Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì
Vầng Trăng Tròn Ngoài Cửa Sổ
Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Căn phòng của Lê Giang Dã có một ô cửa sổ đối diện đầu giường, cậu gần như không bao giờ kéo rèm.
Với cậu, ô cửa sổ mở toang ấy giống như một lối đi dẫn đến những nơi xa xôi. Mỗi đêm nằm một mình trên giường, tâm hồn cô đơn của Lê Giang Dã thường lang thang rời khỏi căn phòng, lặng lẽ tìm về những chốn không tên.
Đây là nơi cậu yêu thích nhất trong căn nhà thuê này.
Trong một đêm mưa gió như thế này, chẳng biết từ lúc nào, ô cửa sổ đã bị gió mưa thổi tung. Những hạt mưa lọt vào phòng qua khe cửa hẹp, tinh nghịch đập vào mu bàn chân Lê Giang Dã.
Làn da cậu mỏng manh, những mạch máu xanh nhạt phía dưới càng hiện rõ vì phấn khích, dường như ngay cả dòng máu bên trong cũng đang chảy nhanh hơn bình thường.
Ngón chân thon dài của chàng trai trắng nõn, thỉnh thoảng cuộn chặt rồi lại buông lỏng. Trên ngón chân thứ hai quấn một chiếc vòng bạc sterling, sáng lấp lánh dưới ánh trăng.
Trong căn phòng chật chội không một tiếng động, chỉ có tiếng da thịt liên tục cọ xát vào ga giường. Hơi thở của hai người dần trở nên gấp gáp, nặng nề trong sự im lặng ấy.
"Anh Lãng..."
Lê Giang Dã ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng biết từ khi nào, mưa đã tạnh hẳn.
Bầu trời đêm sau cơn mưa trong trẻo đến lạ thường, như thể những hạt mưa rơi xuống thế giới trước đó đã hóa thành một tấm gương phản chiếu, khiến bầu trời dần trở nên trong suốt, và một tia sáng xanh lam hiện ra trong bóng tối.
Trong sự ngẩn ngơ ấy, cậu dường như nhìn thấy vầng trăng sáng trong như gương chậm rãi nhô lên từ bầu trời đêm.
Mặt trăng rất gần, như thể treo lơ lửng ngay bên ngoài cửa sổ, hơn nữa càng lúc càng trở nên to và tròn hơn. Nó to đến mức dường như chỉ trong giây lát sẽ xuyên qua cửa sổ và rơi xuống căn nhà thuê nhỏ bé của cậu.
Thật đẹp.
Đôi mắt Lê Giang Dã tỏa sáng rực rỡ dưới ánh trăng, cậu thở hổn hển. Vào khoảnh khắc đó, cơ thể cậu dường như cũng run lẩy bẩy trong cơn sướng run tột độ khi đạt đến giới hạn.
Cậu bỗng thấy mình nhỏ bé vô cùng.
Đối mặt với bầu trời đêm rộng lớn, với vầng trăng tròn khổng lồ treo cao cùng vẻ đẹp tột cùng như vậy, cậu lại chỉ nhỏ bé như một hạt cát.
Một cảm giác cận kề cái chết đột ngột ập đến, đồng tử ướt át của Lê Giang Dã dường như cũng giãn ra. Cậu ngẩng đầu lên, bất lực nắm lấy cánh tay Tạ Lãng, nước mắt lại không tự chủ được mà chảy xuống——
Cô đơn quá.
Sau khi l*m t*nh, lại có cảm giác cô đơn đến mức muốn chết đi.
Lê Giang Dã không khỏi ôm chặt lấy Tạ Lãng: "Anh Lãng... đừng làm nữa!"
Cậu thút thít: "Em không muốn làm nữa."
"Ừm." Tạ Lãng trở tay ôm lấy lưng cậu.
"Không muốn làm nữa, sau này cũng không muốn làm nữa." Lê Giang Dã vẫn đang co rúm cả người lại. Có đôi khi kh*** c*m quá mức kịch liệt sẽ giống như bị điện giật. Cậu như một chú chim nhỏ sợ bị bắt nạt, bộ lông run rẩy và nói ra những lời cố chấp, vô lý.
"..."
Tạ Lãng khẽ chần chừ. Thật lòng mà nói, đây là chuyện anh không thể đồng ý, nhưng cuối cùng vẫn nhẹ nhàng xoa đầu cậu nhóc trong lòng, dỗ dành nói: "Được."
Lê Giang Dã lắng nghe nhịp tim của Tạ Lãng, trầm lắng và ổn định. Cậu thì thầm: "Anh Lãng, vừa rồi anh có nhìn thấy không? Mặt trăng bên ngoài thật tròn, thật lớn, em chưa từng thấy bao giờ. Vầng trăng ấy như đang chen vào từ cửa sổ, em cảm thấy nếu như bị ép xuống... có thể đè chết người vậy."
Thế nhưng, khi ánh mắt nhìn về hướng ngón tay, cậu đột nhiên trở nên hoang mang: "Có chuyện gì, có chuyện gì xảy ra thế kia?"
Qua khung cửa sổ đó, người ta có thể nhìn thấy những khu phố quen thuộc và ngửi thấy mùi không khí ẩm ướt sau cơn mưa. Mọi thứ bên ngoài đều như thường lệ, trong khi mặt trăng ẩn mình sau những lớp mây đen, dáng vẻ mơ hồ lại ảm đạm.
Cậu không khỏi choáng váng.
"Nhưng vừa rồi, em đã thật sự nhìn thấy." Lê Giang Dã từ trong lòng Tạ Lãng ngẩng đầu lên, nét mặt lộ rõ vẻ mất mát.
Vừa nãy khi mới l*n đ*nh, vầng trăng tròn khổng lồ siêu thực mà cậu đã tận mắt chứng kiến lại như thể chưa từng tồn tại.
Tạ Lãng cũng quay đầu nhìn ra ngoài. Điều kỳ lạ là mọi thứ trong mắt anh hoàn toàn khác với những gì Lê Giang Dã miêu tả.
Nhưng anh dường như có thể tưởng tượng ra.
Tạ Lãng nghĩ đến những áng mây hồng rơi xuống bầu trời trên đường trở về nhà họ Tạ vài ngày trước.
Trong một giây, như thể anh cũng nhìn thấy những đám mây bùng cháy đang ập xuống ngôi nhà cũ, anh nhìn thấy ngôi nhà tổ tiên bị cây cối và dây leo bao trùm chìm trong ngọn lửa.
Đến tận bây giờ anh vẫn thường nghĩ về điều đó, bởi cảnh tượng ấy chân thực đến mức không phải như một giấc mơ.
"Có lẽ là vì, vầng trăng kia chỉ muốn cho em thấy."
Tạ Lãng khẽ nói.
Lê Giang Dã không nói gì nữa.
Tạ Lãng dường như luôn như vậy. Cho dù bản thân cậu có nảy sinh nghi hoặc, nói năng không mạch lạc, cho dù đối mặt với cảnh tượng không hề tồn tại thì anh vẫn sẽ nghiêm túc trả lời cậu.
Cảm giác cô đơn giống như thủy triều đột ngột trào dâng, dần dần biến mất khỏi cơ thể cậu.
Lê Giang Dã lại vùi đầu vào trong ngực Tạ Lãng, một lúc lâu mới ủ rũ nói: "Thôi bỏ đi, chắc vừa rồi là do em bị anh trêu ghẹo đến ngơ ngẩn rồi!"
Tạ Lãng không khỏi lặng lẽ nở nụ cười.
Anh kéo khuôn mặt nhỏ nhắn đó từ trong lòng mình ra, sau đó dùng ngón tay lau đi khóe mắt ướt nước của Lê Giang Dã——
Dường như mỗi lần xong chuyện cậu đều sẽ lén khóc như thế này.
Nếu như chuyện l*m t*nh đã dạy cho anh điều gì đó, thì chính là mỗi lần Tiểu Dã rơi nước mắt cũng không phải là chuyện khiến người phiền não đến vậy.
Lê Giang Dã được lau đi nước mắt bởi sự dịu dàng của anh thì lại thấy có chút khó chịu. Cậu vòng tay qua ôm lấy cổ Tạ Lãng, sau đó hai người cùng nhau chui vào trong chăn.
Với chiếc giường đơn một người ngủ thì còn tạm được, nhưng hai người nằm thì lại quá chật. Chỉ có thể nằm nghiêng mặt đối mặt với nhau, khoảng cách thân mật như vậy thật khó để không tiếp tục trao nhau những nụ hôn.
Trong khi vừa hôn môi Tạ Lãng, Lê Giang Dã vừa lén lút vén góc chăn lên, đưa tay sờ lên cổ và xương quai xanh của anh.
Trên đó có rất nhiều dấu răng của cậu, có một số vết sâu đến kinh người, bởi vì vừa rồi trong lúc gấp gáp cậu đã cắn rất mạnh.
Thực ra bây giờ vừa nhìn là đã thấy khá đau.
"Có phải vừa rồi... em cắn anh đau lắm, đúng không?" Lê Giang Dã không khỏi nhỏ giọng nói.
"Không đau." Đôi mắt Tạ Lãng tối sầm lại, đột nhiên anh ghé tới hôn lên trán chàng trai: "Tiểu Dã, bảo bối."
"Dạ?" Lê Giang Dã còn chưa kịp phản ứng.
Tạ Lãng liếc cậu một cái, mơ hồ như đang khen ngợi cậu điều gì đó, nhưng trong phòng không bật đèn nên không nhìn rõ.
"A...!" Gò má Lê Giang Dã đột nhiên đỏ lên, một giây sau cậu đột nhiên hiểu ra.
"Chịu khó chút nhé!" Tạ Lãng khẽ nói: "Ngoan lắm!"
Mặc dù Lê Giang Dã chống cự bằng cách cắn anh mọi lúc, nhưng vẫn rất ngoan.
Trong bóng tối, thần sắc của Tạ Lãng rạng rỡ, hai mắt sáng ngời, giống như một con thú lớn chuyên đi săn đêm.
Trước đây mỗi khi xong chuyện Tạ Lãng đều sẽ đi tắm, vì vậy Lê Giang Dã luôn nghĩ rằng anh sẽ có khoảng thời gian của một nhà hiền triết không h*m m**n và không đòi hỏi, nhưng bây giờ cậu biết rằng không phải như vậy.
Tạ Lãng thực sự là kiểu người càng lúc càng phấn khích.
"Anh Lãng," Lê Giang Dã không thể không đẩy lồng ngực của Tạ Lãng ra. Không phải là đẩy ra xa mà đó chỉ là một cách cảnh báo: "Em, ngày mai em còn có tiết dạy."
Dứt lời, cậu lập tức đưa mặt ghé sát lại chạm vào chóp mũi của Tạ Lãng.
"... Ừm." Ánh mắt Tạ Lãng sâu lắng, bỗng nhiên lại hỏi: "Đoạn video kia, hình như không phát nữa rồi?"
Tạ Lãng vừa hỏi xong câu này, hai người họ đều không khỏi nín thở chăm chú lắng nghe.
Buổi đêm sau cơn mưa tất cả đều trở nên im lặng, mà đoạn video khiêu d*m của nhà bên cạnh thực sự cũng chẳng biết đã ngừng phát từ lúc nào.
"Có lẽ là đi ngủ rồi." Lê Giang Dã nói.
"Ồ!" Tạ Lãng dừng một chút, hai mắt hơi híp lại, tiếp tục hỏi: "Anh ta là người như thế nào?"
Lê Giang Dã hơi ngạc nhiên, sau khi nghĩ ngợi một lúc, cậu mới đáp: "Chắc là nhân viên văn phòng bình thường?"
Ngoại trừ việc thích mở mấy thứ kia ra ngoài, thật ra bình thường cậu cũng không để ý đối phương nhiều lắm. Thỉnh thoảng đi ngang qua nhau ở cầu thang cũng chỉ để lại ấn tượng không rõ rệt.
"Vậy anh ta... mỗi ngày đều xem mấy thứ này sao?" Tạ Lãng lại hỏi: "Em sẽ làm thế nào?"
Lê Giang Dã nhất thời không phân biệt được Tạ Lãng đang quan tâm đến chính chuyện này, hay là có hứng thú với người hàng xóm kỳ lạ kia. Nhưng khi anh hỏi như thế, không hiểu sao cậu vẫn cảm thấy ngượng ngùng.
Bởi vì câu nói đó, giống như Tạ Lãng đang hỏi rằng:
Khi nhà hàng xóm phát phim khiêu d*m thì em sẽ làm gì?
Anh ấy đang quan tâm mình sẽ làm gì ư.
Lê Giang Dã thấy hơi tức giận khi nghĩ rằng, có phải anh đang gặng hỏi xem cậu có q*** t** hay không chăng?
"Em có tai nghe khử tiếng ồn."
Tuy rằng tinh thần là vậy, nhưng thực ra giọng điệu khi mở miệng lại không còn hùng hồn nữa. Lê Giang Dã nhẹ nhàng giải thích: "Hơn nữa em thường có lớp học buổi tối, tắm thì cũng tắm ở phòng tập luôn, thế nên về nhà đã rất muộn rồi, chỉ có nằm xuống là ngủ thôi, vì vậy cũng chẳng quan tâm được nhiều thứ như thế."
Giọng nói của Lê Giang Dã càng lúc càng nhỏ, cuối cùng cậu nói: "Anh Lãng, thật ra mỗi tuần sau khi hết ca dạy em đều sẽ vội vàng trở về với anh. Nhưng sau này nếu như anh vẫn, vẫn thường xuyên đến thành phố S, em cũng có thể đổi một căn phòng khác—— đổi một căn có giường đôi."
Chàng trai lẩm bẩm nói, lúc đầu còn hơi áy náy. Nhưng khi cậu nói rằng sẽ "đổi sang giường đôi", đôi mắt ướt át của Lê Giang Dã lại sáng lên, ẩn chứa sự mong đợi và khao khát.
Thật đáng yêu biết bao.
Tạ Lãng nghĩ, khi đối mặt với Tiểu Dã, anh sẽ luôn bị tấn công bởi sự đáng yêu này và lúc nào cũng muốn mỉm cười.
Anh còn chưa kịp nói gì, thì đột nhiên nghe thấy tiếng tin nhắn WeChat vang lên từ điện thoại di động bên cạnh giường.
Vì nhạc chuông mặc định WeChat của hai người họ giống nhau nên Lê Giang Dã đã vô thức với lấy điện thoại. Với tư cách là quản lý của trung tâm, khách hàng sẽ gửi tin nhắn vào nhiều thời điểm khác nhau, vì vậy phản hồi WeChat cũng là một kiểu phản ứng theo bản năng.
Kết quả là cậu không ngờ chiếc điện thoại mình vừa với lấy lại là của Tạ Lãng. Vừa mở màn hình lên là cậu đã nhận ra ngay, bởi vì màn hình nền của anh là ảnh của Lê Gia Minh.
Nhưng ngay lúc đó, Lê Giang Dã lại nhìn thấy người gửi tin nhắn đến cho Tạ Lãng là anh trai mình.
Diễn Thành:
Tạ Lãng, cậu có ổn không?
"Kìa," Lê Giang Dã đưa điện thoại cho Tạ Lãng: "Là điện thoại của anh, có tin nhắn WeChat kìa!"
Tạ Lãng nhận lấy điện thoại, cúi đầu nhìn lướt qua nhưng không trả lời ngay, chỉ đặt điện thoại trở lại trên đầu giường.
Nhưng Lê Giang Dã lại cảm thấy khó chịu và để tâm. Bản thân cậu nói rằng mình đã bước vào trạng thái yêu đương, nhưng thực ra chính cậu lại chưa thích ứng với trạng thái đó.
Kiểu ghen tuông vô cớ đó vốn là trạng thái bình thường của những người đang yêu, nhưng với cậu thì lại cảm thấy xấu hổ.
"Tiểu Dã?"
Tạ Lãng lại tiến gần hơn một chút.
"Anh Lãng," Lê Giang Dã rốt cuộc cũng ngước mắt lên nhìn anh, hàng lông mi khẽ động: "Anh để tên của anh trai là Diễn Thành à?"
Bởi vì không thoải mái, cũng không thấy vui vẻ, vì vậy mới làm khó ở những chuyện chẳng đâu vào đâu.
"Ừ." Tạ Lãng đáp.
"Thế, thế anh để tên của em là gì?"
Hỏi thì cũng hỏi rồi, Lê Giang Dã nghĩ, tuy rằng mất mặt một chút nhưng thà dứt khoát làm cho rõ ràng còn hơn.
"..." Tạ Lãng lại lấy điện thoại qua rồi đưa cho Lê Giang Dã xem—— Là Giang Dã.
Ngay lúc đó, dù có đang đờ đẫn thế nào thì cậu cũng loáng thoáng nhận ra có điều gì đó không ổn.
"Em muốn đổi là gì?" Tạ Lãng theo bản năng giao quyền quyết định cho Lê Giang Dã, rồi nhẹ nhàng đặt điện thoại vào trong tay cậu.
"Em..." Tuy rằng Lê Giang Dã hơi do dự, nhưng hành động lại không chậm trễ chút nào. Cậu cầm lấy điện thoại, nhanh chóng nhập vào phần chú thích hai chữ "Tiểu Dã", sau đó nhấn nút lưu lại. Xong xuôi mới trả lại điện thoại cho Tạ Lãng với hai má đỏ bừng, cậu nói: "Em sửa xong rồi!"
Tạ Lãng cúi đầu nhìn vào màn hình, suy nghĩ một lát, lại nhấn vào phần chỉnh sửa rồi thêm vào phía trước hai chữ, sau đó thì đưa cho Lê Giang Dã đọc ——
Hai từ anh thêm vào là bảo bối.
Lê Giang Dã liền rúc mình vào lòng Tạ Lãng với đôi gò má nóng ran.
Cậu là Bảo bối Tiểu Dã.
Lần này, rốt cuộc cậu đã trở nên hoàn toàn không còn gì kiêng kỵ: "Anh Lãng, sao anh trai em lại đột nhiên hỏi anh như vậy? Xảy ra chuyện gì sao?"
Tạ Lãng im lặng một lúc.
Khoảnh khắc này, anh nhớ tới điều mà thư ký Trương đã hỏi trước khi lái xe đến thành phố S:
Kết quả kiểm tra hôm nay của anh, có cần phải nói một tiếng với cậu Lê không?
Lúc đó anh cũng do dự như vậy.
Tại sao lại do dự, Tạ Lãng nghĩ.
Sức khỏe của ông Thượng Quan vốn không tốt, không chỉ có bệnh thận đa nang mà còn mắc các bệnh tiềm ẩn như bệnh tiểu đường. Cuối cùng ông ấy đã qua đời chính là bởi hai giai đoạn bệnh tật chồng chất với nhau, bất kể là giai đoạn nào thì đều có khả năng di truyền.
Còn cả căn bệnh nổi mề đay kỳ lạ, mà từ đầu đến cuối vẫn chưa tìm ra nguyên nhân nhưng cũng vô cùng khốc liệt kia.
Khi nghe nói bệnh mề đay có xác suất di truyền nhất định, anh còn tưởng rằng mình đã tìm ra nguyên nhân. Nhưng không ngờ khi lục tung hồ sơ bệnh án của ông Thượng Quan và hỏi thông tin từ cô Vương, anh cũng không hề nghe nói cha mình mắc bệnh này.
Tạ Lãng có một số nghi ngờ về tình trạng thể chất của bản thân, nhưng anh thậm chí không thể giải thích điều đó với chính mình.
"Không có chuyện gì đâu."
Cuối cùng Tạ Lãng đã trả lời bằng cách này.
Dù không biết tin nhắn của Lê Diễn Thành là để hỏi "Sau khi bố cậu qua đời, cậu có ổn không?" hay là do nhìn thấy anh trong bệnh viện nên mới hỏi như thế, nhưng Tạ Lãng vẫn cảm thấy mình đang giấu giếm Lê Giang Dã điều gì đó.
Vì vậy mà cảm thấy rất có lỗi.
Không bằng... nói cho cậu ấy biết một bí mật khác.
"Tiểu Dã," Tạ Lãng nghĩ ngợi một chút rồi trầm giọng nói: "Em có biết câu chuyện ăn cam hồi còn nhỏ của anh không?"
...
Lời tác giả:
Tôi đã để AI vẽ một bức tranh về cảnh trăng tròn ở đầu chương này, trông khá là thú vị!