Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì
Chương 13: Lê Diễn Thành Trở Lại
Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vào sáng sớm, Lê Giang Dã để trần thân thể mà múa ba lê.
Hai mắt cậu khép hờ rồi nhón chân, tiếp đó dang rộng hai tay xoay tròn một vòng, rồi nhấc chân phải ra sau và duỗi thẳng, thân thể tạo thành một góc vuông 90 độ đẹp mắt, lại đến bật nhảy bằng một chân, nhẹ nhàng như một chú chim khoác lên mình ráng mây ngũ sắc, bay lượn trên trời.
Tạ Lãng ngồi ở mép giường chăm chú quan sát, thậm chí chăm chú, gần như cẩn trọng.
Lê Giang Dã không hề tỏ ra ngại ngùng trong màn múa trần trụi này, cậu mở rộng toàn bộ cơ thể dưới ánh nắng ban mai, khiến bờ vai xinh đẹp, vòng eo thon gọn và cả đôi chân thẳng tắp, từng tấc da thịt trắng nõn đều được bao phủ bởi sắc vàng rực rỡ của ánh sáng, tựa như đang tắm mình trong ánh sáng thần thánh.
Ánh mắt của Tạ Lãng không khỏi dõi theo ngón chân của Lê Giang Dã. Nhiều động tác múa ba lê thường khiến anh cảm thấy hơi căng thẳng——
Chỉ với đầu ngón chân chịu đựng toàn bộ trọng lượng cơ thể, đứng thẳng từ mặt đất lên, cảm giác thưởng thức cái đẹp này thậm chí còn ẩn chứa chút tàn nhẫn.
Mà lúc Lê Giang Dã dừng động tác của mình, trông lại rất thoải mái. Cậu hài lòng và vui vẻ với buổi khiêu vũ sáng sớm, cậu cúi xuống và bế Lê Gia Minh vẫn luôn xoay quanh mình từ nãy giờ lên, rồi giẫm lên tấm thảm yoga màu hồng dễ thương bước đến bên cạnh Tạ Lãng.
"Anh Lãng!"
Hai tay cậu ôm lấy Lê Gia Minh, sau đó rúc thân thể trần trụi của mình vào lòng Tạ Lãng, cười hỏi: "Em múa giỏi không?"
"Giỏi." Tạ Lãng nhìn chàng trai trong lòng mình, nghiêm túc nói: "Đẹp lắm, Tiểu Dã!"
Những lúc như thế này, Tạ Lãng luôn cảm thấy vốn từ ngữ của mình thật sự nghèo nàn, anh không nghĩ ra được từ ngữ nào tốt đẹp hơn để miêu tả, nhưng dù chỉ là mấy từ đó thôi cũng đủ để khiến tâm trạng của Lê Giang Dã đang ôm cún con càng trở nên tốt hơn. Cậu đặt Lê Gia Minh xuống nền nhà, sau đó nhanh chóng nhảy ra khỏi vòng tay của Tạ Lãng, kéo cánh tay anh lên: "Anh Lãng, nào, chúng ta cùng khiêu vũ!"
Tạ Lãng bị kéo đứng lên, nhưng anh liên tục lắc đầu.
Anh không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, nhưng lúc này lại lộ ra vẻ hoảng sợ.
Người này không biết khiêu vũ.
Không những không biết khiêu vũ, còn không thể hát được, tất cả những gì liên quan đến nghệ thuật dường như trời sinh đã không thuộc về anh. Tạ Lãng chỉ có thể đứng từ xa quan sát, ngay cả lời khen ngợi cũng lộ ra vẻ đơn điệu.
Trong tiếng nhạc, Tạ Lãng đứng thẳng tắp, thân hình cao lớn, sừng sững như một bức tường thành.
Thực ra Lê Giang Dã biết không lôi kéo được anh, thế nên cũng không dùng sức mấy. Chỉ cần không kéo được, cậu sẽ dùng mũi chân giẫm lên mu bàn chân Tạ Lãng, rồi nhón người lên hôn anh.
Tạ Lãng hôn cậu một lúc, trong lúc đó, anh khẽ nói: "Tiểu Dã, ngón chân còn đau không?"
"Không đau nữa, đã khỏi rồi!"
"Nhưng mà vẫn nên..." Tạ Lãng nói được nửa chừng thì ngừng lại, suy nghĩ một lát rồi đột nhiên hỏi: "Tiểu Dã, điệu múa trên đầu ngón chân... là điệu múa của con gái à?"
Lúc mới nói ra câu này, anh hiển nhiên rất không tự tin, giọng rất nhỏ, nhưng mắt Lê Giang Dã chợt sáng lên, ngẩng đầu cười hỏi: "Anh Lãng, anh còn biết cả chuyện này cơ à!"
Cậu biết là Tạ Lãng sẽ cảm thấy bứt rứt, thế nên cũng không đùa giỡn nữa, thay vào đó là lập tức ôm lấy eo anh, từ tốn nói: "Theo truyền thống, đó đúng là những động tác múa dành cho nữ vũ công, bởi những động tác uyển chuyển, mềm mại và tao nhã, dáng người và ngoại hình của con gái sẽ phù hợp hơn con trai. Hơn nữa khi các ngón chân phải chịu đựng trọng lượng của cả cơ thể, ngay cả khi nam giới đi giày mũi nhọn thì mọi thứ vẫn khó khăn hơn một chút."
"Ừ."
Tạ Lãng đáp lại rất nhanh và không khỏi nhìn xuống ngón chân trắng trẻo của Lê Giang Dã thêm lần nữa.
Anh cảm thấy kiến thức của mình rất hạn hẹp, phần lớn thời gian anh sẽ không chủ động nói ra những chuyện này, nhưng Lê Giang Dã luôn nhảy múa như vậy, thế nên thực ra anh có phần lo lắng.
"Nhưng em lại rất thích điệu múa trên đầu ngón chân, cực kỳ thích!"
Lê Giang Dã nói tiếp: "Anh Lãng, khi em mới học múa ba lê, có rất ít các bạn nam học bộ môn này và em cảm thấy bản thân giống như khác loài vậy. Em đã do dự hồi lâu nhưng lúc cô giáo nói một câu với các bạn nữ, cô ấy nói rằng, múa ba lê là một môn nghệ thuật cao quý, là điệu múa vươn lên khao khát bầu trời, là điệu múa thuộc về loài thiên nga, em vẫn luôn ghi nhớ câu nói này. Thế nên mới rất thích điệu nhảy trên đầu ngón chân. Khi em nhón lên và xoay người, cho dù chỉ gần với bầu trời hơn 1 centimét thôi thì cũng đủ để khiến em cảm thấy bản thân mình phi thường hơn một chút."
Lúc Lê Giang Dã nhắc đến khiêu vũ, đôi mắt cậu sẽ trở nên sáng ngời và tràn đầy năng lượng. Cậu ngẩng đầu lên nhìn Tạ Lãng, ánh mắt hẹp dài của cậu như cánh hoa bung nở, nhuộm thêm một phần phấn khích.
"Thực ra trong số các nam vũ công, em chưa bao giờ là người giỏi nhất. Bởi thể lực có phần kém hơn mọi người, em hơi gầy, không tăng đủ cơ bắp nên không đủ sức. Khi múa cùng các bạn nữ, với các động tác nâng đỡ, cậu cảm thấy tốn sức và không đủ dứt khoát, thế nên mấy năm nay em chưa bao giờ có cơ hội đảm nhận vị trí vũ công chính.
Nhưng lần này thì khác, biên đạo múa mới còn rất trẻ, lại có nhiều ý tưởng theo trào lưu hiện đại. Cô ấy hy vọng có thể xóa bỏ một số định kiến về giới trong ba lê truyền thống. Thế nên lần này, nam vũ công trong 《Cái chết của thiên nga》 sẽ có những màn trình diễn mềm mại và đẹp mắt hơn, bao gồm cả điệu múa nhón chân (pointe) vốn của nữ vũ công, còn các bạn nữ cũng sẽ có những động tác múa mạnh mẽ—— Anh Lãng, đây là cơ hội tốt nhất của em, và có lẽ cũng là cơ hội duy nhất để trở thành vũ công chính trước khi tốt nghiệp, vì vậy mỗi ngày em đều luyện tập bởi bản thân vô cùng coi trọng điều này."
"Em biết, đây chỉ là một buổi biểu diễn của câu lạc bộ múa trong trường và có lẽ trong mắt những người tài năng, điều này chẳng là gì cả. Hơn nữa bây giờ cũng là năm cuối rồi, mọi người đều nghĩ đến việc tốt nghiệp và kiếm tiền, còn em thì vẫn mải mê với những điều này. Thực ra nếu sau này vẫn theo con đường múa, chắc cũng không kiếm được nhiều tiền, nhưng em thật sự..."
"Tiểu Dã," Tạ Lãng dùng tay trái ôm lấy eo cậu. Anh vốn giỏi lắng nghe, nhưng đây dường như là lần đầu tiên anh chủ động ngắt lời Tiểu Dã: "Em không cần phải kiếm thật nhiều tiền đâu, hoặc... tốt hơn hết là đừng kiếm tiền."
Lê Giang Dã không khỏi bật cười: "Sao có thể như vậy được, em còn phải nuôi bản thân mình chứ!"
Thật kỳ lạ, khi Tạ Lãng nói ra những lời của một tổng tài bá đạo đích thực, lại không hề độc đoán, cũng chẳng có vẻ gì của người giàu có, đương nhiên cũng không làm lố bịch, anh chỉ là——
Rất đỗi đơn thuần.
"Tiểu Dã, em múa rất đẹp. Dù là điệu múa của con gái hay là phi giới tính, đều đẹp cả." Tạ Lãng đột nhiên lại trở nên vụng về, anh không hiểu các thuật ngữ, thế nên khi nhắc lại bèn trực tiếp đổi thành "phi giới tính". Anh ngừng lại một chút rồi nói: "Em hãy múa đi, bởi em múa rất đẹp."
Cuối cùng anh hít một hơi thật sâu và tìm được từ đó: Múa rất đẹp.
Đẹp.
Điều đó dường như là thứ mà Tạ Lãng không cách nào với tới được: tinh thần, nghệ thuật, sự rạng rỡ và vẻ đẹp.
Anh chỉ có một tâm hồn buồn tẻ, vô vị như một tảng đá, vì vậy chỉ cần nhìn bằng mắt thôi cũng đã cảm thấy được an ủi phần nào.
Nhưng Lê Giang Dã, Lê Diễn Thành thì khác, họ là những người mang vẻ đẹp.
Tựa như lời Tiểu Dã đã nói, là những người phi thường kề cận với bầu trời.
Lê Giang Dã không nói nữa, cậu ngẩng đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn Tạ Lãng.
Rõ ràng là cậu không cảm thấy gì khi khỏa thân nhảy múa, nhưng lúc Tạ Lãng nói thẳng rằng "múa rất đẹp" thì cậu lại thực sự thấy hơi ngượng ngùng.
Ánh nắng ban mai vàng nhạt lặng lẽ rải lên giữa hai người họ, như thể đang chầm chậm trôi, khiến khoảnh khắc ấy dường như đã lưu giữ những điều tốt đẹp sâu sắc.
Đúng lúc này, điện thoại của Tạ Lãng đột nhiên reo lên.
Lúc Tạ Lãng đi đến tủ đầu giường lấy điện thoại di động, chợt phát hiện mình không mặc quần áo, anh bèn nhặt chiếc áo dưới đất lên mặc vào rồi mới kết nối cuộc gọi Wechat.
Mặc dù chỉ trả lời vài lần bằng giọng rất nhỏ, nhưng Lê Giang Dã ngay lập tức nhận ra rằng đó là cuộc gọi của anh trai——
Cậu rất yên lặng, ngồi xổm xuống ôm lấy Lê Gia Minh, áp mặt mình vào cái mũi nóng hổi của chú cún con, nũng nịu một hồi, sau đó ngẩng đầu nhìn Tạ Lãng nghe điện thoại.
Trên cổ anh có một vết đỏ do hôm qua Lê Giang Dã vừa hôn vừa cắn để lại, điều này khiến cậu nhìn có chút thất thần.
Đó là một cuộc gọi rất ngắn, đại khái khoảng một hai phút sau khi cúp máy, Tạ Lãng đã nhìn về phía Lê Giang Dã và nói: "Là Diễn Thành."
"Cậu ấy đang ở sân bay quá cảnh, chuẩn bị cất cánh – tối nay sẽ về đến nơi."
...
Chuyến bay của Lê Diễn Thành trễ gần một tiếng đồng hồ, trong lúc chờ đợi ở sảnh đón, Lê Giang Dã đã ăn liền ba cây kem, bình thường cậu không thích đồ ngọt nhưng lần này lại ăn nhiều đến mức cổ họng đau rát mới chịu dừng.
Tạ Lãng vừa rồi mới nói chuyện điện thoại với thư ký, hình như đang sắp xếp chuyện Lê Diễn Thành trở về.
Lê Giang Dã không mấy tập trung lắng nghe.
"Em có mệt không?" Tạ Lãng nghe điện thoại xong đi tới, khẽ hỏi: "Khuya lắm rồi, hay là em quay lại xe nghỉ ngơi một lát, mình anh ở đây chờ là được."
Phải, quả thật đã rất khuya rồi, đây cũng là giờ đi ngủ thường lệ, nhưng Tạ Lãng thoạt nhìn lại không hề buồn ngủ, ngược lại còn trông rất có sức sống.
Lê Giang Dã đoán rằng, anh hẳn là đang mong chờ Lê Diễn Thành về nước, vì vậy cậu lại càng mất tập trung, lắc đầu nói: "Không cần đâu, lúc nãy không phải đã nói là sắp đến rồi sao?"
"Tạ Lãng!"
Tạ Lãng và Lê Giang Dã cùng quay đầu lại, chỉ thấy Lê Diễn Thành đang mỉm cười nhìn hai người họ: "Tiểu Dã, em cũng đến à!"
"Diễn Thành."
Khi Tạ Lãng gọi hai từ này, nghe luôn rất hay: Diễn Thành.
Đó không phải là một cái tên tùy tiện.
"Anh..."
Lê Giang Dã theo bản năng nói lời chào hỏi, nhưng khi cậu vừa mở miệng, mới phát hiện giọng mình đã trở nên khàn khàn vì ăn quá nhiều kem, so với Lê Diễn Thành, cậu lại mang chất giọng khàn như vịt đực.
"Chờ lâu lắm rồi đúng không?" Câu nói này của Lê Diễn Thành thực ra là nói với Lê Giang Dã, nhưng anh lại rất tự nhiên đi tới vỗ vai Tạ Lãng, sau đó đặt tay lên vai người kia.
"Bình thường." Tạ Lãng vẫn trả lời ngắn gọn như cũ: "Đi thôi, xe đang đậu ở bên ngoài."
Lê Diễn Thành đã ra nước ngoài lâu như vậy, nhưng hai người gần như vẫn còn rất ăn ý như cái thời cấp hai, cấp ba. Tạ Lãng còn chưa dứt lời thì Lê Diễn Thành đã tự nhiên sánh bước cùng anh đi về phía cửa ra vào.
"Trở về một chuyến thì không sao, chỉ là thời gian bay quá dài, ngủ không ngon mà ăn cũng không ngon, cuối cùng chỉ ăn được mấy loại hạt khô..."
Lê Giang Dã không biết vì sao mình lại âm thầm đi sau Tạ Lãng cùng Lê Diễn Thành một đoạn, khi hai người họ đang thoải mái trò chuyện, cậu khẽ quay sang lặng lẽ quan sát——
Đã rất lâu rồi không gặp anh trai.
Anh ấy vẫn vậy...
Không giống như người xuất thân từ cùng một gia đình với cậu.
Tuy đang nói về sự khó chịu khi đi máy bay, nhưng từ đầu đến chân anh đều rất tươm tất.
Lê Diễn Thành đang đẩy một chiếc vali hiệu Louis Vuitton, vừa đi vừa thoang thoảng mùi nước hoa nam. Chiếc áo khoác dài màu ghi được gấp gọn gàng trên cánh tay, trên tay chỉ cầm nhẹ một tấm hộ chiếu.
Không nhìn thấy bất kỳ dấu vết nào của một chuyến bay dài trên người anh, không có gánh nặng túi lớn túi nhỏ, cũng không có vẻ mặt mệt mỏi vì lệch múi giờ. Trông anh vẫn rất gọn gàng và thoải mái, giống như một người mẫu vừa bước ra khỏi phòng làm việc thì đúng hơn.
"Tiểu Dã?"
"Dạ, sao vậy anh?"
"Đang nghĩ gì mà ngây người ra thế." Lê Diễn Thành nhìn sang.
Lúc anh ấy đột ngột quay lại, thực sự đẹp đến kinh ngạc.
Lông mày thanh mảnh, sống mũi cao cùng đôi mắt hạnh nhân đen trắng rõ ràng, đó là một khuôn mặt được tạo hóa ưu ái.
"Anh bảo này, chúng ta đi ăn đồ Quảng Đông đi, được không?"
Trên khuôn mặt Lê Diễn Thành lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
Anh ấy chắc chắn biết rất rõ về vẻ đẹp của mình, như thể trên gương mặt luôn thường trực một nụ cười tao nhã và thân thiện, ngay cả khóe môi cũng thật hoàn hảo.
Thậm chí Lê Giang Dã còn tin rằng vào thời điểm này, nếu có thể quay chậm biểu cảm của anh trai và kéo qua từng khung hình, cũng sẽ không tìm thấy bất kỳ một sai sót nào.
Vào lúc đó, cậu chợt nhớ đến những gì Nhậm Nhứ Nhứ đã hình dung về Lê Diễn Thành:
Anh ấy dường như luôn sống dưới ống kính, đó là phẩm chất của một ngôi sao lớn.
"Vâng!"
Nhưng trên thực tế, khoảnh khắc này, cậu lại thực sự cảm thấy——
Có lẽ anh trai đã bàn bạc xong mọi việc với Tạ Lãng, để rồi sau đó mới mỉm cười hỏi ý kiến của cậu, và cậu vẫn luôn đáp lại rằng:
Vâng.
...
Hết thảy mọi thứ đã trở lại, những khoảnh khắc cậu là cái đuôi nhỏ của anh trai và Tạ Lãng từ cái thời còn học cấp hai, cấp ba ấy.
Những thói quen đã khắc sâu vào xương tủy cậu từ bé đến lớn: để anh trai đứng ở trung tâm, để anh trai đưa ra quyết định.
Lúc này đã nhìn thấy xe của Tạ Lãng trước mặt, Lê Giang Dã tăng tốc đuổi theo. Nhưng khi cậu đi đến chỗ Lê Diễn Thành và định mở cửa xe, thời điểm đi ngang qua, cậu đột nhiên lại ngửi thấy trên người anh trai loáng thoáng mùi rượu hòa lẫn với mùi nước hoa.
Cậu vô thức hịt mũi một cái.
"... Anh đã uống hai ly trên máy bay." Lúc này Lê Diễn Thành dường như đã chú ý tới, anh lại nhìn cậu, nhẹ giọng nói: "Vừa rồi anh cũng nói chuyện với Tạ Lãng đấy, trên máy bay quả thật là không được nghỉ ngơi tốt cho lắm."
Lê Giang Dã ngẩn người một hồi, nhưng không lập tức lên tiếng——
Anh trai cậu trước đây không hề uống rượu.
Đó là Lê Diễn Thành, người chưa bao giờ vượt quá giới hạn, chưa bao giờ mắc lỗi và chưa năm nào bỏ lỡ giải thưởng học sinh ba tốt.
"Đó là lý do tại sao anh mới muốn uống canh hầm kiểu Quảng Đông."
Lê Diễn Thành lại cười với cậu, sau đó cúi người ngồi vào trong xe.
Nụ cười đó có phần kỳ lạ, không giống như đang giải thích để em trai yên tâm, mà ngược lại giống như... đề phòng.
...