Vòng Xoáy Ký Ức

Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Đừng đi mà!"
Tạ Lãng vừa định đứng dậy, Lê Giang Dã đã ôm lấy anh.
Cơ thể anh hơi cứng lại. Việc đi tắm sau khi ân ái giống như một phản xạ có điều kiện mà Tạ Lãng nghĩ mình sẽ luôn tuân thủ.
Nhưng đêm nay, việc kháng cự Lê Giang Dã dường như lại trở nên thật khó khăn.
Vòng tay của cậu ôm lấy vai anh, thực ra không dùng nhiều sức lực, chỉ nhẹ nhàng như sóng biển vỗ về thân thể Tạ Lãng.
"Anh Lãng, đừng đi mà, giữ lại mùi hương của em không được sao?" Lê Giang Dã dụi mặt vào cằm Tạ Lãng, ghé vào tai anh trêu chọc: "Anh xem, trên người em có mùi của anh này, còn anh thì sao? Anh muốn em rửa sạch đi à?"
"..."
Cậu đã đưa ra một câu hỏi rất gợi tình.
Tạ Lãng có chút bối rối, không biết nên đáp lại như thế nào.
Một phần trong anh, muốn quay trở lại không gian tối tăm và nhỏ bé kia để suy tư như thường lệ, đó là lối thoát mà anh luôn tìm kiếm để thoát ly khỏi thế giới dục vọng nguy hiểm như một vòng xoáy cuốn hút.
Nhưng đồng thời, một phần khác trong anh gần như là lần đầu tiên lưu luyến một cách lạ lùng chưa từng thấy này.
Anh lưu luyến chiếc giường này, lưu luyến Tiểu Dã đang nằm trên đó, lưu luyến cách Tiểu Dã như một chú chim non hôn anh trong nước mắt, và lưu luyến cả mùi hương của anh vương trên người Tiểu Dã.
Anh cảm thấy bản thân mình có gì đó không ổn.
Tạ Lãng đứng bất động, nhưng điều ấy lại khiến Lê Giang Dã trở nên táo bạo hơn. Cậu nắm lấy tay anh, đan những ngón tay mình vào tay anh, rồi cùng nhau đặt lên hình xăm bí mật trên xương mu của mình.
Tạ Lãng run lên như thể bị bỏng bởi làn da của Lê Giang Dã.
"Anh Lãng, anh thích không?"
Hàng lông mi của Lê Giang Dã run rẩy, cậu hỏi rất thẳng thắn, nhưng vẻ mặt lại mang theo chút ngượng ngùng.
Vừa rồi Tạ Lãng rất sợ làm bị thương làn da vừa bị tổn thương của Lê Giang Dã, nhưng khi nhìn thấy đầu sói màu xanh đậm trên cơ thể trần trụi của cậu dưới ánh trăng, lý trí anh tan biến. Đầu ngón tay Tạ Lãng chậm rãi lướt qua như thể mọi sự quyến luyến đều tập trung nơi đầu ngón tay.
Cuối cùng Tạ Lãng cất lời một cách khó khăn: "... Thích."
Lê Giang Dã khẽ cười.
Tạ Lãng chính là đáng quý như vậy đấy.
Anh chưa bao giờ nói dối, cho dù đó là một câu hỏi khó trả lời thẳng thắn đến mấy, dù có im lặng rất lâu thì anh cũng sẽ không bao giờ nói dối.
Tạ Lãng nói:
Thích
.
Anh thích hình xăm của cậu.
Lê Giang Dã nằm trên giường ngẩng đầu nhìn Tạ Lãng, cậu đang nghỉ ngơi nhưng bởi vì được Tạ Lãng vuốt ve nên ánh mắt ướt át lại toát lên vẻ dịu dàng: "Anh Lãng, em là của anh. Anh có biết không?"
Em là của anh.
Tạ Lãng lặng im, không ngừng suy ngẫm lại bốn chữ này.
Những người có địa vị và giàu có như anh, gần như sẽ không cảm thấy khó khăn trong việc sở hữu một thứ gì đó. Tiền bạc, nhà cửa, quyền lợi trong quỹ đầu tư, tất cả những điều đấy đều được ghi nhận rõ ràng dưới tên tuổi họ, vì vậy khó tránh khỏi sự kiêu ngạo.
Nhưng Tạ Lãng thì khác, từ nhỏ đến lớn, anh chỉ nhớ tới cảm giác mất đi.
Đây có lẽ là lần đầu tiên anh thực sự hiểu cảm giác có được là như thế nào.
Khoảnh khắc ấy, hết thảy đều như thể yên lặng——
Có được hình xăm trên cơ thể Tiểu Dã và người kia dưới ánh trăng đang mỉm cười nhìn anh.
...
Thân thể Lê Giang Dã tựa như ánh trăng dưới lòng sông, cậu đưa Tạ Lãng ra khỏi không gian cô quạnh, rồi để anh tựa đầu vào ngực mình, lắng nghe nhịp đập trái tim cậu.
Hai người họ dường như chưa từng trần trụi, quấn quýt bên nhau sau khi ân ái như thế này.
Lê Giang Dã vẫn luôn nắm chặt lòng bàn tay của Tạ Lãng, như một nỗi ám ảnh không dứt. Mà Tạ Lãng cũng vô cùng kiên nhẫn để cậu nắm tay mình như thế, không hề giãy giụa cho đến khi ngón tay của Lê Giang Dã luồn vào bên trong, bắt đầu ve vuốt mặt bên của ngón tay thon dài và vết sẹo hẹp ở mặt trong cánh tay, cơ thể anh mới đột ngột cứng lại.
"Tiểu Dã!" Tạ Lãng lên tiếng một cách không tự nhiên, nhưng vẫn không rụt tay về: "Đều đã qua rất lâu rồi."
Anh đang khéo léo từ chối.
Nhưng Lê Giang Dã không buông tay mà cũng không cúi đầu nhìn, chỉ là dùng năm ngón tay chậm rãi xoa xoa vết sẹo, như muốn khắc sâu từng đường nét thô ráp ấy vào đầu ngón tay mình——
Dài bảy tám centimét, cách động mạch chỉ vài milimét, là một vết thương vô cùng đáng sợ.
"Vâng." Lê Giang Dã thản nhiên khẽ đáp nhưng lại trả lời một câu không liên quan: "Phải khâu mười bốn mũi."
"..." Tạ Lãng hít sâu một hơi nhưng không nói gì.
Anh không bao giờ thích đề cập đến những điều này, như thể đêm hôm đó, dòng máu của anh chưa từng nhuộm đỏ nền tuyết trắng.
"Anh Lãng, anh không nên đánh nhau với người khác."
Lê Giang Dã ngước mắt lên nhìn Tạ Lãng: "Chuyện hai hôm trước, thực ra không cần phải làm vậy."
Đôi mắt đen láy của Tạ Lãng đột nhiên tối sầm, thoáng vẻ lạnh lùng: "Chẳng có gì phải sợ."
"Nhưng mà em sợ." Ánh mắt cậu man mác u buồn nhưng vẫn pha chút dịu dàng: "Anh Lãng, lúc anh nổi giận đáng sợ lắm, anh có biết không?"
Tạ Lãng bối rối, anh không hiểu nỗi u sầu trong đôi mắt của Lê Giang Dã đến từ đâu, nhưng vẫn theo bản năng đối mặt với nó và lại giải thích giống như đêm ấy: "Tiểu Dã, anh đã nói rồi, anh không giận em."
Nhưng Lê Giang Dã lại đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Tạ Lãng bằng ánh mắt dịu dàng đến tan chảy: "Anh Lãng, anh ngốc lắm!"
Tạ Lãng không khỏi sững sờ.
Giọng Lê Giang Dã dịu xuống, tiếp tục nói: "Từ bé đến lớn em đều đánh nhau với người khác, nhưng lúc đánh nhau trong lòng phải có sự e dè, chính vì có sự e dè nên khi ra tay mới biết cân nhắc, tránh gây ra hậu quả nghiêm trọng. Anh thì khác, anh là học sinh ngoan hoàn toàn không biết đánh nhau. Anh Lãng, em chỉ sợ anh cứ như vậy sẽ tự làm tổn thương mình."
Tạ Lãng im lặng hồi lâu, sau khi do dự mãi, cuối cùng mới đáp lại với vẻ mặt vô cảm: "Là vì bọn nó đáng chết."
Anh nhắc đến "bọn nó" khiến Lê Giang Dã đột nhiên nhận ra.
Tạ Lãng khó khăn ngừng lại, những lời còn lại như bị xé toạc khỏi cổ họng anh: "Nhất là kẻ năm đó—— Tiểu Dã, nó đáng chết!"
Sáu năm đã trôi qua, nhưng đôi mắt hẹp dài của anh vẫn tối sầm lại vì phẫn nộ khi nhắc đến chuyện năm xưa.
Tạ Lãng không bao giờ thích nhớ lại đêm ấy, thế nên anh không bao giờ đề cập đến điều đó với Lê Giang Dã, thậm chí còn không thèm để tâm đến vết sẹo trên cơ thể mình.
Có lẽ là bởi vì đã chôn vùi ký ức, thế nên đến khi thật sự hồi tưởng lại, anh thậm chí không còn nhớ rõ nhiều chi tiết đến thế nữa, chỉ nhớ rằng đó là một đêm tuyết rơi lạnh giá. Lê Diễn Thành gọi anh gấp đến Cung thiếu nhi đón Lê Giang Dã tan học.
Mùa đông ở phương Bắc, tám giờ là trời đã tối đen như mực, không thấy rõ năm ngón tay. Đường từ Cung Thiếu nhi có mấy khúc cua nhưng cách vài mét mới có một ngọn đèn đường lờ mờ. Anh vẫn nhớ như in lần đầu tiên tới đó không tìm thấy Lê Giang Dã. Thế là anh vừa định quay đầu đột nhiên lại nghe thấy bên cạnh có một tiếng rên rỉ rất nhỏ truyền đến. Tạ Lãng theo bản năng tìm kiếm, cuối cùng tìm thấy Lê Giang Dã đang dựa vào một góc tường trong con ngõ nhỏ——
Một nửa bộ trang phục múa ba lê của cậu bé đã bị cởi ra và bị đè xuống nền tuyết, có một bóng đen đè lên người cậu đang sờ soạng lung tung. Nhưng ánh đèn đường mờ ảo phía xa khó lòng chiếu rọi tới nơi này, chỉ có vòng eo nhỏ nhắn của Lê Giang Dã hiện ra trắng đến nỗi dường như còn trắng hơn cả tuyết.
Chuyện sau đó thực sự đã trở nên mờ nhạt.
Tạ Lãng chỉ nhớ rằng người kia mang theo một con dao, rồi anh đột ngột dùng cánh tay đỡ lấy. Có lẽ là vì cơn giận dữ bùng nổ khiến thần kinh anh tê liệt, nên đã khiến anh không cảm thấy đau một chút nào.
Anh giật lấy con dao, rồi phản công một cách dữ tợn và cũng không nhớ rằng mình đã đâm bao nhiêu nhát.
Kẻ đó mặc một chiếc áo khoác lông vũ trong đêm đông, mỗi lần đâm vào chỉ phát ra tiếng phập phồng nghèn nghẹn. Máu phun ra không tiếng động, của anh và cả của kẻ kia, cùng nhau nhuộm đỏ nền tuyết lạnh giá.
...
Cơn tức giận của Tạ Lãng luôn biểu hiện theo cách này, bởi vì bị kìm nén nên một cách đáng sợ bình tĩnh, nhưng lại giống như một cơn lốc khủng khiếp và nguy hiểm đang âm ỉ trong tâm bão.
Đó không chỉ là cơn tức giận, mà còn giống như sự thù hận, sự thù hận vẫn còn tồn tại sau sáu năm.
Mỗi lần như vậy, Lê Giang Dã thường cảm thấy không thể đến gần Tạ Lãng, không thể đến gần vòng xoáy nguy hiểm đó.
Có lẽ trong tiềm thức của cậu, chính vì quá lo lắng, thế nên hai ngày trước mới sợ hãi sự mất kiểm soát của Tạ Lãng đến thế.
"Anh Lãng... đều đã qua rồi!"
Lần này đổi lại là cậu nói ra hai chữ "đã qua" ấy trong run rẩy: "Hắn đã phải trả giá, không sao nữa rồi!"
Đúng vậy, mặc dù kẻ đó không bị đâm chết nhưng đã bị thương nặng, hơn nữa bởi vì chuyện ghê tởm đó cùng áp lực của nhà họ Tạ, hắn buộc phải chịu trách nhiệm.
"Dơ bẩn!"
Tạ Lãng gằn từng chữ.
Anh thậm chí còn không muốn nhắc đến chuyện đó, không chịu thốt ra hai từ "dâm ô" mà chỉ dùng từ "dơ bẩn" để mô tả.
Anh hận thấu xương tủy, hận đến nghiến răng nghiến lợi, thậm chí còn hơn cả Lê Giang Dã.
Điều này khiến cậu cảm thấy lo lắng. Tạ Lãng hẳn đã để tâm đến vết thương lòng cậu phải chịu, thế nên đó là lý do vì sao anh lại hận thù đến vậy.
Nhưng cũng có một khoảnh khắc ngắn ngủi, nỗi căm hận lạnh lùng và cố chấp kia lại khiến cậu sợ hãi, sợ rằng liệu Tạ Lãng có đang ghét bỏ mình hay không.
Dơ bẩn, có phải có cả cậu trong đó.
"Anh Lãng..."
Lê Giang Dã dè dặt nhìn Tạ Lãng, những ngón chân căng thẳng co quắp, nhưng vẫn rất cố gắng rụt rè đẩy người đến gần.
Tạ Lãng vẫn ôm chặt lấy cậu, trần trụi đối diện nhau.
Lê Giang Dã cảm thấy rằng cuối cùng mình đã bình tĩnh lại một chút.
"Tiểu Dã, anh cảm thấy ghê tởm—— khi bọn chúng đối xử với em như vậy." Hai tay Tạ Lãng ôm lấy eo cậu, sau một hồi trầm ngâm: "Có dục vọng."
Vào lúc ấy, Lê Giang Dã chợt cảm thấy đau lòng, vì Tạ Lãng.
Thậm chí cậu cũng không rõ vì điều gì, có lẽ là vì giọng điệu lúc nhắc đến dục vọng của Tạ Lãng, chứa đựng sự bất lực.
Có vẻ như đây là lần đầu tiên cậu tiến gần hơn một chút đến vòng xoáy nội tâm của Tạ Lãng.
Nhưng giây tiếp theo, lại nghe thấy tiếng Tạ Lãng ghé vào bên tai mình, nói nhỏ: "Chúng ta đừng nhắc đến chuyện kia nữa."
Tạ Lãng trầm uất như thế.
Khiến Lê Giang Dã thật sự hy vọng bản thân có thể hóa thành sóng biển, lao đến ôm chặt anh vào lòng.
Cậu lại lẩm bẩm một lần nữa.