Chương 9: Anh Hai, Anh Thật Đẹp Trai!

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 9: Anh Hai, Anh Thật Đẹp Trai!

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hả? Vinh Nhung ngơ ngác.
Vinh Tranh trầm giọng hỏi: "Không tiện à?"
Vinh Nhung lắc đầu: "Không có." Chẳng có gì là không tiện cả.
Vinh Tranh thắt lại cà vạt vừa nới lỏng, nói: "Vậy thì đi chung đi. Tối nay anh uống chút rượu nên không tiện lái xe, ngồi xe của em vậy."
Vinh Nhung vừa định hỏi sao anh đã uống rượu rồi mà không ở nhà nghỉ ngơi, thì Vinh Tranh đã xoay người bước ra cửa.
Vinh Nhung đành đi theo.
Trong nhà để xe, Vinh Tranh đứng cạnh chiếc Bugatti của Vinh Nhung chờ một lúc, mãi không thấy cậu mở cửa xe. Anh nhìn cậu, hỏi: "Sao thế?"
Vinh Nhung lục lọi túi, tự giễu nhếch môi: "Em quên mang chìa khóa xe rồi."
Thực ra không phải cậu quên, mà căn bản là cậu không hề nghĩ tới. Đã rất lâu cậu không lái xe ra ngoài. Mỗi lần ra ngoài, cậu đều đi bộ hoặc đi xe buýt.
Vinh Tranh ném chìa khóa xe của mình cho Vinh Nhung. Vinh Nhung theo phản xạ chụp lấy.
Vốn dĩ Vinh Tranh đã kiệm lời, nay lại thêm chút men rượu, nên sau khi lên xe anh chỉ tựa vào ghế nhắm mắt. Vinh Nhung không rõ anh có ngủ hay không. Cậu đang bận. Bận chăm chú nhìn đường phía trước, không dám lơ là nửa phần.
Cậu đang lái chiếc Bugatti, nếu không cẩn thận mà va chạm, thì số tiền sáu con số chỉ là chuyện trong vài phút. Quá tốn tiền.
Vinh Tranh mở mắt, nói: "Nhóc con hôm nay lái xe vững vàng đấy."
Anh liếc nhìn tốc độ trên bảng điều khiển. Tốc độ chưa đến năm mươi. Quả nhiên, đó không phải ảo giác của anh. Trước đây Vinh Tranh chưa từng ngồi xe do Vinh Nhung lái, nhưng anh từng thấy phong cách lái xe hung hãn của cậu. Mỗi lần nhìn, tốc độ xe ít nhất cũng phải 90 trở lên. Nếu không có giới hạn tốc độ trên hầu hết các con đường ở Phú Thành, anh chắc chắn cậu sẽ lái xe trên 120.
Dung Dung bĩu môi: "Không phải khẩu hiệu giao thông đều ghi rõ sao? Đường có vạn điều, an toàn là điều tiên quyết."
Vinh Tranh có chút hài lòng: "Đã hiểu chuyện rồi."
Anh từng đọc trong một cuốn sách rằng, sự trưởng thành của một người con trai thường chỉ diễn ra trong khoảnh khắc. Vinh Tranh giờ đây thực sự tin rằng, trải qua đêm sinh nhật của anh và mấy ngày nằm viện đó, em trai nhỏ đã thực sự trưởng thành, hiểu chuyện hơn.
Vinh nhị thiếu gia hiểu chuyện cứ thế duy trì tốc độ 60km/h, lái xe đến "Dạ Phóng".
Vinh Nhung được xem là một người khá nổi tiếng ở "Dạ Phóng". Không phải vì cậu thường xuyên lui tới, mà là vì... tiểu thiếu gia này vung tiền hào phóng. Khách hàng VIP mà hào phóng thì ai lại không thích? Nếu không, mỗi lần Chu Chỉ đến "Dạ Phóng" cậu cũng chẳng thể xuất hiện đúng lúc như vậy được.
Vinh Nhung vừa đưa chìa khóa xe cho nhân viên bảo vệ, người này liền tiến tới gần, phấn khích hạ giọng: "Nhị thiếu, hôm nay Chu thiếu gia cũng đang ở trong quán."
Vinh Tranh xuống xe, tình cờ nghe được lời người bảo vệ nói. Sắc mặt anh hơi tối sầm. Đúng như dự đoán, em trai vẫn chưa từ bỏ Chu Chỉ.
Vinh Nhung tự nhiên nhớ tới kiếp trước, chỉ vì để có thể tạo ra nhiều lần "vô tình gặp gỡ" Chu Chỉ, cậu đã làm rất nhiều chuyện ngu xuẩn. Chẳng hạn, chỉ cần có người tiết lộ tin tức của Chu Chỉ cho cậu, cậu sẽ hào phóng bo cho họ một khoản tiền không nhỏ. Những người này khi nhận tiền từ tay cậu đều tỏ vẻ kính trọng, nhưng sau lưng lại lấy chuyện của cậu ra làm trò đùa để kể cho những vị khách khác. Người bảo vệ tên "Matt" này thậm chí còn nhận lời phỏng vấn của giới truyền thông, sau khi cậu bị đuổi khỏi Vinh gia, hắn ta đã bịa đặt câu chuyện rằng cậu vì muốn có được Chu Chỉ nên đã đánh thuốc mê anh ta, rồi Chu Chỉ phát hiện ra và làm nhục cậu, khiến cậu bị đuổi đi. Hắn biến cậu thành một tên hề, một kẻ đê tiện. Cậu trở thành trò cười của toàn Phú Thành. Mẹ ruột của cậu đã lặng lẽ khóc trước mặt bố trong phòng khách, buồn bã hỏi bố tại sao cậu không thể khiến họ tự hào như đứa con nuôi, tại sao cậu luôn gây ra những chuyện khiến họ không thể ngẩng mặt lên được. Bọn họ thậm chí chưa từng hỏi lại cậu xem có thật sự làm những chuyện đó hay không.
Đôi môi mỏng cong lên một đường cong đẹp đẽ, Vinh Nhung thờ ơ đáp: "Ồ, thật sao?"
Thái độ của Matt rất cung kính: "Vâng, Nhị thiếu gia. Chu thiếu gia hiện tại vẫn đang ở bên trong." Hắn không giấu được lòng tham trong mắt, mong chờ lần này lại nhận được một khoản tiền bo hậu hĩnh.
Matt đã đưa tay ra chuẩn bị nhận tiền bo thì Vinh Nhung lạnh lùng nhếch môi: "Chu Chỉ có ở trong đó hay không thì liên quan gì đến tôi?"
Matt sững sờ.
Vinh Nhung nhận lại chìa khóa xe từ tay hắn, cười nói: "Không phải tôi đã nói rồi sao? Tôi rất ghét những kẻ lắm mồm."
Nụ cười đó khiến Matt cảm thấy ớn lạnh không thể lý giải.
Vinh Nhung ra hiệu gọi một nhân viên gác cửa khác. Ngay trước mặt Matt, cậu đã bo hậu hĩnh cho người kia. Mặt Matt đột nhiên nóng bừng, như thể có ai đó vừa tát vào mặt hắn.
Không thèm liếc nhìn Matt, Vinh Nhung quay đầu lại, mỉm cười với Vinh Tranh đang đợi cậu: "Anh, chúng ta vào thôi."
Vinh Tranh liếc nhìn người bảo vệ kia, ghi nhớ ngoại hình của hắn ta.
"Ừm."
"Dạ Phóng" nằm trên con đường sầm uất nhất ở Phú Thành, nhưng lại có một vị trí vô cùng yên tĩnh. Từ cổng bước vào là một hành lang được trang trí trang nhã với những bức tranh sơn dầu phương Tây treo dọc hai bên.
Vinh Tranh đi theo Vinh Nhung đến cuối hành lang. Trước mặt đã không còn lối đi, nhưng kỳ lạ là anh cũng không phát hiện bất kỳ cánh cửa nào có thể dẫn vào. Cuối cùng, Vinh Tranh dừng lại, hỏi Vinh Nhung: "Không có cửa sao? Em nhớ nhầm địa điểm à?"
"Không có đi nhầm đâu." Vinh Nhung cười đi tới trước một bức tượng kẹp hạt dẻ cao cỡ nửa người, tay cầm bội kiếm.
Ánh mắt Vinh Tranh lộ vẻ nghi hoặc.
Vinh Nhung thành thạo rút bội kiếm từ tay bức tượng kẹp hạt dẻ. Miệng của nó lập tức há ra, từ bên trong rơi ra một chiếc chìa khóa.
Bức tường phía sau bức tượng kẹp hạt dẻ mở ra hai bên, để lộ một cánh cửa màu đen đầy công nghệ, trông vô cùng phô trương.
Vinh Nhung tra chìa khóa trong tay vào ổ khóa trên cửa. Bức tượng kẹp hạt dẻ lùi vào trong, đóng mở miệng, phát ra một âm thanh máy móc đáng yêu: "Hoan nghênh ngài, chủ nhân của ta."
Nơi bức tượng kẹp hạt dẻ đứng mới là lối vào thật sự của quán bar. Vinh Nhung treo chiếc chìa khóa vào cổ bức tượng, rồi nó lùi về vị trí cũ, cánh cửa từ từ đóng lại.
Rất nhiều người lầm tưởng Vinh Nhung thường xuyên đến "Dạ Phóng" chỉ vì Chu Chỉ. Thật ra thì không hoàn toàn là như vậy. Cậu thật lòng thích thiết kế của "Dạ Phóng".
Vinh Nhung cười hỏi: "Có phải rất thú vị không?"
Vinh Tranh bình luận: "Hoa hòe hoa sói."
Vinh Nhung: "..." Được lắm đại ca. Cậu suýt chút nữa đã quên mất, anh trai cậu chính là một người vô cùng cứng nhắc, chẳng có chút thú vị nào. Nghĩ kỹ lại, từ nhỏ đến lớn hình như cậu cũng chưa từng thấy anh có bạn gái, hay thậm chí là bạn trai. Một người cứng nhắc như anh càng không thể nào đi bao nuôi tình nhân, hay học người khác mà "kim ốc tàng kiều" (giấu người đẹp trong nhà vàng).
Trong tiểu thuyết không hề đề cập đến vợ chính thức của anh trai cậu. Mỗi lần nhân vật Vinh Tranh xuất hiện, hoặc là tranh giành đất đai với nam chính Chu Chỉ, hoặc cạnh tranh mua lại một công ty cao cấp nào đó... Anh luôn được miêu tả là một ông chủ lạnh lùng, độc đoán, không có cảm xúc. Thật cổ hủ.
Vinh Nhung bỗng nhiên tò mò. Không biết anh trai cậu có phải vẫn còn là một xử nam hay không. Nghĩ tới đây, Vinh Nhung không khỏi bật cười, lỡ cười thành tiếng.
"Cười một mình cái gì thế?"
"Không có gì."
Vinh Nhung khoát tay, cười rồi đi vào trong. Nếu Vinh Tranh biết vừa rồi cậu đang nghĩ gì, có lẽ anh sẽ xấu hổ đến mức đá cậu ra ngoài ngay lập tức, chứ chẳng cần đợi tìm được Nhị thiếu gia thực sự.
"Đúng rồi, chút nữa thì em quên mất." Vinh Nhung đang đi phía trước bỗng nhiên dừng bước. Ánh mắt Vinh Tranh đầy vẻ thắc mắc: "Chuyện gì?"
Vinh Nhung đứng bất động trước mặt Vinh Tranh: "Cái này." Đầu ngón tay cậu chạm vào cà vạt của Vinh Tranh: "Không ai đeo cà vạt đến hộp đêm cả."
Cậu tiến lại gần Vinh Tranh: "Bởi vì nếu như vậy sẽ chỉ khiến người ta muốn cởi cà vạt của anh ra mà thôi." Dứt lời, đầu ngón tay khéo léo kéo cà vạt của Vinh Tranh xuống.
Vinh Tranh vẻ mặt lạnh lùng: "Có bản lĩnh thì cứ tới." Người nào cởi được cà vạt của anh xuống thì đúng là có bản lĩnh.
Vinh Nhung chớp chớp mắt: "Anh, anh thật đẹp trai!"
Vinh Tranh liếc cậu một cái: "Giờ mới biết à?"
Vinh Nhung sửng sốt một chút. Anh trai của cậu vừa mới nói đùa sao? Anh trai cậu thế mà còn biết nói đùa? Vinh Tranh như không có chuyện gì xảy ra, nói: "Trả cà vạt cho anh."
Vinh Nhung lấy lại tinh thần. Lấy cà vạt về thì cũng đâu có chỗ mà đeo? "Không." Cậu nhanh nhẹn quấn chiếc cà vạt quanh cổ tay mình vài lần, thắt thành nút rồi giơ cổ tay lên, khóe môi hơi nhếch: "Xong!"
Vinh Tranh và Vinh Nhung đều sở hữu ngoại hình nổi bật. Vinh Tranh có ngũ quan sắc nét và vẻ ngoài nghiêm nghị, quanh anh toát ra khí chất "người sống chớ đến gần". Vinh Nhung thì hoàn toàn ngược lại. Nét mặt cậu khá sáng sủa, khóe môi nhếch lên nụ cười nửa miệng nhìn rất dễ gần. Nhưng nếu ai không tinh ý mà tiến lên bắt chuyện vào lúc này thì sẽ nhận ra rằng cả hai người đều không dễ tiếp cận. Họ tựa như hai bức tranh: một bên là tranh thủy mặc phương Đông với những nét cọ lạnh lùng, một bên là tranh sơn dầu nổi tiếng phương Tây với màu sắc dày dặn và nét cọ mạnh mẽ. Phong cách hoàn toàn khác biệt. Điểm chung duy nhất là cả hai đều là những sự tồn tại khiến người ta không thể rời mắt dù chỉ lướt qua.
Chu Chỉ sốt ruột xua một thanh niên đẹp trai đang tiến đến gần mình, rồi ra hiệu gọi Cao Dương – người vẫn đang trêu chọc anh chàng pha chế đẹp trai – lại gần.
Cao Dương tạm biệt anh chàng bartender đẹp trai kia, cầm ly rượu đi tới. "Về sớm thế sao? Không phải nói không cần tránh người ta sao?" Nghe Chu Chỉ nói muốn đi bây giờ, Cao Dương không khách khí châm chọc nói.
Chu Chỉ giọng trầm trầm: "Tôi không trốn tránh bất kỳ ai cả."
Cao Dương vừa muốn tiếp tục trêu ghẹo, liền nghe thấy tiếng xôn xao từ phía cửa. Vừa thoáng nhìn qua, hắn đã thấy Vinh Nhung với vẻ ngoài tuyệt đối là một vưu vật. Cậu liếc nhìn bốn phía, dường như đang tìm kiếm ai đó. Mà cậu đang tìm ai thì một nửa số người trong quán cũng biết rõ. Ở "Dạ Phóng", có ai mà không biết vị tiểu thiếu gia Vinh gia này cuồng nhiệt theo đuổi Chu Chỉ sao? Cao Dương dùng cùi chỏ huých Chu Chỉ một cái, nói lấp lửng: "Này, Chỉ, hắn tới kìa."