Chương 2: Anh hai, sinh nhật vui vẻ

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 2: Anh hai, sinh nhật vui vẻ

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Các vị khách đều có vẻ mặt như nhìn thấy ma.
Họ lấy làm lạ, không hiểu sao tiểu thiếu gia nhà họ Vinh hôm nay lại thay đổi tính nết.
Ngay cả Hà Vũ trên mặt cũng toàn là vẻ nghi hoặc.
Bình thường khi anh em bọn họ tụ tập, chỉ cần nói xấu Chu Chỉ một câu, Vinh Nhung cũng có thể cãi nhau với bọn họ.
Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây à.
Thân là người trong cuộc, Chu Chỉ trong nháy mắt sầm mặt.
Y nén sự nhục nhã trong lòng, ánh mắt sắc như dao nhìn: “Vinh Nhung, lời cậu nói là có ý gì?”
Vinh Nhung thờ ơ lắc ly rượu trong tay: “Đúng như lời tôi nói. Sao, Chu thiếu không hiểu tiếng người à?”
Đôi mắt phượng khẽ liếc nhanh, vừa quyến rũ khó tả lại vừa tràn đầy khinh bỉ và coi thường.
Chu Chỉ có xuất thân là con riêng.
Dù hôm nay được đón về Chu gia, bước chân vào giới thượng lưu của Phú Thành, nhưng sự tự ti nhạy cảm đã ăn sâu vào xương tủy y vẫn không thể dễ dàng bị xóa bỏ bởi hào nhoáng của những thương hiệu nổi tiếng hay những chiếc xe sang trọng.
Trong đời, y căm ghét nhất là bị người khác sỉ nhục!
Tạm thời, y không thể đắc tội với Vinh gia.
Chỉ có thể tạm thời nhịn xuống.
“Chu mỗ sẽ ghi nhớ chuyện hôm nay.”
“Tùy cậu.”
Cậu cũng đã chết rồi. Y nhớ hay không thì có liên quan gì đến cậu nữa đâu?
Ngữ khí khinh thường của Vinh Nhung khiến sắc mặt của Chu Chỉ càng tối hơn.
Vinh Nhung uống cạn chút rượu vang còn sót lại trong ly.
Chiếc cổ trắng nõn ngửa lên, lộ ra một đường cong gợi cảm, đôi môi đỏ mọng thấm chút rượu sâm panh càng thêm chói mắt và quyến rũ.
Có vị khách không nhịn được nuốt nước miếng một cái.
Chuyện gì xảy ra?
Trước kia sao lại không phát hiện tiểu thiếu gia Vinh gia lại… quyến rũ đến thế?
Tựa như đóa mạn đà la (1) nở rộ trong thung lũng, rực rỡ đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Ước gì có thể hái xuống, đặt trong tay, ngắm nhìn cả ngày lẫn đêm.
Phần lớn những người trong phòng khách này trước đây cũng xem thường vị nhị thiếu gia họ Vinh này.
Bởi lẽ, so với Vinh Tranh – người mới 23 tuổi, dù chưa tốt nghiệp đại học đã từ chối vào công ty của cha để dốc sức làm việc cho tập đoàn Vinh Sự, và một mình gây dựng sự nghiệp kinh doanh riêng giữa những điều tiếng bất lợi từ bên ngoài – thì vị tiểu thiếu gia này càng trở nên lu mờ, thật sự có chút khó coi.
Huống hồ gì đường đường là tiểu thiếu gia Vinh gia lại đi theo đuổi một đứa con riêng?
Ai mà coi trọng được?
Hiện tại, mọi người lại cảm thấy tiểu thiếu gia Vinh gia dù có mắt mù cũng chẳng sao, bởi vì cậu quá đẹp!
Một báu vật như vậy nuôi dưỡng trong nhà, dù đối phương chẳng biết gì, cứ bày ở đó như vậy chẳng phải là cảnh đẹp ý vui sao?
Vinh Tranh lạnh lẽo liếc họ.
Những người đó trong lòng sợ hãi, vội vàng cúi đầu, rối rít thu hồi những ý nghĩ không nên có.
“Anh, em có quà cho anh nè. Anh lên cùng em có được không?”
Mới vừa rồi còn không chấp nhận được nửa hạt cát trong mắt, tiểu thiếu gia Vinh gia kiêu ngạo tựa như một con phượng hoàng, giờ đây khi nói chuyện với đại thiếu gia lại mang theo chút lấy lòng.
Nếu không phải hai người là anh em ruột thịt, thì đã có thể khiến người ta ghen tị thật rồi.
“Nhung Nhung —— “
Hà Vũ cũng không biết tại sao mình phải mở miệng gọi Vinh Nhung lại.
Hắn chẳng qua là theo bản năng cảm thấy bạn thân mình hình như có gì đó không ổn.
Vinh Nhung ánh mắt lạnh như băng nhìn Hà Vũ một cái.
Đời trước, cậu đúng là thiểu năng trí tuệ, đầu óc bị úng nước.
Sai lầm khi biến rắn độc thành trung khuyển, biến kẻ tiểu nhân Hà Vũ này thành bạn tốt.
Nghĩ kỹ lại, đời trước nếu như không phải Hà Vũ đã đổ thêm dầu vào lửa lúc cậu đang tức giận, khiến cậu cảm thấy ngay cả bạn thân cũng không hiểu mình, thì chưa chắc cậu đã xúc động đến mức đánh nhau với Vinh Tranh.
Đời trước, cậu rơi vào kết cục bị người thân xa lánh, chẳng phải cũng vì Hà Vũ quạt gió thêm củi sao?
Cậu dù có biến thành quỷ cũng không thể lặp lại sự ngu xuẩn này nữa!
Cậu đã từng làm hỏng sinh nhật của anh mình.
Vậy thì để cậu bồi thường cho anh một sinh nhật hoàn mỹ đi.
Như vậy cậu mới có thể ra đi mà không còn bất cứ tiếc nuối nào.
Ánh nhìn này của Vinh Nhung khiến Hà Vũ sững sờ tại chỗ.
Đến khi Hà Vũ kịp phản ứng, hai người đã đi lên lầu mất rồi.
Hai người đã quen biết nhau từ rất sớm.
Tính tình Vinh Nhung kiêu ngạo, rất nhiều người đều không để vào mắt, đối với hắn cũng thường xuyên lạnh nhạt. Thế nhưng ai bảo người ta là tiểu thiếu gia Vinh gia, cha hắn muốn hắn “giữ mối quan hệ tốt” với vị tiểu thiếu gia này.
Hà Vũ tiêu tiền thường xuyên vung tay quá trán, không có tiền thì mượn Vinh Nhung.
Vinh Nhung chưa từng từ chối hay giục hắn trả.
Thật sự là một cỗ máy rút tiền tuyệt vời.
Nếu không thì hắn sẽ chẳng đời nào chịu đựng tính khí xấu của vị tiểu thiếu gia này.
Có quỷ mới biết vừa rồi vị tiểu thiếu gia Vinh gia này lại mắc bệnh gì!
Không thèm để ý đến hắn thì thôi.
Hà Vũ bưng ly rượu sâm panh đi tìm người đẹp nói chuyện.
Đã một thời gian dài Vinh Nhung không đụng đến rượu.
Chỉ một ly rượu sâm panh cũng có thể khiến cậu say.
Lúc lên cầu thang, cơ thể cậu khẽ lắc lư, suýt chút nữa thì bước hụt.
Vinh Tranh đi phía sau, đưa tay đỡ cậu một cái.
Vinh Nhung quay mặt về phía Vinh Tranh, cười rạng rỡ nói: “Cám ơn anh hai (2).”
Ánh mắt Vinh Tranh hơi trầm xuống.
Anh nhìn chằm chằm khóe môi cong cong của Vinh Nhung, đáy mắt hiện lên vẻ suy tư.
Anh luôn cảm thấy em trai mình dường như đã thay đổi một chút so với vừa rồi?
Anh trầm giọng nói: “Đi đường cẩn thận.”
“Vâng. Tất nhiên nghe anh hai rồi.”
Vinh Nhung ngoan ngoãn gật đầu, nở nụ cười thỏa mãn.
Thật tốt.
Sau khi chết, vẫn có thể gặp lại Vinh Tranh, còn có thể gọi anh hai hai tiếng.
Thật tốt.
Ông trời đối xử với cậu không tệ chút nào.
Nụ cười trên môi Vinh Nhung càng rạng rỡ.
Nhưng khóe mắt cậu lặng lẽ đỏ lên.
Sau khi rời khỏi Vinh gia, Vinh Nhung đã từng không chỉ nằm mơ một lần, mơ thấy những ngày cậu ở Vinh gia đó.
Mơ thấy mình đang ngồi ăn sáng cùng cha mẹ vào một buổi sáng đầy nắng, mơ thấy mình luôn thừa lúc cha mẹ không để ý mà gắp món trứng chiên mình không thích sang cho Vinh Tranh.
Vinh Tranh lại gắp trả trứng lại cho cậu, nói cậu phải ăn như vậy mới cân bằng dinh dưỡng. Kết quả là cậu bị mẹ bắt gặp, rồi bị nhìn chằm chằm bắt uống một ly sữa lớn mới được phép ra ngoài.
Đó là chuyện lúc bọn họ còn rất nhỏ.
Sau đó, cảnh trong mơ thay đổi, tất cả đều biến thành hình ảnh cậu cãi nhau với người nhà.
Cậu tức giận gầm thét như một con thú nhỏ, người nhà vừa đau lòng vừa thất vọng nhìn cậu.
Một lát sau, lại mơ thấy cậu trở lại khi còn bé.
Cậu bị sốt, cha mẹ thức trắng đêm thay phiên trông nom cậu, anh hai thì đặt món đồ chơi cậu yêu thích nhất vào đầu giường.
Tỉnh lại là trần nhà của phòng trọ cũ nát cùng mùi mốc trong không khí ẩm ướt.
Tất cả mọi thứ trong Vinh gia, cậu đều quá quen thuộc.
Vinh Nhung lên lầu không cần suy nghĩ, tự động đi đến trước cửa phòng thứ hai trên hành lang, đẩy cửa phòng ngủ.
Cậu đi đến mép giường, mở ngăn kéo dưới cùng của tủ đầu giường.
Lấy ra từ bên trong một chiếc hộp nhung màu xanh đậm.
“Anh hai, sinh nhật vui vẻ.”
Thật tốt.
Cuối cùng cũng có cơ hội tự tay đưa món quà này cho anh.
Vinh Tranh nhận lấy hộp nhung từ tay Vinh Nhung, đáy mắt hơi ngạc nhiên.
Anh không nghĩ em trai lại thật sự tặng quà cho mình.
Hai anh em khi còn nhỏ có quan hệ tốt, nhưng khi lớn lên không biết vì lý do gì, cậu dần dần xa cách với anh.
Vừa rồi anh còn tưởng em trai kiếm cớ muốn anh lên lầu, thực ra là muốn nói chuyện khó dễ với anh về chuyện của Chu Chỉ...
Ngược lại là anh đã hiểu lầm em trai mình rồi.
“Anh hai không mở ra nhìn một chút sao?”
Vinh Tranh mở hộp ra.
Đó là một chiếc ghim cài bằng ngọc bích. Thiết kế tổng thể là hình một làn sóng biển, ở giữa có một viên ngọc bích, bên cạnh đính những viên kim cương sáng chói, giống như sóng vỗ vào bờ biển.
Trầm lắng mà sâu sắc.
Giống như chính Vinh Tranh.
“Anh thích không?”
Vinh Tranh không có thói quen đeo ghim cài, nhưng điều đó không ngăn anh yêu thích món quà này của em trai.
“Rất thích. Cám ơn.”
“Em giúp anh đeo lên có được hay không?”
“… Được.”
Vinh Nhung đi đến trước mặt Vinh Tranh.
Cậu lấy chiếc ghim cài từ chiếc hộp nhung màu xanh lam ra, cài lên bộ vest tối màu của Vinh Tranh.
Chiếc ghim cài màu xanh đậm hợp với phong thái của Vinh Tranh, càng tôn lên vẻ điềm tĩnh bẩm sinh của anh.
“Thật là đẹp!”
Vinh Nhung vỗ tay, hài lòng thưởng thức kiệt tác của mình.
Cũng không biết là đang khen ghim cài áo, hay là khen người đang đeo ghim cài, mà cũng có thể là khen cả hai.
“Bữa tiệc còn chưa kết thúc, khách mời còn đang đợi ở dưới, chúng ta xuống lầu đi.”
“Được ạ.”
Vinh Nhung mỉm cười nắm lấy tay anh mình.
Ánh mắt Vinh Tranh rơi vào nơi hai cánh tay họ chạm nhau, không hề rút về.
Vinh Nhung khoác tay Vinh Tranh, hai anh em cùng nhau đi xuống lầu.
Hình ảnh hai anh em thân thiết như vậy khiến phòng khách xôn xao bàn tán.
“Hai anh em họ hòa giải rồi à?”
“Vốn dĩ cũng đâu có xích mích gì?”
“Nhìn kìa! Mọi người nhìn thấy không? Trước ngực Vinh Tranh có một chiếc ghim cài.”
“Chiếc ghim cài này... Tôi nhớ cách đây không lâu tại buổi đấu giá từ thiện do Khắc Nhĩ Sâm (3) tổ chức, có một chiếc ghim cài áo hình sóng biển do một nhà thiết kế người Ý thiết kế vào thế kỷ trước đã được một người mua bí ẩn đấu giá với mức giá cao ngất trời bảy con số, chỉ là người mua đó không lộ diện! Chẳng lẽ vị nhị thiếu gia Vinh gia kia chính là người mua bí ẩn ngày hôm đó sao?”
“Không sai! Chính là số tiền đó! Ngày đấu giá từ thiện đó tôi cũng có mặt! Lúc ấy mọi người còn bàn tán rốt cuộc người mua bí ẩn có thân phận gì, không ngờ lại chính là vị tiểu thiếu gia Vinh gia này.”
Ghim cài áo thế kỷ trước!
Chiếc trâm được khảm bằng đá quý tanzanite (4) rất quý hiếm.
Điều này còn có ý nghĩa gì? Ý nghĩa là ngoài việc đeo hàng ngày, nó còn có giá trị sưu tập vô cùng lớn!
Có thể được mời đến tham dự tiệc sinh nhật của Vinh Tranh thì những người ở đây đương nhiên phần lớn đều là kẻ có tiền, có quyền.
Nhưng ghim cài giá trị cao đến bảy con số, không phải ai trong số họ cũng sẵn sàng chi nhiều tiền để mua nó.
Bên ngoài vẫn còn đồn thổi anh em nhà họ Vinh không hòa thuận. Đây mà gọi là không hòa thuận sao?
Không hòa thuận mà có thể không chớp mắt chi ra bảy con số để mua một chiếc ghim cài trang sức từ thế kỷ trước làm quà sinh nhật bất ngờ cho anh trai mình ư?
Vinh Duy Thiện và vợ là Ứng Lam vốn đang chiêu đãi khách trong sân. Nghe tin con trai nhỏ suýt đánh nhau với con trai lớn vì Chu Chỉ, họ vội vàng cáo lỗi với khách mời rồi đi đến sảnh lớn.
Thấy hai anh em khoác tay nhau, hòa thuận đi xuống từ trên lầu, họ hơi kinh ngạc.
Nhưng cũng đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Vinh phu nhân đứng ở chân cầu thang, vẫy tay với bọn họ: “Hai anh em xuống đúng lúc quá, cùng nhau cắt bánh kem đi.”
Vinh Nhung không chớp mắt nhìn chăm chú Vinh phu nhân đang mỉm cười.
Cậu buông cánh tay của Vinh Tranh ra.
Ba bước cũng thành hai bước mà nhanh chóng bước về phía trước.
Ôm lấy Vinh phu nhân: “Mẹ —— “
Cậu gặp mẹ ở đây, có nghĩa là mẹ đã tha thứ cho cậu rồi sao?
Vinh phu nhân bị cái ôm đột ngột của con trai làm cho sửng sốt, bà theo bản năng vuốt lưng đứa nhỏ, ánh mắt nhìn con trai lớn thầm hỏi.
Ai không biết điều đã khiến Nhung Nhung của bà chịu ấm ức?
Vinh Tranh khẽ lắc đầu, tỏ ý chút nữa sẽ nói sau.
Vinh phu nhân đọc hiểu ý trong mắt con trai lớn.
“Đứa nhỏ này, lớn như vậy rồi còn làm nũng với mẹ.”
Đối với cái ôm này, Vinh phu nhân thật ra vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.
Phải biết là đã lâu rồi con trai út của bà không thân mật với bà như vậy, chứ đừng nói là trước mặt mọi người.
Nhưng bà vẫn dùng EQ cao của mình để hóa giải cái ôm đột ngột của Vinh Nhung.
Một câu nói, không chỉ thể hiện tình yêu của bà dành cho đứa con út, mà còn vô tình giải thích lý do hành vi bất thường của Vinh Nhung cho những vị khách có mặt.
Những vị khách phát ra tiếng cười thiện ý.
Vương phu nhân, vợ của chủ tịch tập đoàn bách hóa Vạn Huy, ghen tị nói: “Vinh phu nhân thật may mắn. Con trai thứ hai lớn như vậy vẫn còn thân cận với phu nhân, không giống như đứa trẻ nhà tôi suốt ngày chẳng thấy bóng dáng đâu, có lúc nói nó mấy câu cũng chê tôi phiền.”
Vinh phu nhân mỉm cười: “Cũng không hẳn. May mắn là Nhung Nhung không giống anh trai nó.”
Trong mắt Vinh Tranh hiện lên vẻ bất đắc dĩ: “Mẹ. Hôm nay là sinh nhật con, mẹ có thể giữ lại cho con chút thể diện không?”
Vinh phu nhân liên tục cười nói: “Được được được. Là mẹ không đúng, không nên phá vỡ thể diện của con trong ngày sinh nhật.”
Những người khác đều bị cuộc trò chuyện của hai mẹ con chọc cười.
Mỗi tay nắm lấy tay của hai đứa con trai, Vinh phu nhân quay đầu nói với chồng: “Đi thôi, Duy Thiện, đến lúc cắt bánh kem rồi.”
Vinh Nhung để mặc mẹ kéo cánh tay mình.
Đối với cậu mà nói, tất cả những điều tốt đẹp này giống như một cảnh trong mơ.
Không, ngay cả trong mơ, cậu cũng không dám mơ thấy hình ảnh mình được mẹ kéo cánh tay, cha thì ở bên cạnh cười tủm tỉm nhìn cậu.
Họ đi đến trước chiếc bánh sinh nhật lớn.
Mẹ một tay cầm tay cậu, một tay nắm tay Vinh Tranh, cùng nhau cắt chiếc bánh gato lớn năm tầng – chiếc bánh mà kiếp trước, cho đến khi kết thúc bữa tiệc, cũng không ai quan tâm đến vì cậu đã làm xáo trộn sinh nhật của Vinh Tranh.
Vinh Tranh lần lượt chia miếng bánh sinh nhật đầu tiên và thứ hai cho cha Vinh Duy Thiện và mẹ Ứng Lam.
Miếng thứ ba, anh dành cho Vinh Nhung.
Vinh Nhung nhận lấy bánh sinh nhật từ tay Vinh Tranh.
Bỗng nhiên, một cơn choáng váng ập đến.
Trong đầu cậu nghĩ, điều nên đến cuối cùng cũng đã đến.
Diêm Vương đã đối xử với cậu rất khoan dung.
Cho cậu một giấc mơ dài như vậy.
“Lộp bộp—”
Chiếc bánh trên tay Vinh Nhung rơi xuống.
“Ah!”
Giữa các vị khách, có người phát ra tiếng kinh hô.
Vinh Tranh ở gần Vinh Nhung nhất, anh đỡ lấy Vinh Nhung đang ngã về phía sau.
“Nhung Nhung!”
“Nhung Nhung!”
“Mẹ, mau gọi xe cứu thương!”
Vinh Tranh một bên ôm ngang Vinh Nhung lên, một bên quay đầu gọi mẹ Ứng Lam nhanh chóng gọi xe cứu thương.
Vinh Duy Thiện xin lỗi những vị khách có mặt, đồng thời ra lệnh cho quản gia và người hầu tiễn khách đi trước.
Nghe thấy tiếng ồn ào ầm ĩ xung quanh, đôi mắt Vinh Nhung tối sầm lại.
Mí mắt cậu nặng trĩu.
Cậu rất muốn, rất muốn cố gắng mở mắt ra, nhìn cha mẹ và cả Vinh Tranh thêm một chút nữa.
Cuối cùng cậu vẫn làm hỏng bữa tiệc sinh nhật của anh trai mình.
Cậu lẽ ra nên cố gắng chống đỡ thêm một chút.
Vinh Nhung giữ chặt cánh tay Vinh Tranh, đôi môi cậu giật giật.
Trong số đó, Vinh Tranh nghe rõ cậu nói lời xin lỗi vì đã làm xáo trộn sinh nhật của anh.
Vinh Tranh bước nhanh tới, mày nhíu lại: “Đừng nói lời ngu ngốc, em đừng nói chuyện vội, anh ôm em đến ghế sofa nghỉ ngơi.”
Cuối cùng cũng đến được ghế sofa.
Vinh Tranh đặt Vinh Nhung nằm trên ghế.
Vinh Nhung nắm lấy cánh tay anh mình không chịu buông: “Anh…”
Thanh âm quá nhỏ, trừ tiếng “anh” đó ra, những thứ khác Vinh Tranh chẳng nghe rõ gì cả.
Vinh Tranh bảo cậu đừng nói nữa, nhưng Vinh Nhung không chịu nghe, nhất quyết muốn nói chuyện với anh trai mình.
Vinh Tranh bất lực. Anh không thể làm gì khác hơn là cúi người, kề sát tai vào môi Vinh Nhung.
Lần này, Vinh Tranh cuối cùng cũng nghe rõ ——
“Anh hai, em thật sự không đành lòng rời đi.”
Cậu luyến tiếc cha mẹ, và cả anh trai.
Luyến tiếc mọi người trên thế gian này.
—————–
Chú thích:
(1) Mạn đà la/Mạn châu sa/Bỉ ngạn
(2) Vinh Nhung gọi Vinh Tranh là “ca”, nhưng vì để anh thì nghe có vẻ hơi thiếu thiếu cũng không làm rõ vai vế của Vinh Tranh nên tùy lúc mình sẽ để là anh/anh hai nha
(3) Gốc: 我记得前段时间克尔森庄行举办的慈善拍卖 (QT: Ta nhớ đoạn thời gian trước khắc nhĩ sâm trang được cử hành từ thiện đấu giá)
(4) đá quý tanzanite