Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì
Chương 50: Dục vọng nảy mầm
Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi tia nắng đầu tiên của buổi sáng ló rạng, Tạ Lãng đã tỉnh giấc.
Anh vốn có thói quen không bao giờ nằm nán trên giường, nhưng mấy ngày nay lại khác hẳn mọi khi.
Cả người Lê Giang Dã nép chặt trong lòng Tạ Lãng, dù đang ngủ say nhưng hai tay vẫn ôm chặt eo anh, khuôn mặt nhỏ vùi nửa vào ngực Tạ Lãng.
Dù Tạ Lãng đã mở mắt, nhưng ngay cả hơi thở cũng cực kỳ nhẹ nhàng.
Anh sợ làm phiền giấc ngủ của Lê Giang Dã, thế nên dù một cánh tay đã bị đè đến tê dại, anh vẫn cố gắng giữ nguyên trạng thái không nhúc nhích.
Tạ Lãng rất giỏi kiên nhẫn, điều này đối với anh mà nói thậm chí chẳng phải việc khó khăn gì.
Anh chỉ tập trung nhìn chàng trai đang ngủ say trong lòng, nhìn hàng mi dài mảnh của Lê Giang Dã cụp xuống, dưới mắt cậu còn in bóng lông mày.
Lúc này, thời gian dường như đã ngừng lại, giá như cứ mãi như thế này thì thật tốt biết bao.
Tạ Lãng khẽ cúi đầu, rất muốn hôn lên vầng trán nhẵn nhụi của Lê Giang Dã, nhưng anh vẫn cố kiềm chế, có lẽ vì không muốn đánh thức người trong lòng hoặc cảm thấy không nên làm vậy.
Nhưng anh lại không thể ngăn mình tiến lại gần, Tạ Lãng khẽ nghiêng đầu, nhẹ nhàng ngửi lấy hơi thở dài và ấm áp của Lê Giang Dã cùng mùi hương rất đặc biệt trên người chàng trai.
Chẳng biết nên mô tả thế nào, nhưng mùi hương ấy giống như sự pha trộn giữa mùi sữa tắm và bộ đồ ngủ của anh, cùng với mùi hương đặc trưng của tiểu sinh vật ấm áp Lê Giang Dã.
Càng đến gần cổ áo cậu, anh càng cảm thấy mùi hương ấy trở nên thơm hơn.
Buổi sáng, cơ thể anh đang ở trạng thái vô cùng nhạy cảm, khi ngửi được mùi hương này lại giống như bị nghiện, nhưng anh còn phải hơi cong người lên vì sợ mình sẽ có phản ứng thái quá.
Dưới trạng thái cảnh giác như vậy, thế nên bên ngoài vừa có tiếng động, tai Tạ Lãng đã vội vàng vểnh lên——
Những chú chim chẳng biết từ đâu đến đã bắt đầu ríu rít bên ngoài cửa sổ.
Tạ Lãng cảm thấy thật đau đầu.
Khi Lê Gia Minh ở nhà một mình, vì sợ chú chó con buồn chán, lại thêm việc Lê Gia Minh rất thích ngắm chim, thế nên anh đã nhờ người đóng một cái giá gỗ trên ban công. Trên cao nhất còn đặt một cái khay thức ăn cho chim, bằng cách này anh sẽ có một đài quan sát chim cho Lê Gia Minh ngay trên ban công nhà mình, nhóc ấy có thể ngắm nhìn những chú chim yêu thích bay lượn kiếm ăn mà không vô tình làm chúng bị thương.
Trước đây thì không cảm thấy có gì không ổn, nhưng sau khi Lê Giang Dã trở về, anh lại cảm thấy mình tự chuốc lấy phiền phức.
Thật sự quá ồn ào, nếu Lê Giang Dã không được ngủ ngon thì chi bằng dỡ bỏ đi còn hơn.
Nhưng mà... Tiểu Dã sẽ ở lại đây bao lâu?
Đột nhiên khi nghĩ đến vấn đề này, Tạ Lãng có phần sững sờ.
Ngay lúc anh đang nhíu mày đắm mình trong suy nghĩ, Lê Giang Dã đang ngủ say trong lòng anh cũng nghe được tiếng chim hót, hàng lông mi run rẩy vài lần rồi cuối cùng cũng chậm rãi mở mắt ra.
"Anh Lãng...?" Cậu dụi mắt, đôi mắt mơ hồ như bị bao phủ bởi một tầng sương mù.
Mũi Tạ Lãng lúc này đang dừng lại trên cổ áo chàng trai, rõ ràng là anh vẫn luôn cẩn thận hít hà ngửi ngửi nhưng bây giờ lại bất ngờ bị bắt gặp.
Cơ thể anh chợt cứng đờ.
"Anh đang làm gì thế?" Lê Giang Dã cách Tạ Lãng một khoảng rất gần, cộng thêm vẫn còn chưa tỉnh hẳn nên nhất thời thật sự không biết anh đang làm gì.
Nhưng dưới ánh nắng ấm áp này, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy khuôn mặt Tạ Lãng, trong lòng cậu chỉ cảm thấy thích thú theo bản năng.
"Anh Lãng..."
Mi mắt cong cong, một đêm ngủ say đã khiến giọng cậu khàn khàn, nghe như giọng vịt đực, nhưng vẫn cố chấp đánh liều dùng chất giọng này yêu cầu: "Hôn một cái, được không anh?"
Cậu khẽ nhếch môi trên, dùng dáng vẻ rất tự nhiên chờ đợi Tạ Lãng. Tất cả sự thận trọng và cảnh giác trước đó của anh trong nháy mắt đã biến mất, anh ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của chàng trai rồi hôn lên.
Nụ hôn buổi sáng kéo dài mãi không dứt, thực ra Tạ Lãng đã dần dần tìm ra cách. Anh khéo léo mút lấy đôi môi căng mọng của Lê Giang Dã, sau đó là cái lưỡi mềm mại của chàng trai.
Anh nhớ hết, phải ngậm lấy Tiểu Dã trong miệng nhưng không được ăn mất, thỉnh thoảng phải để cậu thở, sau đó lại đè cậu xuống.
Tạ Lãng hôn hệt như loài động vật săn mồi với răng nanh sắc nhọn, thô bạo mà cuồng nhiệt. Cả người Lê Giang Dã run lên, một lát sau đã mạnh mẽ đẩy anh ra.
"Anh Lãng, đợi đã!"
Đôi má chàng trai ửng hồng, nhưng cơ thể lại hơi cong lên một cách đáng ngờ.
"Em muốn đi vệ sinh." Lê Giang Dã không giải thích thêm, chỉ vội vàng hất chăn ra rồi nhảy xuống giường, sau đó dùng chân trần chạy về phía phòng tắm.
Cửa phòng ngủ mãi mới được mở ra, Lê Gia Minh bị nhốt bên ngoài từ nửa đêm lập tức nhảy lên giường, dụi cái đầu to của mình vào lồng ngực Tạ Lãng. Nhưng nhóc ta có điên cuồng làm nũng thì cũng chỉ nhận được một cái xoa đầu nhẹ nhàng từ Tạ Lãng: "Ngoan nào, Gia Minh ngoan nhé! Mày lớn rồi, phải học cách ngủ trong chuồng thôi!"
Dù Lê Gia Minh còn chưa đầy một tuổi nhưng vẫn có thể nghe hiểu được câu nói này. Nó không hiểu vì sao trước đây mình còn là bé cưng của ba, bây giờ đột nhiên lại phải lớn lên, mà ba của nhóc là Tạ Lãng lúc này lại không tập trung cho lắm.
Anh không khỏi nhớ lại dáng vẻ vừa rồi của Lê Giang Dã khi đột nhiên đẩy mình ra rồi chạy ra ngoài——
Đồng tử của chàng trai không quá sẫm màu, vì vậy mỗi lần trở nên ươn ướt đều rất đẹp. Đôi má trắng nõn ửng hồng như một chú chim nhỏ có màu sắc rực rỡ nhưng lại hay nổi nóng.
Lúc anh đứng dậy còn có chút nghi ngờ cong người lên, sau đó liền vội vã chạy ra ngoài.
Tại sao lại vội vàng như thế?
Tuy rằng trong lòng đang tự hỏi như vậy, nhưng dường như Tạ Lãng cũng biết câu trả lời.
"Anh Lãng, em có... nhu cầu về chuyện đó."
"Nhưng cũng không sao cả, có thể nhịn hoặc tự mình làm là được, dù gì thì mấy tháng nay em cũng toàn tự mình giải quyết như vậy."
Hai câu nói này anh sắp học thuộc lòng đến nơi rồi.
Có phải em ấy...
Tạ Lãng không thể kiềm chế những hình ảnh xuất hiện trong tâm trí mình.
Nếu Tiểu Dã tự giải quyết thì sẽ làm thế nào? Bao lâu một lần? Vài tháng qua đều như vậy cả ư?
Mỗi ngày đều nghĩ đến chuyện như thế này, thực sự rất đáng sợ.
Những lời Lê Giang Dã nói với anh vào đêm hôm trước, tuy đơn giản nhưng đã gieo sâu vào lòng anh mầm mống dục vọng, khiến cho những ngày bình thường trong cuộc sống của anh bất kể lúc nào cũng sẽ dấy lên những liên tưởng đầy khêu gợi——
Có tiếng nước yếu ớt truyền đến từ hướng phòng tắm.
Lúc này Tiểu Dã đang tự giải quyết ư?
Tạ Lãng nhất thời cảm thấy bản thân đứng ngồi không yên.
Anh rất ít khi manh động, nhưng lúc này, thật sự không có cách nào tiếp tục suy nghĩ được nữa.
Tạ Lãng ôm Lê Gia Minh sang một bên, rồi sải những bước dài, chạy về phía phòng tắm.
"Tiểu Dã!"
Cửa phòng tắm đột nhiên bị đẩy ra, Tạ Lãng chợt dừng lại.
"A?"
Lê Giang Dã quay đầu nhìn qua.
Chàng trai lúc đi ngủ chỉ mặc mỗi áo trên, mà bên dưới chỉ có mỗi quần lót.
Đôi chân dài lúc này để trần đứng trước bồn cầu, chiếc quần lót kia đã được cởi ra để lộ cái mông trắng như tuyết. Một tay thì đang đánh răng, tay còn lại thì cầm lấy cậu bé của mình vừa ngân nga vừa đi vệ sinh.
"Anh Lãng, anh..."
Lê Giang Dã không khóa cửa, bởi vì cậu chưa bao giờ nghĩ đến khả năng Tạ Lãng sẽ xông vào như thế này.
Chàng trai trong thoáng chốc tròn xoe mắt vì ngạc nhiên: "Anh làm gì vậy?"
Cậu, cho dù thích Tạ Lãng đến thế nào, cũng sẽ không muốn bị Tạ Lãng nhìn thấy mình vào những lúc thế này.
Tạ Lãng cũng ngẩn ra, trong đầu vang lên những tiếng ong ong, trong thoáng chốc không biết nên nói gì.
Khuôn mặt Lê Giang Dã chưa bao giờ nóng đến như vậy, cậu tức giận lườm Tạ Lãng một cái rồi lại hỏi: "Anh định làm gì?"
Bị Tiểu Dã lườm như thế, Tạ Lãng cũng cảm thấy tay chân luống cuống.
Trong lúc chột dạ, anh còn ít có khả năng nói dối hơn so với bình thường: "Anh tưởng em đang ở trong phòng vệ sinh, tự giải quyết... nhu cầu sinh lý."
Lúc này, Tạ Lãng biết rất rõ ràng mình sẽ bị chú chim con kia mổ ngay lập tức, có điều anh hoàn toàn xứng đáng với điều đó.
"Anh...!!!"
Lê Giang Dã thở hổn hển, bởi vì miệng còn dính đầy bọt kem đánh răng, thế nên hơi thở này thậm chí còn khó chịu hơn.
"Tạ Lãng, anh bị điên à!!!"
Đôi má trắng trẻo của chàng trai đỏ bừng cả lên, cậu cảm thấy mặt mình rất nóng, cặp mông lộ ra ngoài cũng nóng bừng, sắc mặt có vẻ vừa tức giận lại vừa thẹn thùng, hai mắt sáng ngời lạ thường.
Đây là lần đầu tiên cậu mắng Tạ Lãng một cách hung dữ như vậy, bởi vì chú chim nhỏ đã phát động trạng thái tấn công toàn diện, thế nên: "Chết tiệt... em, em mà ở trong phòng vệ sinh thủ dâm thì anh có vào được không hả? Anh muốn làm gì? Giúp em thủ dâm sao?"
Trong lúc cậu vừa mắng thì tiếng nước chảy róc rách bên cạnh vẫn vang lên.
Bởi vì đã nhịn cả đêm, thế nên rất dài và không thể dừng lại. Dù Lê Giang Dã không bằng lòng, nhưng cũng không thể ngăn cản loại chuyện này ngay từ đầu.
Cậu chỉ có thể như vậy trước mặt Tạ Lãng...
Lê Giang Dã càng mắng lại càng cảm thấy xấu hổ, đợi đến lúc mắng xong thì cũng đi vệ sinh xong, hốc mắt cậu đã đỏ au vì tức giận.
Rõ ràng Tạ Lãng biết Lê Giang Dã đã tức điên lên rồi, nhưng anh vẫn bị mê hoặc bởi cặp mông trần trụi của chàng trai khi đi vệ sinh cùng đôi mắt đỏ hoe vì giận dữ——
Thôi xong, mầm mống dục vọng đã bừng nở và đơm hoa kết trái trong đầu anh mất rồi.
Anh hiện tại là một kẻ háo sắc.
...
Lời tác giả:
Lúc này Vương Tư Ngôn có lời muốn nói: Kẻ cuồng dâm rốt cuộc là ai hả