Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả
Chương 6: Anh hai muốn nhìn em ngủ à?
Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một nhà quây quần bên nhau dùng bữa tối.
Kể từ khi bị đuổi khỏi Vinh gia, Vinh Nhung chưa từng nghĩ tới một ngày nào đó, cậu, ba mẹ và Vinh Tranh, bốn người họ lại có thể ngồi quây quần bên nhau, vui vẻ hòa thuận dùng bữa như hôm nay.
Chỉ vào những dịp lễ đặc biệt như Đoan Ngọ, Trung Thu hay Giao Thừa, cậu mới dám để mình hồi tưởng về những tháng ngày sống cùng ba mẹ, rồi nuốt trọn nỗi nhớ nhung cùng với những bữa cơm nguội lạnh.
Vinh Duy Thiện có thói quen uống vài ly rượu trong mỗi bữa ăn.
Vì vậy, Vinh phu nhân và người giúp việc sẽ chuẩn bị rượu cho ông trước khi dọn cơm.
Trước ánh mắt kinh ngạc và chăm chú của hai vợ chồng Vinh Duy Thiện và Ứng Lam, Vinh Nhung thay mẹ tự tay rót rượu cho ông, rồi tự rót cho mình nửa ly.
Vinh Nhung nâng ly, đôi mắt cong cong, "Ba mẹ, chúng ta uống một ly được không ạ?"
Vinh phụ vẻ mặt rất phấn khởi, "Được! Trước kia ta bảo hai anh em con uống rượu cùng ta, đứa nào đứa nấy đều nói không rảnh. Hôm nay hiếm có dịp cha con mình cùng uống một ly trước đã."
Vinh Nhung cùng Vinh phụ chạm ly, cha con hai người uống cạn nửa ly rượu vang.
Vinh Nhung lại rót rượu cho hai người.
"Ba, mẹ, ly này con kính hai người."
Vinh Nhung hai tay nâng ly rượu, "Thật xin lỗi, khoảng thời gian này đã khiến hai người lo lắng. Và con cũng muốn cảm ơn hai người."
Vinh Nhung dừng lại, rồi cười nói tiếp: "Cảm ơn hai người đã nuôi con khôn lớn, cảm ơn hai người đã bao dung và thông cảm với con từ nhỏ. Ba, mẹ, có lẽ con chưa từng nói điều này với ba mẹ phải không? Có thể trở thành con trai của hai người, là điều con tự hào nhất, cũng là hạnh phúc lớn nhất trong kiếp này."
Không, phải nói, là cả hai đời đều như vậy.
Vinh Nhung thầm bổ sung trong lòng.
Tim Vinh mẫu đập mạnh không rõ lý do, cảm giác như bị ai đó cướp mất một mảnh tim của bà.
Nước mắt chợt lăn dài trên má bà.
Vinh phu nhân đành phải đặt ly rượu lên bàn, lấy khăn giấy lau nước mắt trên má: "Thằng bé này, hôm nay con làm sao thế? Con cứ nói những lời khiến người ta phải rơi nước mắt."
Vinh Nhung thì thầm với Vinh Tranh đang ngồi bên cạnh: "Anh ơi, anh có mang theo khăn tay không? Có thể cho em mượn được không?"
Vinh Tranh đưa khăn tay cho cậu.
Vinh Nhung bước đến chỗ Vinh phu nhân, dùng chiếc khăn tay mà Vinh Tranh vừa cho cậu mượn, nhẹ nhàng lau nước mắt cho bà, "Xin lỗi, là lỗi của con mà. Mẹ đừng khóc, mẹ khóc con cũng đau lòng."
Vinh phu nhân ngẩng đầu lên, liếc cậu một cái, "Miệng lưỡi trơn tru, học ai đó?"
"Con học ba đó. Không phải bình thường ba cũng dỗ mẹ như vậy sao?"
Vinh Nhung híp mắt cười.
Vinh Duy Thiện lộ vẻ đắc ý.
Vinh phu nhân khịt mũi: "Cha con còn vụng về hơn nhiều."
Vinh Duy Thiện không phục, "Nhung Nhung nói rồi đó, nó học tôi."
Vinh phu nhân không nhịn được bật cười trước lời trêu chọc của chồng.
Vinh Nhung khẽ thở dài: "Vẫn là ba luôn có cách."
Hai má Vinh phu nhân hơi ửng hồng.
Ngay cả Vinh phụ cũng hiếm hoi lộ vẻ bối rối.
Vợ chồng hai người đã kết hôn được nhiều năm mà vẫn ân ái như ban đầu.
Vinh Nhung trở lại chỗ ngồi, nói: "Em sẽ giặt chiếc khăn này rồi trả lại anh."
Vinh Tranh vừa định nói không cần, khăn tay của anh đều được gửi đến tiệm giặt khô chuyên dụng, sau khi được giặt sạch sẽ có người mang về tận nhà thì em trai đã vò chiếc khăn thành một cục rồi nhét vào túi quần mất rồi.
Mí mắt Vinh Tranh khẽ giật giật, khẽ "Ừm" một tiếng.
"Nào, đừng chỉ nói chuyện nữa. Nhung Nhung thử xem món mẹ nấu có tiến bộ hơn không nào."
Vinh phu nhân bây giờ đã bình tĩnh lại.
Bà đưa cho Vinh Nhung một miếng sườn chua ngọt do chính tay bà làm.
Vinh Duy Thiện nhìn cục than đen như mực kia, vẽ một dấu thánh giá vô hình trước ngực thay cho con trai.
Vinh Nhung mắt cũng không chớp mà cắn một cái, "Ăn ngon!"
Là mùi vị của mẹ.
Vinh phu nhân mỉm cười rạng rỡ gắp cho Vinh Nhung một miếng nữa, "Thật sao? Quá tốt! Con thích thì ăn nhiều một chút nhé."
"Vâng."
Vinh Nhung ăn sườn cùng cơm một cách ngon lành.
Vinh Nhung ăn ngon đến nỗi Vinh phụ và con trai lớn nhìn nhau một cái.
Chẳng lẽ kỹ năng nấu nướng của phu nhân thực sự có tiến bộ?
Vinh Duy Thiện thử gắp một miếng.
Vừa cắn một miếng, sắc mặt ông lập tức thay đổi.
Vinh Duy Thiện vội vàng nhấp một ngụm rượu vang đỏ để át đi vị đắng trong miệng.
Thấy vậy, Vinh Tranh vốn đã giơ đũa hướng về sườn heo chua ngọt liền chuyển hướng, gắp sang món tôm tỏi bên cạnh.
Vinh Duy Thiện trừng mắt nhìn con trai lớn, tựa như đang trách móc con trai lớn: "Đồ vô vị!"
Là người một nhà, không phải nên cùng nhau chịu khổ sao?
Vinh Tranh giả vờ như không hề thấy ánh mắt trách cứ của cha, chậm rãi bóc tôm.
Vinh Tranh bóc đầy một đĩa tôm rồi đẩy đến trước mặt Vinh Nhung.
Vinh Nhung kinh ngạc quay đầu lại, trong miệng vẫn ngậm nửa miếng sườn heo đen kịt, hai má phồng lên, đôi mắt vốn đã to nay càng mở lớn.
Bóc... bóc vỏ tôm cho cậu ư?
Vinh Nhung thật sự choáng váng.
Trong trí nhớ của cậu, Vinh Tranh đã từng bóc tôm cho cậu chưa?
Từng có sao?
Có không?
Có thật sao?
Khi Vinh Tranh nhìn thấy vẻ mặt sửng sốt không thể tin được của em trai mình, tim anh như bị một vật nhọn đâm vào.
Chính vì thường ngày phớt lờ em trai, nên giờ cậu mới ngạc nhiên đến vậy trước một đĩa tôm bóc vỏ.
Vinh Tranh cầm khăn ướt trên bàn lau tay dính nước tôm, nhẹ nhàng nói: "Đừng chỉ ăn sườn chua ngọt, kén ăn không tốt, phải ăn uống cân bằng dinh dưỡng."
Vinh Nhung chậm rãi chớp mắt, phản ứng chậm nửa nhịp đáp: "Ồ, cảm ơn anh hai."
Vừa ăn tôm, Vinh Nhung cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Anh trai chắc là lo cậu ăn quá nhiều sườn chua ngọt sẽ bị đau bụng, nên mới bóc đĩa tôm này cho cậu, phải không?
Anh trai cậu lo lắng quá rồi.
Dạ dày của cậu lúc này rất khỏe mạnh!
Thế nhưng rốt cuộc, Vinh Nhung đã đánh giá thấp sức "sát thương" của món ăn của Vinh phu nhân, đồng thời cậu cũng đánh giá quá cao khả năng chịu đựng của cơ thể mình.
Cậu quên mất rằng cái bụng của cậu bây giờ không phải là cái "bụng sắt" đã trải qua muôn vàn thử thách mà cậu sẽ có trong tương lai.
Mặc dù cậu đã được tái sinh và có một linh hồn khác nhưng cơ thể cậu vẫn là cơ thể cũ.
Làm sao cái dạ dày được nuông chiều bao nhiêu năm của cậu lại có thể chịu đựng được sự dày vò như vậy chứ?
Hai viên thuốc tăng cường dạ dày và tiêu hóa uống trước không thể chịu được đòn tấn công từ sức công phá của "ma thuật đen" nấu nướng của Vinh phu nhân.
Sau khi trở lại phòng, Vinh Nhung liền cảm thấy bụng mơ hồ đau nhói.
Lúc đầu, cơn đau ở mức có thể chịu đựng được, chỉ thỉnh thoảng nhói lên, về sau, cơn đau càng lúc càng dữ dội, và cường độ cũng đột ngột tăng lên.
Vinh Nhung nằm ở trên giường, co quắp người lại, hai tay ôm chặt lấy bụng đau đớn, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
"Cốc cốc —— "
Nghe tiếng gõ cửa, Vinh Nhung cố nén cơn khó chịu ở dạ dày, bước xuống giường.
Một tay ôm chặt bụng, cậu khó khăn đi tới cạnh cửa, hỏi: "Ai đó?"
"Là anh."
Không phải mẹ là được rồi.
Vinh Nhung khó khăn mở cửa cho Vinh Tranh.
Dạ dày co thắt đau đớn, Vinh Nhung vừa mở cửa xong liền mất sức, cả người ngã nhào vào lòng Vinh Tranh.
Cậu không quên yếu ớt nhắc nhở, "Anh, đóng cửa lại, đừng... đừng để mẹ nhìn thấy."
Lập tức ý thức được Vinh Nhung có điều không ổn, Vinh Tranh quả quyết nói: "Anh đưa em đi bệnh viện."
"Không, không được! Mẹ... mẹ sẽ tự trách mình."
Vinh Nhung nắm chặt lấy cánh tay của Vinh Tranh, thấp giọng nói: "Anh hai, xin anh đó."
Vinh Tranh phập phồng lồng ngực, cuối cùng vẫn trầm mặc đóng cửa lại.
Vinh Nhung thở phào nhẹ nhõm một hơi thật mạnh.
Vừa buông lỏng người, cơ thể cậu gần như không còn sức lực để đứng vững.
Vinh Tranh kịp thời đỡ lấy cậu, rồi bế xốc cậu lên giường.
Vinh Nhung vẫn ôm bụng, khóe môi lại nở nụ cười: "Anh hai, buổi chiều anh còn phải đến công ty đúng không? Anh cứ đi làm việc của mình đi, em không sao đâu, nằm một lát sẽ ổn thôi."
Trên mặt Vinh Tranh lộ ra vẻ không đồng ý: "Bệnh không đi khám thì làm sao chỉ nằm xuống là khỏi được?"
Bởi vì, cậu đã thử qua rồi.
Kiếp trước, mấy lần cậu bị đau dạ dày, cậu chỉ cần nằm trên giường là sẽ khỏi.
Tất nhiên, sau này cậu đã rút ra kinh nghiệm, nhận ra rằng uống thuốc dạ dày có thể không khỏi hoàn toàn cơn đau, nên cậu đã mua sẵn thuốc giảm đau để ở nhà, và thấy đỡ hơn nhiều.
Chỉ là, sau này uống quá nhiều thuốc giảm đau nên cũng không còn tác dụng gì mấy.
"Anh, hình như lúc nãy anh vừa vào phòng có mang theo thuốc dạ dày phải không?"
Vinh Tranh: "..."
Mắt tinh thật đấy.
Một đĩa lớn sườn heo chua ngọt gần như đều bị Vinh Nhung ăn hết.
Vinh Tranh không yên tâm, nên cố ý đến phòng Vinh Nhung để xem thử, đề phòng vạn nhất, anh còn mang theo thuốc dạ dày và giảm đau.
Cũng may anh đã cẩn thận, đến một chuyến.
Trong phòng Vinh Nhung có sẵn một ấm nước nóng.
Vinh Tranh rót một cốc nước nóng đặt lên bàn, đỡ Vinh Nhung ngồi dậy, đổ thuốc dạ dày và thuốc giảm đau vào tay, đưa cho Vinh Nhung uống, rồi lại đỡ cậu nằm xuống giường.
"Nếu nửa giờ sau em vẫn không thấy khỏe hơn anh sẽ đưa em đến bệnh viện."
"Vâng."
Cứ đồng ý trước đã, đến lúc đó cậu cố tình không đi thì anh trai cũng không thể cõng cậu ra khỏi cửa được.
"Anh, buổi chiều anh không cần đến công ty sao?"
Hiện tại cậu cũng đã uống thuốc, thấy Vinh Tranh không có ý định rời đi, Vinh Nhung cảm thấy hơi mất tự nhiên.
Ở kiếp trước, trừ lúc còn nhỏ, hai anh em cũng không có nhiều thời gian ở riêng một mình như thế này.
"Hôm nay nghỉ ngơi."
Đáy mắt Vinh Nhung thoáng qua vẻ nghi hoặc.
Hôm nay là cuối tuần sao?
Trong mấy ngày nằm viện, Vinh Nhung bận rộn sắp xếp lại những ký ức hỗn loạn trong đầu, đến nỗi quên béng mất ngày tháng.
Vinh Nhung đưa tay lấy điện thoại, nhưng cậu còn chưa kịp nhìn rõ ngày tháng trên màn hình thì điện thoại đã bị Vinh Tranh giật lấy, "Lúc ốm đừng nghịch điện thoại, nghỉ ngơi thật tốt."
"Vinh Tranh! Có phải anh luôn muốn ra vẻ cao thượng, tự cho mình là đúng như vậy sao? Chuyện của em không đến lượt anh quản! Trả điện thoại cho em!"
Vinh Tranh nhớ lại chuyện không vui khi hai người từng cãi nhau vì anh cưỡng ép thu điện thoại của Vinh Nhung.
Tay cầm điện thoại của anh cứng đờ, hơi cứng nhắc mở miệng nói: "Chờ em khỏe lên một chút rồi hãy chơi."
Vinh Nhung lắc đầu cười, trong mắt ánh lên vẻ ranh mãnh: "Không phải em muốn chơi, em chỉ muốn xem ngày tháng một chút để biết người nào đó hôm nay không phải đang bỏ bê công việc đấy chứ."
Vinh Tranh cẩn thận quan sát biểu cảm trên mặt Vinh Nhung, thấy môi cậu vẫn còn hơi tái nhợt, nhưng nụ cười lại không hề giả tạo, lúc này anh mới xác nhận em trai không hề không vui vì chuyện anh vừa tịch thu điện thoại.
Vinh Tranh nhẹ giọng nói: "Anh không bỏ bê công việc, anh là ông chủ, có thể nghỉ ngơi bất cứ lúc nào anh muốn."
Lời này nghe thật bá đạo...
Vinh Nhung trừng mắt nhìn: "Nếu em nhớ không lầm thì ba mới là ông chủ chứ? Hình như anh chỉ làm việc cho ba thôi?"
Đúng là trước đây Vinh Tranh đã thành lập công ty riêng, nhưng vì năm ngoái Vinh Duy Thiện sức khỏe yếu, phải nhập viện phẫu thuật, nên không còn tốt như trước, Vinh Tranh mới phải gánh vác trách nhiệm.
Bây giờ chuyện tập đoàn do Vinh Tranh toàn quyền làm chủ không sai, nhưng người đại diện pháp lý vẫn là Vinh Duy Thiện.
Về bản chất, Vinh Tranh đích thực là đang làm việc cho cha già Vinh Duy Thiện.
Vinh Tranh: "..."
Vinh Tranh nghi ngờ hỏi: "Dạ dày không đau sao?"
Vinh Nhung cười, "Đau."
Chỉ cần không đau đến mức choáng váng thì đều là chuyện nhỏ.
Vinh Tranh nhận thấy Vinh Nhung từ đầu đến cuối vẫn luôn đặt tay lên bụng khi nói chuyện, nhưng giọng điệu thoải mái của cậu lại khiến người ta dễ dàng quên mất rằng cậu đang phải chịu đựng cơn đau mà người thường khó lòng chịu nổi.
Vinh Tranh khẽ nhấp môi.
Thằng nhóc này từ khi nào lại có thể nhịn đau đến vậy?
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với em trai mà anh và ba mẹ không hề biết?
Hay là trước đây anh và ba mẹ đã bỏ bê em trai quá nhiều, biết quá ít về em trai?
Không biết là do thuốc dạ dày hay thuốc giảm đau phát huy tác dụng, hay có lẽ do hôm nay mới xuất viện nên hơi mệt mỏi, mí mắt Vinh Nhung dần nặng trĩu.
"Anh hai, em có chút mệt mỏi."
"Mệt mỏi liền đi ngủ đi."
"Vậy anh..."
Vinh Nhung nghĩ mình đã khéo léo nhắc nhở: cậu chuẩn bị đi ngủ, anh trai ra ngoài chẳng phải sẽ tốt hơn sao?
"Anh sẽ ngồi trong phòng em một lúc, đảm bảo em không cảm thấy khó chịu rồi mới ra ngoài."
Vinh Nhung mở to mắt, "Anh hai muốn nhìn em ngủ à?"