53. Chương 53: Khi ráng chiều bốc cháy

Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì

Chương 53: Khi ráng chiều bốc cháy

Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc Tạ Lãng lái xe về nhà, trời đã chạng vạng tối.
Họ chậm rãi rẽ từ con đường mòn trong rừng vào, cảnh vật hoàn toàn khác với khung cảnh mùa đông trắng xóa, lạnh giá mà Tạ Lãng từng thấy lần trước khi về.
Sau khi xuống xe, anh lại đứng lặng một lúc trước cánh cửa biệt thự nhà họ Tạ—
Ánh hoàng hôn đỏ rực từ bầu trời dần buông xuống, như những đám mây đang bốc cháy, đổ lên những cành cây cao chót vót, nhuộm đỏ cả một vùng.
Trong khoảnh khắc đó, Tạ Lãng thậm chí còn có cảm giác như đang nhìn thấy ngôi nhà cổ kính to lớn của tổ tiên mình chìm trong biển lửa.
Những lớp dây leo dày đặc trên bức tường xám xịt, những món đồ đạc trong nhà luôn nồng nặc mùi gỗ mục, tất cả đều bị thiêu rụi và biến mất trước mắt anh.
Anh đã hình dung ra cảnh tượng đó.
Nhưng trong trí tưởng tượng của mình, anh không hề cố gắng ngăn cản, chỉ lặng lẽ quan sát mọi thứ diễn ra.
"Giám đốc Tạ?"
Thư ký Trương đứng cách anh một quãng, không khỏi khẽ hỏi: "Chúng ta vào thôi ạ, anh xem—"
Đậu phía trước là một chiếc Audi màu đen, nhìn qua rất khiêm tốn, chỉ có biển số phía sau là không hề dễ thấy.
Thư ký Trương không nhúc nhích, chỉ nặng nề liếc nhìn về phía đó rồi ra hiệu cho Tạ Lãng.
Nhưng ngay trước khi vào cửa, anh chợt dừng bước, lấy điện thoại di động từ túi áo vest ra, cúi đầu chăm chú đọc tin nhắn trên Wechat.
Ban đầu thư ký Trương hơi ngạc nhiên, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt dịu dàng của Tạ Lãng lúc gõ tin nhắn trả lời, có lẽ cậu ta đã cảm nhận được điều gì đó nên không thúc giục nữa.
Giang Dã:
Tối nay em phải về nhà một chuyến, ăn lẩu với mẹ và anh trai. QAQ, lúc nãy còn định để bụng đói một chút, đợi anh về rồi cùng đi ăn.
Tạ Lãng nhìn biểu tượng QAQ kia, tựa như có thể hình dung ra dáng vẻ ấm ức của Tiểu Dã đang nhìn mình lẩm bẩm than thở, anh không khỏi khẽ mỉm cười.
Tạ Lãng:
Vậy em ăn ít thôi.
Anh nhắn lại một tin, nghĩ ngợi một lúc lại không kìm được nên gửi thêm một tin khác:
Đợi anh về rồi chúng ta sẽ đi ăn món khác.
Sau khi trả lời xong, Tạ Lãng ngẩng đầu lên, gật đầu với thư ký Trương đang đợi bên cạnh rồi nói: "Đi thôi!"
...
Biệt thự nhà họ Tạ khi tắt đèn và khi bật đèn trông hoàn toàn khác nhau.
Giờ phút này, cả đại sảnh đèn đều sáng trưng, ngọn đèn chùm pha lê cực lớn treo cao trên đầu, chiếu một tầng ánh sáng sang trọng lên bộ bàn ghế gỗ gụ mà Tạ Lãng không thích. Từ dàn loa, âm thanh trầm bổng êm tai của một bản giao hưởng vang lên.
Củi đang cháy trong lò sưởi gạch đỏ ở chính giữa sảnh, bắn ra những tia lửa lách tách.
Khoảnh khắc ấy, Tạ Lãng không khỏi nhớ tới cảnh tượng mình vừa hình dung ra trước khi vào cửa.
Một người đàn ông cao gầy đang đứng trước lò sưởi, cúi người tỉ mỉ ngắm nhìn những bức ảnh treo bên trên.
Khi nghe thấy tiếng bước chân của anh, người kia quay lại rất tự nhiên, mỉm cười với Tạ Lãng và nói—
"Con/Cháu về rồi đấy à!"
Thoáng chốc, Tạ Lãng còn tưởng rằng tai mình có vấn đề, bởi anh đã nghe thấy những tiếng lặp lại.
Chỉ đến lúc đó anh mới nhận ra không phải, chính mẹ anh đã lên tiếng cùng một lúc.
Tạ Dao mặc một chiếc sườn xám màu đen, dựa vào ghế sofa, mái tóc vẫn búi cao, bà chậm rãi uống tách trà trong tay.
Bà ấy chọn một vị trí luôn có chút kỳ lạ, mặc dù lần này đang ngồi ở sảnh tầng một, nhưng cầu thang gỗ gụ dẫn lên tầng hai vẫn ở phía sau, vì vậy bức chân dung to lớn của ông ngoại Tạ vẫn được treo ngay phía trên đầu Tạ Dao.
Có lẽ chính vì vậy, nên lúc Tạ Lãng vừa bước vào thậm chí còn không nhìn thấy bà ấy.
"Vâng!"
Tạ Lãng cũng ngồi xuống, anh chọn chiếc ghế sofa cách xa Tạ Dao.
Thư ký Trương không ngồi mà lặng lẽ đứng sau lưng anh.
"Nghe nói hôm qua là cúng tuần."
Người đàn ông cao gầy bên lò sưởi lên tiếng trước: "Mọi việc tang lễ đều đã được thu xếp ổn thỏa rồi chứ?"
"Mọi chuyện đều ổn thỏa cả." Sau khi Tạ Lãng trả lời xong, anh dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Cậu, đã rất lâu rồi cậu mới về nhà."
Cậu của Tạ Lãng, anh trai của Tạ Dao, tên là Tạ Giác.
Tạ Giác trông trẻ trung hơn so với tuổi thật, thoạt nhìn chỉ khoảng bốn mươi tuổi.
Vì quá gầy nên đôi má không chút thịt hóp lại dưới gò má cao.
Làn da mỏng manh bao bọc lấy vẻ anh tuấn lạnh lùng, khiến ông ta mang theo một nụ cười giả tạo, cùng một sự âm trầm khó nhìn thấu.
Đó là cách Tạ Giác mỉm cười với Tạ Lãng, ông cũng từ lò sưởi đi tới, rồi ngồi trên một chiếc ghế sofa bằng da khác, đối mặt với anh từ một khoảng rất xa.
"Vừa rồi cậu bận quá nên đã lỡ cả tang lễ, sau đó cậu đã bảo người mang tiền phúng viếng đến, cháu đã nhận được chưa?"
Trang phục trên người Tạ Giác được cắt may chuyên nghiệp, nhưng tất cả đều không có nhãn mác. Lúc này, đôi tay mảnh khảnh tái nhợt thò ra khỏi cổ tay áo, bưng chén trà lên nhưng cũng không cúi đầu uống.
Thay vào đó, ông lại mỉm cười với Tạ Lãng, nói: "Tiểu Lãng, trông cháu lại gầy đi rồi đấy, đúng là lo liệu những việc này thật sự hơi vất vả. Nãy cậu còn nói chuyện với em Dao, cháu lớn rồi, xử lý mọi việc cũng rất cẩn thận, thời gian này điều hành công việc ở Hoài Đình cũng rất tốt, sau này việc kinh doanh của nhà họ Tạ giao cả cho cháu, cậu và mẹ cháu đều rất yên tâm."
"Cảm ơn cậu, cháu đã nhận được."
Tuy được khen ngợi, nhưng tư thế ngồi của Tạ Lãng vẫn rất nghiêm chỉnh, không giống một người cháu trai, ngược lại giống cấp dưới đang báo cáo công việc.
Từ nhỏ đến lớn, Tạ Giác đã dạy dỗ anh rất nhiều, giúp đỡ lại càng nhiều hơn, thậm chí có thể nói rằng còn quan tâm đến Tạ Lãng hơn cả chính cha của anh.
Nhưng họ không bao giờ thân thiết với nhau.
Tạ Lãng không bao giờ hiểu vì sao.
Tạ Giác đối với cha anh cũng không tệ, Tạ Lãng nhớ hồi mình còn nhỏ, việc đánh giá công việc giảng dạy ở trường đại học của cha anh có vấn đề, chính cậu anh đã là người đi nhờ người khác giúp đỡ ông. Chỉ là phần lớn thời gian, trong mắt Tạ Giác không thực sự quan tâm đến sự tồn tại của cha anh.
Có lẽ mấy từ "nhà họ Tạ" thường được Tạ Giác như có như không nhắc đến trong lời nói của mình, đã khiến anh cảm thấy đứng ngồi không yên.
Đó là kiểu thừa kế huyết thống— cùng mang họ "Tạ" là sự ràng buộc giữa họ, và anh là người kế thừa cái họ này, thế nên cũng đã trở thành một "sản phẩm" xuất sắc của nhà họ Tạ.
"Nhưng mà..."
Tạ Giác cúi đầu nhấp một ngụm trà, rồi chậm rãi nói: "Nghe nói, cháu và em Dao lúc trước có vài xung đột không vui vẻ, là vì chuyện tang lễ à?"
Đó không phải là một câu hỏi khiến Tạ Lãng ngạc nhiên, nhưng vẫn phải được ứng phó một cách thận trọng.
"Vậy cháu nghĩ thế nào?" Tạ Giác nhẹ nhàng hỏi.
Bản giao hưởng vẫn du dương vang lên.
Giọng nói của Tạ Giác rất đặc biệt, âm thanh của ông không quá trầm nhưng lại rất đanh như tiếng kim loại, bởi vậy khi ông ta nói chậm lại sẽ nghe rất khó chịu.
Đôi khi Tạ Lãng nghĩ âm thanh đó khiến anh nhớ đến tiếng móng tay cào lên bảng đen.
Lúc Tạ Lãng đang do dự, anh liếc nhìn chiếc lồng chim bằng thép không gỉ đặt trên bàn cà phê.
Tạ Giác nuôi một con Vẹt xám Úc xinh đẹp và luôn mang theo chiếc lồng chim bên mình.
Ông từng nói rằng mình thích vẹt, nhưng lại không thích những con biết nói. Thế nên con Vẹt xám Úc của ông tốt nhất là nên như vậy, cái gì không nên học thì không học, cái gì không nên nói thì không nói.
"Cháu cảm thấy không có gì đáng xấu hổ cả."
Cuối cùng Tạ Lãng cũng bình tĩnh trả lời: "Ông ấy là cha của cháu, người cũng đã mất rồi nên cháu vẫn muốn tổ chức tang lễ cho ông theo ý muốn của mình."
"Con cảm thấy không có vấn đề gì ư?"
Tạ Dao đột nhiên lên tiếng: "Ba năm trước, ông ta không nói một lời đã bỏ nhà ra đi, con không cảm thấy đáng xấu hổ sao? Tại tang lễ còn có người đàn bà của ông ta tìm được sau đó khóc lóc ở đó, con không cảm thấy đáng xấu hổ sao? Tạ Lãng, những điều gia đình này đã giáo dục con đi đâu mất rồi?"
Giọng bà đã lên cao hơn một chút.
Mà Tạ Lãng nhìn vào con Vẹt xám Úc đáng yêu đang bị nhốt trong lồng kia, cái cách con chim nhỏ má đỏ ấy giương cánh tự chải lông, lại có thể khiến anh mất tập trung vào thời khắc như thế này.
Trong lòng anh chợt dâng lên một sự dịu dàng.
"Con không cảm thấy như vậy." Ánh mắt của Tạ Lãng từ chiếc lồng chim ngước lên, anh nhìn Tạ Dao, giọng điệu vô cùng bình tĩnh: "Ông ấy làm như vậy, chỉ là bởi vì ở đây ông... không vui vẻ."
Lúc nói đến đoạn cuối, giọng anh bỗng dịu đi vì đau buồn.
Không vui vẻ.
Khi anh thốt ra ba từ này, bản giao hưởng cũng vừa kết thúc.
Toàn bộ đại sảnh xa hoa chìm vào yên lặng, trong sự yên lặng đó, chiếc đồng hồ quả lắc đột nhiên điểm giờ vang lên một tiếng "Dong" như thể thời gian đã ngừng lại.
"Cái gì?"
Biểu cảm kinh ngạc của Tạ Dao và Tạ Giác cực kỳ giống nhau, họ tựa hồ đều không nghĩ tới Tạ Lãng sẽ nói như vậy.
Giống như trong ngôi nhà này, trong nhà họ Tạ, thật không thể tưởng tượng nổi có người lại nêu ra vấn đề "không vui vẻ" một cách trang trọng, nghiêm túc và ngây thơ như thế này.
Tạ Lãng cảm thấy trái tim mình như bị đâm nát bởi những biểu cảm đó.
Anh khàn giọng nói: "Vì vậy con cảm thấy không có gì đáng xấu hổ cả, cũng không cảm thấy chuyện xấu hổ hay không xấu hổ quan trọng đến mức đó— lần này chính là như vậy, trước đây, trước đây cũng có rất nhiều chuyện..."
"Con đang nói về chuyện gì?"
Tạ Dao thần sắc âm trầm: "Chuyện gì trước đây?"
...
Tạ Lãng cảm thấy lồng ngực mình bỗng trở nên nặng nề.
Khoảnh khắc ấy, anh nhìn mẹ mình dưới bức chân dung to lớn của ông ngoại, nhìn người cậu gầy gò ngồi đối diện, như thể ráng đỏ bên ngoài lúc chạng vạng vừa rồi đã rơi vào cổ họng anh, có thứ gì đó đang bùng cháy.
"Chuyện về những đĩa phim khiêu dâm."
Tạ Lãng gằn từng chữ một, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt tái nhợt của Tạ Dao lúc này: "Hai ngày trước cô Vương đã nói với con, mẹ đã cử người đi lục soát tất cả di vật của cha, còn nói là sẽ không giao cho bất kỳ ai cho đến khi kiểm tra xong. Mẹ, khi con còn học cấp ba, mẹ đã từng lục tung... tất cả những thứ tìm được đó rồi đốt đi, bây giờ ông ấy mất rồi, mẹ vẫn muốn kiểm tra một lần nữa sao?"
"Con câm miệng cho mẹ!"
Với một giọng đanh thép, Tạ Dao nặng nề đặt tách trà xuống bàn cà phê rồi đứng dậy.
Con Vẹt xám Úc bé nhỏ trong lồng sợ hãi kêu lên, tiếng kêu thê lương mềm mại đó không biết vì sao lại khiến Tạ Lãng nghĩ đến Tiểu Dã.
Hết thảy mọi điều liên quan đến vụ việc đó, đã từng là một điều cấm kỵ mà anh không thể nói hay chạm vào.
Trong bóng tối, dường như tiếng kêu của chú chim nhỏ đang nói với anh điều gì đó.
Nếu không như thế này, anh không có cách nào... không có cách nào để có thể khiến Lê Giang Dã thỏa mãn.
Anh phải tuyên chiến với những gì bản thân từng tin tưởng, phải cho phép mình can đảm để làm điều đó.
Tạ Lãng không đứng lên nhưng lại ngẩng đầu, tiếp tục nói: "Mẹ, sưu tập những thứ này, xem những thứ này và cả làm chuyện đó, thật sự là rất đáng xấu hổ sao?"
Trong lồng ngực anh, ráng chiều đỏ rực càng bùng cháy dữ dội.