Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả
Chương 12: Vinh thiếu, cậu gây sốt rồi!
Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mới hơn năm giờ sáng.
Vinh Nhung mở mắt, ngồi dậy từ trên giường, vén chăn và bước xuống.
Nếu chậm một chút, mặt trời mọc rồi sẽ rất nóng.
Cảm giác mềm mại của tơ lụa trong tay khiến cậu ngẩn người.
Vinh Nhung mò mẫm trong bóng tối, bật đèn ngủ.
Thứ ánh sáng phát ra không còn là ánh sáng mờ ảo chói mắt trong căn nhà thuê của cậu nữa.
Vinh Nhung cúi đầu, chiếc chăn lụa màu xanh biển trở nên mềm mại, mịn màng hơn dưới ánh sáng vàng ấm áp từ đèn tường.
Đúng vậy, cậu đã sống lại.
Không cần phải bắt đầu công việc khi trời còn tối mịt và mặt trời chưa ló dạng nữa.
Cậu lại trở về Vinh gia.
Trở lại nơi mà kiếp trước cậu chỉ có thể mơ ước được trở về.
Ý thức dần dần khôi phục, trở nên tỉnh táo.
Vinh Nhung chợt nhớ ra, tối qua hình như cậu đã ngủ quên trong xe.
Vinh Nhung ngơ ngác.
Vậy sau đó cậu về phòng bằng cách nào?
Cổ họng cậu hơi đau, còn có chút khản tiếng.
Vinh Nhung không nói nên lời trước thể trạng yếu ớt của mình.
Dạ dày cậu vẫn yếu ớt như xưa, nhưng lạ thay, tửu lượng của cậu cũng không còn tốt như trước nữa.
Chẳng qua chỉ một ly Alexander mà cậu đã bị đánh gục.
Tối qua vừa lên xe đã mệt rã rời.
Sáng ra lại đau cổ họng!
Cậu phải tìm ai mà đòi công bằng đây chứ!
Nước trong bình giữ nhiệt đã cạn.
Vinh Nhung uống hết chỗ nước còn lại nhưng vẫn thấy rất khát.
Vinh Nhung xuống lầu, vào bếp lấy nước.
“Cạch ——”
Cửa mở ra, Vinh Tranh mặc đồ thể thao đẩy cửa bước vào, vừa lúc đụng phải Vinh Nhung đang từ nhà bếp đi ra.
Chỉ cần Vinh Nhung ở nhà, cậu thường ngủ đến tận trưa.
Vinh Tranh nghe bố mẹ kể rằng từ khi xuất viện, em trai anh đã dậy rất sớm, giờ giấc sinh hoạt của cậu có quy luật hơn trước rất nhiều. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên hai anh em đụng mặt nhau ở nhà dù sống chung.
Trước đây, nếu anh thấy Vinh Nhung ở nhà vào giờ này thì đó là vì cậu vừa đi chơi suốt đêm về.
Dù hai anh em có gặp nhau cũng chẳng chào hỏi gì.
Anh lên lầu tắm rửa, Vinh Nhung lại về phòng ngủ tiếp.
“Anh hai, chào buổi sáng.”
Cậu uống một ngụm nước, mỉm cười chào Vinh Tranh.
Vinh Tranh lấy chiếc khăn vắt trên cổ lau mồ hôi trên trán: “Chào buổi sáng.”
Vinh Tranh lên lầu đi tắm.
Vinh Nhung đặt một tay lên lan can cầu thang, ngẩng đầu lên: “Đúng rồi, anh hai.”
Vinh Tranh dừng lại, quay đầu nhìn cậu.
Vinh Nhung sờ chóp mũi, “Anh, tối qua… Có phải anh đã cõng em về phòng không?”
Vinh Nhung nghĩ đi nghĩ lại, cậu ngủ trên xe lại không có tật xấu mộng du, vậy chỉ có thể có người cõng cậu về phòng.
Bố cậu chắc chắn không thể cõng cậu.
Vậy chỉ có thể là anh trai.
“Ừm.”
Trong lòng Vinh Nhung thầm nghĩ, quả nhiên.
Ngày hôm qua, anh trai phải đi xã giao về trễ như vậy, còn phải gắng gượng tinh thần cùng cậu đi bar. Trên đường cậu lại còn ngủ quên, làm phiền anh phải cõng cậu về phòng!
Vinh Nhung áy náy, “Anh hai, sao anh không đánh thức em?”
Vinh Tranh dứt khoát: “Em ngủ say quá, gọi mãi không tỉnh.”
Vinh Nhung: “…”
Rượu khiến mọi chuyện trở nên tệ hơn.
Vinh Nhung liếm đôi môi khô khốc, nói: “Xin lỗi anh hai, đêm qua em đã gây phiền phức cho anh.”
Vinh Tranh bước xuống mấy bậc, “Vinh Nhung.”
Vinh Nhung ngẩng mặt lên, “Vâng?”
Vinh Tranh nghiêm nghị nói: “Vinh Nhung, chúng ta là anh em.”
Sợ mình nói chưa đủ rõ, Vinh Tranh lại bổ sung: “Chúng ta là anh em, sau này em không cần phải khách sáo với anh như vậy.”
Vinh Nhung cười khổ trong lòng.
Vấn đề là hai người họ không phải anh em ruột.
Cậu không những không phải em ruột mà còn là một “kẻ trộm” đã đánh cắp danh tính của nhị thiếu gia thực sự nhà họ Vinh.
Cậu nhướng mày, nở nụ cười rạng rỡ nói: “Vâng. Em hiểu rồi, anh hai.”
Vinh Tranh giơ tay xoa đầu cậu, “Anh về phòng tắm đây.”
Một lần lạ, hai lần thành quen.
Giờ đây, Vinh Tranh ngày càng thành thạo trong việc răn dạy em trai.
“Ừm, được.”
Vinh Tranh tắm xong, chỉnh tề xuống lầu.
Mùi thơm thức ăn từ nhà bếp bay ra.
Vinh Tranh hướng về phía nhà bếp nói: “Dì Ngô, làm ơn pha cho cháu một tách cà phê.”
Một lúc sau, trong bếp vang lên tiếng máy xay hạt cà phê.
Không lâu sau, một chiếc bánh mì kẹp giăm bông và trứng vàng óng, mềm mại cùng cà phê thơm phức được mang lên bàn.
Vinh Tranh tạm dừng xem thông tin, đặt chiếc iPad trên tay xuống, “Cảm ơn dì Ngô.”
Đối phương không đáp lời.
Nếu như trước đây dì Ngô không trả lời, Vinh Tranh sẽ cho là dì đã về rồi. Thế nhưng hiện tại, anh không nghe thấy tiếng đáp lời của dì, lúc này mới nhận ra có gì đó không đúng.
Vinh Tranh ngẩng đầu lên, đối diện với một đôi mắt ngậm ý cười.
Nhung Nhung?
Vinh Tranh hơi ngạc nhiên, hỏi: “Dì Ngô đâu rồi?”
“Dì Ngô ra ngoài mua thức ăn rồi.”
Vinh Nhung ngồi xuống đối diện Vinh Tranh, cậu cũng tự làm cho mình một phần mì kiểu phương Tây, bên trên có trứng luộc và sốt cà chua đỏ tươi.
Cậu cầm dao nĩa đưa cho Vinh Tranh: “Anh hai, anh nếm thử một chút xem có hợp khẩu vị không?”
Kiếp trước, Vinh Nhung từng đi làm ở nhiều quán ăn nên cậu vẫn hết sức tự tin vào tài nấu nướng của mình.
Vinh Tranh rời mắt khỏi món mì trông ngon lành trên đĩa của Vinh Nhung.
Vinh Tranh nếm thử một miếng, “Ngon.”
Vinh Nhung nhếch môi, “Anh, anh còn thích ăn gì vào bữa sáng nữa không? Anh cứ nói cho em biết, dù là bữa sáng kiểu Trung hay kiểu Tây, em đều có thể nấu cho anh.”
Vinh Tranh nhìn chằm chằm Vinh Nhung, đáy mắt thoáng hiện nghi ngờ, “Em học nấu ăn từ lúc nào vậy?”
Cho tới bây giờ anh cũng chưa từng nghe bố mẹ nói Nhung Nhung có tài nấu nướng.
Vinh Nhung không thể nói thật.
Vừa rồi cậu chỉ là quá đắc ý mà thôi.
Từng là tiểu thiếu gia Vinh gia, cậu ngay cả nhà bếp cũng rất ít khi bước vào, tự mình chiên trứng còn chưa từng có, càng đừng nói đến việc làm bữa sáng kiểu Trung hay kiểu Tây.
Vinh Nhung thuận miệng bịa chuyện: “Em đã đăng ký câu lạc bộ ẩm thực ở trường, em học được rất nhiều từ các thành viên trong câu lạc bộ.”
Việc trường họ có câu lạc bộ ẩm thực không phải là Vinh Nhung bịa đặt.
Hà Vũ đã đăng ký câu lạc bộ ẩm thực ở trường của họ.
Hà Vũ đến đó để săn đón các cô gái, bởi vì trong câu lạc bộ ẩm thực có rất nhiều cô gái xinh đẹp.
Ban đầu, Hà Vũ còn muốn kéo Vinh Nhung đăng ký theo, bởi vì Vinh Nhung rất nổi tiếng ở trường họ.
Nhưng Vinh Nhung từ chối mà không cần suy nghĩ.
Nếu thích món ngon nào đó, trực tiếp mua về không phải tốt hơn sao?
Cần gì phải tốn công vô ích tự mình đi nấu?
Đương nhiên, khi đó cậu không chớp mắt mà đi đến các nhà hàng cao cấp khác nhau, làm sao có thể tưởng tượng được rằng có một ngày lại xấu hổ đến mức một hộp mít cũng không mua nổi cho mình.
Vinh Tranh nhấp một hớp cà phê, dò xét hỏi: “Em thích nấu ăn à?”
Anh ngẫm nghĩ xem liệu trước đây mình có thật sự quá thờ ơ với em trai không.
Anh không biết gì về việc em trai mình bị bắt nạt. Ngoài việc cậu thích làm nước hoa và thỉnh thoảng cùng bạn bè đi đua xe, chèo thuyền cùng các môn thể thao khác, anh cũng không biết gì về những sở thích khác của cậu.
Vinh Nhung thổi nguội mì rồi cho vào miệng, phồng má nói: “Cũng được ạ, đôi khi cũng khá thú vị.”
Ban đầu thật sự không thích.
Lúc đó, đến việc rửa rau, thái thức ăn cậu còn không làm được, tất cả đều là hoàn thành công việc trong những tiếng la mắng.
Sở dĩ ông chủ sẵn sàng thuê cậu chỉ đơn giản là vì có thể trả lương thấp, còn cậu thì nhìn trúng quyền lợi được bao ăn ở của ông ta.
Khoảng thời gian đầu đi làm đó, trên tay cậu không ngày nào không có vết thương.
Không phải hôm qua cắt trúng tay thì hôm nay bị dầu văng trúng.
Khi đã quen dần, tần suất chấn thương mới dần giảm.
Khoảng thời gian gian nan nhất đó, cậu đã nghĩ chỉ cần kết thúc là xong.
Sống còn có ý nghĩa gì đâu? Thật sự quá mệt mỏi.
Thế nhưng cậu lại cảm thấy nếu như thật sự “làm” như vậy, nhất định sẽ lên báo.
Cậu không muốn sau khi chết còn bị người đời chỉ trỏ, quan trọng nhất là cậu không muốn bố mẹ và anh trai từ tin tức mà biết được cậu là một kẻ nghèo khổ, vất vả, cuối cùng cùng đường mạt lộ mà tự sát.
Cắn răng chống đỡ rồi cũng qua đi.
Cậu thực sự bắt đầu thích tự nấu ăn sau khi tìm được nơi ở riêng, cuộc sống cũng trở nên ổn định.
Tiếng máy hút mùi hoạt động và mùi thơm thức ăn bay ra khỏi phòng khiến cậu cảm thấy mình vẫn còn sống, vẫn được sống trong thế giới rực rỡ này.
Một điều nữa là việc tự nấu ăn có thể tiết kiệm được rất nhiều tiền so với việc đi ăn ngoài hay gọi đồ mang về.
Khoảng bảy giờ, bố mẹ Vinh cũng lần lượt thức dậy.
Hai vợ chồng từ trên lầu đi xuống.
“Bố, mẹ. Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
Bố Vinh, mẹ Vinh đã không còn kinh ngạc như những ngày đầu với việc con trai nhỏ dậy sớm.
Ngược lại, họ có chút ngoài ý muốn khi thấy con trai lớn còn ngồi trên ghế sofa uống cà phê.
Con trai lớn của họ chú trọng nhất là hiệu suất công việc.
Hơn bảy giờ lái xe đến công ty, lúc này tình trạng giao thông trên đường sẽ tốt hơn rất nhiều.
Nếu ra ngoài muộn hơn, khả năng cao sẽ bị kẹt xe do tình hình giao thông ở Phú Thành.
Mọi khi, Vinh Tranh đều ra khỏi cửa trước bảy giờ.
“Tiên sinh, thái thái. Hai vị có muốn dùng bữa sáng bây giờ không?”
Dì Ngô mua thức ăn đã trở về, đang làm việc nhà.
Thấy tiên sinh, thái thái xuống, bà buông công việc đang bận rộn trong tay, cung kính hỏi.
Vinh phu nhân gật đầu, “Ừm. Làm phiền dì Ngô rồi.”
Dì Ngô “Ài” một tiếng, “Phu nhân khách sáo rồi.”
Xoay người lanh lẹ vào nhà bếp.
Bố Vinh: “Hai đứa ăn sáng rồi à?”
Nghe vậy, mẹ Vinh cũng tò mò nhìn hai anh em.
Liếc qua khóe mắt thoáng thấy bố và mẹ Vinh đang đến gần, Vinh Tranh bình tĩnh thoát khỏi giao diện trò chuyện WeChat, “Vâng” một tiếng.
Sáng nay anh có hẹn với bác sĩ Quách.
Tối qua điện thoại Vinh Nhung hết pin, cũng không biết lúc nào tự động tắt nguồn.
Đến lúc này mới cắm sạc cho điện thoại.
Cậu vừa định đáp lời bố Vinh thì một đống tin nhắn tràn vào, tiếng “ting ting ting” réo rắt liên tục khiến cậu không thể chú ý đáp lại ông.
Bố Vinh trêu ghẹo: “Mới sáng sớm công việc đã bận rộn vậy sao?”
Vinh Nhung thật ra cũng không quen với cảnh này.
Ở kiếp trước, ngoại trừ tin nhắn từ ngân hàng và nhóm tuyển dụng mà cậu tham gia, điện thoại di động của cậu gần như im lặng suốt cả ngày.
Căn bản không có ai tìm cậu.
Mấy ngày vừa sống lại phải nằm viện, điện thoại cũng coi như thanh tịnh.
Sau khi xuất viện, điện thoại di động của cậu dường như sống lại từ trạng thái không hoạt động, luôn có những người cậu quen và cả những người lạ gửi tin nhắn và gọi điện cho cậu.
Vinh Nhung cũng buồn bực, rõ ràng mấy ngày trước cậu đã chặn vài người không quen biết.
Tại sao những người này lại cứ như măng mọc sau mưa, chặn hết làn sóng này đến làn sóng khác?
“Không có. Đều là chút tin nhắn nhóm nhàm chán thôi ạ.”
Khóe môi Vinh Nhung hơi nhếch lên, cậu lơ đãng lắc lắc chiếc điện thoại trong tay, mỉm cười đáp lời.
Mẹ Vinh nghe hai bố con nói chuyện, trong lòng không khỏi lần nữa cảm khái, lần này xuất viện Nhung Nhung thật sự đã thay đổi rất nhiều.
Trước đây, nếu Ngụy Sơn đùa giỡn như vậy với Nhung Nhung, cậu sẽ lầm tưởng rằng ông đang cố ý chế nhạo mình, mặt sa sầm bỏ đi thẳng.
Như bây giờ, vừa nói vừa cười, thật lòng rất tốt.
Dì Ngô đi tới: “Tiên sinh, thái thái, bữa sáng đã chuẩn bị xong.”
Bố Vinh, mẹ Vinh đi dùng bữa sáng.
Vinh Nhung cúi đầu, tiếp tục nhìn những tin nhắn cậu nhận được.
Cậu thật sự không nhớ nổi mình đã thêm những người này vào lúc nào.
Đoán chừng nhiều người trong số họ được thêm vào sau khi cậu uống quá nhiều ở bar.
Cũng có thể…
Chính Hà Vũ đã lợi dụng cậu như một cái thang, đưa ID WeChat của cậu cho những người đó nhằm nâng cao giá trị bản thân để đạt được địa vị cao hơn trong giới nhà giàu thế hệ thứ hai.
Cậu trước kia xem Hà Vũ là bạn nên đương nhiên sẽ không nghĩ đến điều này.
Bây giờ, cậu và Hà Vũ đã cạch mặt nhau, bức màn mù quáng đã biến mất khỏi nhiều thứ, mọi chuyện đều có thể nhìn thấy rõ ràng.
“Vinh thiếu, cậu nổi tiếng rồi! Cậu đây là muốn debut trong bar sao!”
“Debut trong bar sao mà xứng? Vinh thiếu của chúng ta phải là debut trước cả nước!”
“Hay lắm! Anh em tôi từ lâu đã không hài lòng với thái độ kiêu ngạo của Chu Chỉ! Chẳng phải y chỉ là con ngoài giá thú sao? Vậy mà còn làm cao! Y chỉ đáng giá 58.000 tệ!”
“Đừng đề cập tới tên đó nữa! Nhung thiếu, lúc nào rảnh đi uống một ly không?”
Vinh Nhung liếc nhìn tin nhắn trò chuyện, mọi người đều đang cho cậu xem đoạn video về mâu thuẫn giữa cậu và Chu Chỉ đêm qua, cùng với đoạn video cậu nhét tiền vào túi Chu Chỉ.
Đêm qua, ánh đèn quá tối, cậu thật sự nhìn không rõ biểu cảm trên mặt Chu Chỉ, mà lúc đó cũng không có ý định nhìn, cậu chỉ muốn tiễn y đi sớm để có thể tìm thấy anh trai.
Đoạn video này cũng không biết ai quay, vậy mà lại quay rõ ràng biểu cảm đen mặt của Chu Chỉ.
Thật đúng là hả hê.
Vinh Nhung cũng đoán được mục đích của những người này, chính là dỗ dành cậu, để cậu vui vẻ.
Phần lớn đều là những người được Hà Vũ dẫn cậu đi chơi cùng vài lần, hoặc là những người cậu chỉ gặp một lần.
Mấy người này bây giờ cùng cậu xưng huynh gọi đệ, vậy mà kiếp trước, sau khi cậu bị đuổi khỏi Vinh gia, đều như Hà Vũ vậy, từng người từng người thi nhau ném đá xuống giếng.
Họ đều là một đám tiểu nhân không thể kết giao.
Xem ra Hà Vũ còn chưa nói cho những người này biết bọn họ đã có hiềm khích. Nếu không, dựa vào tình bạn của cậu với những người mới gặp mặt mấy lần này, những người này sẽ không vô sỉ như vậy, tiếp tục chèo kéo nịnh nọt.
Vinh Nhung xóa từng người một.
Tin rằng sau khi những người này phát hiện ra cậu chặn họ, có lẽ sẽ đoán được cậu và Hà Vũ đã cạch mặt.
Phàm là người có đầu óc, sau này hẳn cũng sẽ không gọi điện thoại tới làm phiền cậu nữa.