuyết cuối cùng đã ngừng, đêm còn rất dài, giống như cuộc đời sau này của họ. Cây ngô đồng này có thể bị giá lạnh làm héo tàn, nhưng trên núi còn rất nhiều cây ngô đồng, giống như lúc này Thanh Lan còn bất an. Nhưng không sao cả, bọn họ còn có cả một đời để chứng minh đáp án này.
– Nàng theo ta đi.
Thôi Cảnh Dục đã thì thầm trong màn đêm. Những lời thủ thỉ khe khẽ dành cho người con gái y yêu, như bốn năm trước nàng đã từng yêu y.
– Chúng ta cùng trở về mùa hoa đồng.