Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì
Chương 51: Choáng Váng
Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đợi đến khi Lê Giang Dã đi vệ sinh và cằn nhằn xong xuôi, căn phòng tắm bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Thật khó để nói, việc nghe tiếng nước bắn tung tóe khiến cậu ngượng ngùng hơn, hay cảnh cậu và Tạ Lãng cứ nhìn nhau thế này mới thật sự đáng xấu hổ.
Lê Giang Dã hậm hực một lúc, nhưng vì Tạ Lãng không đáp lại, cậu cứ như đang đấm vào tường, không có chỗ nào để trút giận, thậm chí còn tự làm mình khó chịu, cuối cùng đành phải tự mình nguôi ngoai.
Cậu lặng lẽ mặc q**n l*t vào, sau đó đi đến bên cạnh Tạ Lãng, dùng đôi mắt xinh đẹp ấy nhìn anh chằm chằm: "Anh nhìn thì cũng nhìn thấy hết rồi, giờ còn muốn gì nữa?"
"...?" Tạ Lãng ngẩn ngơ đối diện với ánh mắt của cậu.
"Em nói là em đi vệ sinh xong rồi, giờ muốn rửa tay." Lê Giang Dã nghiến răng nói: "Anh Lãng, anh che hết vòi nước rồi!"
"À!!!"
Tạ Lãng lúc này mới chợt bừng tỉnh, vội nghiêng người sang một bên.
Lê Giang Dã quay lưng lại với anh rồi bắt đầu rửa tay, cậu chà xát rất mạnh, xoa xà phòng từ lòng bàn tay đến từng kẽ tay, còn vặn nước hết cỡ. Rửa tay xong vẫn thấy chưa đủ, cậu lại súc miệng thêm mấy lần nữa.
Từ chiếc cổ mảnh khảnh bướng bỉnh cho đến cặp mông hơi vểnh lên chỉ mặc mỗi chiếc q**n l*t bên dưới bộ đồ ngủ, mỗi bộ phận trên cơ thể cậu đều toát ra vẻ tức giận, như thể không muốn nói chuyện với anh.
"Tiểu Dã," Tạ Lãng không nhịn được đưa tay ra, từ phía sau nhẹ nhàng vuốt tóc của chàng trai.
Mặc dù mái tóc đã rối bù sau một đêm ngủ nhưng vẫn rất mềm mại, năm ngón tay anh luồn vào, nhẹ nhàng vuốt ve như đang xoa dịu một chú chim nhỏ đang nổi cáu.
Không biết vì sao, lần này anh không cảm thấy khổ sở vì không biết dỗ dành như lúc trước, ngược lại còn cảm thấy trong người lâng lâng một niềm vui lạ thường.
"Không phải anh cố tình nhìn đâu, hơn nữa..."
Khi anh nói, giọng nói trầm thấp nhưng ngữ điệu lại vô cùng dịu dàng, nên khi anh dừng lại, Lê Giang Dã đã quay đầu nhìn anh, thúc giục: "Còn gì nữa?"
Khi chàng trai hỏi, ánh mắt vẫn còn hơi hung dữ, nhưng trong đầu Tạ Lãng lúc này chỉ có thể nhớ đến dáng vẻ vừa đánh răng vừa ngân nga của cậu cùng với cặp mông trần trụi.
Tạ Lãng không khỏi nhẹ nhàng nói: "Hơn nữa lúc em đi vệ sinh đáng yêu thật đấy! Vì vậy, anh không kìm được mà cứ muốn nhìn mãi. Tiểu Dã... đừng giận nữa nhé, được không?"
Đây là lần đầu tiên Tạ Lãng sử dụng cách nói chuyện nhẹ nhàng như vậy——
Đừng giận nữa nhé, được không?
Dứt lời, anh mới đột nhiên phát hiện mình đã học được thói quen nói chuyện của Lê Giang Dã, bởi vì cậu rất thích dùng câu "được không" để kết thúc câu, giống như thế này:
Anh Lãng, hết bận rồi thì gọi cho em nhé, được không?; Anh Lãng, hôn một chút nào, được không?
"..."
Lê Giang Dã đột nhiên không nói gì nữa.
Tất nhiên là cậu đã hết giận, nhưng những cảm xúc phức tạp hiện tại đã chiếm lấy tâm trí, còn khó đối phó hơn cả sự tức giận lúc nãy.
Nhưng vừa rồi lúc rửa tay, cậu chỉ có thể cúi đầu, dùng nước lạnh át đi sức nóng trên khuôn mặt mình.
Trong tiếng nước chảy ào ào, Lê Giang Dã cảm thấy tim mình đập thình thịch rất nhanh. Cậu biết rõ Tạ Lãng là người thành thật, chỉ nói sự thật, nhưng cái sự thật đáng chết này...
Tên khốn Tạ Lãng đang nói những điều ngớ ngẩn gì vậy.
Mà lạ thay, mới một phút trước cậu còn rất tức giận, nhưng hiện tại những lời thành thật của Tạ Lãng lại khiến đầu óc Lê Giang Dã rối bời.
Nhưng khi nghĩ đến việc Tạ Lãng cứ nhìn mình chăm chú lúc nãy, cậu vẫn cảm thấy không ổn.
Rốt cuộc là chuyện gì vậy chứ, hai người họ trước đây đã làm bao nhiêu lần, Tạ Lãng cũng đâu phải chưa từng nhìn thấy.
Những hình ảnh trong quá khứ nhanh chóng lướt qua tâm trí cậu, vòng eo của Lê Giang Dã bỗng không tự chủ được mà hơi cong lên.
Ban đầu cậu thật sự không nghĩ nhiều như thế, chẳng qua chỉ là muốn đi vệ sinh và đánh răng rồi lại hôn Tạ Lãng thêm một lúc, nhưng bây giờ...
Lê Giang Dã bỗng ngẩng đầu lên, sau đó tắt vòi nước đi, với vẻ mặt có chút ngượng ngùng, vội vàng thúc giục: "Anh Lãng, anh, anh ra ngoài trước đi, em còn có việc."
"Hả?" Tạ Lãng đương nhiên cảm thấy nghi hoặc: "Sao vậy em?"
Anh hoàn toàn không hiểu ý cậu là gì, chỉ thấy chàng trai trước mặt với khuôn mặt nhỏ nhắn được dòng nước gột sạch, mà biểu cảm lúc này lại rất kỳ lạ, bỗng nhiên đẹp đến nao lòng.
Đôi mắt long lanh khao khát, khóe mắt ươn ướt tưởng như nước sẽ nhỏ xuống bất cứ lúc nào.
Dáng vẻ ấy khiến anh có chút bứt rứt, theo bản năng muốn tiến lên: "Có việc gì thế?"
"Anh!!!"
Sự truy hỏi của Tạ Lãng khiến Lê Giang Dã không khỏi nhìn anh có chút tức giận, ánh mắt dù nhìn rất hung dữ nhưng lại ẩn chứa một tia ngọt ngào khó bề hình dung.
Chàng trai không cho anh nói tiếp, thậm chí còn đẩy thẳng Tạ Lãng đang không chút phòng bị ra khỏi phòng vệ sinh, sau đó đóng sầm cửa lại, bên trong còn truyền đến tiếng khóa cửa.
"Tiểu Dã?"
"Em, bây giờ em thật sự muốn..."
Giọng nói của Lê Giang Dã từ bên trong vọng ra nghẹn ngào, như thể cậu đang dựa lưng vào cửa, thở dốc.
"Gì cơ?" Tạ Lãng áp tai vào cửa, cẩn thận lắng nghe.
"Chết tiệt!" Chàng trai ở bên trong ngừng lại một chút, đành nói toạc ra cho xong, bèn hổn hển đáp: "Em nói, bây giờ em thật sự muốn q*** t** đấy, được chưa!"
Giây tiếp theo, trong phòng tắm đã truyền ra tiếng nước bắn tung tóe, cùng với vòi hoa sen được mở ở mức tối đa.
Tạ Lãng đã không còn nghe thấy rõ động tĩnh gì của Tiểu Dã nữa, nhưng những lời vừa rồi cũng đủ khiến anh choáng váng khi mường tượng những gì đang diễn ra bên trong.