54. Chương 54: Nhớ Em Rồi

Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngón tay Tạ Dao khẽ run rẩy, lồng ngực phập phồng dưới lớp sườn xám đen.
Tạ Lãng hiếm khi thấy mẫu thân mình kích động đến vậy.
Phần lớn thời gian, mẫu thân anh luôn điềm tĩnh, biết kiềm chế, giống như mái tóc đen dài luôn được búi gọn gàng không chút lộn xộn, tựa như những lời răn lạnh lùng bà đã khắc sâu vào anh từ thuở nhỏ –
Sự hoàn hảo đến từ kỷ luật tuyệt đối, bản thân phải biết tự rèn luyện và giữ mình trong sạch.
Tạ Dao rõ ràng đang đứng đó, nhìn xuống anh với tư thế cao quý thường thấy.
Nhưng vào lúc này, vị thần hoàn mỹ kia dường như đang trong hư không, lần đầu tiên để lộ một vết nứt trên vẻ mặt lạnh lùng như đá trước mắt anh –
Cuộc đối đầu giữa hai người diễn ra trong im lặng, nhưng lại ẩn chứa sự nguy hiểm khôn lường.
Tạ Giác nghiêng người về phía trước, đột ngột mở cửa lồng chim thép không gỉ, phát ra tiếng lạch cạch.
Thoạt nhìn, ông có vẻ bình tĩnh, nhưng sau khi con vẹt xám Úc hoảng sợ bay lên đậu trên ngón tay mình, Tạ Giác đột nhiên ngước mắt, liếc nhìn Thư ký Trương đang đứng sau Tạ Lãng, nhàn nhạt nói: “Thư ký Trương, cậu đi hỏi chú Lưu xem tối nay phòng bếp đã chuẩn bị món gì. Mấy ngày nay thời tiết không tốt, tôi muốn uống chút canh gà.”
“...”
Thư ký Trương không lập tức làm theo mà chần chừ một lát, đợi đến khi Tạ Lãng quay lại gật đầu cho phép, cậu ta mới cung kính đáp: “Dạ vâng, để tôi đi hỏi ạ.”
Nhưng Tạ Dao không ngồi xuống, bà quay người, ngẩng đầu lặng lẽ nhìn bức chân dung của ông ngoại Tạ treo cao trên tường.
Tạ Dao nghiêm nghị nhắm mắt, vài giây sau, bà quay lưng lại với Tạ Lãng, khẽ lên tiếng: “Tạ Lãng, với tư cách là mẫu thân của con, mẹ đã tận tụy dạy dỗ con bao năm qua, chỉ để con trở thành một người xuất sắc, xứng đáng với dòng máu nhà họ Tạ. Bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu lời dạy dỗ như thế, vậy mà hôm nay con lại chất vấn mẹ vì một người cha vô trách nhiệm đã bỏ nhà ra đi—”
“Con đã khiến mẹ quá thất vọng! Tạ Lãng, một người đàn ông ngay cả dục vọng của bản thân cũng không kiểm soát nổi, sao có thể xứng đáng làm cha của con? Nếu con đã hỏi, mẹ sẽ nói cho con biết, đúng vậy, ông ta đã cất giữ những thứ đó trong căn nhà này, vì thế trong mắt mẹ, điều đó không chỉ đáng xấu hổ mà còn dơ bẩn, yếu đuối và thảm hại. Chỉ cần nghĩ đến thôi là mẹ đã cảm thấy ghê tởm!”
Mỗi tính từ bà thốt ra, từng từ một, từ sau mạnh hơn từ trước, lúc nói gần như nghiến chặt răng.
Ngay cả Tạ Giác cũng nhất thời cứng đờ mặt mày khi nghe những lời này, còn trong tai Tạ Lãng, chúng chẳng khác nào tiếng sét đánh ngang tai.
Anh cúi đầu, dường như phải dốc hết sức lực để giữ vững đôi vai.
Tạ Lãng lại nhớ đến những lời mình đã nói với Tiểu Dã đang run rẩy trong đêm mưa bão ấy.
Anh đã nói, anh cảm thấy những gì hai người họ làm là dơ bẩn, yếu đuối và tội lỗi.
Ngay giây phút này, trái tim cứng như đá của anh chợt xuất hiện vết nứt, Tạ Lãng bỗng hiểu được nỗi đau tan nát của Tiểu Dã vào khoảnh khắc ấy –
Anh nhớ lại vô vàn hình ảnh: ánh trăng soi bóng trên tấm thân trắng trẻo của chàng trai, những sợi lông tơ mịn màng, đôi mắt ẩm ướt nhìn anh khi cậu được anh hôn. Tạ Lãng nhớ đến lần đầu tiên của họ, Lê Giang Dã khẽ nhíu mày vì đau đớn, nhưng cánh tay vẫn si ngốc vòng qua cổ anh, một mực nhìn người trước mặt, như thể muốn mãi mãi khắc ghi dáng vẻ đó của anh.
Tiểu Dã đã trao cho anh điều đẹp đẽ nhất của mình –
Là vì anh ngu ngốc, đã đập vỡ ánh trăng rồi ném xuống vũng nước, nhưng lại nghĩ rằng mặt trăng mới là thứ dơ bẩn.
“Vậy rốt cuộc con là cái gì?”
Anh đột nhiên cao giọng: “Nếu không phải vì tình yêu, nếu chuyện đó chỉ là cảm giác ghê tởm và dơ bẩn, vậy sinh con ra để làm gì?”
Giọng điệu anh đối với Tạ Dao chưa bao giờ mãnh liệt như thế này, thậm chí còn nói những lời xúc phạm như vậy trước mặt Tạ Giác.
Đó đã không còn chỉ là sự phản kháng, đó là câu hỏi cuối cùng, cô đọng lại tất cả những bối rối và đau đớn của một người con trai như anh, khi phải đối mặt với mẫu thân mình trong nhiều năm –
Nếu không phải vì tình yêu, nếu chuyện đó chỉ là cảm giác ghê tởm và dơ bẩn, vậy sinh con ra để làm gì?
“Con!!!” Tạ Dao đột ngột quay đầu, nhìn chằm chằm Tạ Lãng.
Ánh mắt của bà... pha lẫn hoài nghi, ngoài ra còn thoáng chút thù hận.
Tạ Lãng hít vào một hơi, lồng ngực nóng như lửa đốt nhưng tay chân lại cực lạnh.
Đó không phải là cảm giác nên dành cho người con trai mà bà yêu thương, dường như đó là sự ghê tởm mà người ta dành cho một kẻ dị giáo phàm tục.
“Được rồi!”
Tạ Giác đột nhiên đanh giọng, đây là lần đầu tiên hôm nay ông để lộ vẻ mặt nghiêm nghị như vậy.
Ông đứng dậy, vỗ vỗ bờ vai đang run rẩy kịch liệt của Tạ Dao, sau đó quay lại nói với Tạ Lãng: “Tiểu Lãng, cháu cũng đừng nói gì nữa. Cậu hiểu, ba cháu mới mất nên tâm trạng cháu không được tốt, nhưng đó cũng không phải lý do để cháu có thể nói với mẫu thân mình những lời bất lịch sự như vậy— hôm nay đến đây thôi, cháu về trước đi.”
Tạ Lãng vẫn ngồi đó, không lập tức lên tiếng.
“Tạ Lãng!” Tạ Giác cao giọng, ông đã ở địa vị cao nhiều năm, một khi sắc mặt trầm xuống, hàng lông mày tựa hồ bị một tầng sương mù dày đặc che phủ, khí thế trở nên rất đáng sợ: “Cháu đã nghe cậu nói chưa?”
“...” Cuối cùng, Tạ Lãng vẫn chậm rãi đứng lên, dù không hỏi thêm câu nào, nhưng lưng anh thẳng tắp, thân hình cao lớn, ánh mắt sâu thẳm, dường như không thể nghi ngờ rằng anh đang mang theo một thông điệp rõ ràng: anh không có ý định lùi bước.
“Đúng rồi,” Tạ Lãng trước khi đi còn liếc qua điện thoại, sau đó quay đầu nhìn về phía Tạ Giác, nói: “Cậu, vừa rồi Thư ký Trương mới báo với cháu, phòng bếp đã chuẩn bị xong canh gà từ lâu rồi.”
Giọng điệu anh rất bình tĩnh.
Thư ký Trương chạy đi hỏi việc kia nhưng không quay lại báo cáo, tất nhiên là vì họ đều biết Tạ Giác chỉ đang kiếm cớ để đuổi người mà thôi.
Mặc dù đây chỉ là chuyện vặt vãnh ai cũng biết rõ, nhưng dưới tình huống như vậy lại đột nhiên nhắc đến, mặc dù Tạ Lãng không cố ý, nhưng lời này đến tai Tạ Giác đã khiến ông kinh ngạc, khuôn mặt gầy gò không chút biểu cảm, đáp lại: “Biết rồi!”
Mãi cho đến khi Tạ Lãng rời đi một lúc, Tạ Dao mới ngồi xuống ghế sofa, bà cúi đầu chống tay lên trán, lẩm bẩm: “Huynh, em muốn điều tra những người xung quanh nó.”
“... Có cần thiết phải như vậy không?” Con vẹt xám Úc trên tay đã bay đến đậu trên vai ông, Tạ Giác ngồi xuống cạnh Tạ Dao, tuy nghe câu này có hơi cau mày nhưng vẫn dịu dàng nói: “Muội Dao, Tiểu Lãng lớn rồi, có chút suy nghĩ của bản thân cũng là bình thường, huynh thấy nó làm kinh doanh rất tốt, dù sao vẫn là một đứa trẻ, hay là cứ tạm kệ đi đã?”
“Không,” Tạ Dao đột nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt đã đỏ ngầu, khàn giọng nói: “Tiểu Lãng là một đứa con ngoan, từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ ngỗ ngược, không nghe lời đến vậy, nhưng bây giờ nó đã không còn giống trước đây nữa. Em đã vất vả dạy dỗ, bảo vệ nó bấy lâu nay, sao lại có thể như thế được, nhất định là vì xung quanh... có gì đó đã ảnh hưởng xấu đến nó. Nói không chừng là bên cạnh nó có ai đó, có thể là bạn gái thì sao, nhưng nó vẫn luôn giấu em.”
Bà nói năng có chút không mạch lạc.
Thực ra Tạ Giác không hiểu lắm, nhưng ngập ngừng một lát rồi vẫn hỏi: “Thật ra cũng không nhất thiết phải vì chuyện đó đâu, có thể là vì Thượng Quan mới mất nên thằng bé có chút xúc động thôi, thế nên có lẽ qua một thời gian nữa sẽ ổn cả thôi.”
“Huynh không hiểu.” Tạ Dao dùng sức lắc đầu: “Chỉ có thể là vì chuyện đó, nên một đứa con ngoan ngoãn như vậy mới có thể lạc lối, chỉ có thể là vì chuyện đó mà thôi!”
Dáng vẻ cuồng loạn kia khiến Tạ Giác có chút bất đắc dĩ, nhưng dường như ông càng lo lắng cho tình trạng của Tạ Dao hơn, vì vậy sau khi suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng nhẹ giọng nói: “Muội Dao, vậy thì nghe theo muội, nếu cần người hoặc cái gì khác thì cứ nói với huynh.”
...
Cùng lúc đó, Tạ Lãng đang ngồi trong xe do Thư ký Trương lái, anh không thể chờ đợi mà gọi ngay cho Lê Giang Dã.
“Sao giọng em lại nhỏ thế?” Tạ Lãng cất lời hỏi, cho dù chỉ cần nghe thấy giọng nói của Lê Giang Dã vào giây phút này thôi cũng đủ khiến anh vui vẻ rồi.
Trái tim anh, tay chân anh, tất cả đều tê dại vì hạnh phúc.
“Em đang trốn ở ban công hút thuốc, nên phải cẩn thận một chút.”
Lê Giang Dã đang hút thuốc, vừa rửa bát vừa kẹp điện thoại vào vai nói chuyện với Tạ Lãng, giọng nói cậu có chút yếu ớt, ỉu xìu.
Cậu đã ăn cơm xong từ lâu, chẳng qua là lúc này vì muốn hút thuốc, vả lại cũng lười nghe anh trai và mẫu thân nói về những thành tích lẫy lừng của anh ấy, thế nên đã chủ động đi rửa bát rồi trốn ra ban công.
“Em sắp ăn xong chưa?” Vậy mà Tạ Lãng lại cảm nhận được Lê Giang Dã không vui cho lắm, anh ngừng lại một chút, thử trêu chọc cậu: “Có nghe lời anh ăn ít đi không đấy?”
“Không nghe đâu.” Lê Giang Dã đổ nước vào đĩa, cố ý khịt một tiếng: “Em ăn nhiều cực, no chết đi được, thêm một chút nữa là ăn không nổi nữa.”
Tạ Lãng không khỏi cười thầm một tiếng.
Khi anh ngước mắt lên lần nữa, bèn nhìn thấy Thư ký Trương vừa lái xe vừa liếc mình qua gương chiếu hậu, Tạ Lãng không khỏi ngập ngừng một lúc – bởi vì anh thường cảm thấy hơi xấu hổ vì những gì mình sắp nói ra đây.
“Tiểu Dã,” Tạ Lãng hắng giọng: “... Nhớ em rồi!”
“...” Đầu bên kia điện thoại chỉ còn lại tiếng nước xối vào bát đĩa.
Tạ Lãng nhất thời tưởng rằng Lê Giang Dã không nghe thấy, nhưng nếu phải nói lại lần nữa thì anh lại cảm thấy có lẽ mình không thể làm được. Tuy nhiên, ngay vào thời điểm Tạ Lãng đang do dự, ở đầu dây bên kia tiếng nước chảy đột nhiên ngừng lại.
“Anh Lãng,” Giọng nói của Lê Giang Dã bỗng trở nên rõ ràng hơn, dù là qua điện thoại, nhưng Tạ Lãng vẫn có thể cảm nhận được đôi mắt sáng ngời hân hoan của chàng trai: “Em đợi anh về, em muốn ăn thịt nướng, ăn hàu hấp, Mao Huyết Vượng (*) và cả đá bào đường nâu nữa! Chúng ta hãy đến chợ đêm gần trường đại học của em nhé, đám Diệp Thấm Thiên bảo ở đó buổi tối sôi động lắm!”
“Ừm.” Tạ Lãng nhìn bóng cây đang nhanh chóng lùi lại phía sau bên ngoài cửa sổ, dịu dàng đáp: “Hai mươi phút nữa anh sẽ tới, em xuống nhà đợi anh.”
(*)= Mao Huyết Vượng là một món ăn truyền thống nổi tiếng ở Trùng Khánh và Tứ Xuyên. Mao Huyết Vượng không chỉ phổ biến ở Trùng Khánh và Tứ Xuyên, mà còn phổ biến trên khắp đất nước, được nhiều người trên khắp đất nước yêu thích. Mao huyết vượng thường sử dụng huyết vịt làm nguyên liệu chính, vị cay cay. Món ăn này đã trở thành món ăn đặc sản kinh điển ở Trùng Khánh và được Hiệp hội ẩm thực Trung quốc chọn là một trong mười món ăn cổ điển hàng đầu ở Trùng Khánh.