Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả
Chương 19: Anh hai, anh có thể đỡ em một chút không?
Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vinh Tranh xúc động chưa đầy ba giây.
Vinh Nhung “Ui” một tiếng, hỏi: “Anh, trước khi đi họp anh nói có đồ đưa cho em là lừa em à?”
Vinh Tranh thờ ơ liếc nhìn Vinh Nhung.
Trí nhớ của thằng nhóc này tốt thật.
“Đi với anh.”
Vinh Tranh bước đến trước một cánh cửa, rồi đẩy cửa phòng.
Vinh Nhung đi theo sau, giọng nói không đứng đắn: “Anh hai, anh không phải định đóng cửa đánh em đấy chứ?”
Vinh Tranh quay người lại: “Đánh em mà còn cần đóng kín cửa rồi mới đánh à?”
Vinh Nhung: “!”
Anh hai, anh thay đổi rồi.
Anh trước kia sẽ không hùa theo em đùa giỡn như thế này!
Quả nhiên, đàn ông không thể được cưng chiều mà trở nên kiêu ngạo, anh trai cũng không ngoại lệ!
Vinh Nhung tò mò bước vào.
Vừa bước vào cửa, Dung Dung đã ngửi thấy mùi bạch tùng hơi đắng thoang thoảng trong không khí.
Vinh Nhung nhắm mắt lại, vẻ mặt chuyên chú nhẹ nhàng ngửi mùi hương trong không khí.
Một lúc sau, cảm giác hơi đắng dần tan đi như một làn khói mỏng, thay vào đó là mùi thơm trầm ấm của gỗ, giống như một đầm sen trắng xóa giữa vùng đất sâu rộng lớn, tỏa hương thơm thoang thoảng, từng bông sen còn đọng sương sớm trong như pha lê, thanh tao và sảng khoái.
Vinh Nhung mở mắt ra, cậu hưng phấn hỏi lại Vinh Tranh: “Là “Nhẹ nhàng” của Evan đúng không?”
“Không biết, không để ý. Chẳng qua cảm thấy mùi không tệ, không ghét.”
Vinh Tranh dẫn Vinh Nhung vào, đó chính là căn phòng anh thường dùng để nghỉ ngơi.
Nói là phòng nghỉ, nhưng không gian bên trong không thua kém gì phòng ngủ ở nhà cậu, đủ ánh sáng, có một chiếc giường lớn và một tủ quần áo, trang trí không hề xa hoa, tối giản nhưng rất trang nhã.
Vinh Tranh bước đến trước tủ đầu giường, cầm lên chiếc lọ tinh tế bên cạnh máy xông tinh dầu, quay người đưa cho Vinh Nhung: “Đây là loại nước hoa mà em đang nói đến à?”
Trên chai nước hoa viết bằng tiếng Pháp, nhưng Vinh Tranh lại không biết tiếng Pháp.
“Chính là nó!”
Khi Vinh Nhung nhìn vào thân lọ, cậu nhận ra đó chính là “Nhẹ nhàng” của Evan.
“Loại nước hoa cổ điển của Evan này đã ngừng sản xuất rồi. Nó thuộc dòng dùng một là mất một. Một chai như vậy có thể được bán trên thị trường sưu tầm với giá hàng chục nghìn đô la. Làm sao anh có thể có được một loại nước hoa đắt tiền như vậy chứ? Nước hoa đắt như thế mà anh dùng làm tinh dầu! Anh quả nhiên là người giàu có phóng khoáng.”
Vinh Nhung nhận lấy chai “Nhẹ nhàng” từ tay Vinh Tranh.
Nhìn thấy trong chai chỉ còn lại khoảng một phần năm lượng nước hoa, Vinh Nhung chỉ có thể dùng một từ để diễn tả: đau lòng!
Hương thơm trong hơi thở này làm sao lại là nước hoa được? Rõ ràng mỗi hơi thở đều là hương thơm của Nhân dân tệ!!!
“Một người bạn đưa. Thích không? Nếu thích, anh có thể giúp em hỏi xem, ở chỗ hắn còn không.”
Ánh mắt Vinh Nhung sáng lên: “Được!”
Khóe môi cậu nhếch lên, khóe mắt đều ánh lên nụ cười.
Đã lâu rồi Vinh Tranh chưa thấy Vinh Nhung cười thuần khiết đến vậy.
Vậy những thứ sắp tới anh đưa cho Nhung Nhung xem, Nhung Nhung chắc cũng sẽ thích chứ?
Vinh Tranh bước đến một chiếc tủ trưng bày sơn đen đơn giản và mở một ngăn tủ ra.
“Em chọn đi. Xem thử có thích hay không.”
Ánh mắt Vinh Nhung lộ vẻ kinh ngạc.
Anh trai thật sự có đồ đưa cho cậu ư?
Vinh Nhung đặt lại chai “Nhẹ nhàng” đang cầm trên tay, tò mò không biết anh hai sẽ đưa cho cậu cái gì.
Sẽ không phải là giấy tờ bất động sản các loại chứ?
Vào sinh nhật lần thứ mười tám năm ngoái của cậu, anh trai đã tặng cậu một biệt thự ven hồ do chính công ty họ khai thác và phát triển.
Năm trước là một chiếc trực thăng được đặt theo tên cậu.
Ngay cả chiếc Bugatti Veyron đậu trong gara cũng là do anh trai tặng năm cậu mười sáu tuổi, lúc đó cậu thậm chí còn chưa có bằng lái xe...
Tóm lại, phong cách tặng quà của anh trai có thể tóm gọn trong bốn chữ: “giàu vô nhân đạo”.
Vinh Nhung hết sức hoài nghi, liệu phía sau tủ có phải là một chồng giấy tờ bất động sản hay không.
Suy cho cùng, đối với Vinh thị hoạt động trong lĩnh vực bất động sản, điều mà anh trai cậu không thiếu nhất có lẽ chính là...
Nhà.
Vinh Nhung bước tới trước ngăn tủ ——
Thằng nhóc choáng váng.
Rất nhiều mẫu nước hoa được thiết kế riêng cũng như dầu thơm, tinh chất nguyên chất và các nguyên liệu thô khác!
Vinh Nhung khẽ hé miệng.
Mãi một lúc lâu sau, Vinh Nhung mới tìm lại được giọng nói của mình.
“Anh hai, nước hoa, nguyên liệu hương liệu nhiều như vậy ở đâu ra?”
Giọng cậu bởi vì quá mức kích động nên hơi run rẩy.
“Bạn đưa.”
Lại là bạn đưa?!!!
“Em cứ từ từ chọn đi. Anh có chút chuyện công tác phải xử lý, em...”
Không đợi Vinh Tranh nói xong, Vinh Nhung thậm chí không ngẩng đầu lên mà nói: “Vâng vâng. Anh hai, anh bận thì cứ đi đi!”
Vinh Tranh: “...”
Vinh Tranh đóng cửa lại, trước khi rời đi nhìn thấy Vinh Nhung đang ôm một đống chai lọ trên tay, ánh mắt sáng ngời, giống như một tên cướp biển vô tình đi vào hang động, phát hiện bên trong chứa đầy vàng bạc châu báu.
Ừm...
Anh không nên nghĩ về em trai mình như vậy.
Vinh Tranh đi làm công việc của mình.
“Cộc cộc cốc ——”
Cửa phòng làm việc của Vinh Tranh bị gõ.
“Vào đi.”
Lưu Hạnh đẩy cửa bước vào: “Chủ tịch, ngài có muốn gọi đồ ăn cho Nhị thiếu gia không ạ?”
Vinh Tranh đang cúi đầu lật xem văn kiện thì ngẩng đầu lên, anh quét mắt nhìn góc phải phía dưới máy vi tính, liếc thấy thời gian trên đó, hơi ngẩn người ra.
Nhanh như vậy đã đến trưa rồi sao?
Vẫn chưa đến giờ tan sở, nhưng Lưu Hạnh và một số thư ký trong ban thư ký sẽ đặt bữa ăn trước.
Vì nếu đến giờ ăn trưa mới gọi thì đồ ăn mang về thường sẽ đến rất muộn.
Nhung Nhung luôn rất kén chọn đồ ăn, việc đặt giao hàng từ những nhà hàng mà anh thường thích có thể không phù hợp với khẩu vị của cậu.
Vinh Tranh khép lại văn kiện trong tay: “Tôi đi hỏi em ấy một chút. Các cậu cứ đặt trước đi.”
“Vâng.”
Lưu Hạnh đi ra ngoài.
“Cộc cộc——”
Vinh Tranh gõ cửa một cái.
Bên trong không có ai đáp lại.
Vinh Tranh hơi biến sắc mặt, anh lập tức đẩy cửa bước vào.
Vinh Nhung đang ngồi khoanh chân trên sàn nhà, trong tay cầm một dải giấy ngửi, nhắm mắt lại, chuyên tâm cảm nhận mùi thơm ngập tràn trên dải giấy.
Trên sàn có vài lọ dầu thơm và tinh dầu nguyên chất, cùng với một cuốn sổ và một cây bút đen.
Cuốn sổ và cây bút đều là do Vinh Nhung yêu cầu trước đây, bản thân Vinh Tranh không có thói quen ghi chép sổ sách nên thư ký lễ tân đã mượn chúng.
Việc ngửi hương cần sự chuyên chú.
Vinh Tranh đứng ở một bên không lên tiếng quấy rầy cậu.
Ước chừng một lúc sau, Vinh Nhung cuối cùng cũng mở mắt.
Cậu đặt cuốn sổ của mình lên đầu gối, ghi lại đặc tính mùi thơm của loại hương liệu này.
Đóng nắp bút lại.
Vinh Nhung thư giãn gân cốt, tay vô tình chạm trúng thứ gì đó.
Lưng Vinh Nhung cứng đờ.
Cậu vặn cổ và từ từ quay đầu lại.
“Anh hai? Tại sao lại là anh? Dọa em giật mình!”
“Anh gõ cửa nhưng em không đáp lại. Anh đi vào thấy em đang ngửi hương nên không quấy rầy em.”
Vinh Nhung “Ồ” một tiếng.
Khó trách.
Cậu tự nhủ, thảo nào cậu chưa bao giờ nghe thấy tiếng gõ cửa của anh trai mình.
Vinh Nhung buông cuốn sổ trong tay xuống, cầm lên một chai dầu thô.
Vinh Tranh rút cái chai từ tay cậu đặt sang một bên: “Đến giờ ăn cơm trưa rồi.”
Vinh Nhung kinh hãi: “Bây giờ mấy giờ rồi?”
Sao đã sắp ăn cơm trưa rồi?
Vinh Tranh: “Ngẩng đầu lên, nhìn về phía bốn giờ.”
Vinh Nhung theo lời ngẩng đầu lên.
Trên giấy dán tường màu xám và đen, chiếc đồng hồ màu trắng rất nổi bật.
Kỹ năng giễu cợt của anh ấy nâng cao rồi.
Vinh Nhung: “...”
Khá lắm.
“Anh hai, bình thường anh ăn gì?”
“Căng tin hoặc là gọi đồ ăn bên ngoài.”
Gọi đồ ăn bên ngoài đắt hơn căng tin rất nhiều, còn có phí giao hàng.
Không có lợi lắm.
Vinh Nhung quyết định: “Vậy thì chúng ta xuống căng tin ăn đi.”
Vinh Tranh trầm mặc chốc lát: “Em chắc chắn không?”
“Vâng.”
“Vậy đi thôi.”
Vinh Tranh dẫn đầu đi ra ngoài.
“Anh hai.”
Vinh Tranh dừng bước lại, quay đầu nhìn cậu.
Vinh Nhung ngồi dưới đất, ngẩng đầu lên, đôi mắt chớp chớp nhìn có chút đáng thương: “Anh hai, anh có thể đỡ em một chút không?”
Ngồi quá lâu, chân đã tê rần.