Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông
Kỹ nghệ sào tre
Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quả nhiên đúng như lời Thôi Cảnh Dục nói, ván này họ không thể thắng được.
Sau khi Thôi Cảnh Dục cướp hoa thành công, sắc mặt Nguyên Tu cực kỳ khó coi. Hắn không kịp suy nghĩ, chỉ vội vã thốt lên đúng một câu:
– Lão Thất, huynh vào sân đi.
Thị vệ tên Lão Thất kia vừa lên sân, tình thế lập tức xoay chuyển. La Dũng vừa nhìn thấy gã đã nói:
– Tên này đúng là một hổ tướng. Nhưng tại sao lại làm thị vệ mà không ra biên cương?
Lão Thất này tuy chưa từng đến biên cương nhưng cũng đủ sức để dùng được. Tuy Thôi Cảnh Dục vẫn lợi hại như cũ, nhưng trước sự phối hợp công kích của ba người gồm gã, Nguyên Tu và Lão Viên, hàng sau của quân Trấn Bắc thường bị xé toang một khoảng trống lớn. Điều đó giúp Nguyên Tu ghi được một bàn, và cướp được một quả cầu hoa trên sào tre của quân Trấn Bắc.
– Đa tạ, – Nguyên Tu cũng bắt chước Thôi Cảnh Dục. Hắn cướp hoa xong vẫn giữ vẻ lạnh lùng, quay lại phần sân của mình và ra hiệu, – Quay về!
Quả nhiên, thế trận vẫn như vậy. Phía Nguyên Tu lực lượng mạnh mẽ, ngựa khỏe. Tuy Thôi Cảnh Dục có thể cản Lão Thất và Nguyên Tu, nhưng cả Ngụy Vũ Sơn lẫn La Dũng lại không thể cản bước Lão Viên, để hắn dễ dàng ghi được thêm một bàn nữa. Đến lúc muốn phòng thủ cầu hoa cũng không kịp, Nguyên Tu giục ngựa về phía trước, bắt chước Thôi Cảnh Dục tung người cướp hoa. Chỉ là võ công kém hơn nên hắn đành đáp xuống đất. Nhưng các khán giả và nữ quyến trên lầu không hiểu rõ tình hình, đương nhiên vẫn vỗ tay ủng hộ.
Lần này, Ngụy Vũ Sơn đã hoàn toàn luống cuống.
Nếu Thôi Cảnh Dục không ghi bàn trước, hắn đã không sốt ruột đến vậy. Bây giờ, hắn cảm thấy rõ ràng đội mình có thể thắng được nên càng thêm bực bội, ngay lập tức quát La Dũng:
– Huynh làm gì vậy? Ta bảo huynh kèm chặt hắn, sao huynh lại để hắn có cơ hội thoát đi?
– Ta sợ làm ngựa bị thương mà, – La Dũng cười ngượng nghịu, – Con ngựa của hắn khỏe như thế, lỡ làm Hắc Tử của ta bị thương thì sao? Hắc Tử đã già rồi đó.
– Ngựa già thì đừng có cho vào sân, – Ngụy Vũ Sơn quát, – Chẳng phải Thánh thượng đã ban tặng huynh ngựa mới rồi ư, sao không cưỡi nó đi?
– Ta đâu phải người có mới quên cũ. – La Dũng lập tức bịt tai Hắc Tử lại, – Cậu nói nhỏ thôi, Hắc Tử nhạy cảm lắm. Nó mà biết cậu chê nó, tối về bỏ ăn thì sao hả?
Ngụy Vũ Sơn bị chọc tức đến sôi gan nhưng đành chịu, chỉ tức giận vung vẩy gậy mã cầu. Thôi Cảnh Dục cưỡi ngựa tới, thấy hắn như vậy liền lạnh nhạt hỏi:
– Người làm tướng quân không thể hành động cảm tính.
– Đệ biết.
Ngụy Vũ Sơn vốn rất kính trọng Thôi Cảnh Dục, đương nhiên chịu nghe lời y, gương mặt vì giận dữ mà đỏ bừng.
– Nhưng đệ không muốn thua bởi đám công tử bột này!
Thôi Cảnh Dục mỉm cười.
– Ai bảo chúng ta sắp thua?
Ngụy Vũ Sơn kinh ngạc nhìn y. Hắn nhìn theo ánh mắt của Thôi Cảnh Dục về phía một góc sân, rồi lập tức hiểu ra.
Tìm được giải pháp, tâm trạng của Ngụy Vũ Sơn vui vẻ hơn hẳn, cả người nhẹ nhõm. Hắn đuổi kịp Nguyên Tu, thậm chí còn chủ động khiêu khích:
– Dựa vào số đông bắt nạt số ít, đây chính là cách thắng của mấy người à?
Nguyên Tu sao có thể chịu thiệt, lập tức kinh ngạc nhìn hắn:
– Sao nào? Chẳng phải chúng ta năm đấu năm ư? Bên ta dư ra một thành viên lúc nào mà ta không nhìn thấy?
Nguyên Tu là người của cung đình, kiêu căng ngạo mạn, lời nói luôn ẩn chứa ý mỉa mai. Những lời đó lọt vào tai Ngụy Vũ Sơn thì thật chói tai. Ngụy Vũ Sơn vốn không ưa Nguyên Tu từ Thái Hoa yến, nghe cậu thị vệ trẻ tuổi nói xong lập tức vặn lại:
– Ta nghe nói nam hầu hạ bên cạnh vua đều là thái giám, đúng không? Chẳng trách ngươi nói chuyện kỳ cục như vậy!
Nguyên Tu vốn là thị vệ, trên ngọc bội lại có tua rua vàng nhạt biểu tượng của tông thất, đương nhiên không phải thái giám. Nhưng Ngụy Vũ Sơn cố tình muốn hỏi như vậy, Nguyên Tu vốn chỉ là một thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi, nghe người khác nói mình như thế thì làm sao nhịn được cơn giận.
– Ta kỳ cục? – Hắn mắng, – Quân Trấn Bắc các ngươi mới là một đám kẻ thô lỗ, không có đầu óc, chỉ biết dùng sức mạnh, chẳng trách không đánh lại chúng ta!
– Ngươi chắc bọn ta không thắng được à? – Ngụy Vũ Sơn lập tức đáp trả, – Nếu lần này chúng ta mà thắng, chứng tỏ các người là đám nhát gan, vô dụng, có ngựa tốt cũng lãng phí, còn thua cả thái giám!
Ngụy Vũ Sơn rất giỏi khích tướng, vừa nói xong đã quay ngựa bỏ đi ngay.
Nguyên Tu bị chọc tức đến đỏ mặt. Hắn lập tức ghìm ngựa lại, đứng chửi lớn:
– Vậy nếu chúng ta thắng, chứng minh quân Trấn Bắc các ngươi đều là rác rưởi! Cái gì mà công lao hiển hách? Đội thị vệ của bọn ta mà ra trận cũng có thể đại phá Bắc Nhung!
Ngụy Vũ Sơn đã ghé sát tai Nguyên Tu mà mắng, mắng xong thì bỏ đi. Nguyên Tu, vì muốn Ngụy Vũ Sơn nghe thấy tiếng chửi của mình, đương nhiên đã lớn tiếng quát tháo khiến khán giả trên sân đều nghe thấy rõ ràng. Các tướng lĩnh quân Trấn Bắc lập tức nổi giận đùng đùng, tranh nhau muốn vào sân, khiến Bình Quận Vương, người làm chủ nhà, cũng thấy khó xử.
Duệ Thân Vương lại cực kỳ bình thản, nghe xong vẫn cứ ung dung uống trà. Trước giờ, cậu đã quen hưởng đãi ngộ đặc biệt, có hơi quá đáng một chút cũng không sao. Nguyên Tu cũng được cậu ta nuông chiều quen thói nên mới dám nói như vậy.
Nhưng các tướng lĩnh quân Trấn Bắc lại không hiểu những quy tắc ngầm trong kinh thành, nhất thời ai nấy đều nổi giận đùng đùng, tranh nhau muốn vào sân. Đồng loạt đều la hét:
– Ngụy tướng quân, để ta vào sân, dẹp tan cái vẻ kiêu ngạo của họ!
Ngụy Vũ Sơn không hề nóng vội. Xưa nay, trước trận đấu, việc khích tướng để khơi dậy tinh thần chiến đấu vốn là chuyện thường thấy trong quân đội. Hắn thúc ngựa đi qua mọi người, ai nấy đều sục sôi ý chí chiến đấu, nhưng hắn lại không chọn bất kỳ ai cả. Thay vào đó, hắn nói với người mặc áo bào xanh đang đứng khoanh tay trong đám đông:
– Đã như vậy rồi, huynh còn ngồi yên được à?
– Không ngồi yên thì sao? – Bùi Chiếu lập tức nhìn thấu ý đồ của hắn, – Cậu chẳng qua muốn đệ khích ta vào sân thôi chứ gì? Huynh đây chẳng lẽ không nhìn thấu tâm tư của đệ sao?
Ngụy Vũ Sơn bị vạch trần thì đỏ mặt, rồi nói:
– Không phải ta khích hắn. Tiểu tử kia vốn coi thường quân Trấn Bắc chúng ta. Nếu không, hắn đã không nói những lời thiếu tôn trọng đó.
Tính tình Bùi Chiếu bình thản, nhưng các tướng lĩnh Hỏa Tự Doanh bên cạnh chàng lại không nhịn được, bắt đầu lầm bầm:
– Lại muốn nhờ Bùi tướng quân giải quyết rắc rối cho các người chứ gì. Lần nào cũng vậy, trận khó do Bùi tướng quân đánh, công lao lại để Sơn Tự Doanh các người nhận hết…
– Đâu phải lần nào cũng vậy, chẳng phải chỉ có mỗi lần ở sông Minh Sa…
Ngụy Vũ Sơn nhớ lại thảm trạng lần đó cũng thấy hơi chột dạ, bèn lập tức hạ giọng:
– Dù sao tình hình đã như vậy, huynh không lên sân, mọi người đều mất thể diện.
Bùi Chiếu chỉ cười, nhưng những người quen đều nhận ra tâm trạng chàng đang không vui.
– Cầu xin người khác vào sân mà nói chuyện kiểu đó à?
Tuy chàng đang cười, nhưng trong đôi mắt đào hoa lại không chút ý cười nào. Ngụy Vũ Sơn nhìn cũng thấy hơi sợ Bùi Chiếu. Trong toàn bộ quân Trấn Bắc, Ngụy Vũ Sơn chỉ sợ hai người: một là Thôi Cảnh Dục, huynh trưởng của hắn; hai là Bùi Chiếu, người mà hắn không thể đoán được tâm tư.
Nếu không phải hắn không thể nuốt trôi cơn giận hôm nay, hắn cũng sẽ không muốn cầu xin Bùi Chiếu giúp đỡ.
Bùi Chiếu lại chuyển giọng, không làm khó Ngụy Vũ Sơn thêm nữa mà liếc mắt nhìn lên vọng lâu, lười biếng nói:
– Cầu xin người khác cũng không biết nói lời ngon tiếng ngọt sao? Trước tiên cậu gọi một tiếng ca ca xem nào.
Ngụy Vũ Sơn yên lòng, biết Bùi Chiếu không giận mình, liền đáp lại một cách bạo dạn:
– Huynh đừng nằm mơ, gọi huynh là ca ca có khác gì tự chém đầu mình đâu…
– Hầy…
Bùi Chiếu thở dài, mỉm cười đưa tay ra. Tự khắc có người đưa gậy mã cầu vào tay chàng. Bùi Chiếu nhẹ nhàng nhận lấy một cây gậy cán dài. Ngụy Vũ Sơn vừa mới yên tâm được một chút, đã nghe thấy chàng cười nói:
– Tiểu Ngụy Tử, còn không mau dắt ngựa cho ca ca.
Ngụy Vũ Sơn thấy chàng chịu vào sân, cũng chẳng bận tâm đến chuyện chàng trêu chọc mình, bèn hỏi:
– Sao huynh không cưỡi Tuyệt Ảnh, đó mới là ngựa tốt, cũng để mấy tên ẻo lả kia biết hãn huyết bảo mã chân chính là thế nào.
– Đánh với đám này mà còn cần dùng Tuyệt Ảnh ư?
Bùi Chiếu mỉm cười, nhẹ nhàng nhảy lên con ngựa do phó tướng dắt tới – chính là con Hồ mã mới được ban thưởng lần này. Thật ra, đám La Dũng không chịu cưỡi ngựa mới bởi vì không quen, thà cứ dùng ngựa cũ. Nhưng Bùi Chiếu trước giờ vốn kỳ lạ như vậy.
Bảo chàng kém cỏi, nhưng cái gì chàng cũng hiểu biết. Chàng biết cưỡi ngựa bắn cung, cũng biết đánh cận chiến.
Trước đại chiến sông Minh Sa là trận thành Độc Long, Ngụy Vũ Sơn và chàng tình cờ được làm hộ quân hai cánh trái, phải cho Ngụy Nguyên Soái. Hắn thấy binh pháp của chàng vô cùng kỳ lạ nhưng lại vô cùng hiệu quả. Lối đánh cứ như quỷ thần khó lường vậy, khác hẳn phong cách của Thôi Cảnh Dục.
Nhưng nếu khen Bùi Chiếu giỏi, thì chàng lại cái gì cũng không để tâm. Đánh trận giỏi nhưng không có công trạng quân sự; cưỡi ngựa bắn cung giỏi nhưng chưa từng thấy chàng thắng cuộc đi săn nào. Ngay cả tướng mạo tuấn tú như vậy, chàng quanh năm cũng chỉ mặc một bộ áo xanh cũ kỹ.
Thế mà các nữ quyến trên lầu lại cực kỳ thích phong cách của chàng. Bùi Chiếu vừa ra sân, trên lầu đã vỗ tay ào ào. Các tiểu thư rụt rè, chỉ có các nha hoàn và bà vú mới dám cổ vũ.
– Là vị tướng quân áo xanh ở đài quan sát hôm đó lên sân đấy.
Nhất thời, mọi người đều vọt tới lan can xem thử. Có những bà vú lớn tuổi và các phu nhân còn đi thẳng xuống lầu để nhìn cho rõ, tất cả đều muốn tận mắt chứng kiến phong thái của chàng.
Tuy Nguyên Tu không biết người vừa được thay vào này có lai lịch thế nào, nhưng thấy tình huống như vậy, hắn cũng lập tức cảnh giác.
Bùi Chiếu vào sân, không lên hàng trước mà thúc ngựa đứng cạnh Thôi Cảnh Dục ở hàng sau. Thôi Cảnh Dục và chàng từng là chiến hữu ở sông Minh Sa. Tuy nhiều năm ít khi gặp mặt, nhưng họ có chung kiến thức và hiểu ý nhau.
– Cần ta mở đường cho huynh không? – Y hỏi Bùi Chiếu.
Bùi Chiếu chỉ lười biếng cầm gậy mã cầu, mỉm cười thờ ơ.
– Đánh đến nửa canh giờ mà mấy thị vệ cũng không bắt được, huynh không mở đường thì ai mở đường?
Chỉ có chàng mới có thể châm chọc Thôi Cảnh Dục mà không lo bị đánh.
– Mau đi đi, ghi lại hai bàn, vừa kịp về doanh ăn cơm tối.
Chẳng trách Bùi Chiếu có thể kiêu ngạo đến vậy, chàng hoàn toàn có tư cách để kiêu ngạo. Ngay khi Thôi Cảnh Dục vừa đi, hàng sau chỉ còn mình chàng. Nguyên Tu muốn thử tài bèn cố ý cùng Lão Viên dẫn bóng đến trước mặt chàng, chủ động hỏi:
– Một mình Bùi tướng quân thủ được sao?
Đến gần, Nguyên Tu mới kinh ngạc phát hiện vị tướng quân trẻ tuổi này quá đỗi tuấn tú. Đặt bên trong nhóm thị vệ, chàng chắc chắn là loại người vừa lộ mặt đã khiến các quý nhân yêu thích. Quan trọng là chàng không ăn mặc cầu kỳ, mũ đội cũng không đội, mái tóc chỉ được vấn gọn gàng. Ngay cả các vương tôn trong kinh dùng mũ sa và mạt ngạch cũng không thể sánh bằng vẻ phong lưu khi lọn tóc mai bay nhẹ trên gương mặt chàng.
Chàng ăn mặc tùy ý, đến Hồ phục cũng không thay, cho thấy chàng không coi trận mã cầu này là chuyện gì to tát. Nguyên Tu đang thầm tức giận thì thấy Bùi Chiếu khẽ cười:
– Mã cầu có gì hay? Một trò chơi mà thôi, còn phải dùng đến công hay thủ.
Chàng còn chưa nói xong, trên tay Nguyên Tu đã trống không. Xưa nay, gậy dài mang lực mạnh thế uy lực, còn gậy ngắn thì linh hoạt biến hóa – đó là thường thức của người chơi mã cầu. Nhưng Bùi Chiếu, dù dùng gậy cán dài, không biết bằng cách nào mà dễ dàng cướp được bóng của Nguyên Tu. Cậu thị vệ còn chưa kịp ngơ ngác xong đã phải giục ngựa đuổi theo, nhưng không thể đuổi kịp.
Xưa nay, đánh mã cầu đều cần ngựa tốt, tốc độ chạy nhanh. Kỹ thuật đánh cầu của đối phương có thành thạo thế nào đi nữa, thì chỉ cần ngươi đuổi kịp để cướp bóng là đủ. Người chơi mã cầu đều như vậy: gậy tốt, người giỏi, phối hợp thành thạo là đã có thể phân định thắng thua. Dù có phát huy xuất sắc, thì cũng chỉ là một, hai trong số mười trận mà thôi.
Nhưng bây giờ, họ gặp tình huống vô cùng kỳ lạ. Ngựa của Bùi Chiếu không bằng ngựa của họ, lại dùng gậy cán dài, thế mà Nguyên Tu cùng Lão Viên phối hợp tấn công chàng lại không thể bắt kịp. Sau khi kinh ngạc, Nguyên Tu đứng lại quan sát, nhìn cách chàng vượt qua Lão Viên, mới hiểu ra nguyên do.
Bùi Chiếu hoàn toàn không thi đấu tốc độ ngựa với người khác, mà là một mình kiểm soát bóng. Chơi mã cầu dù có độc lập đến mấy cũng cần ít nhất hai người phối hợp mới được; bóng phải truyền qua lại giữa hai bên mới có thể dẫn đến cầu môn của đối phương.
Nhưng Bùi Chiếu lại có thể tự mình điều khiển bóng. Theo lý thuyết, chàng nhất định phải bị ngựa của Lão Viên đuổi kịp. Nhưng mỗi lần Lão Viên sắp bắt được bóng, thì quả bóng đang lăn trên mặt đất lập tức uốn cong, thay đổi quỹ đạo, lượn vòng qua bụng ngựa của Lão Viên như thể có ý thức riêng. Bùi Chiếu chỉ cần đứng chờ đối thủ hết đà, dùng gậy đón lấy bóng rồi nhẹ nhàng đánh một cái, quả bóng lại tiếp tục lăn về phía trước.
Nguyên Tu lập tức phản ứng lại.
– Đường bóng của hắn cong! – Hắn quát lên, – Mọi người bao vây hắn, phải cẩn thận, hắn là cao thủ đấy!
Mã cầu là một môn khó chơi, thậm chí còn trở thành ranh giới rõ ràng giữa vương tôn quý tộc và kẻ sĩ nghèo khó. Trong bốn buổi yến tiệc dành cho nam giới, mã cầu, cưỡi ngựa bắn cung, và đua ngựa đều là đấu trường của con cháu vương tôn. Bởi lẽ, người bình thường không thể mua được ngựa, mà dù có mua được cũng không nuôi nổi.
Cưỡi ngựa phải được luyện từ nhỏ, và mã cầu cũng vậy. Gậy mã cầu dài và mảnh, đầu gậy hẹp, bóng cũng nhỏ; chỉ riêng việc đánh trúng bóng khi đang phi nước đại đã không dễ, chứ đừng nói đến chuyện chặn đánh từ xa. Gậy cán dài cần lực mạnh và thế uy lực; gậy ngắn cần kiểm soát tốt hướng bóng, đồng thời phải phối hợp chuyền bóng, ngắt bóng, chuyển hướng… Tất cả đều là những kỹ thuật chuyên sâu.
Trong mắt Nguyên Tu, đường bóng của Bùi Chiếu đều là đường cong hình lưỡi liềm. Bọn họ đuổi theo chàng chỉ đuổi theo đường thẳng, làm sao có thể biết đường bóng lại cong, mà dù có biết, cũng không thể đoán được bóng sẽ cong về phía nào. Cho dù ngựa có nhanh hơn nữa, dù có chặn ngay trước mặt, cũng chỉ khiến họ tự chuốc lấy khó khăn.
Nghe nói chàng là cao thủ bắn cung, đường bắn không thẳng mà theo đường vòng cung, càng khó phòng bị.
Trước đây khi khai quốc, Thần Cơ Doanh có một tiểu đội chưa đến trăm người, tất cả đều là thần xạ thủ trăm người có một. Lúc đại chiến vượt sông, họ từng bắn những mũi tên thấm đẫm dầu lửa qua sông, đốt cháy kho lương của Tiểu Lương Vương, trở thành một trong những chiến dịch quan trọng giúp Đại Chu lập quốc.
Người từng trải qua trận đại chiến kia kể lại rằng, lúc đó mũi tên của Thần Cơ Doanh bắn xuống như sao băng rơi xuống, mang theo ánh lửa bao trùm hơn nửa bờ sông, cảnh tượng không khác gì tận thế.
Bùi Chiếu đánh mã cầu không khác gì xạ thủ Thần Cơ Doanh năm đó, xuất quỷ nhập thần, khó lường. Nguyên Tu cũng từng nghe chàng bắn ba mũi tên kinh ngạc cả trường trong tiệc phong Hầu của Thôi Cảnh Dục, chỉ không ngờ trong quân Trấn Bắc lại có cao thủ ẩn mình như vậy.
Biết vậy hắn đã không chửi tất cả quân Trấn Bắc; nếu không, hắn cũng không kích động chàng ra sân.
Nguyên Tu biết hối hận thì đã muộn. Cũng may chính mình cẩn thận, đã để Lão Thất kèm chặt chàng. Hắn lập tức dặn Lão Thất phải coi chừng. Lão Thất cũng chỉ đáp một tiếng “Biết rồi”. Bọn họ như thể gặp phải đại địch, gọi hai người ở phía sau lên, cùng nhau kẹp chặt lấy chàng.
Nhưng Ngụy Vũ Sơn sao có thể chịu, lập tức dẫn người xông ra, thẳng thừng dùng ngựa tách đôi họ ra, để Bùi Chiếu rảnh tay đối phó với Lão Thất.
Vừa đối mặt, Lão Thất đã biết hôm nay gặp phải đối thủ khó nhằn, bởi vì Bùi Chiếu vẫn đang cười.
Bùi Chiếu như vừa tìm được chút hứng thú, nhìn Lão Thất xông thẳng tới trước mặt. Chàng biết Lão Thất quyết tâm muốn cướp bóng của mình, nên cố ý giục ngựa lao nhanh. Lão Thất vừa định kiểm soát ngựa để kiểm tra trình độ của chàng, ai ngờ chàng tướng quân trẻ lại tăng tốc, hắn đành vội thúc ngựa đuổi theo sau. Cũng may ngựa Hồ cũng bình thường, tốc độ không sánh bằng hãn huyết bảo mã.
Nguyên Tu vì trận cá cược này đã đưa con ngựa tốt nhất cho Lão Thất cưỡi. Lão Thất biết mình không thể bắt được Bùi Chiếu nên giục ngựa đuổi tới, muốn chặn bóng của chàng. Vị tướng quân trẻ chỉ khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng gạt một cái, quả bóng lướt qua bụng ngựa. Chàng đổi tay cầm gậy, bóng liền chuyển hướng.
Nếu như chỉ có vậy cũng không sao, nhưng chàng lại đổi tay. Lão Thất biết có đuổi nữa, Bùi Chiếu sẽ đổi tay thêm một lần nên dứt khoát phi lên trước để chặn đường. Khóe mắt thấy chàng vẫn ở phía sau, Lão Thất mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Bùi Chiếu trên lưng ngựa chỉ hơi nghiêng mình, một tay cầm gậy vung lên thật cao.
Lão Thất thầm nghĩ không ổn rồi, vội vã chạy đến cản nhưng không ngăn được. Chỉ thấy Bùi Chiếu vung gậy tới, quả bóng màu đỏ kia bay vút qua nửa sân như mũi tên, trực tiếp phi thẳng vào khung thành.
Cùng lúc đó, Bùi Chiếu đã giục ngựa chạy đến cây sào tre treo cầu hoa.
Chàng cướp hoa cũng cực kỳ thành thạo. Bùi Chiếu kẹp chặt lấy thân ngựa, ngựa Hồ liền nhổm người lên cao. Thiếu tướng quân trẻ tuổi giơ gậy dài, móc lấy quả cầu hoa trên sào tre, khiến cây sào cũng phải cong xuống. Trông cứ như thể chàng không phải cướp hoa, mà là hoa tự động rơi vào tay chàng vậy. Bùi Chiếu nhẹ nhàng cầm lấy cầu hoa, rồi ném cho Ngụy Vũ Sơn vừa đuổi theo sau.