Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả
Trở Lại Từ Đầu
Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giữa hè, ánh mặt trời chói chang nóng bỏng.
“Meow ~~~ “
Trong căn phòng cũ kỹ chật hẹp, chiếc điều hòa đã lỗi thời đang chạy rì rì, một chiếc quạt cũ thổi về phía giường.
Một con mèo lam mập mạp nằm sấp trên giường, nhắm mắt ngủ say.
Nghe tiếng bước chân, mèo lam mở mắt ra, thân hình nhanh nhẹn nhảy từ trên giường xuống đất, nhanh chóng chạy đến bên mắt cá chân của một người.
Vinh Nhung lấy chiếc bình giữ nhiệt từ móc treo, cảm nhận sự mềm mại quấn quanh mắt cá chân, cúi đầu xuống, nói với bé con béo ú: “Ba không thể mang con theo được đâu.”
“Meow, meow~~~ “
Mèo lam kêu lên tiếng nhỏ xíu, gương mặt nhẹ cọ vào mắt cá chân của chủ nhân.
Một bé con lớn như vậy, lại còn là một con mèo đực mà tiếng kêu lại rất mềm mại.
Con mèo lam này là một lần khi Vinh Nhung ra ngoài làm công việc lắp đặt điều hòa, một đồng nghiệp đã hỏi cậu có hứng thú nuôi mèo hay không.
Vinh Nhung lúc ấy không hề nghĩ ngợi liền từ chối.
Tình trạng thân thể và điều kiện kinh tế hiện tại của cậu đến nuôi bản thân còn khó khăn, huống hồ gì là nuông chiều một con mèo.
Thế nhưng vị đồng nghiệp kia nói tiền thuê nhà của anh ta sắp hết hạn, anh ta muốn dọn đến sống cùng chị và anh rể, mà nhà của họ không cho anh ta nuôi mèo. Nếu như không tìm được người nhận nuôi thì con mèo này chắc chắn phải trở thành mèo hoang.
Đối với một con mèo nhà mà nói, một khi trở thành mèo hoang thì có thể tưởng tượng được cảnh sống sót của nó khó khăn đến mức nào.
Vinh Nhung cuối cùng vẫn nhận nuôi con mèo lam kia.
Thời điểm đồng nghiệp đưa mèo cho cậu, cậu quên không hỏi anh ta con mèo tên là gì.
Buổi tối gửi tin nhắn cho anh ta cũng muốn hỏi tên mèo, tiện thể hỏi thăm một chút về những điều cần chú ý khi nuôi mèo, kết quả lại phát hiện đối phương đã hủy kết bạn.
Rất nhanh, Vinh Nhung đã biết nguyên nhân đối phương hủy kết bạn với mình.
Đây là một con mèo bệnh.
Mắt trái của bé con này bị đục thủy tinh thể và viêm mũi nhẹ, thường xuyên dễ hắt hơi, khi hắt hơi thì chảy máu mũi.
Nên khi nói chị và anh rể không cho phép anh ta nuôi mèo e cũng chỉ là tìm một cái cớ.
Thực tế chỉ là bởi vì không muốn gánh vác chi phí chữa bệnh tốn kém cho mèo và rất nhiều phiền toái sau này mà thôi.
“Hóa ra chúng ta giống nhau, đều bị bỏ rơi à?”
Biết được bé con cũng giống mình, không có nhà để về, Vinh Nhung ngược lại càng quyết tâm giữ lại nuôi.
Bé con này là một con mèo bệnh, chủ nhân của nó chắc chắn sẽ không nhận lại nó về.
Có thể là bởi vì từng bị chủ nhân vứt bỏ, tính cách của bé con này có chút quấn người.
Vinh Nhung cúi người xuống, gãi cằm nó: “Ba phải đến công trường, không thể mang con theo được, con có làm nũng cũng vô ích thôi. Ngoan ngoãn ở nhà đợi ba về nhé?”
“Meow, meow ~~~ “
Không để ý đến tiếng phản đối của bé con, Vinh Nhung ôm mèo lam về trên giường.
Trên giường trải chiếu trúc lạnh ngắt, lại có quạt điện thổi nên sẽ mát hơn những nơi khác trong phòng một chút.
Vinh Nhung tắt điều hòa.
Cậu đến nhà vệ sinh giặt một chiếc khăn lông ướt quấn quanh cổ, một tay cầm chiếc mũ công nhân, tay kia cầm chiếc bình giữ nhiệt cũ kỹ rồi đi ra cửa.
Vừa ra khỏi cửa, Vinh Nhung đã cảm nhận được sự chênh lệch nhiệt độ rõ rệt giữa trong nhà và ngoài trời.
Chân vừa bước ra ngoài, một luồng hơi nóng liền tạt vào mặt.
Sau 2 đến 3 giờ trưa thường là lúc nóng nhất trong ngày.
Trong khoảng thời gian làm việc ngoài trời này có thể nhận thêm khoản phụ cấp làm việc ngoài trời 20 tệ (khoảng ~67k) từ quản đốc, ngoài khoản phụ cấp nóng bức hàng tháng do nhà nước quy định.
Một ngày 20 tệ, một tháng liền có 600 tệ (~1tr981).
Công trường còn có phụ cấp ăn uống.
600 tệ, trả tiền điện nước còn dư lại có thể cải thiện bữa ăn cho “Bạc Hà”.
Nghèo thì nghèo cũng không thể để bé con của mình phải chịu thiệt thòi được.
Chờ cuối tháng này có tiền lương liền mang Bạc Hà đi chữa bệnh.
Công trường không có cây xanh, ánh mặt trời chiếu trực tiếp.
Vinh Nhung kéo vành mũ công nhân thấp xuống một chút.
Khi ra ngoài, để đỡ rắc rối, cậu không cài quai mũ bảo hiểm.
Quản đốc thỉnh thoảng sẽ kiểm tra đột xuất việc đội mũ bảo hiểm, và bất kỳ ai bị phát hiện đội không đúng cách sẽ bị phạt 50 tệ.
50 tệ, có thể mua loại cát mèo tương đối tốt.
Cuộc sống không dễ dàng.
Cậu bây giờ là người trong nhà có người phải nuôi rồi, không thể không tính toán cẩn thận, chi li.
Vinh Nhung kẹp bình giữ nhiệt vào nách, đưa tay cài quai mũ bảo hiểm.
Một nhóm người rời khỏi khu văn phòng của công trường.
Sau cố gắng mãi, Vinh Nhung cuối cùng cũng cài được quai mũ.
Không chú ý phía trước có người nên đã va phải.
Xi măng chưa kịp đổ xuống đất, chiếc bình thủy tinh kẹp dưới cánh tay anh rơi xuống, phát ra tiếng động chói tai.
“Xin lỗi…”
Tiếng xin lỗi của Vinh Nhung bị một giọng nói thô bạo cắt ngang: “Cậu đây là cái kiểu gì đây? Lúc ra cửa để quên mắt ở nhà đúng không? Đi đường có nhìn bằng mắt không vậy.”
Nghe ra giọng nói của quản lý công trường, lời chửi rủa tổ tông của Vinh Nhung đã đến cổ họng liền bị nuốt ngược vào trong.
Không thể đắc tội nổi.
Dĩ nhiên cũng chỉ có thể im lặng chấp nhận mọi lời mắng mỏ, mặc cho người ta dẫm đạp mình xuống bùn.
Vinh Nhung im lặng cúi người, nhặt bình giữ nhiệt dưới đất lên.
“Vụng về!”
Sau khi mắng mỏ cậu xong, quản lý công trường lập tức chuyển sang giọng điệu nịnh nọt: “Vinh tổng, ngài không sao chứ?”
“Vinh?”
Vinh Nhung nhặt bình giữ nhiệt trên đất lên, đáy lòng giật thót một cái.
Cậu liều mạng tự nhủ, trên đời này không có khả năng sẽ có chuyện trùng hợp đến thế.
Chủ tịch tập đoàn Vinh thị đường đường là vậy sẽ không xuất hiện ở một công trường nhỏ thế này.
Đối phương chỉ là trùng hợp cùng họ Vinh mà thôi.
Thế nhưng hiện thực đã chứng minh điều ngược lại, trên thế giới này quả thực có nhiều sự trùng hợp như vậy.
Bình giữ nhiệt rơi dưới đất được người đối diện nhặt lên.
“Vẫn ổn chứ?”
Giọng nói trầm ấm và trong trẻo như tiếng suối chảy róc rách giữa núi rừng.
Đầu ngón tay Vinh Nhung lạnh toát, cậu máy móc lắc đầu.
Ánh mắt đối phương quá đỗi sắc bén.
Vinh Nhung có thể cảm nhận được, Vinh Tranh đang nhìn chằm chằm vào cậu.
Đầu ngón tay cầm bình nước của Vinh Nhung không khỏi siết chặt, hơi thở dồn dập.
Anh nhận ra cậu sao?
“Ngẩng đầu lên.”
Tim Vinh Nhung chợt ngừng đập.
Giám đốc công trình đứng bên cạnh kinh ngạc: “Vinh tổng…”
“Ngẩng đầu lên.”
Vinh Tranh lặp lại một lần.
Vinh Nhung chậm chạp ngẩng đầu lên.
Mũ bảo hộ che hơn nửa gương mặt, mơ hồ có thể nhìn thấy làn da ngăm đen.
Vinh Tranh đột nhiên lên tiếng: “Không cần, cậu đi đi.”
Không thể nào là Vinh Nhung.
Nhị thiếu gia được Vinh gia yêu thương, chiều chuộng suốt mười chín năm không thể nào xuất hiện ở nơi này.
Càng không thể nào có cử chỉ rụt rè sợ hãi như vậy.
Vinh Tranh rời đi.
Một đám người phụ trách cùng quản đốc sau lưng huynh ấy vội vàng đuổi theo.
Ánh mặt trời tháng tám nóng bỏng như vậy.
Nhưng Vinh Nhung chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo.
Sự phân công công việc trong công trường không giống nhau, công việc mỗi người đảm nhiệm cũng khác nhau.
Việc của Vinh Nhung là phải sơn vôi tường bên ngoài của tòa nhà cao tầng.
Sơn tường nhà cao tầng tiềm ẩn nguy hiểm nhất định, nhưng cũng bởi vì thế tiền lương của thợ sơn vôi thường khá cao.
Vinh Nhung đã cố gắng làm tất cả những công việc có thể kiếm tiền nhanh chóng trong thời gian ngắn mà không vi phạm pháp luật hay đạo đức.
Sơn tường ngoài nhà cao tầng là công việc tương đối dễ dàng.
Ngồi thang máy lên tầng cao nhất.
Vinh Nhung có chứng sợ độ cao khá nghiêm trọng.
Chỉ cần nhìn từ trên cao xuống, hai chân cậu sẽ nhũn ra, tim đập thình thịch và tai ù đi.
Cho dù bây giờ thì mỗi lần đứng trên cao tầng nhìn xuống vẫn sẽ cảm thấy đầu óc và mắt mũi choáng váng.
Chẳng qua so với việc được sống sót, sợ độ cao có đáng là gì?
Bức tường cậu phụ trách đã lắp xong lớp cách nhiệt, bây giờ cậu chỉ cần tiến hành sơn vôi tường ngoài.
Vinh Nhung tìm một cái xô, lấy nước và pha sơn theo một tỷ lệ nhất định.
Vinh Nhung khéo léo buộc sợi dây vào bức tường chịu lực, kéo chặt, kiểm tra liên tục, thắt dây an toàn, buộc thùng sơn quanh eo, dùng hai tay nắm lấy sợi dây, đeo găng tay bảo hộ, ngồi lên ghế an toàn rồi từ từ trượt xuống từ bức tường ngoài của tòa nhà cao tầng.
Không có gió, ánh nắng mặt trời chiếu lên người nóng như lửa đốt.
Mới sơn nửa tiếng, quần áo của Vinh Nhung đã ướt đẫm mồ hôi.
Vinh Nhung cởi găng tay bảo hộ.
Mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm và cổ.
Vinh Nhung mở nắp bình giữ nhiệt, không dám uống nhiều.
Cậu ít nhất còn phải lơ lửng ở đây hơn 3 đến 4 tiếng nữa.
Uống quá nhiều nước có thể khiến bàng quang khó chịu.
Vinh Nhung treo bình giữ nhiệt vào hông, lần nữa đeo găng tay bảo hộ lên.
Mới đeo được một nửa, đột nhiên dây an toàn trên người cậu bỗng nhiên rung lắc.
Tay đeo găng bảo hộ của Vinh Nhung lập tức nắm chặt dây thừng, mũi chân lập tức ấn mạnh vào tường ngoài để giữ vững cơ thể.
Rốt cuộc thì sợi dây cũng không lắc lư nữa.
Hẳn là bị gió thổi đến.
Vinh Nhung sợ đến mức toát mồ hôi lạnh toàn thân.
Thật may, thật may.
Nếu cậu xảy ra chuyện thì bé con kia sẽ phải làm sao đây.
Lông mi cậu ướt đẫm mồ hôi, hốc mắt cay xè, cả người nóng ran khó chịu.
Vinh Nhung nâng tay lên lau mồ hôi.
Đột nhiên, Vinh Nhung cảm thấy sợi dây an toàn phía sau hình như hơi lỏng ra. Động tác lau mồ hôi của cậu dừng lại, lông tơ khắp người dựng đứng.
Một giây sau, cơ thể cậu đột nhiên rơi tự do!
Một luồng gió lạnh lướt qua tai.
Cơ thể cậu đang rơi xuống rất nhanh.
Cũng chính vào lúc này, trong đầu cậu bỗng nhiên tràn vào rất nhiều ký ức không thuộc về mình, hay nói đúng hơn là không hoàn toàn thuộc về mình.
Hình ảnh cuối cùng mà ký ức còn lưu giữ là cảnh tượng não cậu bắn tung tóe và thi thể không còn nguyên vẹn rơi xuống đất.
Vinh Nhung mở miệng muốn hét lên. Nhưng cổ họng cậu như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, không thể phát ra dù chỉ một tiếng động.
Cảm giác không trọng lượng khiến cậu theo bản năng muốn túm lấy thứ gì đó, và cậu thực sự đã túm được.
Tay cậu bám chặt vào bất cứ thứ gì cậu có thể với tới.
Thật sự đã túm được!
“Làm sao, còn muốn anh và Chu Chỉ phải xin lỗi sao?”
Một giọng nói đầy chế giễu vang lên bên tai.
Đồng tử của Vinh Nhung đột nhiên co rút.
Cậu máy móc ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của huynh trưởng Vinh Tranh.
A, không phải.
Vinh Tranh không phải là huynh trưởng của cậu.
Bởi vì vốn dĩ cậu không mang họ Vinh.
“Vinh Nhung, đừng đần thế, hôm nay là sinh nhật của huynh trưởng con, mau buông tay ra.”
Hà Vũ!?
Vinh Nhung kinh ngạc nhìn người đi lại gần bên mình, nhìn Hà Vũ ghé sát tai cậu nói nhỏ.
Tại sao Hà Vũ lại ở chỗ này?
Một nơi như công trường, đám công tử như Hà Vũ không phải sẽ khinh thường mà đến sao?
Không.
Không đúng.
Dây an toàn đứt, cậu rơi xuống từ hơn ba mươi tầng lầu, trong tình huống đó vốn dĩ không thể sống sót.
Vinh Nhung kinh ngạc nhìn cảnh tượng xung quanh.
Cho dù là Vinh Tranh hay Hà Vũ đều quá đỗi chân thật.
“Nhung Nhung!”
Hà Vũ mạnh tay kéo Vinh Nhung.
Cổ tay truyền đến cảm giác đau đớn khiến Vinh Nhung cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không đúng.
Người đã chết rồi còn có thể cảm nhận được đau đớn sao?
“Tin đồn tiểu thiếu gia Vinh gia thích con riêng của Chu gia, thích đến tận xương tủy, hóa ra là thật! Nhìn xem, vậy mà lại vì con riêng của Chu gia, gây hấn với huynh trưởng của mình.”
“Tiểu thiếu gia Vinh gia chẳng lẽ chỉ vì Chu Chỉ mà đánh nhau với Vinh Tranh?”
“Không phải chứ? Vinh Tranh dù thế nào đi nữa cũng là huynh ruột của tiểu thiếu gia.”
“Vì một người ngoài mà đánh nhau với huynh trưởng của mình? Đầu óc của Vinh nhị thiếu bị úng nước à?”
Đã lâu không nghe đến cái tên Chu Chỉ khiến cả người Vinh Nhung như bị điện giật.
Cơ thể cậu vô thức run rẩy. Cuộc sống tiểu thiếu gia Vinh gia đã quá xa vời với cậu.
Giống như cái tên Chu Chỉ này vậy, đã phủ một lớp bụi.
Nhưng một khi lớp bụi này được lau đi, quá khứ lại hiện rõ mồn một trước mắt cậu.
Vinh Nhung không biết thứ trước mặt mình là ảo ảnh trước khi chết hay là mình đã chết, uống canh Mạnh Bà, nằm trên bàn xoay trong Sảnh Âm phủ, mơ những giấc mơ lớn.
Kiếp trước, Vinh Nhung thật sự vì Chu Chỉ mà đánh nhau với Vinh Tranh.
Tại tiệc sinh nhật tuổi 27 của Vinh Tranh.
Chính là tại bữa tiệc sinh nhật này của Vinh Tranh, một người bạn của huynh ấy đã lên tiếng sỉ nhục Chu Chỉ, khiến cậu làm loạn một trận, nhất quyết bắt bạn của Vinh Tranh phải xin lỗi Chu Chỉ.
Đối phương là bạn của Vinh Tranh nên tất nhiên không coi sự vô học, thất lễ của tiểu gia Vinh gia ra gì.
Tình cảnh giằng co lại tiếp diễn.
Cậu nhất quyết yêu cầu một lời xin lỗi, lời khuyên can của Hà Vũ, cùng những lời xì xào của khách mời, tất cả đều như đổ thêm dầu vào ngọn lửa giận dữ của cậu lúc bấy giờ.
Cậu hất tay Hà Vũ ra, nắm lấy cổ tay Vinh Tranh, ngang bướng yêu cầu huynh trưởng mình không được can thiệp vào chuyện này.
Vinh Tranh đã tức giận.
Cậu nhất thời bốc đồng, thật sự đã động thủ với Vinh Tranh.
Vinh Tranh quanh năm tập đấu kiếm và Nhu thuật Brazil nên rất dễ dàng kiềm chế được cậu.
Nhưng cũng chính vì trận ẩu đả đó của cậu đã hủy hoại hoàn toàn bữa tiệc sinh nhật tuổi hai mươi bảy của Vinh Tranh.
Chỉ vì một Chu Chỉ.
Chỉ vì một Chu Chỉ chưa từng nhìn cậu, vốn dĩ cũng chẳng coi trọng cậu, vậy mà cậu lại ở tiệc sinh nhật của huynh trưởng mình mà đánh nhau với huynh ấy.
Vậy chẳng phải đầu óc bị úng nước sao!
Nước sông Hoàng Hà cũng đổ vào não cậu nên cậu mới có thể làm những chuyện bậy bạ này!
Nên sau đó khi Vinh gia phát hiện cậu không phải huyết thống của Vinh gia, tìm được vị tiểu thiếu gia thật kia, kẻ tu hú chiếm tổ như cậu liền bị đuổi khỏi cửa.
Chẳng phải tất cả đều là lỗi do tự mình gây ra sao.
Kiếp trước, cậu đã phá hỏng tiệc sinh nhật tuổi hai mươi bảy của huynh trưởng mình.
Bất kể đây có phải là ảo ảnh hay không, cậu cũng sẽ thực sự bù đắp cho huynh trưởng mình một bữa tiệc sinh nhật đúng nghĩa.
Cậu lấy một ly sâm panh từ người phục vụ đang sợ hãi.
Đã lâu lắm rồi Vinh Nhung không được chạm đến thứ xa xỉ như vậy.
Thành thật mà nói, nó không ngon bằng một lon bia ba tệ.
Cậu kìm nén vị cay nồng nơi cổ họng.
Vinh Nhung giãn mi mắt, khóe môi cong lên một nụ cười rạng rỡ, dịu dàng nói: “Huynh nói đùa à, huynh là thái tử gia tập đoàn Vinh thị, Chu Chỉ mà cũng xứng sao?”