19. Cương quyết từ chối

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông

Cương quyết từ chối

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xe ngựa của A Thố không hề bị tụt lại phía sau, mà ngay từ đầu đã khởi hành muộn hơn. Ngụy phu nhân đã lo liệu chu đáo, lo sợ đoàn xe gặp trở ngại vì gió tuyết. Để chuộc lỗi vì lần trước quý tử nhà mình đã chặn xe ngựa của Diệp gia vào giờ giới nghiêm, Ngụy phu nhân đặc biệt phái một đội hộ tống riêng, mang theo thủ lệnh của Ngụy hầu gia, giúp đoàn xe thông suốt không gặp trở ngại.
Xe ngựa của A Thố đã khởi hành trước khi Phó Vân Nhị kịp kéo Thanh Lan lại trò chuyện. Lúc đó A Thố không nói gì, chờ khi xe ngựa đi qua hai con đường, ra khỏi phạm vi Hầu phủ mới lên tiếng:
– Dương Hoa tỷ tỷ, bảo họ dừng xe lại.
Xe ngựa dừng lại, Dương Hoa cười hỏi:
– Biểu tiểu thư, có chuyện gì vậy ạ?
A Thố mím môi, vẻ mặt lạnh lùng nói:
– Xin nói với tiểu hầu gia, chúng ta là người của Diệp gia, không cần ngài ấy hộ tống. Vốn dĩ Ngụy phu nhân cũng không sắp xếp ngài ấy đi cùng, càng không muốn làm phiền ngài ấy.
Thật ra lúc ra cửa, Dương Hoa cũng thấy người dẫn đầu tiểu đội hộ tống là một vị quan tướng chừng ba mươi tuổi. Nhưng ngay trước khi khởi hành, Ngụy Vũ Sơn lại xuất hiện với bộ cẩm bào lộng lẫy kia, không nói lời nào mà nhanh nhẹn nhảy lên ngựa. Lão bộc đi theo đã khuyên rằng “thiếu gia còn bị thương, không nên cưỡi ngựa”, nhưng hắn vẫn bỏ ngoài tai. Tiểu đội hộ tống chỉ nghe theo lệnh hắn, Ngụy Vũ Sơn vừa ra hiệu một tiếng, liền dẫn cả đoàn lên đường.
Bây giờ A Thố đã lên tiếng, Dương Hoa cũng hiểu ra phần nào sự việc. Dù sao hôm nay họ là khách của Ngụy phu nhân, chẳng có gì phải e ngại, hơn nữa bên cạnh còn có Liễu Cát. Gã là người lanh lợi, còn nhanh nhạy hơn cả quản gia bình thường. Bởi vậy, Dương Hoa cười dặn:
– Liễu Cát, cậu đi nói với tiểu hầu gia một tiếng đi.
Liễu Cát dũng cảm, thật sự xuống xe để nói chuyện với Ngụy Vũ Sơn. Thật ra hai bên cách nhau không quá xa, tuyết lại không rơi lớn, Ngụy Vũ Sơn đã nghe thấy từ lâu rồi.
Cậu thiếu niên lớn lên ở biên cương, mới mười bảy mười tám tuổi, chỉ quen với việc xông pha trận mạc chứ chẳng hiểu gì về những thủ đoạn mềm mỏng của nữ nhi. Xét về lý, hắn sai. Huống hồ đối phương cũng giữ lễ, chỉ xin hắn rời đi một cách đàng hoàng.
Nhưng hắn lại không muốn đi.
Nhượng bộ lại càng không thể. Ngụy Vũ Sơn bị đánh cho bầm dập cũng không hé răng xin tha, huống hồ bây giờ còn đứng trước mặt thuộc hạ của mình. Vả lại, dù muốn nhượng bộ, hắn cũng không biết phải làm sao. Nhất thời cảm thấy khó xử, Ngụy Vũ Sơn liền thúc ngựa muốn tiến lại gần cửa sổ xe.
– Tiểu hầu gia, không được đâu.
Liễu Cát vội vàng dang tay ngăn lại. Vốn là một người hầu lanh lợi, gã vừa tươi cười vừa giải thích:
– Trong xe là tiểu thư khuê các, sao có thể gặp tiểu hầu gia.
Ngụy Vũ Sơn muốn nói một câu, “lúc trưa đã gặp rồi”, nhưng lại sợ chọc giận nàng ấy. Mà làm vậy cũng không tốt cho thanh danh của nàng ấy.
Vậy ra buổi trưa nàng ấy đã chủ động đến tìm mình sao? Thậm chí mạo hiểm cả thanh danh.
Nghĩ đến đây, Ngụy Vũ Sơn không khỏi cảm thấy động lòng. Nhớ đến mấy câu nói khó nghe của mình, liền hiểu ngay cơn giận của nàng ấy bắt nguồn từ đâu.
Nhất định nàng ấy giận, nên mới không chịu để hắn tiễn.
Thật đáng chết!
Gặp cũng không được gặp, chỉ có thể nói chuyện qua cửa xe ngựa. Ngụy Vũ Sơn tự tưởng tượng ra gương mặt tức giận của nàng ấy, lại càng không biết phải mở lời ra sao.
– Ta… – Ngụy Vũ Sơn lưỡng lự hồi lâu vẫn không nghĩ ra lời nào thích hợp, đành nói, – Tuyết mỗi lúc một lớn, ta cứ đưa tiểu thư về trước đã, tránh bị cảm lạnh.
– Nói với tiểu hầu gia, – Giọng nói lạnh lùng của nàng truyền ra từ trong xe ngựa, – Dù có lạnh chết cũng không cần ngài ấy quan tâm.
Nếu thuộc hạ dám ăn nói như vậy, chỉ sợ đã bị Ngụy Vũ Sơn xử phạt nghiêm khắc. Nhưng nàng nói như vậy, Ngụy Vũ Sơn nghe xong lại chẳng hề tức giận chút nào.
Hắn sợ nàng.
Ngụy Vũ Sơn bỗng nhiên bừng tỉnh, chợt hiểu ra vì sao trước đây Thôi Cảnh Dục tài giỏi trong mắt hắn lại đỏ bừng hai tai chỉ vì một chữ “Diệp”.
Tuyết mỗi lúc một rơi dày hơn. Trời đổ tuyết lớn kèm gió mạnh thế này, chắc chắn trong xe ngựa rất lạnh lẽo. Lúc trước trên đường Trường An, tại sao Thôi Cảnh Dục lại đá hắn xuống ngựa, giờ hắn đã hiểu rồi.
Nhưng dù sao hắn cũng là Ngụy Vũ Sơn, tuy động lòng nhưng vẫn giữ tính khí của mình. Không ép được người ngồi trong xe, người ngồi ngoài xe liền gặp vận xui. Phu xe của Diệp gia còn nhận ra Ngụy Vũ Sơn, vừa chạm phải ánh mắt của hắn đã lập tức rụt người lại.
– Đánh xe, – Hắn ra lệnh.
– Không được, – Người trong xe lập tức vọng ra một tiếng.
Một bên là Ngụy tiểu hầu gia ngông cuồng, một bên là biểu tiểu thư được tiểu thư yêu quý hết mực của họ, phu xe vô cùng khó xử không biết phải làm sao. Đến cả Liễu Cát cũng phải cau mày.
Trong xe ngựa, ngoài A Thố ra còn có một người khác.
– Hai người làm gì vậy? – Yến Yến ngồi cùng A Thố cuối cùng cũng lên tiếng, – Có chuyện gì thì từ từ nói, các tỷ tỷ không có ở đây, muội cũng không mách lẻo đâu mà lo. Rốt cuộc là đi hay không, lạnh chết muội mất thôi!
Dù sao A Thố tuổi còn trẻ, chưa hiểu đạo lý mềm nắn rắn buông cho lắm, còn trách Yến Yến không nên xen vào chuyện này. Nàng như đứa trẻ lần đầu có được cung tên, chỉ nóng lòng muốn thử uy lực của món đồ chơi mới lạ của mình. A Thố một lòng muốn thuần phục Ngụy Vũ Sơn, chẳng hề để ý trời lạnh giá ra sao.
Ngụy Vũ Sơn lại có phản ứng khác.
Phụ thân chỉ quen chinh chiến, mẫu thân lại bệnh tật quanh năm, nên hắn đã sớm trưởng thành, nếu không đã chẳng có thể quyết đoán đến vậy. Bởi vậy so với A Thố, hắn hiểu rõ nặng nhẹ hơn nhiều, thấy Yến Yến kêu lạnh, hắn liền nói:
– Hai người lui đi.
Liễu Cát hiểu ý, dẫn phu xe cùng lùi xuống, binh sĩ cũng lùi ra xa, nhường lại một khoảng trống để họ nói chuyện. Yến Yến lại kêu lên:
– Ta không xuống, lỡ chết rét thì sao?
Ngụy Vũ Sơn bị cô bé khiến bật cười.
– Diệp Yến Yến, bốn năm rồi ngươi vẫn ngốc nghếch như vậy.
Cuối cùng Ngụy Vũ Sơn cũng nói ra một câu mà bốn năm trước hắn hay nói.
Yến Yến đương nhiên không chịu thua.
– Hừ, ngươi thì hay rồi, hơn nửa đêm dẫn người chặn bọn ta trên đường, muốn hại bọn ta chết cóng sao? Chẳng trách Ngụy thúc thúc đánh ngươi, mẫu thân ngươi cũng chẳng bênh vực ngươi, ngươi dựa vào đâu mà bắt nạt bọn ta? Bọn ta là kẻ thù của ngươi chắc?
Cô bé nói liến thoắng không ngừng khiến Ngụy Vũ Sơn không thể chen vào được, chỉ nói:
– Ta không thèm nói chuyện với ngươi.
– Ngươi không thèm nói với ta, nhưng lại muốn nói với A Thố tỷ tỷ? – Yến Yến càng nói càng huyên thuyên hơn, – Tỷ ấy chọc giận ngươi à? Mười ngày trước tỷ ấy mới đến nhà ta thôi! Ngươi dựa vào cái gì mà trút giận lên đầu tỷ ấy?
Thật ra Ngụy Vũ Sơn cũng đã hỏi thăm, biết A Thố họ Ngu chứ không phải họ Diệp, bị Yến Yến hỏi như vậy nhất thời không biết phải trả lời ra sao.
Nhưng hắn không ngờ A Thố lại cứng cỏi đến vậy.
– Mười ngày trước tỷ mới đến đây không sai, nhưng ai dám bắt nạt Thanh Lan tỷ tỷ và Lăng Ba tỷ tỷ thì cũng như đụng đến tỷ. Kẻ thù của họ là kẻ thù của tỷ, tỷ tuyệt đối không tha thứ. – Giọng A Thố vẫn lạnh băng, – Yến Yến, muội có gì muốn nói với ngài ấy thì cứ nói, tỷ không có gì để nói cả. Tiểu hầu gia, xin ngài hồi phủ, ta không cần ngài tiễn, về sau cũng không muốn gặp lại ngài.
Lời lẽ của A Thố khiến Yến Yến không còn cơ hội hòa giải nữa. Thực ra, nếu cứ theo cách của Yến Yến, với tính khí của Ngụy Vũ Sơn, có lẽ mọi chuyện đã dịu xuống rồi. Từ trước đến nay, những người xung quanh hắn đều nhún nhường hắn như vậy, ngay cả Ngụy nguyên soái cũng không ngoại lệ.
Hôm nay, dù bị Ngụy nguyên soái cho một trận đòn nên thân, Ngụy Vũ Sơn vẫn không hề cầu xin một lời. Vừa đứng dậy được, hắn đã lập tức khoác lên mình bộ cẩm bào này, chiếc áo do bệ hạ ban thưởng trong tiệc khải hoàn. Ý hắn rất rõ ràng: ta là thiếu tướng quân của bệ hạ, không chỉ là con trai của Ngụy Hãn Hải, ông không có quyền đánh ta! Điều này khiến Ngụy nguyên soái giận dữ đến mức bỏ cả yến hội. Đương nhiên, Ngụy phu nhân cũng nhận ra sự ương ngạnh của con trai mình, bà đã khuyên Ngụy nguyên soái bỏ qua, tránh để hai cha con cãi vã, thực sự làm hắn bị thương.
Nhưng thiếu nữ xinh đẹp trong xe ngựa kia còn cứng đầu cố chấp hơn cả Ngụy Vũ Sơn. Trời đông giá rét, nàng lại nóng rực như lửa, quyết không để lại chút đường lui nào cho hắn.
Ngụy Vũ Sơn siết chặt dây cương, con ngựa vàng đốm trắng dưới thân cũng bất an thở ra từng làn hơi trắng xóa.
– Quan hệ giữa ta và Diệp gia, không như nàng nghĩ đâu.
Hắn suy nghĩ hồi lâu mới thốt ra được câu này.
Lời của Ngụy Vũ Sơn khiến Yến Yến cũng ngạc nhiên. Bốn năm trước, họ là cặp đôi suốt ngày cãi vã. Cái tính ương bướng của Ngụy Vũ Sơn cô bé đã quá rõ, đây là lần hiếm hoi thấy hắn chịu nhượng bộ như vậy.
Nhưng A Thố không chịu thua.
– Tiểu hầu gia không cần giải thích với ta, ta cũng không muốn nghe ngài giải thích, – Nàng ngẩng cao đầu, lạnh lùng nói, hệt như Diệp Lăng Ba vậy, – Chẳng qua ta nghĩ, nếu đã là kẻ địch thì không cần phải bắt đầu. Tiểu hầu gia không cần phí thời gian tiễn chúng ta, đến Hoa Tín yến gặp lại, đường ai nấy đi, không liên quan gì đến nhau.
Không cần thiết bắt đầu, nghĩa là mọi chuyện đã bắt đầu rồi.
Ngụy Vũ Sơn hiểu ý nàng, ngực nóng như nuốt lửa, không biết là cảm giác gì. Yến Yến nghịch ngợm mở hé song cửa nhìn phản ứng của hắn. A Thố dù nói rất dứt khoát nhưng cũng không nhịn được mà lén nhìn vẻ mặt hắn.
Trời còn chưa tối, nàng ngồi trong bóng tối, còn hắn đứng ngoài ánh sáng, bên ngoài ánh tuyết lấp lánh lướt qua bộ cẩm bào càng tôn lên vẻ tuấn tú trên gương mặt hắn. Cặp lông mày dài níu chặt, rõ ràng thanh niên còn chưa trưởng thành hết, cả người đã tỏa ra sát khí lạnh lẽo.
Ngụy gia là người Tần, Ngụy Vũ Sơn có gương mặt thon dài đặc trưng của người xứ này, đường quai hàm sắc sảo, khi nghiến chặt càng thêm sắc nét.
Không biết qua bao lâu sau, đến lúc A Thố cho rằng hắn đã bỏ cuộc rồi, Ngụy Vũ Sơn giơ tay lên.
– Hà Cửu, ngươi đưa các tiểu thư về phủ đi.
Thủ lệnh của Ngụy nguyên soái hóa ra là một tấm lệnh bài màu đen, vẽ một đường cong trên không trung, rơi vào lồng ngực của vị quan tướng tên Hà Cửu.
Ngụy Vũ Sơn bàn giao xong lập tức thúc ngựa bỏ đi, không ngoái đầu lại lấy một lần.
Yến Yến cũng không ngạc nhiên khi A Thố làm quá như vậy nên không hề lo lắng gì, chỉ cười hì hì ngoái đầu lại nhìn nàng.
– Nhị tỷ bảo rồi, tên Ngụy Vũ Sơn này giống con lừa, dắt thì không đi, đánh thì lùi lại.
A Thố hiểu ý cô bé, nên càng kiêu căng ngẩng đầu lên.
– Ai quan tâm hắn giống cái gì, – Bây giờ nàng quả thật là Diệp Lăng Ba thứ hai, đến thói quen ăn nói đanh đá cũng y hệt nàng, – Hoa Tín yến có hai mươi tư yến, ngày sau còn dài lắm.