Chương 10: Gọi ông nội có chuyện gì không?

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 10: Gọi ông nội có chuyện gì không?

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cao Dương, cậu không nói thì không ai bảo cậu câm đâu.”
Ánh mắt Chu Chỉ ẩn chứa ý cảnh cáo.
Cao Dương cười một tiếng vô tư lự.
Hắn nhấp một ngụm cocktail, đặt cược với người pha chế: “Này, Ngả Luân, hay là chúng ta làm một cuộc cá cược đi. Cược xem vị thiếu gia kia chừng mấy phút nữa sẽ đến chỗ chúng ta? Tôi cá, không đến ba phút. Trong vòng ba phút, thiếu gia sẽ đến chỗ chúng ta, lúc đó chúng ta có thể xem miễn phí màn kịch tình yêu bị từ chối.”
Người pha chế đẹp trai lịch sự mỉm cười, đương nhiên anh ta sẽ không tham gia vào loại cá cược làm mất mặt khách hàng như thế này.
Nếu để vị thiếu gia nóng nảy kia biết được thì đây không phải là chuyện đùa.
“Cậu cứ tiếp tục đi. Tôi đi trước.”
Chu Chỉ đặt tiền boa lên quầy bar, đứng dậy định rời đi.
“Ấy, đừng mà.”
Cao Dương đuổi theo.
Bỗng nhiên Chu Chỉ đang đi phía trước dừng bước.
Cao Dương ở phía sau suýt nữa thì đâm sầm vào.
“Chỉ, cậu làm gì...”
Cao Dương nhìn theo hướng Chu Chỉ thì thấy Vinh Nhung đang đứng trước mặt hai người họ.
Cao Dương nhướng mày.
Ối!
Đúng là tìm đến thật rồi.
Tốc độ này đúng là quá nhanh.
Hình như còn chưa đến một phút?
Thiếu gia đã thuê bao nhiêu gián điệp trong quán bar này vậy?
Cao Dương khoanh tay, đứng bên cạnh Chu Chỉ, hoàn toàn mang dáng vẻ xem kịch vui.
Thiết kế của hộp đêm “Dạ Phóng” khá đặc biệt, những dãy ghế sofa ở trung tâm và các phòng đều được bố trí như một mê cung.
Các khu vực có độ cao so le nhau, ngoại trừ việc đi xuyên qua các gian phòng bên dưới, lối đi phía trên dành cho khách không rộng lắm, tối đa chỉ đủ cho hai người đi qua.
Hai người Cao Dương và Chu Chỉ đã chắn lối đi này, Vinh Nhung đợi một lúc lâu mà vẫn không thấy hai người họ nhường đường.
Vinh Nhung không kìm được bèn lên tiếng: “Chó ngoan không chắn đường. Rốt cuộc các người có muốn đi qua hay không?”
Cao Dương: “???!!!”
“Làm phiền cho đi qua một chút.”
Phía sau lưng có người phục vụ đang bưng khay đi tới.
Cao Dương đành phải tránh sang một bên.
Vinh Nhung vừa đi lướt qua Chu Chỉ thì bị y túm lấy cánh tay.
Ánh mắt Chu Chỉ lạnh như băng: “Cậu nói ai là chó?”
Vinh Nhung cười khinh thường: “Kẻ nào chắn đường thì kẻ đó là chó.”
Chu Chỉ nghiến răng: “Vinh Nhung!”
Vinh Nhung lười biếng nhếch môi: “Gọi ông nội có chuyện gì không?”
Chu Chỉ mặt lạnh như tiền, càng siết chặt cánh tay Vinh Nhung, trầm giọng nói: “Nếu cậu nghĩ rằng có thể dùng cách này để thu hút sự chú ý của tôi, thì tôi nói cho cậu biết, cậu đang phí thời gian rồi. Bởi vì nếu cậu làm như vậy, sẽ chỉ khiến tôi càng thêm chán ghét cậu mà thôi!”
Vinh Nhung bị Chu Chỉ làm cho ngớ người.
Y quả đúng là người nắm giữ kịch bản vai nam chính sảng văn.
Lời này khiến cậu xấu hổ đến mức chỉ hận không thể đào ra một cái hố sâu như Vườn Treo Babylon cổ đại để chui xuống!
Dưới ánh mắt có phần sững sờ của Chu Chỉ, Vinh Nhung mạnh mẽ giằng cổ tay ra khỏi tay y.
“Tự mình đa tình đúng là một loại bệnh, thật đấy.”
Cậu móc ví từ trong túi ra, lấy một xấp tiền nhét vào túi áo sơ mi của Chu Chỉ.
Trong nháy mắt, tiếng huýt sáo, tiếng xôn xao vang lên khắp phòng.
Đặc biệt là sau khi nhận ra Vinh Nhung và Chu Chỉ, tiếng ồn ào càng trở nên lớn hơn.
Lạ lùng thật!
Trước đây, nếu có ai dám nói xấu Chu Chỉ sau lưng, hoặc có ai gây sự với Chu Chỉ, Vinh thiếu gia sẽ là người đầu tiên ra mặt ngăn cản.
Hôm nay lại thế này là sao?
Chán nhau rồi à?
Không phải là không muốn theo đuổi nữa, hay là hai người đang cãi nhau?
Chu Chỉ có khi nào phải chịu nhục nhã như thế này đâu?
Y đột nhiên túm lấy cổ áo của Vinh Nhung, ánh mắt dữ tợn: “Vinh Nhung, có phải cậu nghĩ tôi không dám làm gì cậu không?”
“Buông tay.”
Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau lưng hai người.
Vinh Tranh đi tới.
Chu Chỉ hung hăng buông Vinh Nhung ra: “Sau này tốt nhất đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa!”
Đầu tiên Vinh Nhung vỗ nhẹ chiếc cổ áo bị Chu Chỉ làm nhăn nhúm, hai tay đút vào túi quần, nhếch đôi môi xinh đẹp lên thành một đường cong hoàn hảo: “Chu thiếu gia, cậu đang dạy tôi nên làm gì sao?”
Từ “Chu thiếu gia” nghe có vẻ không có ý mỉa mai gì, nhưng thực chất lại giống như đang chế nhạo xuất thân không chính danh của Chu Chỉ.
Điều này hoàn toàn chạm đến dây thần kinh nhạy cảm của Chu Chỉ, quai hàm y nghiến chặt, nắm đấm hung hãn vung về phía Vinh Nhung.
Cao Dương hít một hơi lạnh, nhất thời không kịp phản ứng.
Vinh Tranh đưa tay tóm lấy nắm đấm của y.
Ánh mắt hai người chạm nhau, mỗi người đều ngấm ngầm so sức mạnh.
Cao Dương cuối cùng cũng phản ứng lại.
Hắn vội vàng bước tới thì thầm: “Đừng nóng nảy.”
Vinh gia tuy không có gốc rễ sâu xa bằng Chu gia, nhưng cũng là một thế lực mới không thể coi thường.
Lão gia tử bây giờ bệnh tình nguy kịch, bất cứ lúc nào cũng có thể qua đời.
Bây giờ là thời điểm mấu chốt để tranh giành quyền lực.
Nếu đắc tội với Vinh gia vào lúc này, những kẻ trong Chu gia kia sẽ lợi dụng tình hình để trục lợi cho bản thân.
Mất nhiều hơn là được.
Chu Chỉ xứng đáng là nam chính nắm giữ kịch bản phản công sảng văn, có thể chịu đựng được điều mà người bình thường không thể chịu đựng nổi.
Y hung hăng lườm Vinh Nhung một cái rồi bỏ đi.
“Một ly Hot Toddy.”
Vinh Nhung đi tới quầy bar, giơ tay gọi người pha chế.
Vinh Tranh: “Không phải Hot Toddy, một ly Alexander, cảm ơn.”
Độ cồn của Hot Toddy cao hơn Alexander.
Không biết chàng trai đẹp trai đi cùng Vinh Nhung là ai, người phục vụ quầy bar tỏ ra bối rối không biết nên nghe lời ai.
Vinh Nhung cúi đầu nhắn tin cho Hà Vũ.
Bạn bè của cậu không nhiều, Hà Vũ là người cậu thật lòng đối đãi.
Mỗi lần Hà Vũ gọi điện hẹn cậu, cho dù cậu không thích đám bạn bè kia của hắn, nhưng chỉ cần không vướng bận chuyện gì đặc biệt, cậu đều sẽ không từ chối.
Cậu cũng không thiếu tiền, nên Hà Vũ tìm cậu mượn tiền, cậu cũng chưa bao giờ từ chối. Dù đối phương không trả, cậu cũng chưa từng để tâm.
Đều là bạn bè nên cũng chẳng quá so đo làm gì.
À, kết quả là cậu căn bản là một đứa ngốc.
Trước đây, khi Vinh Nhung thân thiết với Hà Vũ, cậu sẽ tự giác kiềm chế tính khí thiếu gia của mình.
Điều quan trọng nhất của bạn bè là phải hòa hợp với nhau trên cơ sở bình đẳng, cậu hiểu rõ điều này.
Bây giờ không còn nỗi lo lắng này nữa, cậu đương nhiên sẽ không ngại ngùng đến gặp bạn bè của Hà Vũ, trực tiếp nhắn tin thông báo với họ rằng cậu đang ở quán bar để hắn xuống gặp cậu.
Nghe Vinh Tranh và người pha chế nói chuyện, Vinh Nhung ngẩng đầu, cười một cái: “Nghe anh hai, một ly Alexander.”
Hôm nay Vinh Tranh đi xã giao bên ngoài đã uống rượu, trên đường lái xe đến “Dạ Phóng” đều nhắm mắt dưỡng thần, có thể thấy buổi tối đã uống không ít, Vinh Nhung cũng không cho anh gọi đồ uống.
Lúc này quán chuyển sang nền nhạc trữ tình.
Âm lượng giọng nói của Vinh Nhung không lớn lắm, nhưng những khách quen ở gần đó cũng nghe thấy.
Đáy mắt mọi người hiện lên vẻ bừng tỉnh.
Khó trách hôm nay thái độ của Vinh thiếu đối với Chu Chỉ lại quay ngoắt 180 độ, hóa ra cậu đã có tình nhân mới.
Chưa kể, Chu Chỉ trong lòng nam nhân giống như rồng hoặc phượng, người này không hề thua kém Chu Chỉ chút nào về ngoại hình hay phong thái, hơn nữa hắn còn có vẻ xuất thân tao nhã mà Chu Chỉ không có.
Ngay cả người pha chế cũng không khỏi nhìn Vinh Tranh thêm lần nữa sau khi nghe Vinh Nhung gọi.
Phải biết, trước đây Vinh Nhung đã theo đuổi Chu Chỉ một cách quyết liệt như vậy, nhưng cũng chưa bao giờ gọi Chu Chỉ là anh trai.
“Anh hai, vừa rồi anh đi đâu? Em tìm anh rất lâu mà cũng không thấy anh nghe máy.”
Hóa ra vừa rồi khi Vinh Nhung và Vinh Tranh bước vào quán bar, vì quá đông nên họ bị lạc nhau.
Vinh Nhung gọi điện thoại cho Vinh Tranh mãi mà không có ai nghe máy, không thể làm gì khác hơn là vào trong đại sảnh tìm người, lúc này mới tình cờ gặp Chu Chỉ và Cao Dương.
Vinh Tranh không nói mình vừa bị một cậu bé ăn mặc khiêu khích quấy rầy, anh né tránh chủ đề này, chỉ giải thích rằng mình để quên điện thoại di động trong xe.
Vinh Tranh cân nhắc lời lẽ: “Em với Chu Chỉ xảy ra chuyện gì vậy? Em...”
Vinh Nhung lập tức đoán được anh trai muốn hỏi gì.
Vẻ mặt Vinh Nhung nghiêm túc chưa từng thấy: “Anh hai, nếu em nói với anh là em không còn thích Chu Chỉ nữa, hiện tại em không bận tâm gì đến Chu Chỉ nữa, anh có tin không?”
Nếu Vinh Nhung hỏi câu hỏi này trước tối nay, Vinh Tranh chắc chắn sẽ không tin.
Nhưng anh nhận thấy thái độ Vinh Nhung đối với Chu Chỉ hôm nay quả thực rất khác so với trước đây.
Kể cả ngày sinh nhật hôm đó của anh cũng vậy.
Vinh Tranh càng có khuynh hướng tin rằng Vinh Nhung có thể thực sự không còn ý nghĩ gì với Chu Chỉ.
Vinh Tranh dò xét hỏi: “Hôm nay em đến đây không phải vì Chu Chỉ ư?”
“Gặp y? Đương nhiên không phải. Hôm nay em tới để...”
“Nhung Nhung ——”
Sau khi nhận được tin nhắn của Vinh Nhung, Hà Vũ từ phòng riêng trên tầng hai đi xuống, chật vật chen qua đám đông nam nữ trên sàn nhảy.
“Nhung Nhung, sao cậu không lên...”
Những lời phàn nàn đột ngột dừng lại sau khi nhìn thấy Vinh Tranh.
Hà Vũ gượng cười chào Vinh Tranh: “Vinh, Vinh đại ca... chào buổi tối.”
Hà Vũ đối với Vinh Tranh vẫn luôn có chút sợ sệt, đầu lưỡi cũng thiếu chút nữa thì cà lăm.
Trong lòng hắn càng khó hiểu hơn, Vinh Nhung và anh trai chưa bao giờ hòa thuận với nhau, sao hôm nay hai anh em lại cùng nhau đến đây?
Vinh Tranh lạnh nhạt gật đầu một cái.
Rất nhiều chuyện Vinh Nhung không nói không có nghĩa là Vinh Tranh không biết gì về quan hệ bạn bè của Vinh Nhung.
Vinh Tranh đã từng riêng tư đến tìm Hà Vũ nói chuyện, thái độ của Hà Vũ bề ngoài thì tôn trọng, nhưng hành vi của hắn không hề tiết chế.
Chẳng những vậy, quay đầu hắn còn kể lể với Vinh Nhung.
Vinh Nhung tìm anh và xảy ra một cuộc cãi vã lớn.
Hai anh em chia tay trong không vui vẻ.
Trong hoàn cảnh như vậy, thái độ của Vinh Tranh đối với Hà Vũ đương nhiên cũng không thể tốt hơn được.
Có Vinh Tranh ở đây, chuyện mượn tiền chẳng phải sẽ khó khăn hơn sao?
“Nhung Nhung, Kim Hải, Tần Thụy bọn họ cũng ở phòng riêng trên lầu, cậu có muốn lên tụ tập với mọi người không?”
Hà Vũ nghĩ đủ mọi cách để dụ Vinh Nhung đi cùng hắn, lúc nói chuyện cũng lén lút nháy mắt với cậu một cái.
Vừa lúc này người phục vụ mang theo ly Alexander đã chuẩn bị sẵn tới, Hà Vũ hung hăng liếc nhìn người phục vụ một cái, thầm nghĩ 'cậu không biết nhìn sắc mặt sao?'
Vinh Nhung làm bộ không phát hiện ánh mắt kia của Hà Vũ dành cho người phục vụ.
Cậu nhàn nhã uống ly cocktail, không cười hỏi: “Họ đều là bạn của cậu. Tôi thì có liên quan gì?”
Hà Vũ buổi tối uống rất nhiều rượu, rượu làm đầu óc choáng váng. Nếu là lúc bình thường, hắn hẳn sẽ nhận ra Vinh Nhung có gì đó không ổn, cũng không dám chạm vào vảy ngược của Vinh Nhung, nhưng bây giờ hắn lại cho rằng cậu đang nói đùa với mình.
Một cánh tay khoác lên vai Vinh Nhung, cười hì hì nói: “Ha. Không phải bạn của tôi cũng là bạn của cậu sao?”
Vinh Nhung gỡ tay Hà Vũ ra khỏi vai cậu rồi đẩy hắn ra.
Hà Vũ mất thăng bằng, lưng va vào mặt đá cẩm thạch của quầy bar.
Hà Vũ đau đến tái mặt.
Mặc dù Hà Vũ uống hơi nhiều nhưng hắn không say.
Hắn rất chắc chắn, lần đẩy vừa rồi của Vinh Nhung là cố ý!
Hắn tức giận đến mức quên mất sự có mặt của Vinh Tranh, mắng Vinh Nhung: “Vinh Nhung, cậu làm gì vậy? Hôm nay uống nhầm thuốc à? Cậu dám đẩy tôi!”
Vinh Nhung dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào mép ly cocktail, hơi nhướng mày cười nói: “Một tháng trước cậu mượn tôi 100 ngàn, hai tháng trước thì 200 vạn, năm ngoái, năm kia nữa và năm trước nữa. Từ lúc chúng ta quen biết đến bây giờ, tổng cộng là 3.885.879. Cậu định khi nào trả lại cho tôi?”