Chương 8: Anh đi cùng em

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Nuôi thú cưng ở phòng ngủ?"
So với Vinh Nhung đang xấu hổ đến mức muốn độn thổ, thì Vinh Tranh – người bị ảnh hưởng trực tiếp – lại có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.
Cái tên "Bạc Hà" này nghe không giống tên người.
Nghĩ đến Bạc Hà, Vinh Nhung chợt cảm thấy chán nản. Cậu cứ thế bỏ đi, không biết có ai chăm sóc Bạc Hà không.
Mỗi lần rời khỏi nhà, cậu đều về rất muộn, nên thường đổ đầy thức ăn cho mèo, thanh dinh dưỡng và nước cho Bạc Hà. Nhưng với lượng thức ăn và nước đó, sức ăn của con mèo ú đó, nhiều nhất cũng chỉ đủ cho hai ngày.
Con mèo nhỏ đủ thông minh để cắn mở túi thức ăn cho mèo để tìm thứ gì đó để ăn.
Hai túi thức ăn cho mèo ở nhà thuê được cậu mua ngay sau khi nhận lương cuối tháng trước. Hẳn nhiêu đó có thể chống chọi được một thời gian...
"Nhung Nhung?"
Không đợi được câu trả lời của Vinh Nhung, Vinh Tranh nghi hoặc lên tiếng.
Vinh Nhung không phủ nhận, cười đáp: "Đúng vậy, nó là một nhóc mập."
Anh trai cậu chỉ cần hỏi là sẽ biết ngay cậu có nuôi mèo trong phòng ngủ hay không, rất dễ để phát hiện ra.
Vinh Nhung có thể nói dối, chẳng hạn như cho rằng Bạc Hà là con mèo hoang được cậu cho ăn ở trường, hoặc đó là con mèo do bạn cậu nuôi. Nhưng cậu không muốn.
Cậu không muốn gọi Bạc Hà là con mèo hoang đi lạc hay mèo của người khác, như thể làm vậy sẽ phủ nhận sự tồn tại của Bạc Hà. Cậu không muốn làm như vậy.
Vẻ mặt Vinh Tranh có vẻ nghi hoặc: "Anh nhớ trước đây em không thích mèo mà."
Vinh Nhung có chút kích động nói: "Bạc Hà thì khác!"
Thấy Vinh Tranh có vẻ kinh ngạc, Vinh Nhung hạ giọng, khẽ nhíu mày, nhỏ giọng nói: "Dù sao thì Bạc Hà cũng khác với tất cả những con mèo khác."
Kiếp trước, Bạc Hà là người nhà duy nhất của cậu. Nếu như không có tai nạn bất ngờ kia, cậu đã cùng Bạc Hà sống đến già.
Trong suy nghĩ của tất cả những người nuôi thú cưng, chắc hẳn họ đều cho rằng thú cưng của mình là đặc biệt nhất phải không?
Vinh Tranh chưa bao giờ nuôi thú cưng, nhưng trước đây anh đã gặp rất nhiều người yêu chó và mèo trong quá trình hợp tác làm việc, anh có thể hiểu được suy nghĩ của Vinh Nhung ở một mức độ nhất định.
Vinh Tranh cũng không tranh cãi với Vinh Nhung về chủ đề này: "Em đã ngủ cả buổi chiều rồi, có muốn xuống lầu ăn cơm trước không?"
Vinh Nhung biết cậu có lẽ đã ngủ rất lâu, nhưng khi Vinh Tranh nói cậu đã ngủ cả buổi chiều, Vinh Nhung vẫn kinh ngạc.
"Em đã ngủ lâu như vậy sao?"
Vinh Tranh trong lòng thầm nghĩ, đúng là có thể ngủ lâu như vậy đấy.
"Bụng còn đau không?"
Vinh Nhung sờ bụng nói: "Hình như... không còn đau nữa?"
Vinh Tranh gật đầu: "Chắc là do thuốc đã có tác dụng rồi."
"Có lẽ vậy."
Vinh Tranh đứng lên: "Xuống lầu ăn cơm trước đi, ba mẹ cũng đang chờ."
"Vâng."
Vinh Nhung vén chăn lên, bước xuống giường. Cậu vén nửa tấm chăn lên thì có chút do dự ngẩng đầu: "Anh, tối nay... mẹ nấu hay dì Ngô nấu?"
Vinh Tranh liếc nhìn cậu rồi nói: "Em ăn trưa ngon lành như vậy, anh tưởng em rất khen ngợi tài nấu nướng của mẹ chứ?"
"Em đúng là vậy mà."
Cậu thực sự cảm thấy nó không quá khó ăn. Dù vậy, cậu cũng không thể ngăn được dạ dày mình phản đối một cách dữ dội.
Vinh Tranh chỉ coi là cậu nói cứng: "Buổi tối là dì Ngô nấu."
Vinh Nhung thở phào nhẹ nhõm. Cậu vừa thoát chết, coi như tạm thời giữ được mạng.
Quán bar "Dạ Phóng"
Hà Vũ cùng mấy người bạn tụ tập ở phòng riêng, uống rượu, tán gái.
Khi những công tử tiểu thư này gặp nhau, họ chỉ bàn tán về chuyện ai đã mua một chiếc xe thể thao phiên bản giới hạn, ai đã bao nuôi một tiểu minh tinh nào đó, hay gia đình ai vừa mua được một mảnh đất, và ai vừa mua được mấy món quý giá từ một cuộc đấu giá từ thiện.
Nhắc đến đấu giá, ai cũng phải nhắc đến chiếc trâm đá quý có giá trị lên đến bảy con số được Vinh Tranh, con trai cả của gia tộc họ Vinh, cài trên ngực áo trong ngày sinh nhật của anh cách đây vài ngày.
Vinh Nhung cũng chịu chi thật, sẵn sàng bỏ ra một số tiền lớn cho một chiếc trâm cài đá quý bảy chữ số.
Nghe nói hai anh em Vinh Tranh và Vinh Nhung không hợp nhau, nhưng nếu không hòa hợp thì cũng sẽ không sẵn lòng tặng quà sinh nhật bảy con số cho anh trai mình. Thế nếu quan hệ tốt thì chẳng lẽ phải tặng cả trực thăng hay du thuyền sao?
Tuy nhiên, mọi người đều biết rằng Vinh Duy Thiện vẫn giữ chức chủ tịch tập đoàn Vinh Thị, nhưng trên thực tế, mọi công việc của công ty đều do Vinh Tranh, con trai cả của Vinh gia, xử lý toàn bộ. Vinh Tranh mới là "người cầm lái" thật sự của tập đoàn.
Vinh Nhung đã bỏ ra cái giá cắt cổ để tặng cho Vinh Tranh một chiếc trâm cài, điều này chỉ cho thấy Vinh Nhung không đến nỗi ngu ngốc và cũng biết cách lấy lòng anh trai mình.
Vinh Nhung không chỉ tính tình xấu lại có chút ngốc nghếch, thế nhưng lại rất hào phóng. Mỗi lần bọn họ ra ngoài tụ tập, chẳng phải vị thiếu gia kia đều đứng ra chi trả đó sao?
Vì vậy có người đề nghị: "Này, nghe nói Vinh Nhung đã xuất viện. A Vũ, cậu có muốn gọi điện cho Vinh Nhung mời cậu ta ra ngoài uống vài ly không?"
"Cậu muốn mời thiếu gia kia uống một ly? Có chắc là mời không hay là gọi cậu ta đến bao cả bàn chúng ta?"
"Biết cũng đừng nói chứ, haha. Ai mà không biết chỉ cần có Hà Vũ thì chúng ta đâu cần phải trả tiền chứ!"
Lập tức có người thúc giục: "A Vũ, cậu gọi điện thoại cho vị thiếu gia Vinh gia kia đi?"
"A Vũ, mau gọi đi. Hôm nay nhóm chúng ta có phải trả tiền chầu này hay không là phải phụ thuộc vào cậu đó."
Thật ra thì những người trong phòng riêng cũng chẳng thiếu tiền, nhưng đây không phải là tên công tử tiêu tiền như nước kia sao? Bọn họ không lợi dụng một chút thì chẳng phải quá có lỗi với bản thân sao?
Trong đám người này, Hà Vũ là người thân thiết với Vinh Nhung nhất. Nếu bọn họ gọi Vinh Nhung ra ngoài, Vinh Nhung có thể sẽ không nể mặt bọn họ, nhưng Hà Vũ thì khác. Mười lần thì có thể gọi được bốn, năm lần, vì thế nên mọi người mới thúc giục Hà Vũ gọi cho Vinh Nhung.
Bản thân Hà Vũ cũng có ý tưởng này. Hắn gần đây đam mê vài thú vui mới lạ, đã tiêu xài hoang phí rất nhiều tiền. Cha hắn đã ngừng gửi tiền cho hắn từ lâu và chặn tất cả các thẻ của hắn. Những ngày này hắn chỉ dựa vào một ít tiền tiêu vặt mà mẹ lén chuyển cho. Hắn đã quen tiêu tiền hoang phí, chút tiền tiêu vặt kia làm sao mà đủ. Chưa kể những thứ khác, với số tiền tiêu vặt mà mẹ cho, hắn thậm chí còn không đủ tiền mua chai rượu mà mình đang uống.
Nếu không phải vì lần trước hắn mượn Vinh Nhung chừng trăm vạn (khoảng 3,3 tỷ đồng) còn chưa trả, hắn đã sớm mở miệng mượn tiền Vinh Nhung rồi.
Hà Vũ sớm đã nghe chuyện Vinh Nhung xuất viện, nhưng hắn vẫn cứ chờ Vinh Nhung chủ động liên lạc với hắn.
Vinh Nhung có rất nhiều sở thích, thích sưu tầm rượu vang đỏ và sâm panh, cũng thích uống rượu, còn điều khiến cậu vui vẻ nhất thì chắc chắn là chế tạo nước hoa. Vinh Nhung thích sưu tầm các loại nước hoa nổi tiếng, cũng như các loại hương liệu đắt tiền và quý giá. Điều ngẫu nhiên là gia đình họ Hà đã làm giàu bằng cách xuất nhập khẩu các nguyên liệu làm nước hoa khác nhau. Hà Vũ thường giúp Vinh Nhung thu thập các loại hương liệu quý hiếm. Về phương diện điều chế hương liệu, hắn ít nhiều cũng có thể đưa ra vài lời khuyên chuyên nghiệp. Bằng không lấy tính cách của Vinh Nhung cũng sẽ không thân thiết với Hà Vũ như vậy.
Vốn Hà Vũ cho rằng dựa trên sự say mê trước đây về nước hoa của Vinh Nhung, cậu sẽ liên lạc với hắn trong vài ngày tới và nhờ hắn tìm các loại hương liệu quý giá. Kết quả đã mấy ngày trôi qua, vị thiếu gia kia vậy mà vẫn không liên lạc với hắn.
Hà Vũ đang lo lắng không tìm được lý do chính đáng để liên lạc với Vinh Nhung, lấy cớ có nhóm bạn đang tụ tập để gọi Vinh Nhung đi chơi thì thật hoàn hảo.
Vinh Nhung nhìn bề ngoài là người khó gần nhưng thực chất lại khá mềm lòng, nếu giả vờ đáng thương mà van xin thì hẳn cậu sẽ đồng ý.
Hà Vũ trong lòng đã sớm tính toán, nếu Vinh Nhung cho hắn tiền thì hắn sẽ đi đâu ăn chơi. Hắn vẫn giả bộ vẻ mặt khó xử, ngập ngừng nói: "Tôi thử xem sao. Các cậu đều biết tính khí Vinh Nhung kiêu ngạo thế nào rồi đó, cho dù là tôi gọi cậu ta, cậu ta chưa chắc sẽ đồng ý ra ngoài."
Có thể coi đó là việc tự tạo cho mình một cái cớ trước. Như vậy nếu không thể hẹn được Vinh Nhung cũng sẽ không quá mất mặt. Tuy nói vậy nhưng Hà Vũ cũng đã nắm chắc đến bảy tám phần.
Đến nỗi, cái nhìn lạnh lùng mà Vinh Nhung dành cho anh trong bữa tiệc sinh nhật của Dung Chính ngày hôm đó, như thể nhìn một người xa lạ, Hà Vũ đã quên mất chuyện đó từ lâu. Ở trong nhận thức của hắn, Vinh Nhung chính là một người tiêu tiền như rác, là máy ATM của hắn. Tính khí Vinh Nhung ngang bướng.
Trong phòng riêng ồn ào, Hà Vũ nói với đám người trong phòng một tiếng rồi ra ngoài gọi điện thoại.
Vinh gia.
Phòng thí nghiệm cá nhân của Vinh Nhung.
Tranh thủ kỳ nghỉ hè không phải đến trường, mỗi ngày Vinh Nhung đều đợi bố mẹ nuôi ra ngoài, sau đó mới đến phòng thí nghiệm nước hoa của mình và vui vẻ tha hồ mày mò với những "bảo bối" của mình.
Vinh Nhung căn cứ vào trí nhớ của kiếp trước, cố gắng tái tạo lại loại nước hoa "Thụy Mỹ Nhân (Người đẹp ngủ)". Sản phẩm đầu tay này đã mang lại thành công vang dội cho cậu ngay sau khi ra mắt thị trường.
Đây là biện pháp kiếm được tiền trong vòng thời gian ngắn nhất mà Vinh Nhung có thể nghĩ đến. Theo ký ức của kiếp trước, vài tháng sau, cậu sẽ bị thương khi cứu Chu Chỉ. Giống như tất cả những tình tiết kinh điển trong tiểu thuyết cẩu huyết.
Vừa hay, vì lần bị thương này, cậu bị đưa vào bệnh viện. Vì mất máu quá nhiều, cần truyền máu, máu O trong bệnh viện không đủ, bác sĩ đề nghị người nhà truyền máu. Lúc ấy, cậu bởi vì Chu Chỉ đã xích mích với anh trai, ba mẹ cũng vì vậy mà vô cùng thất vọng đối với cậu. Biết được cậu nằm viện, ba mẹ và cả anh hai đều xuất hiện ở bệnh viện. Sau đó là màn cẩu huyết nhất trong tiểu thuyết.
Ba cậu nhóm máu A, mẹ và anh hai đều là AB, mà cậu lại là O. Cha mẹ nhóm máu A và B, dù thế nào cũng không thể sinh ra được một đứa trẻ mang nhóm máu O. Anh hai lấy tóc cậu và ba mẹ để xét nghiệm DNA. Sau đó, họ bắt đầu điều tra thân thế của cậu và tung tích của thiếu gia thật sự của nhà họ Vinh.
Vì vậy, dưới sự không hề hay biết và không có sự chuẩn bị tâm lý nào, một cặp vợ chồng trung niên tự xưng là cha mẹ ruột của cậu đã xuất hiện trong phòng bệnh. Vinh gia thanh toán toàn bộ chi phí nằm viện của cậu. Trợ lý Lưu Hạnh của anh hai đến, giải thích với cậu những chuyện đã xảy ra trong thời gian cậu nằm viện, còn đưa cho cậu một tấm thẻ ngân hàng. Tiền bên trong đủ để cậu cả đời này không phải lo cơm áo gạo tiền.
Khi đó cậu hung hăng ném thẻ ngân hàng vào Lưu Hạnh và hét lên điên cuồng rằng cậu muốn gặp ba mẹ mình. Cặp vợ chồng trung niên xa lạ nhìn cậu với vẻ kinh ngạc và sợ hãi, trong mắt họ hiện lên sự thất vọng sâu sắc. Chắc hẳn họ đang thắc mắc tại sao con ruột của họ lại có tính cách khủng khiếp như vậy, không hề hiền lành thông minh như nhị thiếu gia thật sự của Vinh gia mà họ đã tốn công nuôi dạy phải không?
Cậu đợi ở bệnh viện suốt một ngày. Nhận ra rằng cha mẹ mình sẽ không bao giờ xuất hiện, tâm hồn tan nát rồi thất thểu để cặp vợ chồng trung niên kia đưa đi.
Kiếp trước, cho đến khi chết, Vinh Nhung mới biết rằng đôi vợ chồng trung niên này đã lặng lẽ nhặt chiếc thẻ ngân hàng dưới đất trong lúc cậu không để ý.
Tất cả những điều này đều được kể lại bởi một ký ức khác hiện lên trong đầu cậu sau khi sống lại, cũng là những tình tiết được mô tả trong tiểu thuyết mà cậu, thân là một nam phụ bia đỡ đạn, lại hoàn toàn không hề hay biết.
Đời trước Vinh Nhung chưa từng có ý nghĩ muốn lấy tiền của Vinh gia. Đời này, dĩ nhiên càng không muốn. Vinh gia nuôi cậu lớn lên hết tình hết nghĩa.
Làm lại một đời, Vinh Nhung thề rằng sẽ không bao giờ vì Chu Chỉ mà khiến mình bị thương nữa, nhưng điều này vẫn không thay đổi được sự thật rằng cậu không phải là nhị thiếu gia thật sự của Vinh gia, và cậu là kẻ chiếm chỗ của người khác.
Tiền bây giờ trong thẻ của cậu đều là tiền tiêu vặt ba mẹ cho, không có một phân tiền nào thuộc về chính cậu. Cậu cần phải nhanh chóng trong một thời gian ngắn kiếm được một khoản tiền đủ để ổn định cuộc sống. Như vậy thì chờ sau khi cậu rời khỏi Vinh gia, cuộc sống sau này sẽ không còn quẫn bách như đời trước nữa, cũng không đến nỗi vì kiếm chút tiền lương mà phải đánh đổi cả mạng sống của mình.
Cậu sẽ cố gắng tìm kiếm người quen của mình dựa trên ký ức từ kiếp trước để xem liệu có thể tìm về Bạc Hà, cho con mèo nhỏ một ngôi nhà thoải mái hơn kiếp trước hay không.
Cách điều chế "Thụy Mỹ Nhân" phần lớn cậu vẫn còn nhớ, nhưng hiện tại trong tay cậu không có nhiều nguyên liệu thô như vậy, tỷ lệ các loại hương liệu vẫn cần phải phối lại nhiều lần.
Điện thoại di động reo lên, làm gián đoạn trí nhớ của Vinh Nhung về công thức nước hoa. Cậu đặt chiếc cốc trên tay xuống, tháo găng tay thí nghiệm ra. Nhìn thấy chữ "Hà Vũ" trên tên người gọi, ánh mắt Vinh Nhung trở nên lạnh lùng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.
Trong thời gian sống lại, cậu chỉ nghĩ làm thế nào để chuẩn bị "Thụy Mỹ Nhân" càng sớm càng tốt, lại quên mất Hà Vũ và đám bạn bè kia. Kiếp trước cậu sống trong cảnh nghèo khó như vậy sau khi bị đuổi khỏi Vinh gia, chẳng phải cũng do Hà Vũ và nhóm bạn bè của hắn "ban tặng" sao? Cậu còn chưa tìm đám người kia thanh toán sổ sách, đám người kia ngược lại tự tìm đến cửa...
"Sao rồi? Vị thiếu gia Vinh gia kia nói thế nào? Có tới không?"
Sau khi Hà Vũ gọi điện thoại ở hành lang xong, hắn cảm thấy hơi buồn đi vệ sinh, nên đi vào nhà vệ sinh ở góc hành lang để giải quyết. Một tên A nồng nặc mùi rượu, trong tay cầm điện thoại di động cũng ra ngoài gọi điện, gặp Hà Vũ liền cúp điện thoại, cười hỏi.
"Đồng ý."
Giọng hời hợt, nhưng ánh mắt khó nén vẻ đắc ý.
Tên kia vui vẻ đặt tay lên vai Hà Vũ, nói: "Tốt lắm, xem ra tối nay chúng ta có thể tiết kiệm tiền đồ uống rồi."
Hai người vừa đi vừa cười.
Sau khi hai người đi, hai bóng người lần lượt từ phòng vệ sinh đi ra. Một người trong tay cầm điếu thuốc liếc nhìn người bên cạnh: "Chậc, nếu thiếu gia nhà họ Vinh đó biết cậu ở đây rất có thể sẽ lại làm phiền cậu, cậu có muốn đi trước không?"
"Không cần."
Nói xong, xoay người trở về phòng riêng.
Cao Dương nhướng mày. Mới mẻ đấy. Trước kia vị này nghe đến hai chữ "Vinh Nhung" chỉ sợ trốn không kịp. Hôm nay lại nói "không cần"?
Vinh Nhung rời khỏi phòng thí nghiệm, đi thang máy lên lầu. Trở về phòng thay quần áo. Lúc ra cửa gặp Vinh Tranh vừa về sau buổi xã giao bên ngoài. Vinh Nhung chào hỏi Vinh Tranh. Vinh Tranh đang nới lỏng cà vạt dừng lại, giơ tay lên nhìn đồng hồ trên cổ tay trái. Gần mười một giờ rồi. Ánh mắt Vinh Tranh hơi trầm lại: "Đã trễ thế này còn muốn đi ra ngoài?"
Vinh Nhung đổi giày ra cửa: "Vâng, em đi một lát sẽ về sớm."
Vinh Tranh: "Anh đi cùng em."