66. Chương 66: Xòe đuôi

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù Lăng Ba lo lắng sẽ đến muộn, nhưng thực tế họ đã có mặt ở phố Bách Hi đúng giờ hẹn. Hàn Nguyệt Khởi tinh mắt, chỉ lướt nhìn qua đã tựa vào lan can, cười nói: – Chà, một lang quân thật sự anh tuấn.
Lăng Ba dẫn Bùi Chiếu lên lầu. Nàng kinh ngạc nhận ra hai huynh muội nhà họ Thẩm đều đã có mặt, hơn nữa cả hai đều mang vẻ mặt khó chịu. Thẩm Vân Trạch vốn là một Thám hoa, trước giờ vẫn tự tin vào tướng mạo của mình, nhưng khi đứng cạnh Bùi Chiếu lại hoàn toàn bị lu mờ, khiến sắc mặt hắn cũng chẳng khá khẩm gì.
Thẩm Bích Vi còn tỏ ra trẻ con hơn. Bùi Chiếu vừa tới, Lăng Ba định mời chàng ngồi cạnh mình, nhưng Thẩm Bích Vi đã đặt đèn lên ghế, mặt nặng mày nhẹ nói: – Chỗ này có người ngồi rồi.
Bùi Chiếu không hề tức giận, chỉ tủm tỉm cười: – Đây hẳn là Thẩm tiểu thư, mạt tướng xin được ra mắt.
Thẩm Bích Vi chỉ muốn đẩy chàng xuống lầu, vẻ mặt vẫn tối sầm. Nàng đánh giá trang phục của Bùi Chiếu một lượt, nhận ra tất cả đều là vật liệu từ cửa hàng của Lăng Ba, càng thêm không ưa chàng. Chỉ có Bùi Chiếu vẫn giữ thái độ cực kỳ thân thiện.
Lăng Ba chẳng hề để tâm đến bọn họ, chỉ chăm chú nhìn xuống dưới lầu. Thấy đoàn người của Ngụy gia tới, nàng lập tức đứng dậy, vừa reo lên vừa nháy mắt với Hàn Nguyệt Khởi: – A, kia chẳng phải là Ngụy phu nhân sao?
Hàn Nguyệt Khởi đương nhiên hiểu ý, lập tức dặn Hàn nương tử: – Hãy xuống mời Ngụy phu nhân lên lầu dùng trà.
Giờ đây Lư Văn Nhân đã trở mặt với Ngụy gia, nên không ai còn độc chiếm Ngụy phu nhân nữa. Hàn Nguyệt Khởi dễ dàng mời được cả nhà Ngụy gia lên lầu, trong đó đương nhiên có cả Thôi Cảnh Dục. Lăng Ba nhớ đến chuyện y từng qua lại với Hà Thanh Nghi, liền thầm mắng một tiếng "khốn nạn".
Thế nhưng hôm nay, cái tên khốn nạn ấy lại là một Hầu gia trẻ tuổi oai hùng, quý phái. Dịp Tết Nguyên Tiêu, y hiếm khi khoác lên mình bộ cẩm bào đỏ thắm, dù vẫn có màu đen làm nền nhưng vẫn toát lên vẻ trầm ổn và nồng nhiệt. Trên áo thêu mãng văn bằng chỉ vàng bạc, có vẻ là đồ ngự tứ. Vẻ uy nghi tuấn tú của chàng khiến cả Ngụy Vũ Sơn cũng bị lu mờ.
Dạo gần đây, Ngụy phu nhân đã khỏe mạnh hơn nhiều. Các nữ quyến thành Dương Lâm đi theo bà cũng đã giữ nề nếp hơn. Họ khách khí chào Hàn Nguyệt Khởi, rồi chọn chỗ ngồi. Mỗi người đều dẫn theo phu quân của mình, thành từng đôi từng cặp. Lăng Ba thấy Thanh Lan và Cảnh Dục mỗi người ngồi ở một đầu lan can thì cảm thấy vô cùng đáng tiếc.
Hàn Nguyệt Khởi vẫn cẩn trọng hơn Lăng Ba. Nàng liếc nhìn Thôi Cảnh Dục, thấy y vẫn không kìm được mà lén nhìn Thanh Lan bằng ánh mắt sâu thẳm thì đã hiểu rõ mọi chuyện.
– Hôm nay Hầu gia thật tuấn tú, – Nàng mở lời, câu đầu tiên là khen ngợi Thôi Cảnh Dục, – Cũng may quân doanh được nghỉ Tết Nguyên Tiêu, nếu không biết bao nhiêu tiểu thư phải chờ đợi vô ích rồi.
– Hôm nay vẫn phải tuần tra doanh trại, lát nữa ta sẽ về làm việc, – Thôi Cảnh Dục lạnh nhạt đáp.
Hàn Nguyệt Khởi đành quay sang nói chuyện với Ngụy phu nhân. Nàng hỏi tại sao Ngụy Hầu gia lại nghiêm khắc như vậy, đến Tết Nguyên Tiêu mà mọi người vẫn phải đi tuần tra doanh trại. Ngụy phu nhân cũng giải thích, nói rằng ánh lửa nguy hiểm, huống hồ các tướng lĩnh đều còn trẻ, sợ họ mải chơi Nguyên Tiêu không chịu về nên phải nghiêm khắc mới được.
Bên kia, Thôi Cảnh Dục nhàn nhã đứng cạnh lan can nhìn xuống dưới. Bùi Chiếu cũng có ý xấu, cố tình trêu chọc: – Ngài xem, nếu đặt ba cái nỏ trên tường thành đối diện và ở đây, chẳng phải cả con phố này sẽ được bảo vệ sao?
Lúc này Thôi Cảnh Dục chẳng có tâm trạng nào mà tán gẫu, chỉ lạnh lùng liếc chàng một cái: – Đang xòe đuôi đấy à?
Bùi Chiếu chỉ cười mà không nói lời nào, đắc ý để Thôi Cảnh Dục săm soi xiêm y của mình, ra vẻ vô cùng vinh hạnh.
Diệp Lăng Ba ngồi cạnh nghe đã thấy hơi mất kiên nhẫn. Nàng nghĩ nếu cứ thế này thì bao giờ Thanh Lan và Thôi Cảnh Dục mới có thể nói chuyện với nhau được. Nhưng nàng tôn trọng phương pháp của Hàn Nguyệt Khởi nên vẫn cố gắng kiềm chế.
Thế nhưng đến khi người nhà họ Hà đến, nàng đã không thể nhịn được nữa.
Hà phu nhân quả thực không dễ dàng gì. Đáng thương tấm lòng cha mẹ thiên hạ, Hà Thanh Nghi phải chịu thiệt thòi dưới tay Lư Văn Nhân. Không chỉ bị cướp mất danh tiếng trong Mai Hoa yến, về sau khi có chỉ dụ trong cung, Trưởng công chúa muốn xem mẫu thêu của nàng, cũng bị Lư Văn Nhân phá hỏng. Người mẹ nào thấy vậy mà không sốt ruột, nên vừa thấy hy vọng ở Thôi Cảnh Dục là bà đã dốc toàn lực thúc đẩy. Dù biết đây là địa bàn của Hàn Nguyệt Khởi, bà cũng đành phải mặt dày dẫn Hà Thanh Nghi đến tiếp chuyện, hỏi thăm Thôi Hầu gia.
Cái tên Thôi Cảnh Dục này cũng thật đáng giận, thế mà lại nghiêm túc nói chuyện, hỏi đáp qua lại với Hà Thanh Nghi.
Hàn Nguyệt Khởi là người đoan chính, ngay thẳng, dù là địa bàn của mình nhưng cũng không làm khó Hà Thanh Nghi và Hà phu nhân. Lăng Ba cũng không phải loại người chỉ nhắm vào phụ nữ như Lư Văn Nhân. Thấy cảnh này, nàng bèn tự mình ra tay.
– Xiêm y hôm nay của Thanh Nghi muội muội thật đẹp đẽ, – Nàng khen ngợi Hà Thanh Nghi, – Tết Nguyên Tiêu vẫn nên mặc màu nhạt, màu này tên là "liễu sao nguyệt" phải không? Thật nhã nhặn.
Nếu bàn về xiêm y may vá, trình độ của Hà Thanh Nghi cũng thuộc hàng đầu. Nàng cũng biết nét đẹp của mình nghiêng về vẻ thanh lệ, văn nhã nên không chọn màu sặc sỡ. Bộ xiêm y này vừa tinh tế lại vừa xinh đẹp. ‘Trên ngọn liễu trăng treo, người hẹn hoàng hôn tới’ (1) đúng là một điển cố hay của Tết Nguyên Tiêu. Sự khéo léo của thiếu nữ đều được gói gọn trong những suy nghĩ tinh tế này.
Nhưng Lăng Ba khen như vậy, cũng không có ý hại người.
Cả lầu các chỉ có Hàn Nguyệt Khởi hiểu được ý đồ của Lăng Ba, lập tức tiếp lời: – Vậy y phục của Bùi tướng quân có cách giải thích gì không?
Mọi người vốn thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn Bùi Chiếu. Người đẹp là vậy, dù chỉ ngồi một chỗ cũng dễ dàng thu hút ánh mắt người khác. Chuyện này không liên quan đến tình cảm, chỉ là bản năng, ngay cả Hà Thanh Nghi cũng không ngoại lệ. Nghe Hàn Nguyệt Khởi nói vậy, mọi người không khỏi đồng loạt nhìn về phía chàng.
Lăng Ba lập tức cười rộ.
– Muội cũng không biết. Nhưng cũng khéo thật, xiêm y này của Bùi tướng quân giống như là một cặp với tỷ tỷ muội vậy.
Mọi người lập tức xôn xao bàn tán. Tết Nguyên Tiêu mỗi năm một lần vốn là dịp thoải mái, các phu nhân được thả lỏng, các tiểu thư cũng không cần giữ quy tắc nghiêm ngặt. Hàn Nguyệt Khởi lập tức xung phong, nhẹ nhàng đẩy một cái, Thanh Lan giãy giụa chống cự nhưng làm sao chống lại các phu nhân nên lập tức bị đẩy qua. Bùi Chiếu cũng bị Lăng Ba giữ lại không cho chạy. Hai người cùng bị đẩy lên, đều cùng mặc đồ màu trắng, một người xinh đẹp, một người tuấn tú, đứng dưới ánh trăng tựa như hai đóa hoa đang nở rộ. Ai cũng phải cảm thán: – Đúng là một cặp bích nhân!
Trong không khí rộn ràng ấy, Lăng Ba ung dung nhìn Thôi Cảnh Dục với vẻ mặt đen sầm đứng sau đám đông.
Xưa nay yêu thì ghen, không thể cứ mãi một mình y chọc giận người khác mà không bị ai đụng chạm.
Thanh Lan vốn là người đoan trang, thủ lễ. Bị đám đông chọc ghẹo như vậy, nàng liền đỏ mặt, lại không tránh đi được, càng lộ vẻ đáng yêu. Chẳng trách bốn năm trước nàng lại là người đứng đầu Hoa Tín yến, các phu nhân thích nhất trêu chọc những cô gái như nàng. Chứ người tính tình ương ngạnh như Lăng Ba, lại chẳng thú vị chút nào.
Các phu nhân trêu chọc, Thanh Lan ngượng ngùng, Bùi Chiếu lại là một vị tướng quân trẻ tuấn tú, quả thực là ‘công cụ’ tốt nhất. Giống như các tiểu thư sau khi xem diễn hí xong, sẽ trêu đùa muốn gán ghép Tiêu La Thành cho đối phương. Cảnh tượng này rõ ràng không thể nào náo nhiệt hơn được nữa.
Điểm không hay duy nhất là Thôi Cảnh Dục giận đến nỗi mặt mày đen sầm, và sắc mặt của Bùi Chiếu khi bị Lăng Ba đẩy vào giữa trò đùa này cũng cực kỳ khó coi.
.
.
.
(1) Câu này được trích trong bài Sinh Tra Tử – Nguyên Tiêu của Âu Dương Tu.
Khứ niên nguyên dạ thì,
Hoa thị đăng như trú.
Nguyệt thướng liễu tiêu đầu,
Nhân ước hoàng hôn hậu.
Kim niên nguyên dạ thì,
Nguyệt dữ đăng y cựu.
Bất kiến khứ niên nhân,
Lệ thấp xuân sam tụ.
Bản dịch trên thivien:
Đêm xuân năm ngoái thời
Rực phố hoa đăng rọi
Trên ngọn liễu trăng treo
Người hẹn hoàng hôn tới
Năm nay, nguyên dạ thời
Trăng với đèn không đổi
Người cũ biệt tăm rồi
Tay áo lệ đằm rưới
(2) Được trích trong bài Xuân dạ hỉ vũ của Đỗ Phủ.
Hảo vũ tri thì tiết,
Đương xuân nãi phát sinh.
Tuỳ phong tiềm nhập dạ,
Nhuận vật tế vô thanh.
Dã kính vân câu hắc,
Giang thuyền hoả độc minh.
Hiểu khan hồng thấp xứ,
Hoa trọng Cẩm Quan thành.
Bản dịch trên thivien:
Trời tốt, mưa lành tới
Đang xuân chợt nhẹ rơi
Vào đêm theo với gió
Êm tiếng mát cho đời
Đường nội làn mây ám
Thuyền sông ánh lửa ngời
Sớm trông miền đỏ thắm
Hoa nở Cẩm Thành tươi