Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả
Chương 4: Anh hai nói đúng
Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Theo yêu cầu của Vinh phu nhân, bác sĩ sắp xếp cho Vinh Nhung kiểm tra sức khỏe tổng quát.
Kiếp trước, sau khi Vinh Nhung bị đuổi khỏi Vinh gia, cậu dần dần xuất hiện các triệu chứng như bụng quặn đau, nôn mửa, khi nghiêm trọng còn xuất hiện ảo giác.
Mới đầu triệu chứng cũng không nghiêm trọng, cậu cũng không để tâm. Thêm vào đó, có một thời gian cậu liên tục phải đổi việc, ngay cả chỗ ở cũng là vấn đề, đương nhiên không có đủ tinh thần và thời gian để đi khám bệnh.
Sau đó triệu chứng dần dần nặng hơn, tình trạng tim đập nhanh ngày càng trầm trọng, cậu thường xuyên ngủ không ngon giấc, tỉnh dậy trong mồ hôi lạnh.
Buổi tối không ngủ ngon ảnh hưởng trực tiếp đến trạng thái làm việc ban ngày của cậu.
Có một lần, khi đang sơn tường ngoài, cậu bị những cơn choáng váng.
Việc này khiến Vinh Nhung ý thức được rằng cậu không thể chần chừ thêm nữa.
Cậu đi khám, bệnh viện thông báo cuối tháng mới có kết quả.
Điều này cũng có nghĩa là đến lúc chết cậu vẫn không biết mình mắc bệnh gì.
Vinh Nhung không chắc liệu sau khi sống lại, cậu có còn mắc căn bệnh tương tự đời trước hay không. Dù sao, kiểm tra toàn bộ cơ thể một lần cũng không có hại gì.
Vinh gia có cổ phần trong bệnh viện, là một trong những cổ đông lớn.
Nhị công tử Vinh gia muốn kiểm tra sức khỏe chỉ cần một lời nói, không cần phải xếp hàng chờ đợi.
Vinh Tranh cùng ba mình, Vinh Duy Thiện, về nhà trên xe riêng.
Xe sắp đến nhà thì nhận được điện thoại của mẹ (Ứng Lam), biết Vinh Nhung đã tỉnh.
Hai cha con liền quay xe trở lại bệnh viện.
Khi hai người quay lại bệnh viện, Vinh Nhung vừa kiểm tra xong, ngồi trên xe lăn do Vinh phu nhân đẩy, và vừa về phòng bệnh không lâu.
Đồng hồ treo trên tường phòng bệnh.
Vinh phu nhân nhìn thời gian trên đồng hồ, thì đã gần trưa.
Sau khi đỡ Vinh Nhung nằm hẳn xuống giường, bà đi đến trước bàn tròn mở hộp thức ăn ra, “Buổi sáng mẹ đã nhờ dì Ngô chuẩn bị đồ ăn sáng cho con. Con có đói không? Mẹ mang cho con…”
Vinh phu nhân đang nói dở thì đột nhiên sực nhớ ra điều gì đó.
Bà giữ vẻ mặt tự nhiên, quay đầu nhìn Vinh Nhung cười hỏi, “Con muốn ăn cái gì? Bây giờ mẹ gọi người mang tới.”
Vinh phu nhân quay lưng về phía Vinh Nhung nhưng cậu vẫn nhận ra cử động của bà, “Không phải mẹ mang bữa sáng cho con sao? Con ăn bữa sáng mẹ mang đến là được rồi.”
Vinh phu nhân chần chờ nói: “Nhưng… cũng đã hơn hai tiếng rồi…”
Cơm hộp lẫn nước mưa Vinh Nhung cũng đã ăn qua, chẳng qua chỉ là để hai tiếng mà thôi, cậu đương nhiên sẽ không để ý.
“Mẹ mang cái gì con ăn cái đó. Con không kén chọn.”
Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Vinh phu nhân, Vinh Nhung chợt nhớ ra, đời trước trước khi bị đuổi khỏi Vinh gia, cậu luôn kén chọn chuyện ăn uống, chỗ ở.
Quá nóng cậu sẽ không ăn, nguội lạnh cậu cũng không động đũa.
Ví dụ như thức ăn để trong hộp hơn hai tiếng, dù đồ ăn còn hơi nóng bốc hơi, cậu cũng sẽ không động vào, sợ mất ngon, làm sao mà nói ra được câu không kén chọn như vậy?
Kể ra thì tất cả đều là nuông chiều.
Bệnh nhà giàu.
Sau đó khi làm công ở công trường, gió nổi, cát và mưa lẫn vào thức ăn cũng không kén chọn, từng miếng từng miếng cơm lẫn cát và mưa mà ăn.
Con người đúng là vậy.
Khi sinh tồn cũng trở thành vấn đề, những thói xấu nhỏ nhặt đương nhiên chỉ có thể biến mất.
Vinh Nhung cười một tiếng, “Mẹ, con không phải một đứa con khiến mẹ an tâm phải không?”
Thế nên Vinh gia lựa chọn vị thiếu gia thực sự kia là đúng.
Làm gì có bậc cha mẹ nào không thích đứa trẻ hiểu chuyện lại ưu tú.
Hai cha con Vinh Tranh và Vinh Duy Thiện đẩy cửa đi vào, vừa hay nghe được câu nói này của Vinh Nhung.
Hai cha con nhìn nhau, mỗi người đều nhìn thấy trong mắt đối phương sự kinh ngạc khác nhau.
Vinh Duy Thiện là người phá vỡ sự im lặng, ông cười đi vào phòng bệnh, “Có chuyện gì thế này? Tối hôm qua khiến cho mọi người lo lắng sợ hãi một đêm, bây giờ đã biết tự kiểm điểm rồi sao?”
Những lời này của Vinh Duy Thiện chủ yếu là trêu ghẹo. Không ngờ Vinh Nhung nhìn họ, trịnh trọng nói: “Ba, mẹ, thật xin lỗi. Con khiến mọi người lo lắng.”
Còn có, thật xin lỗi.
Đời trước khiến cho mọi người thất vọng và đau khổ đến vậy.
Nếu như cậu thật sự là con trai của ba mẹ thì tốt.
Cậu nhất định sẽ cố gắng làm một người con hiểu chuyện và ưu tú, trở thành niềm kiêu hãnh của họ.
Đáng tiếc, cậu chỉ là một hàng giả.
Dù cậu có cố gắng, có ưu tú đến đâu cũng không thể thay đổi sự thật cậu không phải cốt nhục của Vinh gia.
Chỉ cần cậu tích đủ tiền bạc, cậu nhất định sẽ rời đi.
Đến lúc đó, ai về chỗ nấy.
Ân tình của ba mẹ, cậu nhất định sẽ tìm cách báo đáp theo cách riêng của mình.
Hai vợ chồng Vinh Duy Thiện, Ứng Lam đều bị lời xin lỗi bất ngờ của con trai út khiến họ ngỡ ngàng.
Tính tình con trai út của bọn họ vốn rất bướng bỉnh, không phải là người dễ dàng nói lời xin lỗi.
Vinh Tranh từ lâu đã không hài lòng với việc Vinh Nhung mê muội chạy theo đứa con hoang nhà họ Chu. Anh có thể cảm giác được, từ tối hôm qua, thái độ của em trai đối với Chu Chỉ dường như có chút thay đổi tinh tế.
Anh cũng liền nhân cơ hội nói: “Biết lỗi rồi là được. Biết sai có thể thay đổi vẫn tốt hơn chết cũng không hối cải.”
Vinh phu nhân liếc mắt trách cứ nhìn con trai cả, “Vinh Tranh! Nhung Nhung vừa mới tỉnh. Con cần gì phải nghiêm khắc với em trai thế?”
Vinh Tranh chưa nói gì, ngược lại là Vinh Nhung cong mắt, tủm tỉm cười nói: “Anh hai nói đúng. Em nhất định sẽ thay đổi lỗi lầm trong quá khứ, làm một cuộc cách mạng tâm hồn, bắt đầu một cuộc sống mới!”
Vinh phu nhân sửng sốt một chút.
Bà luôn cảm thấy lần nằm viện tỉnh lại này tính tình Nhung Nhung có chút thay đổi, như một con nhím cuối cùng đã thu lại toàn bộ gai nhọn trên mình.
Ngày hôm sau kết quả kiểm tra sức khỏe của Vinh Nhung được đưa ra.
Kết quả vẫn giống như những gì bác sĩ đã kiểm tra cho cậu trong hai ngày qua, mọi phương diện cơ thể đều không có vấn đề gì.
Thời điểm nhận được báo cáo kiểm tra sức khỏe lúc ấy, Vinh Nhung cũng không cảm thấy nhẹ nhõm chút nào.
Hiện tại kiểm tra cơ thể không có bất kỳ bất thường nào cũng không thể ngăn chặn căn bệnh lạ đã hành hạ cậu suốt một thời gian dài ở kiếp trước.
Dường như có một thanh kiếm của Damocles treo trên đầu, cũng chẳng biết khi nào lưỡi kiếm sẽ giáng xuống một cách không thương tiếc.
Ba ngày sau, các chỉ số cơ thể đều bình thường nên Vinh Nhung được phép xuất viện.
Vợ chồng Vinh Duy Thiện, Ứng Lam dù sao tuổi tác cũng đã cao, Vinh Tranh cũng không để cha mẹ phải chạy đi chạy lại nữa.
Hai vợ chồng ở nhà chờ con trai út, để Vinh Tranh làm thủ tục xuất viện cho Vinh Nhung.
Phòng làm việc của bác sĩ chủ trì.
Bác sĩ điều trị đưa giấy tờ đồng ý xuất viện đã ký tên cho Vinh Tranh.
Vinh Tranh nhận lấy, “Khoảng thời gian này làm phiền bác sĩ đã hết lòng chăm sóc em trai tôi.”
Bác sĩ điều trị đứng dậy tiễn khách, “Vinh tổng nói quá rồi, đó là nghĩa vụ của tôi mà.”
“Vinh tổng…”
Bác sĩ Khang muốn nói rồi lại thôi.
Vẻ mặt Vinh Tranh bình tĩnh, “Bác sĩ Quách có gì cứ nói, đừng ngại.”
“Xin thứ cho tôi mạo muội hỏi một câu, không biết Vinh tổng cùng với người nhà của ngài có thực sự hiểu rõ nhị công tử hay không?”
Vinh Tranh vẫn bình tĩnh: “Em tôi đã làm gì khi ở trong bệnh viện?”
“Vinh tổng, tôi muốn mời ngài xem một đoạn video.”
Vinh Tranh gật đầu, lại ngồi xuống ghế khách trước bàn làm việc.
Bác sĩ Quách mở máy tính trên bàn làm việc của mình, nhấp vào thông tin bệnh nhân, thư mục của Vinh Nhung và mở một đoạn video bên trong.
Video rất ngắn, tổng cộng chỉ khoảng bốn mươi giây.
Đó là một video đã được cắt ghép.
Video tự động phát xong.
Bác sĩ Quách liếc nhìn sắc mặt Vinh Tranh, thấy đối phương có vẻ mặt nghiêm túc, nhận ra vị đại thiếu gia Vinh gia này không hề thờ ơ với tiểu thiếu gia Vinh gia như lời đồn đại bên ngoài. Với thái độ của một bác sĩ đối với người nhà bệnh nhân, ông vẫn kể lại tất cả những gì mình quan sát được trong mấy ngày qua cho Vinh Tranh.
“Giống như ngài nhìn thấy ở trong video, nhị công tử thường xuyên thức dậy vào khoảng 4-5 giờ sáng, khi không có người chú ý hoặc lúc ở một mình có xu hướng tự ngược đãi bản thân, thậm chí khóc một mình.”
Bác sĩ Quách dừng lại, “Tôi chọn môn tâm lý học trong quá trình học cao học và tiến sĩ. Tôi không dám tự nhận mình là chuyên gia, nhưng tôi đã tìm hiểu về nó ở một mức độ nhất định. Nguyên nhân tâm lý của hành vi tự ngược đãi bản thân thường rất phức tạp, rất khó để khái quát.”
Nhưng thông thường, hành vi tự ngược đãi bản thân phản ánh rằng bệnh nhân có xu hướng tự ngược đãi, không hài lòng với bản thân, họ cho rằng mình có nhiều thiếu sót nên thông qua kích thích giác quan để đạt được sự thoải mái nhất định, thậm chí tìm kiếm niềm vui và sự thỏa mãn bằng cách tự làm mình đau khổ.
Hành động tự ngược nếu không được can thiệp kịp thời, nghiêm trọng sẽ dẫn đến tự hủy hoại, thậm chí…”
Cân nhắc đến tâm tình của thân nhân, bác sĩ Quách không nói hết lời, nhưng vẫn dùng giọng nghiêm túc nhắc nhở, “Chuyện này vẫn mong Vinh tổng cùng người nhà ngài có thể chú ý một chút.”
Vinh Tranh thực sự không thể liên tưởng người em trai khoa trương và kiêu ngạo kia với người mà bác sĩ Quách mô tả là không hài lòng với bản thân, thậm chí cần tự ngược đãi để khẳng định và thỏa mãn bản thân.
Nhưng sự thật nằm ở trước mặt anh.
Trong video, Vinh Nhung đúng là sau khi ba mẹ hoặc anh rời đi, nhéo bắp đùi hoặc tự tát mình.
Im lặng một lúc lâu, Vinh Tranh trầm giọng hỏi: “Tôi nên làm gì?”
“Vinh tổng không cần quá căng thẳng. Theo những gì tôi quan sát mấy ngày qua, mức độ tự ngược của nhị công tử không nghiêm trọng, tần suất xuất hiện cũng không cao. Chắc hẳn ngài cũng chú ý tới, nhị công tử dù là tự ngược đãi hay một mình ngồi trên giường bệnh khóc, đều xảy ra sau khi ngài và gia đình rời đi.
Điều này cho thấy rất có thể khi chung sống với ngài và người nhà, cậu ấy đã phải kìm nén một khía cạnh tính cách nào đó của mình. Sở dĩ hành vi này xuất hiện trong các mối quan hệ cá nhân là vì cậu ấy cảm thấy mình chưa làm đủ tốt. Đối với ngài và người thân trong gia đình, cậu ấy có những cảm xúc tiêu cực như cảm giác tội lỗi, áy náy nên sau khi ngài và gia đình rời đi, cậu ấy sẽ giải tỏa cảm giác tội lỗi này thông qua hành vi tự ngược đãi bản thân.
Cá nhân tôi suy đoán rằng, rất có thể trong khoảng thời gian này, ngài và người nhà đã xảy ra tranh chấp vì chuyện gì đó, nhị công tử bề ngoài có thể không nhượng bộ nhưng thực tế lại vô cùng áy náy vì chuyện đó.
Tôi đề nghị ngài và gia đình có thể quan tâm và ở bên cậu ấy một cách kín đáo, không để nhị công tử nghi ngờ, đồng thời để cậu ấy nhận ra rằng ngài và gia đình đã tha thứ cho cậu ấy, để cậu ấy không cần tiếp tục trách móc bản thân hay tự hành hạ mình vì vấn đề này nữa.”
Bởi vì chuyện gì đó nên nổi tranh chấp sao?
Vậy thì chỉ có chuyện của Chu Chỉ.
Ba mẹ luôn yêu thương em trai, ngoại trừ thái độ cương quyết trong chuyện của Chu Chỉ, bày tỏ rõ ràng không muốn em trai có bất kỳ dây dưa nào với Chu Chỉ thì những chuyện khác đều chiều theo ý em trai.
Nghĩ đến Chu Chỉ, đáy mắt Vinh Tranh thoáng hiện vẻ chán ghét.
Vinh Tranh đứng dậy: “Tôi biết. Chuyện này, mong ngài đừng nói cho cha mẹ tôi biết, tránh để hai vị trưởng bối quá lo lắng.”
Bác sĩ Quách đích thân tiễn Vinh Tranh ra cửa, ông ấy hứa: “Vinh tổng xin yên tâm, chuyện này tôi nhất định sẽ giữ kín.”
…
Vinh Tranh trở lại phòng bệnh.
Cửa sổ phòng bệnh mở toang, Vinh Nhung thò nửa người ra ngoài cửa sổ.
Thấy vậy, Vinh Tranh sải bước tới.
Anh kéo Vinh Nhung vào trong, với vẻ mặt nghiêm nghị, “Em đang làm gì?”