Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả
Chương 5: Nhung Nhung của chúng ta khi cười là đẹp nhất
Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Anh, anh có ngửi thấy không?”
Vinh Nhung vui vẻ quay đầu, hỏi với vẻ phấn khích.
Vinh Tranh mặt trầm xuống, “Ngửi thấy cái gì?”
Chóp mũi Vinh Nhung khẽ hít hà trong không khí, ánh mắt lấp lánh: “Anh hai không ngửi thấy sao? Mùi thơm của quýt và dành dành đó! Còn có mùi long não trong sân xen lẫn hương tường vi thoang thoảng, mùi đất và lá được mặt trời sưởi ấm, giống như nữ thần mùa hè đeo tràng hoa, đi chân trần trong rừng mưa nhiệt đới tươi tốt, cô ấy thật nhẹ nhàng, thơm ngát, linh động và quyến rũ.”
Lúc này, Vinh Tranh mới nhận ra mình vừa rồi đã hiểu lầm hành động của em trai.
Nhung Nhung từ nhỏ đã khá nhạy cảm với mùi hương, say mê việc điều chế hương.
Vừa rồi Nhung Nhung vươn người ra ngoài cửa sổ chắc hẳn là đang phân biệt các loại mùi thơm trong không khí.
Gió mát hiu hiu, trong không khí đúng là tràn ngập mùi hoa.
Thế nhưng mùi mà Vinh Tranh ngửi được chỉ là một mùi thơm nhẹ nhàng, thoang thoảng, không rõ ràng.
Anh không bao giờ có thể như Nhung Nhung, chỉ trong một thời gian ngắn đã phân biệt được nhiều loại hương hoa, hơn nữa còn có thể liên tưởng đến những điều diệu kỳ như vậy.
“Lần sau không nên vươn người ra ngoài, không an toàn.”
Vinh Nhung ngoan ngoãn gật đầu, “Em biết rồi anh hai.”
Vinh Tranh liếc cậu một cái.
Trải qua lần nhập viện này, em trai so với trước đây rõ ràng đã ngoan ngoãn hơn rất nhiều.
Sáng nay Vinh Tranh đã cử người giúp việc đến lấy quần áo và đồ vệ sinh cá nhân mà hai người đã thay mang trở về. Vì vậy, hai người cũng không cần sửa soạn gì đặc biệt.
Vinh Tranh chỉ cần đón người trở về là được.
“Đi thôi, thủ tục xuất viện đã làm xong.”
“Vâng.”
Nằm viện lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Nhung Nhung ra khỏi phòng bệnh.
Trong không khí, mùi thơm của dành dành và quýt càng nồng nàn hơn.
Vinh Nhung tham lam hít mấy hơi thật sâu trong không khí.
Đây chính là hương vị của cuộc sống mới sao?
Trợ lý Lưu Hạnh của Vinh Tranh đã chờ sẵn ở trong xe.
Nhìn qua kính chiếu hậu thấy hai anh em đi ra, Lưu Hạnh vội vàng xuống xe, mở cửa xe phía sau cho hai người.
Kiếp trước sau khi rời khỏi Vinh gia, Vinh Nhung cũng chưa từng gặp bất kỳ người nào của Vinh gia, đương nhiên cũng không gặp lại người trợ lý Lưu Hạnh này.
Trong ấn tượng của cậu, Lưu Hạnh là một trong số ít người luôn đối xử lịch sự và chu đáo với cậu, ngay cả sau khi biết cậu chỉ là giả mạo.
“Cảm ơn anh, Lưu ca.”
Vinh Nhung khẽ nói lời cảm ơn, khom người bước vào xe.
Ánh mắt Lưu Hạnh hiện lên sự kinh ngạc.
Mẹ nó!
Mặt trời mọc từ phía tây sao?
Vị nhị thiếu gia Vinh gia luôn kiêu ngạo này cũng có thể nói cảm ơn với người khác?
Vừa rồi hình như còn gọi hắn một tiếng Lưu ca?
Má ơi!
Nhị công tử sẽ không phải là vừa ý hắn, muốn giành người của anh trai mình chứ?
Hoàn toàn không biết rằng chỉ vì một câu cảm ơn vừa rồi của mình đã khiến trợ thủ đắc lực của anh cả suy diễn trong đầu cảnh anh em tranh quyền đoạt vị, thậm chí là giành giật tâm phúc, Vinh Nhung chủ động ngồi dịch sang một bên một chút, chừa chỗ cho Vinh Tranh vào ngồi.
Tiếng cảm ơn vừa rồi không lớn, Vinh Tranh cùng cậu một trước một sau lên xe đương nhiên cũng nghe thấy.
Cùng lúc đó, Vinh Tranh cũng chú ý đến động tác nhỏ vừa rồi của Vinh Nhung.
Vinh Tranh vốn luôn nghiêm túc bỗng trở nên dịu dàng.
Anh nhớ đến lần đầu tiên mình ở bệnh viện nhìn thấy Vinh Nhung.
Không biết vì lý do gì, cả khuôn mặt nhóc con khóc đỏ bừng.
Cho bú sữa, ôm dỗ, kiểm tra tã lót, đã tìm đủ mọi nguyên nhân, mọi phương pháp cũng đều thử qua nhưng ba mẹ và cả bà vú đều cảm thấy bất lực, không có cách nào.
Một cách cẩn thận, anh cố gắng bế lấy đứa bé.
Đứa bé nhỏ như vậy, đứa bé mít ướt vừa được ôm vào lòng anh liền kỳ lạ thay, ngừng khóc.
Tay nhỏ nắm thành nắm đấm, lông mi ướt nhẹp, ngủ rồi.
Là bắt đầu từ khi nào?
Cái bánh bao nhỏ bé luôn lẽo đẽo theo anh dù có vấp ngã, mỗi lần anh đến trường đều khóc lóc ôm bắp đùi anh, không chịu để anh đi, từ lúc nào bắt đầu xa cách với anh?
“Tôi đề nghị ngài và gia đình có thể quan tâm đến cậu ấy và ở bên cậu ấy mà không làm cho nhị công tử nghi ngờ, đồng thời để cậu ấy nhận ra rằng ngài và gia đình đã tha thứ cho cậu ấy rồi, để cậu ấy không cần phải tiếp tục trách móc bản thân hoặc thậm chí tự hành hạ bản thân vì vấn đề này nữa...”
Nhớ đến lời nói của bác sĩ của Vinh Nhung, sắc mặt Vinh Tranh hơi trầm xuống.
Vinh Tranh bắt đầu cẩn thận suy nghĩ lại, phải chăng là do anh và ba mẹ mỗi người đều bận rộn chuyện riêng của mình nên sự quan tâm dành cho em trai cũng quá ít ỏi.
Từ nay về sau, anh sẽ đề nghị ba mẹ dành ra nhiều thời gian hơn đến bên Vinh Nhung, bầu bạn cùng cậu, chăm sóc hơn một chút. Tất nhiên, anh cũng sẽ tự yêu cầu bản thân làm như vậy.
Tiền đề là nếu nhóc con không oán hận.
Chiếc Bentley Mulsanne màu đen đang dần tiến vào khu biệt thự cao cấp.
Một biệt thự kiểu phương Tây có diện tích rộng lớn hiện ra trong tầm mắt Vinh Nhung.
Cậu lớn lên ở biệt thự này, học tập, tiếp xúc với việc điều chế hương, có một ngày tự mình đã tạo ra nước hoa của riêng mình...
Ngôi nhà này đã mang theo tất cả những khoảng thời gian hạnh phúc của cậu.
Sau đó, tất cả đều thay đổi.
Có người nói với cậu, toàn bộ hạnh phúc của cậu đều là ăn cắp, đều là cậu trơ trẽn đánh cắp một cuộc sống tốt đẹp của một thiếu niên khác.
Tay Vinh Nhung vô thức nhéo vào thịt đùi trong của mình.
Vừa sinh ra liền bị ôm nhầm cũng không phải là lỗi của cậu!
Vì sao, vì sao, rốt cuộc tất cả mọi người đều trách cậu!?
Vinh gia đuổi cậu, mọi người bàn tán sau lưng, than thở về vận may của cậu trong hai mươi năm qua, đồng thời vô cùng thương cảm cho thiếu niên bị cậu cướp mất cuộc sống.
Cha mẹ ruột của cậu…
Cha ruột của cậu thường xuyên than thở vào đêm khuya, mẹ ruột không chỉ một lần khóc lóc hỏi cậu trước mặt liệu có thể trả Tiểu Dật lại cho bà không.
Bà chỉ cần Tiểu Dật của bà.
Cậu hoàn toàn trở thành sự tồn tại dư thừa.
Vinh Nhung đã từng bắt xe trở lại nơi này.
Tiền đón xe đi lại đã tiêu tốn hết chi phí sinh hoạt một tuần của cậu.
Nhưng cậu chưa bao giờ hối hận về điều đó.
Đó là vào ngày sinh nhật của mẹ.
Khi đó, cậu đã không còn là nhị thiếu gia Vinh gia.
Xe lạ đều không được phép vào bên trong.
Xe taxi không vào được.
May mắn thay, hệ thống an ninh của biệt thự không xóa dữ liệu nhận dạng khuôn mặt của cậu nên cuối cùng cậu vẫn thuận lợi đi vào khu biệt thự.
Cậu đặt một lọ nước hoa dành cho phụ nữ do chính tay cậu chuẩn bị trước cửa nhà.
Cũng không biết cuối cùng lọ nước hoa kia có đến được tay mẹ hay không.
Hay là giống như cậu vậy, bị ném đi như rác rưởi.
“Vinh tổng, đã đến rồi.”
“Ừ.”
Trên đường đi, Vinh Tranh có việc phải xử lý nên dùng máy tính xách tay để xử lý công việc.
Nghe nhắc nhở của trợ lý, Vinh Tranh đóng laptop lại.
Khóe mắt anh lơ đãng liếc thấy Vinh Nhung dùng sức bóp chặt đùi trong của mình.
Lòng Vinh Tranh chợt trầm xuống.
Phải chăng vì về đến nhà, em trai lại nhớ đến chuyện tranh chấp liên quan đến Chu Chỉ với cha mẹ, nên mới lại tự làm đau bản thân sao?
Giọng Vinh Tranh không có chút khác thường nào: “Đến nhà rồi.”
Nhà ư. Cậu còn có nhà sao? Ba mẹ, cả anh hai, cậu đều sớm muộn gì cũng phải trả lại cho người khác sao.
“Ừ.”
Vinh Nhung quay mặt lại, duỗi thẳng vai và cánh tay vốn hơi mỏi sau khi ngồi trong xe quá lâu, trên môi nở nụ cười: “Quá tuyệt vời! Cuối cùng cũng về đến nhà rồi!”
Ánh mắt của Vinh Tranh càng sâu hơn.
Nhóc con đã buộc mình phải cười như thế này bao lâu rồi?
Vinh Duy Thiện và Ứng Lam đã hoãn toàn bộ lịch trình và đợi ở nhà.
Vinh phu nhân yêu cầu người giúp việc thay toàn bộ chăn ga gối đệm của Vinh Nhung.
Cho dù chăn nệm của Vinh Nhung tuần trước mới vừa đổi qua.
Vinh phu nhân mê tín cho rằng làm mới mọi thứ sẽ xua đi những điều xui xẻo.
Trong sân truyền tới tiếng động cơ xe.
“Nhung Nhung về rồi!”
Vinh phu nhân đang bày đĩa trái cây, đứng thẳng người, vui vẻ bước ra cửa.
Vinh Tranh dùng chìa khóa mở cửa, hai anh em người trước người sau vào nhà.
Vinh phu nhân mang dép cho hai người.
Hai anh em lần lượt cảm ơn.
Vinh Nhung vào nhà, Vinh phu nhân cho cậu một cái ôm ấm áp.
Vinh Nhung vòng tay ôm lấy eo mẹ, chớp chớp đôi mắt ướt đẫm, lanh lảnh nói: “Cảm ơn mẹ.”
Vinh Duy Thiện mặt đầy vẻ bất đắc dĩ nhìn mẹ con hai người ôm nhau ở cửa, “Trước vào đi đã. Có gì thì ngồi xuống nói sau cũng không muộn.”
“Nhung Nhung cuối cùng cũng về nhà, chẳng phải vì mẹ vui quá sao.”
Quay mặt sang, nắm tay Vinh Nhung: “Nhung Nhung, mẹ bảo dì Ngô làm món tôm xào tỏi, cà tím om, gà rán, canh xương mà con yêu thích. À, mẹ cũng mua vải và mít mà con thích. Dì Ngô chắc cũng sắp chuẩn bị xong rồi, con và anh con ra phòng khách ăn chút hoa quả đợi lát, mẹ xuống bếp xem sao.”
Trong mộng, Vinh Nhung đã từng mơ thấy bóng lưng mẹ rời đi vô số lần.
Trước khi đầu óc cậu kịp phản ứng, cậu đã theo bản năng kéo tay Vinh phu nhân.
“Nhung Nhung sao vậy?”
Vinh Nhung chợt lấy lại tinh thần.
Cậu cười nói, “Con vẫn thích nhất món sườn chua ngọt của mẹ.”
Nghe nói con trai nhỏ nói muốn ăn món sườn chua ngọt do mình làm, Vinh phu nhân lập tức vui vẻ: “Được, vậy để mẹ nấu cho con.”
Vinh Duy Thiện và Vinh Tranh không hẹn mà cùng lộ vẻ bối rối.
Vinh phu nhân vui vẻ đi vào phòng bếp.
Vinh Duy Thiện ngồi xuống ghế salon, thật lâu mới nhỏ giọng nói: “Lão nhị, dù con có muốn dỗ mẹ vui vẻ cũng không cần phải kéo ta và lão đại chịu tội chung chứ.”
Vinh Nhung: “… Xin lỗi, ba. Thật xin lỗi, anh hai.”
Cậu là thật sự muốn ăn món mẹ nấu.
Thế nhưng cậu quên mất, ba và anh hai cũng như cậu trước đây, chỉ cần mẹ xuống bếp đều phát ra báo động cấp một.
“Cái này thì có gì phải xin lỗi, con cũng là hiếu thảo muốn làm mẹ con vui mà thôi.”
Bên này vừa mới an ủi con trai nhỏ, quay đầu liền hỏi con trai lớn: “Lão đại, thuốc dạ dày trong nhà còn không?”
Vinh Tranh: “Còn. Để con lấy cho ba.”
Vinh Duy Thiện nói với anh: “Nhớ mang theo nguyên vỉ, uống trước bữa ăn không có tác dụng, thì sau cũng có thể uống thêm.”
Vinh Nhung: “…”
Không lâu sau, bữa tối đã sẵn sàng.
Vinh Nhung nhìn rõ ràng, lúc mẹ từ trong bếp ôm sườn chua ngọt đi ra, tay cầm mít của ba run lên.
Vinh Nhung vừa định cười, lơ đãng liếc nhìn thấy khuôn mặt bi thảm của Vinh Tranh giống hệt ba cậu, cuối cùng không nhịn được cười lớn.
Vinh Tranh liếc cậu một cái.
Vinh Nhung làm mặt quỷ với Vinh Tranh, trên môi nở nụ cười nghịch ngợm.
Trước kia Vinh Nhung chắc chắn sẽ không làm mặt quỷ với anh trai, đời trước thật ra cậu có chút sợ anh cả này.
Tuổi tác hai người vốn chênh lệch khá lớn, cộng thêm anh trai sau này trở thành CEO của công ty riêng, thần thái trên người ngày càng nghiêm nghị, cậu cũng càng ngày càng không dám tùy tiện trước mặt anh trai.
Nhưng thông tin trong tiểu thuyết gốc tràn vào đầu đã cho cậu biết, nhân vật Vinh Tranh trong sách là như thế này, xa cách và ít nói nhưng thực ra người đàn ông này rất coi trọng gia đình và quan tâm đến em trai mình.
Mỗi khi cậu bị cảm lạnh hoặc sốt, Vinh Tranh đều đến kiểm tra khi cậu đang ngủ.
Là vì kiếp trước cậu đã đi quá xa và làm tổn thương trái tim anh trai mình.
Ánh nắng trong phòng chiếu lên khuôn mặt trong trẻo và trắng trẻo của thiếu niên, khiến nụ cười của cậu trong trẻo và rạng rỡ.
Em trai của anh nên như thế này.
Giống như mặt trời, chói mắt và rực rỡ.
Nghĩ đến bác sĩ Quách nói người nhà nên quan tâm và bầu bạn với em trai, có thể giúp ích cho khuynh hướng tự hành hạ bản thân của em trai.
Vinh Tranh chần chừ nâng tay, động tác hơi cứng đờ, xoa đầu em trai: “Phải cười nhiều một chút. Nhung Nhung của chúng ta khi cười là đẹp nhất.”