[Nam chủ] Thợ Săn Huyễn Tượng Tại Dị Giới
Chương 285: Sự Kết Thúc Của Kẻ Phản Bội
[Nam chủ] Thợ Săn Huyễn Tượng Tại Dị Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 285 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Nhưng tôi không quan tâm đến chuyện đó."
Câu nói cuối cùng khiến vị viện trưởng ngỡ ngàng.
Khuôn mặt xương xẩu của lão chợt căng thẳng, lão cố gắng đoán xem thiên tài của học viện đang có ý đồ gì.
Nhưng anh vẫn tiếp tục:
"Chỉ cần thầy đảm bảo tôi có thể tốt nghiệp trong năm nay, tôi sẽ xem như chuyện này chưa từng xảy ra."
"..."
Đối với một thiên tài lẽ ra phải vượt xa mọi người bằng một bước nhảy vọt, đó thực sự là một lời đề nghị khiêm tốn.
"Chỉ là một công trình nghiên cứu nhỏ nhoi thôi mà. Cứ coi như tôi biếu thầy cũng được. Dù sao đó cũng chỉ là một đề tài vụn vặt."
Một năm lao động vất vả bị đánh cắp, vậy mà anh chẳng hề nổi giận.
Bởi vì, dù sao đi nữa, thời gian học tập tại học viện vẫn mang lại cho anh những kỷ niệm vui vẻ.
Và kẻ đang đứng trước mặt, dù không thể sánh bằng anh, vẫn là một người thầy có đôi điều đáng để học hỏi.
Vậy nên, coi như món nợ đó là một cách đền đáp cho những bài giảng trước đây cũng không sao.
Nhưng sự kiên nhẫn của anh chỉ có giới hạn.
"Được rồi! Ta sẽ đảm bảo ngươi tốt nghiệp trong năm nay."
Viện trưởng, sau một hồi cân nhắc, cuối cùng cũng chấp nhận.
"Nhưng để hoàn tất thủ tục, ta cần một số tài liệu gửi lên cấp trên. Đưa ta bản nghiên cứu mà ngươi đã nộp trước đó đi."
Một tháng sau.
Vị giáo sư đáng kính của học viện đã phản bội lời hứa, cướp đoạt toàn bộ công trình nghiên cứu hoàn chỉnh.
"Nghe này, ta đã suy nghĩ rất kỹ. Nhưng nếu chỉ với một nghiên cứu về ma pháp trận phụ trợ, thì cấp trên chắc chắn sẽ không hài lòng đâu."
"Viện trưởng..."
"Dù sao đi nữa, với trình độ hiện tại của ngươi, nếu chạm trán những kẻ bề trên, chỉ trong vài giây thôi là ngươi sẽ bị xé nát thành từng mảnh. Chi bằng ở lại đây thêm hai năm nữa, giống như bao học viên khác, rồi hãy tốt nghiệp đi?"
Không dừng lại ở đó – lão thậm chí còn muốn dùng vũ lực để ép thiên tài kia khuất phục.
Lão viện trưởng không chỉ muốn giam giữ anh lại trong học viện,
mà còn muốn cướp thêm nhiều công trình nghiên cứu khác từ anh.
Nhưng khi thấy học trò của mình nhất quyết không chịu thỏa hiệp –
Lão đã đưa ra một lựa chọn khác.
"Nếu ngươi không chịu ở lại – vậy thì hãy rời khỏi học viện này bằng một cái xác đi!"
Một kẻ ngu xuẩn muốn đối đầu với thiên tài
"Nghe đây! Ta đã sống được 99 năm, là một Người quan sát của thời đại này!"
"Ta xuất thân từ dòng dõi thượng lưu, kế thừa những ma pháp độc nhất được truyền lại qua nhiều thế hệ! Ngươi có thể thông minh hơn bạn bè đồng trang lứa, nhưng suy cho cùng, ngươi chỉ là một đứa trẻ học nhanh hơn người khác mà thôi!"
"Thế mà ngươi dám không tuân theo mệnh lệnh của ta?"
"Cái nghiên cứu hèn mọn của ngươi, ta đã dùng tên tuổi cao quý của mình để công bố với thế giới! Ngươi đáng lẽ phải biết ơn vì điều đó!"
Thiên tài lắng nghe tất cả những lời quát tháo ấy.
Anh im lặng, suy nghĩ.
Tình hình hiện tại là –
☑ Chiến tranh giữa Alphauri và Beta đang diễn ra.
☑ Nhiều vùng biển trù phú đã bị kẻ thù chiếm đóng.
☑ Chính phủ buộc phải dồn một lượng tài nguyên khổng lồ vào các học viện để đào tạo pháp sư chiến đấu.
☑ Trong khi đó, dân thường bên ngoài đang phải chịu đựng một cuộc sống ngày càng khắc nghiệt.
Vậy thì...
Có lý do nào để giữ lại một lão già tham lam như thế này trên đời không?
Quyết định đã được định đoạt.
Anh không còn bất kỳ lý do nào để khoan nhượng nữa.
"Kết luận xong."
Cảm xúc của anh hoàn toàn tĩnh lặng.
Anh không giết vì thù hận, cũng không giết vì tư lợi.
Anh chỉ đang đưa ra một lựa chọn có lợi cho đất nước mình – một quyết định hợp lý.
Dù sao thì, trong suốt quá trình đào tạo, học viện cũng đã dạy anh về lòng yêu nước rồi còn gì?
Anh quả không hổ danh là một thiên tài.
Ngay khi ý nghĩ "giết" xuất hiện – anh hành động ngay lập tức.
Và đây chính là kết cục của một kẻ dám thách thức thiên tài.
"Cái gì...?"
RẦM!!!
Toàn bộ từ tầng hầm 2 đến tầng 3 của học viện bị san bằng trong chớp mắt.
Một viên gạch vỡ rơi xuống, in dấu một dấu tay màu xanh nhạt trên bề mặt.
"Hừm. Hóa ra cũng chẳng có gì đặc biệt."
Một thân hình cao gầy đứng giữa đống đổ nát, không hề hấn gì.
"Tự xưng là người thượng lưu? Cuối cùng cũng chỉ là một lão già vô dụng mà thôi."
Sự kết thúc của kẻ phản bội
Anh đã hủy diệt hoàn toàn đối thủ của mình.
Anh cắt hết toàn bộ xúc tu của lão viện trưởng, chỉ chừa lại một cái duy nhất.
Anh buộc lão phải đóng dấu lên chứng nhận tốt nghiệp của mình.
Sau khi đạt được mục tiêu, anh ngay lập tức giết lão.
Chẳng cần thiết phải tha thứ cho một kẻ như vậy.
Bởi vì –
Nếu tha mạng, lão viện trưởng chắc chắn sẽ trả thù trong tương lai.
Một sự sỉ nhục trước khi chết
"Tự xưng là quý tộc ư? Thế thì... ta sẽ giúp ngươi ra đi theo cách của một quý tộc nhé?"
Anh rút xương sống trong suốt của viện trưởng ra –
– rồi kéo lớp da nhầy nhụa của lão căng ra thành một tấm cờ.
Cắm ngay giữa đống đổ nát.
Một sự sỉ nhục tột cùng, một sự báo thù không lời.
"Hừm... Không biết dân chúng bên ngoài có tin ta làm điều này vì lợi ích của họ không nhỉ?"
"Nhưng mà, đây có được xem là tự vệ chính đáng không?"
"Lão đã giam giữ ta suốt hai năm trời, ta chỉ phản kháng lại thôi mà?"
Và thế là, một thiên tài xuất hiện sau hàng ngàn năm, đã chính thức hoàn thành chương trình đào tạo sơ cấp.
Với cái chết của kẻ phản bội, anh đã rời khỏi học viện.
Lúc đó, anh chỉ mới 14 tuổi (tính theo tuổi của Trái Đất).
***
"Nhưng mà này, câu chuyện này có làm cô thấy chán không?"
"..."
"Nếu nghĩ kỹ thì chẳng có gì buồn tẻ hơn là nghe một kẻ không liên quan đến mình lải nhải về quá khứ của hắn, đúng không?"
"..."
"Nhưng mà, xin lỗi nhé, thực ra đây là lần đầu tiên tôi thật lòng nói chuyện kiểu này với ai đó."
"..."
"Nói chính xác hơn, tôi chưa từng có cơ hội kể về cuộc đời mình. Thế nên tôi không giỏi tóm tắt, cứ nói linh tinh theo thứ tự những gì chợt nghĩ ra."
"..."
"Có phải rất nhàm chán không?"
"..."
"Vậy hay là cô nghỉ một chút nhé?"
"..."
"Nếu thấy mệt thì đằng sau có chăn, cứ nằm xuống ngủ cũng được. Hoặc nếu muốn, tôi có thể ghi lại những điểm quan trọng dưới dạng văn bản để cô tiện theo dõi. Như vậy chắc sẽ dễ hiểu hơn về lý do tôi trở thành con người thế này..."
"Thôi bỏ đi, cứ tiếp tục giải thích đi."
"Rõ."
Làn không khí khô khốc lướt qua da.
Người đàn ông tóc vàng đảo mắt trong bầu khí quyển đặc trưng của hành tinh có tên Trái Đất.
Một chiếc cân tay màu bạc.
Cuối cùng, tầm nhìn của anh rơi vào một món pháp cụ sang trọng – một vật thể chẳng hề ăn nhập với sàn nhà rẻ tiền của căn phòng đơn này.
'Vẫn chưa được.'
Kẻ tái sinh từ thế giới khác không rời mắt khỏi Justitia.
'Cần kéo dài thêm một chút nữa.'
Rồi anh tiếp tục nói.
Thực ra, người đang sống trong căn phòng này không chỉ cần Seon Woo-yeon bị thuyết phục mà còn có một mục tiêu riêng, và anh đang cố câu thêm thời gian.
Suy cho cùng, khi muốn khiến một người Trái Đất lãng phí thời gian, chẳng có mồi nhử nào tốt hơn chuyện kể lê thê cả.
...Mình kể đến đâu rồi nhỉ?
Vì đang cố nghĩ hai chuyện cùng lúc, tôi hơi bị rối một chút.
Tôi dừng lại việc phân tích cấu trúc của Justitia và tập trung hồi tưởng.
---
Những gì tôi cần tổng hợp từ giờ là khoảng thời gian một Alphauri da xanh vừa mới rời khỏi lò đào tạo.
—Ha ha! Có được bằng tốt nghiệp rồi, từ hôm nay mình cũng là một pháp sư đúng nghĩa!
Nhìn lại thì, lúc đó tâm trạng tôi khá tốt.
Tại sao ư?
Trước hết là vì chuyện nội chiến giữa đồng loại đã êm xuôi.
Một Alphauri xuất thân từ vùng biển sâu đã phá nát gần nửa ngôi trường để tốt nghiệp sớm, thậm chí còn giết luôn viện trưởng.
Sự kiện kinh hoàng này đã khiến giới lãnh đạo của Liên Bang Hành Tinh rơi vào hỗn loạn trong một thời gian.
—Cái gì? Quản lý của Trung tâm Huấn luyện số 3 bị một học viên xử lý ư?
—Học viên?
—Làm sao một đứa trẻ chưa trưởng thành lại có thể đánh bại một người lớn trong trận chiến đối đầu cơ chứ?
—Không phải chỉ là đánh bại đâu. Theo lời nhân chứng thì viện trưởng còn bị lột da và treo lên như một lá cờ ngay cổng trường...
—Trời đất ơi, đúng là thảm kịch.
—Nhưng mà cũng sáng tạo đấy chứ.
—Mà nghĩ cũng phải, trẻ con vốn không giới hạn trong trí tưởng tượng mà.
Tuy vậy, cũng chẳng có vấn đề gì lớn.
Tôi đã nhấn mạnh nhiều lần rồi – khi đó, chúng tôi đang đối mặt với một thế lực ngoại bang đủ sức chấm dứt mọi tranh chấp nội bộ của đất nước chỉ trong chớp mắt.
Một thiên tài xuất hiện giữa thời khắc sống còn của hành tinh, đến mức sẵn sàng giết cả sư phụ để mạnh hơn.
Vậy thì, họ có dại gì mà ném một học viên da xanh xuất sắc vào tù chỉ vì cái gọi là phản bội thầy?
—Đây là ý kiến cá nhân của tôi thôi, nhưng thực lòng mà nói, lần này kẻ bại trận mới là vấn đề lớn nhất chứ nhỉ?
Sự yếu kém trong phát triển phép thuật nguyền rủa và tẩy não.
Sự thiếu hụt binh lực.
Hơn nữa, khu vực tôi sinh ra vốn đã có tư tưởng tôn sùng thực lực rồi.
—Làm sao một người lớn đàng hoàng lại thua thằng nhóc còn chưa phát triển cơ quan giao phối cơ chứ?
—Thằng đó chỉ là kẻ yếu nhất trong gia tộc chúng ta thôi...
Kết quả bỏ phiếu: 14 phiếu thuận, 2 phiếu chống. Việc tự vệ chính đáng được công nhận với tỷ lệ áp đảo.
—Tốt hơn hết là chôn vùi chuyện này đi.
—Thật lòng mà nói, ta không ngờ lại tìm thấy một tài năng như vậy trong lò đào tạo, chứ không phải tại Viện Học thuật danh tiếng.
—Có lẽ cần phải chỉnh đốn lại hệ thống báo cáo của các trung tâm huấn luyện.
—Không thể để chuyện này lặp lại. Ai biết được sẽ có kẻ nào dám che giấu một viên ngọc thô sáng chói như tên viện trưởng Trung tâm Huấn luyện số 3 hay không?
Xét về tổng thể, có thể nói tôi rất may mắn.
Sau một chút tranh luận, giới lãnh đạo quyết định không trừng phạt học viên nào cả.
Ngược lại, họ còn kiểm tra lại hệ thống xã hội để đảm bảo sẽ không có thêm một "nạn nhân" nào giống như kẻ tốt nghiệp sớm đó nữa.
Tất cả những điều này đều là một sự ưu ái quá lớn đối với một kẻ có xuất thân thấp kém như tôi.
—Gì đây? Thật sự không ai phải chịu trách nhiệm về chuyện này ư?
Lúc đó, tôi tự nhận mình là một trong số ít pháp sư được hưởng lợi từ thời loạn.
—Thế thì tuyệt.
Dù vậy, nếu xét trên quy mô hành tinh, thì phán quyết có vẻ vô đạo đức này lại là lựa chọn đúng đắn nhất.
Tôi cũng hơi áy náy với gia tộc quý tộc nào đó đã mất đi dòng dõi của mình, nhưng mà...
Sau này.
Những thành tựu mà tôi đạt được có giá trị hơn nhiều so với một lão viện trưởng bị lột da mà chết.
—Học viên danh dự tốt nghiệp sớm của học viện.
▒▒.
Nhiệm vụ đầu tiên của ngươi đã được xác định.
Hãy tiến về Biển Đỏ rực rỡ ánh sáng.
Và cuối cùng, hãy giành lại vùng biển thiêng liêng của Liên Bang bằng mọi giá...