Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì
Chương 64: Cơm rang trứng đêm mưa
Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Anh Lãng, anh có muốn đi tắm trước không?"
Lúc Lê Giang Dã vừa vào bếp, thấy Tạ Lãng vẫn đi theo mình, cậu không khỏi ngượng ngùng hỏi anh: "Lúc nãy tan học, em đã tắm rửa ở phòng tập rồi!"
Nhưng quả nhiên, Tạ Lãng chỉ yên lặng lắc đầu, không có ý định rời đi.
Không gian phòng bếp nhỏ bé đến tội nghiệp.
Nơi này chỉ có một cái bếp và một cái tủ lạnh chen chúc vào một góc, ngay cả hai người mảnh khảnh cũng khó lòng đi lướt qua nhau. Tạ Lãng với thân hình cao lớn, rõ ràng không thích hợp với không gian chật hẹp như vậy, anh cứ như lạc vào một tổ chim bé nhỏ, hoàn toàn không phù hợp với vóc dáng mình, nên trông càng lúng túng khi đứng giữa gian bếp.
Vụng về, nhưng lại mang theo một vẻ đẹp trai không sao tả xiết.
Lê Giang Dã đành bất đắc dĩ cố gắng lách qua người Tạ Lãng: "Vậy thì... anh để em đi qua đã."
"Anh muốn ăn mấy quả trứng? Bình thường em chỉ ăn hai quả, còn anh thì sao?"
Lê Giang Dã vừa mở tủ lạnh vừa hỏi.
"Thế thì anh cũng ăn hai quả." Tạ Lãng đáp.
Anh đưa mắt nhìn về phía tủ lạnh, thấy bên trong không có nhiều đồ lắm, chỉ có ít sữa chua, xúc xích và táo. Ngoài ra, trên cửa tủ lạnh còn có hai dãy trứng xếp đầy.
Tiểu Dã thực sự đã mua rất nhiều trứng.
"Anh đánh trứng đi!" Lê Giang Dã không khỏi trừng mắt nhìn Tạ Lãng đang say sưa quan sát tủ lạnh của mình.
Thật sự là vướng víu mà!
Vừa nói, cậu vừa ngồi xổm xuống, lấy một hộp cơm đã nấu tối qua từ trong tủ lạnh ra, sau đó bắt đầu thái hành và xúc xích trên thớt.
Hai người cứ như vậy, cùng chen chúc nhau trong một không gian chật hẹp, bọn họ gần như áp sát vào nhau. Và bởi vì không ai nói lời nào, căn bếp chỉ còn vang lên tiếng đũa đánh trứng của Tạ Lãng và tiếng dao thái hành của cậu.
Không biết vì sao, bầu không khí lúc này bỗng nhiên lại trở nên đặc quánh giữa những âm thanh.
Lê Giang Dã không khỏi liếc trộm động tác của Tạ Lãng——
Người này... đánh trứng cũng giỏi ghê.
Tạ Lãng dường như rất thích hợp với nhiệm vụ này, anh nghiêm túc, tỉ mỉ và không hề lười biếng. Vì vậy, chất lỏng của trứng được đánh mỏng và đều tay, thậm chí còn có vẻ ngon mắt hơn cách cậu vẫn thường làm.
"Khụ!" Lê Giang Dã hắng giọng, nói: "Được rồi đó, anh giỏi ghê!"
Mọi thứ đã sẵn sàng.
Lê Giang Dã đổ trứng vào chảo đã làm nóng trước, sau đó nhanh chóng dùng thìa đảo lên, mùi thơm của trứng lập tức lan tỏa khắp không gian.
Cậu đảo trứng tơi xốp cho đến khi màu trứng chuyển từ vàng nhạt sang vàng óng, đến khi trứng đạt độ nóng vừa phải mới đổ hết cơm vào. Lê Giang Dã vừa dùng thìa nghiền những cục cơm vón lại, vừa giải thích: "Cơm rang trứng dùng cơm để qua đêm sẽ ngon hơn, vì khi đó nước đã bốc hơi gần hết, khi rang cơm sẽ khô ráo, không bị dính bết quá..."
Tạ Lãng đứng một bên với chiếc tạp dề trên người, anh đang chăm chú nhìn Lê Giang Dã rang cơm. Sau khi nghe thấy vậy, anh không khỏi ngẩng đầu lên hỏi: "Tiểu Dã, em rất thích ăn cơm rang trứng sao?"
"Cũng bình thường ạ!" Lê Giang Dã lau mồ hôi trên trán, rồi nói tiếp: "Chủ yếu là vì tiện thôi anh. Cơm rang trứng, trứng xào cà chua, trứng luộc, những món này đều rất tiện lợi——"
Tạ Lãng vừa nghe, vừa chăm chú nhìn góc nghiêng của Lê Giang Dã với đôi mắt đen láy.
Bị anh nhìn như vậy, khiến Lê Giang Dã luôn có cảm giác như anh đang dùng lòng bàn tay của mình thân mật vuốt ve, cậu bị ánh mắt đó chạm đến ngẩn người, không kìm được bỗng nhiên hỏi: "Còn anh thì sao? Anh Lãng, anh rất thích ăn hoành thánh à?"
Bởi vì Tạ Lãng thường hay đặt hoành thánh ở nhà hàng Hoài Đình nên cậu mới hỏi như thế.
Tạ Lãng nhìn Lê Giang Dã, chần chừ một giây trước khi mỉm cười.
Đó là một nụ cười rất kiềm chế.
Anh không đáp lại ngay, nhưng cũng không phải là từ chối trả lời, mà tựa như thể Lê Giang Dã đã biết được đáp án.
Mà quả thật là Lê Giang Dã đã hiểu ra—— Là vì anh nhớ cậu, thế nên mới gọi hoành thánh.
Vào giây phút đó, cậu bỗng cảm thấy toàn thân khô nóng.
"Xong rồi đây!"
Lê Giang Dã vội vàng đảo hành lá trong chảo hai lượt rồi tắt bếp đi. Vừa rồi cậu rang cơm mà mồ hôi vã ra rất nhiều, vừa quay lại, Tạ Lãng đã vòng tay qua eo cậu, ôm chặt cậu vào lòng.
Bếp vừa tắt, không gian lập tức trở nên tĩnh lặng, chỉ còn nghe tiếng mưa nặng hạt đập vào cửa sổ.
Trong lúc nhất thời, Lê Giang Dã thật sự có cảm giác như sắp có chuyện gì xảy ra, giọng nói của cậu bỗng trở nên căng thẳng, đứt quãng: "Anh Lãng, em, em mới rang cơm xong... ăn nóng sẽ ngon hơn đó, anh có muốn thử không?"
"Ừm!"
Một giây tiếp theo, Tạ Lãng thô bạo vén chiếc tạp dề màu xanh nhạt của cậu lên. Rõ ràng là có dây buộc, nhưng anh lại cởi nó ra như thể đang lột một chiếc áo, hoàn toàn chẳng hợp lý chút nào.
Tạ Lãng làm rối tóc Lê Giang Dã, vì vậy anh không khỏi dùng ngón tay vuốt lại mái tóc rối bù của chàng trai một cách cẩn thận, sau đó hít sâu một hơi, cuối cùng mới thì thầm với chàng trai với đôi má đỏ ửng này: "Cùng ăn đi!"
Phòng khách cũng quá nhỏ, sau khi kê thêm bàn trà và sofa, căn bản không còn chỗ để đặt thêm bàn ăn. Vì vậy, bất kể là ăn cơm hay làm việc, Lê Giang Dã đều ngồi khoanh chân dưới đất.
Lê Giang Dã xới mỗi người một bát đầy, lại lấy từ trong tủ lạnh ra hai lon bia lạnh rồi đặt tất cả lên bàn trà. Tiếp theo là trở về phòng mang ra cho Tạ Lãng một chiếc đệm vàng tươi đáng yêu, lúc này mới cùng anh ngồi bệt xuống đất.
"Anh Lãng, anh ăn thấy ngon không?"
Lê Giang Dã không chú tâm ăn uống, ánh mắt cậu không rời mắt khỏi Tạ Lãng vừa cầm đũa lên.
Tạ Lãng cúi đầu gắp một miếng cơm rang trứng lớn, nhai rất kỹ nhưng nuốt xuống cũng rất nhanh. Lê Giang Dã nhìn hầu kết anh lên xuống, vừa muốn giục anh, lại vừa muốn anh cứ từ tốn ăn, cậu bồn chồn đến mức lòng không yên.
Lúc này, Tạ Lãng rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, khẽ nói: "Ngon lắm!"
Lời khen ngợi quý giá như vàng, ngay lập tức khiến chàng trai bên cạnh nhảy cẫng lên vì vui sướng.
"Thật ạ?"
Thực ra Lê Giang Dã thấy không tự tin lắm vào khả năng của mình, cậu không phải là người biết nấu ăn, cùng lắm chỉ thành thạo món cơm rang trứng này mà thôi. Bây giờ nghe thấy Tạ Lãng đáp lại bằng hai chữ này, liền cảm thấy vui vẻ mà nhấp một ngụm bia lạnh.
"Ừ, ngon lắm!" Tạ Lãng chưa bao giờ là người tham ăn, nhưng tối nay anh ăn rất nhanh.
Trứng vàng và cơm trắng quyện đều với nhau, cơm được rang tơi, trứng nóng bốc khói, hòa quyện với mùi thơm của hành lá thái nhỏ, bên trong là xúc xích thơm ngon.
Tuy rằng căn phòng cách âm không được tốt, nhưng cơm rang trứng trong một ngày mưa thì lại trở nên hợp cảnh. Trong tiếng mưa rơi lộp độp còn có thể mơ hồ nghe thấy tiếng TV từ nhà bên cạnh, hình như là một nam một nữ đang nói chuyện gì đó, nghe không rõ lắm.
"... Vâng!"
Tạ Lãng thật ra không muốn ăn nữa, nhưng anh vẫn chần chừ một lúc trước khi đưa chiếc bát qua.
Chàng trai lập tức dùng đũa gắp từng miếng cơm trong bát của mình vào bát của Tạ Lãng, giữa chừng còn ngẩng đầu lên. Vì quá vui nên gương mặt lộ vẻ hồn nhiên đáng yêu, cậu đã gắp cho anh được nửa bát mà vẫn hỏi: "Như vậy đã đủ chưa ạ?"
Ánh mắt của Tạ Lãng không còn cách nào nhìn cơm rang trứng nữa.
Anh ghé lại gần và nhẹ nhàng mút lấy vành tai trắng nõn của chàng trai.
"Không đủ, đương nhiên là không đủ."
Đó là lòng tham không thể lấp đầy chỉ bằng một bát, ba bát hay mười tám bát, bởi vì ham muốn của anh đã sớm không còn là sự thèm ăn đơn thuần nữa.
"Tiểu Dã," Tạ Lãng hít sâu một hơi, cuối cùng khàn giọng nói: "Em có muốn làm tình không?"
"Cạch" một tiếng, đôi đũa của Lê Giang Dã không cẩn thận rơi xuống bàn trà: "Anh Lãng, em..."
Cậu đột nhiên thấy hoảng hốt, bởi ham muốn trần trụi của Tạ Lãng và cũng bởi vì... chuyện khác.
"Phòng của em nhỏ quá, không phải, giường của em rất nhỏ!" Lê Giang Dã thì thầm.
"Em không cần một chiếc giường lớn để làm tình đâu." Tạ Lãng thẳng thừng nói.
Một tiếng sấm lớn vang lên bên ngoài.
Mà nhà bên cạnh như thể vì tiếng sấm mà đột nhiên vặn lớn âm lượng TV, vài tiếng rên rỉ đột ngột vang lên trong cơn mưa gió, không nghi ngờ gì đã lọt vào tai Tạ Lãng và Lê Giang Dã.
Toàn bộ phòng khách rơi vào một sự im lặng khó xử trong giây lát.
"Em, em đã bảo rồi mà..." Lê Giang Dã ngước mắt lên, trong lòng cậu vừa khó chịu vừa tủi thân, cậu nhìn Tạ Lãng, nói: "Cách âm ở đây kém lắm!"
Cậu đã nói từ trước rồi, mỗi lời cậu giải thích trước khi vào phòng đều là sự thật.
Căn phòng của cậu rất nhỏ và cách âm rất kém.
Điều duy nhất mà cậu không nói rõ, đó là hàng xóm của mình có một người thích xem phim người lớn với âm lượng lớn.
Nên không thể nào không nghe thấy.
Vì vừa uống một chai bia lạnh nên má và mũi chàng trai đều đỏ ửng, khóe mắt càng ươn ướt.
Cậu càng xấu hổ, gương mặt càng tươi tắn, thoạt nhìn có chút đáng thương nhưng lại càng khơi dậy dục vọng mãnh liệt.
Trong căn nhà cho thuê nhỏ bé này, tiếng mưa xối xả không ngừng vang lên, trên giá phơi trong phòng khách vẫn còn quần áo chưa khô, thậm chí còn có thể nghe thấy âm thanh kích thích từ nhà bên cạnh.
Tất cả đều lộn xộn, ẩm ướt và ngột ngạt.
Tạ Lãng vốn tưởng rằng mình sẽ cảm thấy khó chịu, nhưng trên thực tế, tất cả những thứ này lại khiến anh cảm thấy hạnh phúc đến choáng váng.
Anh cúi xuống nhẹ nhàng mút lấy vành tai trắng nõn của chàng trai.
"Tiểu Dã, em có thể chịu khó không kêu lên được không?" Anh thậm chí còn hỏi rất lịch sự.
Lê Giang Dã im lặng nắm lấy cánh tay anh, móng tay đâm sâu vào da thịt, khó mà biết được cơn đau buốt đó là do tức giận hay vì điều gì khác.
Nhưng Tạ Lãng lại hiểu đó là: Có.
Bởi vì chính Tiểu Dã hiện tại cũng không thể nhẫn nhịn được nữa.