67. Chương 67: Đêm Nguyên Tiêu

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông

Chương 67: Đêm Nguyên Tiêu

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau một lúc vui vẻ ồn ào, đã đến giờ đi dạo bách bệnh. Các cô gái lần lượt xuống lầu, hòa vào đám đông nhộn nhịp. Có người sánh đôi đi cùng nhau, có người đi theo nhóm, cũng có người đã hẹn trước, giữ khoảng cách mà bước.
Phía đông phố Bách Hi là tường thành, phía tây là sông đào bao bọc thành, trên đó có xây đình thủy tạ. Khá nhiều người đang đứng bên trong thả đèn hoa đăng, đèn hoa sen phủ kín mặt nước, bị dòng chảy đẩy về phía trước, tựa như sông Ngân.
Các tỷ tỷ đi phía trước, A Thố cố ý cầm đèn đi phía sau. Quả nhiên, đi chưa được hai bước đã có bóng người theo sau.
Dù Tết Nguyên Tiêu các tiểu thư được tự do ra ngoài, nhưng những người làm càn thực sự lại là đám công tử nhà quyền quý. Họ tụ tập đứng chờ hai bên đường, thoải mái ngắm nghía những cô gái đi lại trên phố. Có mấy kẻ dạn dĩ còn tiến lên hỏi tên các cô. Nhan sắc của A Thố xinh đẹp, đương nhiên không tránh được việc có người đến hỏi thăm nhưng đều bị Lâm nương tử xua tay. Người thứ ba vừa định mở lời đã bị một kẻ khác đẩy ra.
– Cút ra chỗ khác!
Ngụy Vũ Sơn vẫn hung hăng như mọi khi. Người kia bị đẩy ngã nhào, định đứng dậy tính toán nhưng nhận ra hắn là ai nên lập tức ngậm miệng bỏ chạy.
Hắn đuổi người khác đi, bản thân lại vui vẻ cầm chiếc đèn con cá cỡ lớn đi theo bên cạnh A Thố. Hắn ngắm nhìn A Thố dưới ánh đèn, cười ngây ngô.
– Nàng xem này.
Hắn gọi A Thố, nàng nhìn sang. Ngụy Vũ Sơn nhấc chiếc đèn cá lên, miệng cá bỗng mở to, chiếc đèn cá vàng bé nhỏ của A Thố lập tức bị chiếc đèn của hắn nuốt chửng.
– Nàng xem, cá lớn nuốt cá bé, – Ngụy Vũ Sơn cười hì hì.
Lâm nương tử cũng không nhịn được mà bật cười, còn A Thố thì chẳng hé môi nửa lời. Nàng chỉ liếc mắt nhìn hắn một cái rồi quay người bỏ đi.
Ngụy Vũ Sơn thấy không trêu chọc được nàng, lập tức vòng lên phía trước, vừa đi lùi vừa cẩn thận quan sát biểu cảm trên gương mặt nàng.
– Sao vậy? Nàng giận đấy à? – Hắn nghiêm túc nhận lỗi, – Ta nói sai ư? Có phải không nên ăn cá của nàng không?
A Thố chỉ ngoảnh mặt đi, không nhìn hắn.
– Không phải.
– Vậy thì vì sao? Ai bắt nạt nàng, ta sẽ đi dạy dỗ hắn! – Ngụy Vũ Sơn chăm chú hỏi, – Hay nàng muốn thứ gì à? Cứ nói cho ta biết, ta nhất định mang về cho nàng.
A Thố vẫn lắc đầu.
– Không liên quan đến huynh đâu.
Nàng không phải kẻ ngốc. Lúc nãy trên lầu, Lăng Ba cố ý muốn khiêu khích Thôi Cảnh Dục, nàng đều biết rõ. Chuyện tình của Thanh Lan tỷ tỷ và Thôi Cảnh Dục là tâm nguyện của Lăng Ba, đương nhiên đó cũng là tâm nguyện của nàng.
Nhưng nếu cuối cùng tâm nguyện không thành thì sao?
Hay nếu như nàng vì chuyện này mà tổn thương Ngụy Vũ Sơn thì sao? Hoặc nếu Ngụy Vũ Sơn biết thì sao? Nếu hắn biết tất cả những rung động, cảm giác tâm đầu ý hợp, lần hẹn hò Nguyên Tiêu đầu tiên của hắn, hay việc cô gái đầu tiên hắn thích chỉ là để lợi dụng hắn thì sao?
Nhưng Ngụy Vũ Sơn đương nhiên không thể hiểu được suy nghĩ của nàng.
– Không sao, ta dẫn nàng đi giải khuây.
Hắn liếc mắt nhìn đám đông phía trước, rồi bỗng vươn tay ra, nắm lấy tay A Thố.
Bàn tay của thiếu niên vừa rộng vừa ấm áp, mang theo những vết chai mỏng do luyện kiếm quanh năm. Bàn tay ấy siết thật chặt, như thể sẽ không bao giờ buông nàng ra.
– Đi, chúng ta đi chơi đố đèn. Ta còn thấy đằng kia có quầy ném vòng, ta chơi trò này giỏi lắm, nàng muốn gì ta cũng lấy cho nàng hết. Chúng ta đi kiếm một con cá vàng thật nhé!
A Thố cũng không chống cự. Dường như nàng có chút tự giận mình nên cứ để mặc Ngụy Vũ Sơn kéo mình luồn lách trong đám đông, ngăn cản những người chen lấn. Hắn mua một xiên kẹo hồ lô thật lớn ở quầy kẹo, rồi lại kéo nàng đến quầy ném vòng, giành lấy những giải thưởng khiến người khác phải ngưỡng mộ. Vị thiếu tướng quân mười chín tuổi cười đầy đắc ý, nụ cười rực rỡ như một ngọn lửa. Nụ cười rạng rỡ của hắn lấp lánh dưới ánh đèn lồng, chỉ hướng về nàng, tựa như một chú chó trung thành, khiến A Thố nhận được vô số ánh mắt ngưỡng mộ.
Tan hội đèn, Ngụy Vũ Sơn dẫn nàng đến một đình thủy tạ, bày đầy phần thưởng lên chiếc bàn đá, tự hào chờ nàng khen ngợi.
A Thố chỉ nghiêng mặt sang bên, nghiêm túc nhìn hắn đang cho cá vàng ăn.
– Ngụy Vũ Sơn, huynh thích ta không?
Lỗ tai của hắn lập tức đỏ lên.
– Đương nhiên rồi, – Hắn đáp chắc nịch.
– Vậy nếu như ta không được như huynh nghĩ thì sao? Nếu sau này huynh thấy ta thay đổi thì sao? Nếu như ta lừa huynh thì sao?
Ngụy Vũ Sơn nghiêm túc nhìn nàng, hai mắt của hắn sáng rực như sao.
– Vậy ta cũng lừa nàng một lần, như vậy chúng ta đã hòa nhau rồi.
.
.
.
Lúc mọi người đi rước đèn, Lăng Ba trèo lên tường thành tìm Bùi Chiếu.
Vẻ giận dỗi của Bùi tướng quân hiện rõ mồn một. Chàng không cười, không kể chuyện hài, cũng mặc kệ bộ áo bằng gấm hoa quý giá. Chàng chỉ lạnh lùng dựa vào thành tường, nhìn Lăng Ba đang đến gần.
Lăng Ba cũng tự thấy buồn cười, mới dỗ dành được bao lâu mà đã chọc giận chàng rồi. Cô thì chẳng sao cả, chỉ sợ Liễu Nhi sẽ lén chê cười mà thôi.
Cho nên Lăng Ba dặn:
– Liễu Nhi, em ra đằng kia chờ ta, ta nói chuyện với Bùi tướng quân một lát.
– Ta chẳng có gì để nói với Diệp tiểu thư cả. – Bùi Chiếu lạnh nhạt nói.
– Là ta có lời muốn nói với huynh, được chưa?
Sau khi làm việc xấu là lúc tính tình của Lăng Ba dễ chịu nhất. Cô xách đèn đến gần Bùi Chiếu, chưa vội đi thẳng vào vấn đề mà hỏi:
– Đèn của huynh đâu?
– Vứt rồi.
Lăng Ba mỉm cười.
Cô thấp hơn Bùi Chiếu một cái đầu, nên tiện thể ghé sát lại để nhìn rõ sắc mặt chàng hơn. Lăng Ba học theo điệu bộ trêu chọc mình của Bùi Chiếu, hỏi:
– Giận thật đấy à?
Bùi Chiếu hiển nhiên rất quen với cảnh này, nên lại càng giận thêm.
Lăng Ba cười, dùng tay cầm đèn lồng chọc nhẹ lên tay chàng, nói:
– Đừng giận, chỉ là trêu huynh và Thanh Lan một chút thôi mà. Ta cũng đâu còn cách nào khác, bên cạnh ta không có ai dùng được, đương nhiên đành nhờ vào huynh. Chủ yếu chỉ để chọc tức Thôi Cảnh Dục thôi, huynh là người của ta, đương nhiên phải giúp ta chứ…
– Chẳng phải bên cạnh còn có Thẩm Bích Vi sao? – Bùi Chiếu hậm hực hỏi.
– Hôm nay cô ấy không mặc đồ nam, vả lại Thôi Cảnh Dục cũng nhận ra cô ấy mà, – Lăng Ba thấy chàng khó dỗ, bèn học theo điệu bộ thường ngày của chàng, bắt đầu xuống nước nịnh nọt, – Tất nhiên do điều kiện của Bùi tướng quân tốt, dung mạo đẹp đẽ, biết cưỡi ngựa bắn cung, dẫn binh đánh trận. Lần trước dưới vọng lâu, huynh bắn ba mũi tên thắng được Thôi Cảnh Dục, cả kinh thành ai mà không biết. Bây giờ Thôi Cảnh Dục như mặt trời ban trưa, chỉ có huynh hơn được hắn, không dùng huynh thì dùng ai bây giờ?
Bùi Chiếu vẫn ngẩng cao đầu, nhưng vẻ mặt đã dịu lại.
– Chỉ vậy thôi à? Còn gì nữa không?
– Bùi tướng quân có vóc dáng trời sinh, xiêm y này vốn dĩ may cho huynh mặc mà, tuyệt đối không phải vì tính toán huynh đâu. Ta chỉ là nhanh trí, thấy Bùi tướng quân mặc bộ này đẹp, mới không nhịn được mà lấy ra để chọc tức Thôi Cảnh Dục.
Bùi Chiếu nhíu mày.
– Vậy tiểu thư nói 'dạ' một tiếng đi, ta sẽ tha thứ cho tiểu thư.
Lăng Ba lập tức cười nghiến răng.
– Huynh được lắm! – Cô nhéo Bùi Chiếu một cái, – Bản tiểu thư chiều huynh quá nên huynh hư rồi phải không! Chỉ là trêu chọc huynh một chút thôi, huynh lại dám trèo lên đầu ta ngồi sao? Còn bắt ta ‘dạ’ với huynh, huynh ‘dạ’ với ta thì còn có thể chấp nhận được! Mau dạ đi, nếu không ta đánh chết huynh cho coi! Mau lên!
Bùi Chiếu bị cô nhéo thì cười khúc khích, cố gắng vặn vẹo người để tránh né. Chàng tiện tay bắt lấy cả hai tay của Lăng Ba. Trên tường thành rất tối, nhưng gương mặt của chàng lại mang theo chút ánh sáng mờ nhạt. Chính vì tối, nên vẻ chân thực ấy càng hiện rõ. Đây là một khía cạnh mà thế gian không thể thấy được ở Bùi Chiếu, chỉ có Lăng Ba mới nhìn thấy.
Cô bỗng thấy hoảng hốt, nhất là khi Bùi Chiếu ghé sát vào.
Bùi Chiếu sáp lại gần. Sống mũi cao thanh thoát, đôi mắt đào hoa phóng to ngay trước mặt, Lăng Ba có thể ngửi thấy mùi hương cây cỏ trên người chàng.
– Làm gì vậy? – Lăng Ba toát mồ hôi.
Nhưng chàng không làm gì cả, chỉ ‘dạ’ một tiếng bên tai Lăng Ba.
Âm thanh nhẹ nhàng, không giống bầy sói hung tợn, mà là một con hổ lười biếng. Lúc nói chuyện với chàng, cô có cảm giác như mình như con mồi bị đùa giỡn, muốn chạy cũng không thoát. Nhưng nếu tức giận, chàng sẽ lại lăn ra đất, phơi bụng ra cho cô xem.
Dù là Lăng Ba nhanh trí mạnh mẽ cũng không thể nào thắng được chàng.
– Vậy mới được chứ.
Lăng Ba mạnh miệng nói rồi lặng lẽ rút tay mình ra.
Nếu không phải hơi nói vấp, Lăng Ba tự thấy mình vẫn uy nghiêm lắm.
Bùi Chiếu chỉ cười, phóng ánh mắt xuống dưới tường thành. Thật ra, Lăng Ba cũng biết con người Bùi Chiếu không vui tính, dưới vẻ ngoài vô tư lự là sóng ngầm dữ dội. Có lẽ cũng vì vậy mà cô mới muốn lột bỏ vỏ bọc của chàng, để chạm vào con người thật của Bùi Chiếu.
– Mọi người cũng chỉ đùa thôi, huynh thật hẹp hòi, – Cô chọc ngón tay lên người Bùi Chiếu, – Gọi huynh đến Tết Nguyên Tiêu vốn cũng để huynh thể hiện. Ta biết huynh không màng công danh, nhưng xuất hiện cũng tốt chứ sao. Huynh đẹp đẽ thế này lại cứ ru rú ở nhà, không thấy tiếc ư? Hội Nguyên Tiêu hôm nay, các tiểu thư đều ra ngoài, nếu được tiểu thư nhà nào để mắt, làm con rể quý cũng được.
– Tiểu thư tưởng ta là Cao Hoan đấy à? – Bùi Chiếu cười bất đắc dĩ.
– Làm Cao Hoan không tốt ư? – Lăng Ba nửa đùa nửa thật khuyên, – Có quyền lực, mới có thể làm chuyện tốt vì nước vì dân chứ.
– Nếu ta không muốn làm chuyện ích nước lợi dân thì sao? – Bùi Chiếu cười hỏi ngược lại.
– Đừng có lừa ta, trận chiến như sông Minh Sa huynh còn dám đánh, khổ cực như vậy còn chịu được, sao lại không muốn vì dân vì nước chứ? – Lăng Ba đáp, – Ta biết hẳn mọi chuyện có nguyên nhân. Thời thái bình thịnh thế, cố gắng vươn lên chỉ cần đi con đường chính trực là đủ. Rõ ràng huynh đi được mà lại không muốn đi, dĩ nhiên là có nguyên nhân.
Cô đã dẫn dắt đến mức này mà chàng vẫn không muốn nói, Lăng Ba cũng hết cách. Hai người chỉ đứng cạnh nhau, nhìn đám đông rộn ràng dưới tường thành.
Thật ra cô và Bùi Chiếu cũng có điểm tương đồng. Dường như họ đều không thuộc về chốn phồn hoa, chỉ có thể đi lại giữa ranh giới sáng và tối nên thường xuyên gặp nhau. Giống như bây giờ, họ đều thấy ánh đèn vạn nhà thật tốt, người người vui vẻ, cuộc đời thật hoàn mỹ. Mọi thứ tốt đẹp, chỉ là họ đã quen đứng trong bóng tối ngắm nhìn mà thôi.
– Bùi Chiếu, – Lăng Ba bỗng gọi.
Chàng im lặng quay sang nhìn cô, nhận ra cô không nhìn mình mà vẫn đang nhìn đám đông bên dưới. Nét thanh tú của cô rất dễ tan biến trong màn đêm, nhưng Bùi Chiếu lại nhớ rõ từng nốt ruồi trên gương mặt cô.