Chương 18: Anh hai, anh ăn cái này đi

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 18: Anh hai, anh ăn cái này đi

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong phòng Vinh Tranh chỉ có một chiếc máy tính.
Máy tính làm việc của anh ấy chắc chắn chứa không ít bí mật kinh doanh, Vinh Nhung không thể nào lại thiếu ý tứ mà động vào được.
Để tránh sau này nếu có bí mật bất ngờ bị rò rỉ mà không rõ lý do, cách an toàn nhất là không để mình bị nghi ngờ.
Vinh Tranh dặn sẽ quay lại sau khi họp xong. Nếu là trước kia, Vinh Nhung chắc chắn sẽ không nghe lời, thậm chí còn cãi nhau lớn với anh, vì cậu cho rằng anh độc đoán vô lý.
Bây giờ Vinh Nhung lại không nghĩ vậy.
Cậu có thể cảm nhận được sự quan tâm của anh trai dành cho mình ẩn sau vẻ độc đoán ấy.
Cũng hiểu rằng trong suốt cuộc đời, có được người thật lòng quan tâm đến mình là điều quý giá đến nhường nào.
Các cuộc họp thường không kéo dài.
Vinh Nhung cuộn tròn trên ghế sofa, lướt xem tin nhắn trên WeChat.
Cậu nhớ ở kiếp trước, mình dường như đã tham gia vài nhóm hội dành cho những người yêu thích nước hoa hoặc các nhà cung cấp nguyên liệu làm nước hoa.
Cậu đã cắt đứt với Hà Vũ, từ nay sẽ phải tự mình đi tìm nguyên liệu hương liệu.
Tốt nhất là tìm được một nhà cung cấp nguyên liệu thơm đáng tin cậy để cậu không phải mất công đi tìm nhiều lần.
Nước hoa "Mỹ nhân say ngủ" của Vinh Nhung lấy chủ đề hoa diên vĩ. Một số nguyên liệu phụ trợ trong công thức khá tốt, nhưng nguyên liệu chính là tinh chất rễ hoa diên vĩ lại rắc rối hơn nhiều.
Vì nhiều lý do khác nhau như điều kiện sinh trưởng khắc nghiệt của hoa diên vĩ, chu kỳ sinh trưởng dài và khó chiết xuất, nên nhựa hoa diên vĩ và tinh chất hoa diên vĩ trên thị trường hiện được bán với giá cao ngất ngưởng.
Hiện nay trên thị trường có quá ít rễ cây diên vĩ thực sự nguyên chất và hầu hết chúng đều có chất lượng không đồng đều.
Kiếp trước Hà Vũ là người đã tìm thấy gốc rễ diên vĩ nguyên chất mà Vinh Nhung cần.
Vinh Nhung mang tâm lý muốn thử vận may, hỏi trong nhóm xem có ai có rễ cây diên vĩ hoặc rễ cây diên vĩ nguyên chất không. Đặc biệt, nguồn gốc của rễ diên vĩ nguyên chất phải từ vùng Florence.
Một số nhà cung cấp đã trả lời cậu trong nhóm, nói rằng họ có tinh chất rễ cây diên vĩ chất lượng cao có nguồn gốc từ Florence, hơn nữa còn rất tích cực chủ động kết bạn với Vinh Nhung.
Vinh Nhung nhấn đồng ý.
Hai bên trở thành bạn.
Sau vài ba câu chuyện, Vinh Nhung đã xóa hết mọi thứ.
Một lũ dối trá!
Loại tinh dầu gốc hoa diên vĩ Florentine được bán với giá 66.000-85.000 đô la Mỹ một kg trên toàn thế giới, vậy mà bọn họ dám nói với cậu rằng một kg dầu nguyên chất chỉ có giá 50.000 tệ (~171.601.379,10)?
Cứ nghĩ cậu là kẻ ngốc sao?
Vinh Nhung tức giận rời khỏi nhóm "sở thích nước hoa" đó, rồi cố gắng đăng thông tin tìm kiếm tinh chất rễ cây diên vĩ trong các nhóm khác.
Cậu không tin mình không thể tìm được nhà cung cấp uy tín!
"Cộc cộc —— "
Cửa phòng làm việc bị gõ.
Đây là phòng làm việc của Vinh Tranh, Vinh Nhung không nghĩ mình có quyền thay anh tiếp khách khi anh không có mặt ở đây.
Cậu đi mở cửa.
Là thư ký lễ tân, "Xin chào."
Vinh Nhung biết ngay khi nhìn thấy khay đựng trà sữa và đồ ăn nhẹ do thư ký bưng lên.
Chắc chắn là anh trai cậu sợ cậu một mình buồn chán nên cố ý dặn lễ tân mang đồ ăn thức uống vào.
Vinh Nhung nhớ lại khi còn bé, nếu cậu không vui, anh đều sẽ mang đồ ăn hoặc thức uống đến dỗ dành, hoặc kể chuyện, thậm chí còn làm ảo thuật cho cậu xem...
Nỗi phiền muộn vì không tìm được nhà cung cấp ngay lập tức tan biến bởi mùi thơm của trà sữa.
Vinh Nhung bưng trà sữa lên, nếm thử một ngụm.
Hương vị mềm mại và êm dịu. Cậu cảm ơn thư ký: "Rất ngon, cảm ơn tỷ."
A a a!
Dáng vẻ xinh đẹp, giọng nói dễ nghe, khí chất xuất chúng và lại còn rất lễ phép với người khác, đúng là cực phẩm tiểu thụ duy nhất xuất hiện bên cạnh chủ tịch!
Cô khéo léo mỉm cười: "Không có gì đâu ạ."
Cầm chiếc khay trên tay, cô nghiêm túc rời khỏi văn phòng.
Vừa rời khỏi văn phòng, đôi giày cao gót như muốn bắn ra tia lửa tốc độ, "Các tỷ muội, các tỷ muội, cậu ấy cười với tôi a a a!!"
Sau cuộc họp, Vinh Tranh và trợ lý Lưu Hạnh trở lại văn phòng.
Anh hỏi lễ tân: "Cậu ấy vẫn còn trong phòng làm việc chứ?"
Thư ký lễ tân cung kính đáp: "Cậu ấy vẫn luôn đợi trong phòng làm việc của ngài, chưa từng ra ngoài ạ."
Mặc dù trước khi ra ngoài Vinh Tranh đã dặn Vinh Nhung chờ anh quay lại, nhưng bản thân anh thực sự không mấy tự tin.
Vinh Tranh đưa tài liệu họp trong tay cho Lưu Hạnh ở phía sau, dặn dò: "Hãy tổng hợp báo cáo của từng bộ phận ngày hôm nay vào một bảng tính, sau khi tan sở thì gửi vào hộp thư của tôi. Nhớ đưa cho tôi trước khi tan làm."
Phân phó xong, anh bước nhanh về phía phòng làm việc.
Cánh cửa phòng chủ tịch đóng lại.
Thư ký lễ tân lặng lẽ đến gần Lưu Hạnh, thấp giọng hỏi: "Trợ lý Lưu, cậu em trai xinh đẹp đó có quan hệ thế nào với chủ tịch vậy? Tôi chưa bao giờ thấy chủ tịch căng thẳng như vậy."
"Trợ lý Lưu, anh nói cho chúng tôi biết đi! Chủ tịch có bạn trai rồi à? Nếu cậu em trai xinh đẹp kia thật sự là bạn trai của chủ tịch, lần sau cậu ấy lại đến phòng chủ tịch chúng ta, chúng tôi còn biết gọi cậu ấy là gì."
Thư ký quan hệ công chúng cũng gật đầu: "Đúng vậy."
Ba người, sáu con mắt, đồng loạt nhìn chằm chằm Lưu Hạnh.
Trải nghiệm của một người đàn ông thẳng trong môi trường làm việc mà tất cả mọi người, trừ sếp, đều là phụ nữ.
Không biết những người đàn ông thẳng khác nghĩ thế nào, nhưng đối với Lưu Hạnh, dù trong mắt người khác đây có lẽ là một điều may mắn, thì với hắn mà nói, đó thực sự là một tình thế khốn cùng!
Hắn hạ giọng: "Các tỷ tỷ, van xin các tỷ đấy. Nếu tôi nghe những lời này thì không sao, nhưng ngàn vạn lần đừng để Vinh tổng nghe được! Người đó là em trai của Vinh tổng!"
Thư ký lễ tân giật mình ngạc nhiên: "Em trai ruột ạ?"
Thư ký lễ tân hỏi thêm: "Là em ruột, cùng cha cùng mẹ sao?"
Thư ký quan hệ công chúng lên mạng hóng drama.
Lưu Hạnh vẻ mặt khó hiểu: "Hả? Chứ còn sao nữa? Chẳng lẽ là em kết nghĩa?"
Ba vị thư ký đồng thời rơi vào một khoảng lặng.
Thư ký Lưu, tốt nhất anh đừng nói nữa.
Nói nữa, e rằng các cô sẽ phải biến sắc mất.
Vinh Tranh đẩy cửa phòng làm việc ra.
Vinh Nhung đang ăn bánh bích quy.
Nghe tiếng cửa mở, Vinh Nhung đang ngồi trên ghế sofa quay đầu lại.
Trên tay cậu vẫn cầm chiếc bánh quy đang ăn dở, khóe môi còn dính chút vụn bánh.
Nhìn thấy là Vinh Tranh, cậu lấy một chiếc bánh quy trong đĩa sứ đưa tới, nói: "Anh, anh ăn miếng này đi. Miếng này không có hạnh nhân đâu."
Vinh Tranh nhận lấy bánh quy.
Đột nhiên, anh không biết mình đang nghĩ đến điều gì, ánh mắt chợt trở nên thâm trầm: "Mùa xuân năm đó, em thật sự cố ý đánh rơi miếng bánh sữa kia, bởi vì ngửi thấy mùi hạnh nhân trong đó, đúng không?"
Vinh Tranh quả thực dị ứng với hạnh nhân rất nghiêm trọng, nếu lỡ ăn phải sẽ khó thở, thậm chí nghiêm trọng còn có thể bị sốc phản vệ.
Một năm nọ, vào dịp Tết, Vinh Duy Thiện và Ứng Lam bận rộn ở nước ngoài không thể về nhà.
Hai anh em Vinh Tranh, Vinh Nhung được đưa về ngôi nhà cũ để cùng nhau đón Tết.
Trên bàn bày một chiếc bánh sữa hoa quế thơm ngọt, không ai biết trong chiếc bánh ấy có chứa hạnh nhân, kể cả chính Vinh Tranh.
Người lớn trong nhà đưa cho anh, anh cũng chỉ nhận lấy.
Nhưng Vinh Nhung, người đang ngồi cạnh Vinh Tranh, đã giơ tay hất miếng bánh quế xuống đất.
Khi đó, mối quan hệ giữa hai anh em đã không còn như xưa nữa.
Vinh Nhung khi ấy còn ở tuổi vị thành niên, tính tình ngang ngược và nổi loạn.
Mọi người đều đổ lỗi cho Vinh Nhung, nhưng Vinh Tranh lại gọi cậu sang một bên, hỏi cậu có ngửi thấy mùi gì không.
Vinh Nhung phủ nhận với vẻ mặt lạnh lùng thờ ơ, còn chế nhạo Vinh Tranh vì đã suy nghĩ quá nhiều.
Vinh Nhung "A" một tiếng, cười đáp: "Chuyện lâu như vậy mà anh hai vẫn còn nhớ sao?"
Vinh Tranh không có ý định để Vinh Nhung cười cho qua chuyện, anh mím môi nói: "Sao lúc đó em không giải thích? Tại sao lại để người thân hiểu lầm?"
Vinh Nhung cụp mắt, nhếch khóe môi cười nói: "Có lẽ là sự lúng túng của thiếu niên đang trong thời kỳ nổi loạn, không muốn thừa nhận. Dù luôn bị so sánh và phủ nhận, nhưng thân là em trai của một người anh trai ưu tú, em vẫn không ghét nổi."
Anh là vinh quang của em.
Luôn luôn là như vậy.
Cho đến bây giờ cũng chưa từng thay đổi.