35. Chương 35: Tận hưởng

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông

Chương 35: Tận hưởng

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyện Thôi Cảnh Dục muốn tổ chức yến tiệc phong Hầu, phải đến đêm Hàn Nguyệt Khởi mới hay tin.
Tiệc Hoa Tín dù quan trọng, nhưng thân phận lớn nhất hiện tại của nàng là thiếu phu nhân Thẩm gia, đôi vợ chồng trẻ đã nửa tháng không gặp. Dù tính cách Hàn Nguyệt Khởi đoan trang, cẩn trọng, nhưng dù sao cũng còn trẻ tuổi.
Nàng vừa chỉ huy nha hoàn dọn dẹp noãn các, để tiện cho ‘Thẩm đại nhân’ uống trà đọc sách ngày đông, lại vừa bất giác mỉm cười. Vú Lý liền cười đùa:
– Cô gia nhà ta đúng là có phúc.
– Vú Lý lại không đứng đắn rồi.
Hàn Nguyệt Khởi làm bộ giận, khiến các bà quản gia đều bật cười. Các nha hoàn tuy đỏ mặt, cũng lén lút khúc khích.
Tiểu thư nhà họ được gả cho Thám hoa lang, tướng mạo nhân phẩm đều hơn người, con đường công danh thuận lợi, quả thật là trai tài gái sắc. Họ kết hôn đã ba năm, tuy đã có một cô con gái nhỏ, nhưng vẫn nồng thắm như thuở mới cưới, họ nghĩ mà thấy thỏa mãn thay.
Ai ngờ niềm vui của họ lại hóa công cốc. Chờ từ giờ Tuất đến giờ Hợi vẫn không thấy Thẩm Vân Trạch trở về, Hàn Nguyệt Khởi cũng cau mày, sai gia đinh đi hỏi thăm chứ không giục giã.
Nàng còn dặn phải lấy danh nghĩa của Thẩm phu nhân, sợ lỡ có công việc bận rộn, đồng liêu thấy thiếu phu nhân sai người đến hỏi han, e rằng sẽ cười chê chàng sợ vợ.
Không lâu sau, gia đinh trở về, truyền tin lại cho vú Lý vào báo. Hóa ra chiều nay, sau khi rời Hàn Lâm viện, Thẩm Vân Trạch liền được đồng liêu mời đi uống rượu, ngâm thơ, chuẩn bị cho yến tiệc Khúc Thủy Lưu Thương sau Tết.
Lúc này, Hàn Nguyệt Khởi mới yên lòng hỏi:
– Là tiệc của vị đại nhân nào tổ chức?
– Nghe nói là Ngũ thiếu gia chi thứ hai của Cao gia, – Vú Lý đáp. – Chính là cháu trai của Lễ bộ Hữu thị lang Cao đại nhân, huynh trưởng của Bình quận vương.
– Ta biết rồi, – Hàn Nguyệt Khởi phân phó. – Cứ sai người đưa áo khoác lông cừu đến, chuẩn bị xe ngựa và canh giải rượu. Đừng giục, cứ để đại nhân tận hưởng hết cuộc vui rồi về cũng được.
Biết trượng phu đang dự tiệc, nhưng vẫn sai người mang xe ngựa và áo choàng đến, đó chính là phẩm chất của một thiếu phu nhân mẫu mực. Thẩm Vân Trạch còn trẻ, dung mạo tuấn tú, tài hoa xuất chúng, cả đời thuận buồm xuôi gió nên khó tránh khỏi chút kiêu ngạo của con cháu thế gia. Hàn Nguyệt Khởi cũng đồng ý giữ thể diện cho chàng. Từ năm mười bốn tuổi, mẫu thân Hàn Nguyệt Khởi đã dạy nàng cách trở thành chủ mẫu quán xuyến gia đình, luôn hiểu rằng vợ chồng là một thể, cần phải nâng đỡ nhau. Lư Văn Nhân có được người chồng dung mạo bình thường như Trần Diệu Khanh nhưng vẫn coi như bảo bối, luôn chiều chuộng bất chấp lễ giáo. Hàn Nguyệt Khởi tuy không tâng bốc đến thế, nhưng cũng muốn trở thành một thiếu phu nhân đúng mực.
Vì đã lỡ tiệc rồi thì không tiện quay lại nữa, Hàn Nguyệt Khởi bèn bảo vú Lý pha trà, còn mình thì thắp đèn đọc sổ sách trong phủ để chờ Thẩm Vân Trạch về. Khi chàng về đến tận đêm khuya, đang say khướt mà thấy thê tử đang chờ, tóc buông xõa, gương mặt mộc mạc toát lên vẻ đoan trang đáng yêu, đến người có trái tim sắt đá cũng phải cảm động.
Thật ra Hàn Nguyệt Khởi không thực sự chờ chàng, mà chỉ sai người đi hỏi thăm tình hình bữa tiệc: Lư Văn Nhân có gây ra chuyện gì không, và Thanh Lan có ổn không.
Khi tin Thôi Cảnh Dục tổ chức yến tiệc phong Hầu truyền đến, Hàn Nguyệt Khởi tức giận đến bật cười, lập tức sai người đến Diệp gia hỏi. Nàng thực sự sốt ruột, khi nàng có mặt thì chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng vừa rời đi đã xảy ra chuyện lớn như vậy.
Lúc đó đêm đã khuya, tiệc cũng tan, nàng sốt ruột đi hỏi thăm thì lại có vẻ buồn cười. Thanh Lan sai người mang đến một phong thư. Mở ra, đó là một câu thơ: Khởi vô tước bình tuyển, khả tích trừu thê hội. (*)
(*) Dịch sơ là: Há chẳng có tuyển chọn kén rể, tiếc thay lại gặp cuộc rút thang.
Hàn Nguyệt Khởi cười tức tưởi vì lúc này Thanh Lan còn chơi trò đánh đố. Là bạn thân mười mấy năm, không ai hiểu rõ Thanh Lan hơn nàng. Cô nàng này rất giống nàng, bề ngoài đoan trang dịu dàng, nhưng tính cách lại khác biệt. Thanh Lan không trầm tĩnh như Hàn Nguyệt Khởi, nhưng có lẽ do đã quen làm tỷ tỷ, nên thỉnh thoảng còn thích trêu chọc. Hàn Nguyệt Khởi càng sốt ruột, Thanh Lan càng thích đánh đố, điều này thật sự khiến nàng tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, người khiến Hàn Nguyệt Khởi tức giận đến nghiến răng nghiến lợi lại không còn là Thanh Lan nữa.
Trà trong noãn các được thay liên tục đến tận canh ba, cuối cùng vú Lý phải khuyên Hàn Nguyệt Khởi đi ngủ.
Còn Thẩm Vân Trạch, trắng đêm không về.
.
.
.
Lăng Ba lập tức biết được tin tức này.
Trước mặt hai đứa nhỏ A Thố và Yến Yến, cô khó mở lời. Chờ đến khi hai đứa trẻ ăn điểm tâm xong và đi ra phòng ngoài chơi, Lăng Ba mới lập tức lao đến ghé tai Thanh Lan mà thì thầm:
Thẩm Vân Trạch thật quá đáng! Tối hôm qua hắn bị đồng liêu gọi đi uống rượu ở chốn phong lưu, trắng đêm không về. Chắc Hàn tỷ tỷ đang giận lắm, hay chúng ta đến thăm tỷ ấy đi?
Thanh Lan cũng hơi kinh ngạc. Nàng khẽ nhíu mày, lộ rõ vẻ ghét bỏ.
Quan chức sao lại đến thanh lâu? Lại còn là môn sinh của Thiên tử, tu dưỡng kém cỏi đến thế sao?
– Nghe nói không phải đến thanh lâu, mà là đến biệt uyển của đồng liêu uống rượu và gọi người đến phục vụ, – Lăng Ba giải thích rõ ràng. – Tỷ yên tâm, tin này vẫn chưa truyền ra ngoài, chỉ những người trong tiệc biết thôi. Hơn nữa, đó lại là người thân của Bình quận vương, nên Ngự Sử đài hẳn cũng không dám lên tiếng.
– Phía Nguyệt Khởi… – Thanh Lan nói một nửa rồi dừng lại, nhấp một ngụm trà nóng rồi nói tiếp. – Xuân Minh, bảo bên ngoài chuẩn bị xe ngựa, ta đến Thẩm gia một chuyến.
– Muội cũng đi! – Lăng Ba cũng lập tức chuẩn bị khoác thêm áo.
– Không được. Nguyệt Khởi có lòng tự trọng cao, nếu muội cũng đi, muội ấy sẽ thấy mất mặt lắm, – Thanh Lan vừa thay y phục, vừa phân phó. – Muội cũng đừng để ai biết chuyện này, hiểu không?
– Muội biết rồi.
Thanh Lan vội vã đến Thẩm gia.
Thẩm gia tuy chưa chia gia tài, nhưng lại có phân viện ở riêng. Đôi vợ chồng trẻ ở Trầm Hương các. Những cây mai xanh mỏng manh, chóng tàn, thoáng chốc đã thấy tuyết đọng trắng cành. Lúc trước, Thanh Lan cũng từng khuyên Hàn Nguyệt Khởi không nên chỉ trồng một loài hoa, bởi đến khi chuyển mùa sẽ không có hoa để ngắm. Nhưng Hàn Nguyệt Khởi lại nói nàng chỉ thích cả vườn trồng đầy hoa mai, bởi trên đời có nhiều loài hoa, nhưng với nàng, chúng đều vô nghĩa.
Có thể vì là bạn thân nên tâm tính cũng tương đồng. Hàn Nguyệt Khởi cũng là người tính tình cương trực, mạnh mẽ, nhưng sau khi làm Thẩm thiếu phu nhân, nàng mới tiết chế lại. Giống như việc nàng thích nhất là hoa mai, nhưng hằng năm vẫn tổ chức tiệc nghênh xuân hoặc Đồng Hoa yến. Mục đích là để sau Tết, khi quan lại trong triều được bổ nhiệm hoặc thuyên chuyển, nàng có thể tiện bề quan sát tình hình sau đầu xuân, nhằm hỗ trợ phụ tử Thẩm gia trên con đường quan trường.
Đáng tiếc, Thẩm Vân Trạch lại không trân trọng tấm lòng của nàng.
Thẩm Vân Trạch trắng đêm không về, sau khi về hẳn sẽ ngủ trong chính phòng của Trầm Hương các. Hàn Nguyệt Khởi giỏi quán xuyến hạ nhân. Suốt đường đi, vú Lý và Hàn nương tử cũng không tỏ ra tức giận. Chỉ có nha hoàn còn trẻ tuổi, trên mặt lộ rõ vẻ bất bình, khi nhìn thấy Thanh Lan thì như thấy người thân, hai mắt đỏ hoe.
Hàn Nguyệt Khởi vẫn ổn, đang ngồi cạnh lò xông hương trong Lưu Ly các để thêu thùa. Thấy Thanh Lan đến, nàng mới đứng dậy đón. Thanh Lan tiến lên vài bước, hai người nắm tay, chỉ lặng lẽ nhìn vào mắt nhau hồi lâu mà không nói một lời.
Năm ấy, họ chơi đố đèn vào dịp Tết Nguyên Tiêu. Lăng Ba đã ra một câu đố vui cũ: ‘Ở nhà nghìn ngày tốt, ra ngoài một lúc khó’. Mặc dù Lăng Ba dù vẫn là tiểu thư chưa xuất giá nhưng cũng đã hiểu sự đời. Đó là năm đầu tiên Hàn Nguyệt Khởi gả đi. Diệp gia có bốn tỷ muội, tính cả nàng. Hàn Nguyệt Khởi là người đầu tiên lấy chồng, nên ai nấy đều lo lắng bất an. Huống hồ có vết xe đổ của Diệp phu nhân, ba tỷ muội Diệp gia cực kỳ cảnh giác với chuyện hôn nhân đại sự.
Chính vì thế mới có câu đố đèn của Lăng Ba. Lời đố không nói về việc đi chơi, mà là về việc ở nhà làm khuê nữ – nơi đó là nhà mình, có cha mẹ mình, thật tốt đẹp. Còn ‘Ra ngoài nhất thời khó’ ý nói việc ra ngoài lập gia đình. Mới mười chín tuổi đã gả vào chốn nhà cao cửa rộng, làm thiếu phu nhân của người ta. Trên phải hiếu kính cha mẹ chồng, dưới phải thân thiện với em chồng, lại còn phải sinh con đẻ cái. Điều khó nhất là phải làm vợ một công tử thế gia được nuông chiều từ nhỏ, mọi việc phải chu toàn, quả thực vô cùng khó khăn.
Nhưng Thanh Lan không ngờ, ba năm trước mọi người lo lắng đề phòng thì mọi thứ lại thuận lợi. Thế mà bây giờ, khi vừa yên lòng, lại bỗng nhiên gặp phải chuyện như thế này.
Dù Thanh Lan đọc nhiều sách thánh hiền, nhưng lúc này nàng cũng không nói được lời an ủi nào.
Hàn Nguyệt Khởi cũng không cần nàng an ủi, trái lại, nàng còn mỉm cười hỏi:
– Tuyết đang rơi dày lắm, sao tỷ còn vội vã đến đây? Tỷ không lạnh sao?
– Lạnh cũng được.
Bấy giờ, Thanh Lan mới cởi áo choàng. Xuân Minh hầu hạ, đưa áo choàng cho nha hoàn Hàn gia.
Lạnh cũng được, chỉ sợ tỷ đau lòng. Nếu là Lăng Ba, cô nhất định sẽ nói như vậy.
Nhưng Hàn Nguyệt Khởi không nói. Đương nhiên, nàng thấy khó mở lời, chỉ nắm chặt tay Thanh Lan. Hai người ngồi cạnh lò xông hương, vẫn lặng lẽ nhìn nhau, không nói một lời. Vú Lý bưng trà đến, gượng cười nói:
– Sao hai tiểu thư không nói gì vậy?
Người hầu hồi môn là vậy, bình thường sẽ gọi thiếu phu nhân, nhưng khi gặp chuyện lại gọi ‘tiểu thư nhà ta’. Trong tay người biết quản gia, quản người hầu như Hàn Nguyệt Khởi, họ còn đáng tin hơn đồ cưới.
Thanh Lan giỏi sách vở chứ không nhanh trí. Huống hồ, nàng cũng là tiểu thư khuê các chưa lập gia đình, nên khi quan tâm nhiều chuyện, nhất thời không biết mở lời thế nào. Hàn Nguyệt Khởi là người nhoẻn cười trước, rồi nói:
– Sao hôm nay ra câu đố hay thế, bây giờ lại không nói lời nào?
– Không phải câu đố,” – Thanh Lan nói. – “Chỉ là ta nghĩ đến một chuyện, nên muốn nhắc nhở muội mà thôi.
– Chuyện gì? – Hàn Nguyệt Khởi hỏi dồn.
– Bây giờ làm gì có tâm trạng nói chuyện này, – Thanh Lan thở dài.
Hàn Nguyệt Khởi đặt tay lên tay nàng, nhìn vào mắt nàng mà cười.
– Yên tâm, trong lòng ta đã có tính toán, – Hàn Nguyệt Khởi đáp. Thanh Lan hiểu ý nàng, rằng nàng không muốn mình can dự quá sâu.
Chuyện phu thê, đến người nhà còn khó nói, huống hồ Thanh Lan là tiểu thư chưa gả chồng, can dự vào thì làm gì cũng sai. Hàn Nguyệt Khởi đương nhiên sẽ không để Thanh Lan bị cuốn vào. Thanh Lan lập tức đến an ủi Hàn Nguyệt Khởi, là tình cảm thân thiết; hai người nhìn nhau không nói gì, cũng là tình cảm của nàng dành cho Thanh Lan.
Thanh Lan biết Hàn Nguyệt Khởi đã quyết định thì không ai có thể thay đổi được, đành cho người hầu lui ra, rồi cười gượng nói:
– Hôm qua, ta nghe Trưởng công chúa điện hạ nhắc đến Anh quốc công. Ta thấy Thẩm phu nhân có vẻ muốn sắp đặt cho Bích Vi, nhưng e rằng sẽ thất bại.
Hàn Nguyệt Khởi ngẫm nghĩ rồi chợt hiểu ra.
– Ta đang nghĩ ‘Tước bình tuyển’ có ý gì, hóa ra tỷ nói chuyện của Bích Vi.
Nàng ấy cũng là người thông minh lanh lợi nên lập tức hiểu ra ngay.
– ‘Trừu thê vấn kế’ – là chuyện Lưu Kỳ không được lòng mẹ kế ở thời Tam Quốc. Ý tỷ là mối quan hệ mẫu tử của họ không tốt?
Thanh Lan gật đầu.
Thanh Lan là người hơi cổ hủ, dù nói chuyện sau lưng cũng không để lộ việc mình đã gặp Trưởng công chúa. Huống hồ, phỏng đoán của nàng còn liên quan đến mối quan hệ mẫu tử giữa Hoắc Anh Trinh và Trưởng công chúa. Tuy nhiên, Bích Vi cũng như muội muội của nàng, nên thấy có vấn đề thì Thanh Lan không thể không nhắc nhở.
– Chỗ này tình hình phức tạp, nước sâu khó lường, – nàng khuyên Hàn Nguyệt Khởi. – Bích Vi vẫn còn ổn, chỉ là Thẩm phu nhân không nên quá để tâm, cứ yên lặng xem xét tình thế thì hơn.
– Biết rồi, ta sẽ khuyên bà ấy.
Hàn Nguyệt Khởi đáp. Dù sao nàng ấy cũng mới hai mươi ba tuổi, tuy bề ngoài trưởng thành nhưng thật ra vẫn chưa trải qua những bất hạnh trong hôn nhân. Nàng ấy đã cố gắng không để Thanh Lan hỏi sâu hơn mà chuyển sang chuyện khác, nhưng sau khi nói xong vẫn thấy thất vọng lẫn mất mát đến nỗi ngẩn người ra lúc nào không hay. Chỉ đến khi Thanh Lan đặt tay lên tay mình, Hàn Nguyệt Khởi mới phản ứng lại.
Càng những lúc như thế này, thì càng không cần nói gì cả. Hàn Nguyệt Khởi cũng nắm tay nàng, tựa đầu lên vai Thanh Lan, nhắm mắt nghỉ ngơi.