Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông
Chương 34: Cầu nguyện
Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ trước đến nay, Diệp Thanh Lan luôn là người giữ lễ phép. Trong các yến tiệc, nàng luôn nán lại đến cuối cùng, không như hai muội muội kia đã sớm rời đi. Vì vậy, Tô nữ quan tin chắc rằng Trưởng công chúa sắp ban thưởng cho Thanh Lan, bởi ngài đã nghe theo lời khuyên của nàng.
Sau khi bề trên chấp nhận lời can gián, thông thường sẽ có phần thưởng lớn – điều này giới học thức đều hiểu rõ. Ngay cả khi không nói đến sách vở, các thái giám và cung nữ trong cung, nếu có thể giúp chủ tử sửa chữa sai sót nhỏ, cũng được ban thưởng. Việc họ có bị chủ tử trách mắng hay không lại là chuyện khác. Nói chung, các chủ nhân đều khá minh mẫn và rộng lượng.
Khi Trưởng công chúa bảo Tô nữ quan triệu kiến Diệp Thanh Lan, cô hoàn toàn tin tưởng rằng đây là ý muốn ban thưởng, nên suốt cả đoạn đường đi, cô đều tươi cười. Dù sao thì Tô nữ quan cũng còn trẻ và cô thực sự ngưỡng mộ Diệp Thanh Lan. Khi Thanh Lan đến, nữ quan tiện tay kéo rèm cho nàng. Thanh Lan hiểu lễ nghĩa, vội nghiêm chỉnh hành lễ:
– Cô cô khách sáo rồi.
Tô nữ quan không kìm được mà trêu Diệp Thanh Lan:
– Không sao, Diệp tiểu thư nhớ ban thưởng cho ta là được.
Thái giám trong cung, khi tiếp đón quan chức, thường có hành động như vậy. Các quan chức tinh ý, khi nói chuyện với Bệ hạ, nếu thái giám thân cận chủ động kéo rèm, họ liền biết quá nửa đó là tin vui. Nếu không phải được thăng chức, thì đó là do Bệ hạ có lời tán dương hoặc sắp ban thưởng.
Sao Diệp Thanh Lan lại không hiểu sao được, nàng gật đầu mỉm cười nhẹ, không hề tỏ ra đắc ý. Tô nữ quan còn tưởng nàng điềm tĩnh, không để lộ vui buồn, được Trưởng công chúa điện hạ để mắt mà vẫn không tỏ ra khinh suất. Chỉ đến khi vào trong mới rõ.
Một bữa tiệc tối dài đã kết thúc. Trưởng công chúa đã sắp nghỉ ngơi, thay y phục và bỏ mũ miện. Mái tóc vấn cao như mây, khi bỏ đi sự uy nghiêm càng tôn lên nhan sắc tuyệt trần. Ngài cúi mắt dưới ánh đèn đọc danh sách lễ vật, bên cạnh có vú Tống tự mình cầm đèn.
Thanh Lan bước vào hành lễ, báo rằng mình đã đến. Nàng quỳ trên thảm một lúc lâu mà không thấy Trưởng công chúa cho đứng dậy.
– Bẩm điện hạ, Diệp gia Đại tiểu thư đã đến rồi, – Tô nữ quan không kìm được mà lên tiếng nhắc.
– Ta biết rồi, – Trưởng công chúa đáp.
Trưởng công chúa vẫn im lặng hồi lâu. Bên ngoài tiếng mõ đã điểm canh hai, Thanh Lan nhớ đến muội muội ở nhà, bèn chủ động mở lời:
– Đêm đã khuya, xin điện hạ giữ gìn sức khỏe.
Đúng là biết tiến biết lùi đúng lúc, biết nói gì cho phải tùy từng thời điểm. Tô nữ quan thầm khen ngợi trong lòng.
Trưởng công chúa rõ ràng cũng có cùng suy nghĩ, nếu không đã chẳng đặt danh sách lễ vật xuống và nhìn nàng.
Thanh Lan vẫn lặng lẽ quỳ trên sàn, ngay cả Tô nữ quan cũng cảm thấy có gì đó không ổn. Chuyện này thực sự không phải ý muốn nhờ vả hay ban thưởng, mà giống như muốn răn dạy hơn.
Quả nhiên, Trưởng công chúa lên tiếng:
– Triệu tiểu thư đến đây không vì chuyện gì khác, chỉ là muốn trò chuyện phiếm thôi.
Diệp Thanh Lan cung kính đáp:
– Có thể giúp điện hạ chia sẻ nỗi lo là vinh hạnh của thần nữ.
Tô nữ quan chỉ thấy thái độ mềm mỏng này ở các đại thần trong triều, khác hẳn người hầu trong cung. Giới văn sĩ thì cứng cỏi hơn, như cây trúc: một đầu bị đè xuống, đầu kia sẽ vươn lên. Đó không phải sự chống đối, mà là phép tắc ẩn chứa trong sự phục tùng.
Trưởng công chúa mỉm cười.
– Không phải chuyện gì lớn, – Ngài hỏi Thanh Lan như một bậc trưởng bối bình thường. – Chẳng qua thấy tiểu thư đeo chuỗi hạt Phật trên tay, nên muốn hỏi thăm xem ngôi chùa nào linh thiêng.
Người học thức không nói chuyện ma quỷ thần linh. Hỏi chuyện thần Phật với người từng đọc sách vở thánh hiền, nếu đặt trước mặt các vị đại thần thân cận, chắc chắn sẽ không tránh khỏi một hồi khuyên can, lý luận.
Nhưng Thanh Lan vẫn chỉ lễ phép cúi thấp đầu.
– Không biết điện hạ muốn làm gì? Lập đàn cúng tế hay cầu nguyện?
Đúng là thông minh lanh lợi, Tô nữ quan không khỏi thầm khen. Nếu là lập đàn, thì đó là pháp sự giúp Thái hậu nương nương, phải được thực hiện ở chùa của hoàng gia. Thanh Lan hẳn biết ý ngài là muốn cầu nguyện, nên mới hỏi câu này.
– Là cầu nguyện, – Trưởng công chúa đáp.
Ngài thẳng thắn, Thanh Lan cũng thật lòng.
– Bẩm điện hạ, thần nữ thường xuyên thắp hương và cúng dầu đèn cho một ngôi chùa nhỏ ở ngoại thành kinh đô, cầu mong bình an và trường thọ.
Nàng biết rõ Trưởng công chúa mong ước và cầu nguyện điều gì.
Trưởng công chúa thay đổi sắc mặt.
– Có linh nghiệm không?
– Thưa, linh nghiệm ạ. – Thanh Lan bình tĩnh đáp.
Ít nhất, người mà nàng muốn phù hộ đã bình an trở về kinh thành, được phong hầu bái tướng, tiền đồ rạng rỡ như gấm. Y muốn tổ chức yến tiệc phong Hầu, tất cả phu nhân và tiểu thư kinh thành đều tranh nhau muốn đến dự.
Cuối cùng, Trưởng công chúa không ban thưởng cho Thanh Lan mà chỉ hỏi vài câu xã giao rồi cho phép nàng cáo lui.
Diệp Thanh Lan bình thản như không có chuyện gì, chỉ Tô nữ quan là cảm thấy bất bình. Chờ nàng đi rồi, cô muốn nói nhưng rồi lại thôi. Khi cung nữ mang trà đến, cô không kìm được mà lên tiếng:
– Ngay cả một ngụm trà cũng không để người ta uống.
Các nữ quan đều xuất thân từ gia đình quyền quý, mang khí chất thanh cao, không thực dụng như những cung nhân khác. Nếu không vừa mắt ai, họ sẽ khó mà lấy lòng người đó hơn bất cứ ai khác. Nhưng một khi đã vừa ý ai, họ thường có lòng đồng cảm sâu sắc.
Trưởng công chúa nghe xong bật cười.
– “Thí ngọc yêu thiêu tam nhật mãn” (1), sao hôm nay Tĩnh Dung lại sốt ruột thế?
Tô Tĩnh Dung biết mình vượt quá phép tắc, nhưng cô cũng hiểu Trưởng công chúa chỉ đang đùa cợt. Hơn nữa, Ngài vốn chiều chuộng cô nên cô không hề sợ hãi, mà còn phản bác lại:
– Đương nhiên điện hạ đúng, nhưng Diệp Thanh Lan đã hai mươi tư tuổi rồi, làm gì còn bảy năm để chờ…
Câu ‘Thí ngọc yêu thiêu tam nhật mãn, biện tài tu đãi thất niên kỳ’ chỉ là ví von. Cô đương nhiên hiểu Trưởng công chúa không định thử thách Diệp Thanh Lan bảy năm thật.
Quả nhiên, Trưởng công chúa liền hỏi:
– Sao lại không chờ được? Ai chê tuổi cô ấy?
– Thần có nghe một vài lời đồn đại, không mấy dễ nghe. Hoa Tín yến vốn có chút đề cao người này, hạ thấp người kia, nếu điện hạ hài lòng với cô ấy, chi bằng để cô ấy được danh chính ngôn thuận, cũng coi như trọng dụng người tài. – Tô nữ quan khuyên nhủ.
Vú Tống vốn không nói gì, nghe được câu này mới mỉm cười.
– Ta cứ thắc mắc mãi sao hôm nay cô nương lại nói giúp Diệp Đại tiểu thư, thì ra là vì chuyện này.
Bà đưa một tách trà cho Tô nữ quan, nhẹ giọng khuyên nhủ:
– Cô nương ngẫm lại mà xem, Diệp gia tiểu thư hai mươi bốn tuổi chưa gả chồng, phần lớn là có lý do. Bây giờ điện hạ đang chủ trì Hoa Tín yến, là lúc phải lập uy để mọi người nể phục. Có nhiều thiếu phu nhân, đại tiểu thư có phẩm hạnh đoan chính không được đề bạt, mà lại đi đề bạt cô ấy, thì làm sao được.
Bà thấy Tô nữ quan lại định phản bác, bèn cười nói:
– Ta biết Diệp Đại tiểu thư kia học sâu hiểu rộng, nhân phẩm tốt, làm việc đoan chính, thái độ thong dong đó ta thấy cũng thích. Nhưng miệng đời đáng sợ, dù điện hạ có mến tài đến mấy cũng không thể muốn làm gì thì làm. Diệp Đại tiểu thư đã trải qua nhiều năm, thử thách thêm hai tháng nữa cũng chẳng sao. Cô nương, cô thấy có đúng không?
Vú Tống đang khuyên Tô nữ quan, nhưng thực chất cũng là khuyên Trưởng công chúa. Bà vốn là nhũ mẫu của Trưởng công chúa. Trong số các bà vú trong phủ, bà có địa vị vững vàng nhất, uy tín cao nhất, lại còn được Thái hậu nương nương giao phó. Tô Tĩnh Dung cũng lớn lên dưới sự chăm sóc của bà, nên bà mới gọi một tiếng ‘cô nương’, coi cô như hậu bối của mình.
Tô Tĩnh Dung cũng biết lời bà nói là đúng. Thấy Trưởng công chúa ngồi dưới đèn, mím môi cười nhìn mình, cô chỉ đành cúi đầu:
– Vú dạy đúng ạ.
– Con đấy, – Trưởng công chúa biết Tô nữ quan có chút kiêu ngạo, trong lòng thì phục nhưng miệng thì không nói ra, liền cười nói: – Cũng muộn rồi, nghỉ ngơi sớm đi thôi. Nhị Nương còn đang chờ con dạy học.
– Vâng ạ.
.
.
.
(1) Trích trong bài thơ Phóng ngôn kỳ 3 của Bạch Cư Dị.
Tặng quân nhất pháp quyết hồ nghi,
Bất dụng toàn quy dữ chúc thi.
Thí ngọc yêu thiêu tam nhật mãn,
Biện tài tu đãi thất niên kỳ.
Chu Công khủng cụ lưu ngôn nhật,
Vương Mãng khiêm cung vị soán thì.
Hướng sử đương sơ thân tiện tử,
Nhất sinh chân nguỵ phục thuỳ tri?
Bản dịch sưu tầm trên thivien. net:
Cách này tặng bác chẳng hồ nghi,
Đâu phải bói rùa, lễ cỏ thi.
Thử ngọc, ngày: ba, thiêu thật đủ,
So tài, năm: bảy, ấy là kỳ.
Chu Công luống sợ truyền ngôn lại,
Vương Mãng khiêm nhường, chưa biến đi.
Hợp với xưa, nay, thân đến chết,
Lại như thật, giả, biết ai kia?