78. Chương 78: Không mục đích

Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Anh Lãng..." Lê Giang Dã vừa mở miệng định nói, chợt nhận ra cổ họng mình khô khốc. Cậu bước đến đứng sát cạnh Tạ Lãng, trong căn phòng khô héo như cây cỏ bên ngoài kia. Lời nói bỗng trở nên thật ít ỏi.
Chẳng hiểu sao, trước câu hỏi đầy hoài nghi của Tạ Lãng về sự lạnh nhạt của Tạ Dao, Lê Giang Dã không đáp lại lời nào. Có lẽ trong lòng cậu, trong tiềm thức, cậu không muốn nghĩ rằng mẹ của Tạ Lãng lại là người xấu xa đến thế. Đó là một sự trân trọng bản năng – bởi vì bản thân đã mất đi, không còn chút liên lạc nào với mẹ mình nữa, bởi vì nỗi đau khi đoạn tuyệt quan hệ, thế nên cậu không thể chịu đựng để Tạ Lãng cũng phải trải qua điều này.
Lê Giang Dã nắm lấy tay Tạ Lãng. Động tác cậu rụt rè, nhưng khi chạm vào làn da ấm áp của anh, động tác cậu liền trở nên linh hoạt, cậu nắm chặt ngón tay anh trong lòng bàn tay mình: "Anh đang nghĩ gì thế?"
"Ừm, anh đang nghĩ... Thực ra không phải bây giờ mới nghĩ, trước đây anh đã từng nghĩ về điều này rồi – cha anh, liệu ông ấy có để lại gì cho anh không?" Cuối cùng Tạ Lãng cũng lên tiếng, giọng nói anh trầm thấp, tựa như vang vọng trong căn phòng trống hoác: "Không phải là về tiền bạc hay thứ quý giá gì." Khi anh giải thích điều này, dường như còn cảm thấy có chút buồn cười, khóe môi khẽ giật giật, sau đó dừng lại một chút rồi mới tiếp tục: "Không biết là ông ấy có gì để nói với anh hay không? Khoảnh khắc cuối cùng lúc ông ấy ở bệnh viện... thực ra đã không nói với anh bất kỳ lời nào. Vì vậy, anh đã từng nghĩ, biết đâu ông ấy sẽ để lại thứ gì đó, như một cuốn nhật ký chẳng hạn, bất cứ thứ gì cũng được."
Những gì anh nói có chút dài dòng, Tạ Lãng hiếm khi như thế này.
...
Lê Giang Dã không khỏi hít một hơi thật sâu.
Anh Lãng, thực ra cho dù có một cuốn nhật ký thì chắc cũng không thể coi là một thứ ông ấy để lại cho anh... đâu nhỉ. Cuối cùng, cậu cũng không nói ra lời ấy.
Sự quan tâm của Tạ Lãng dành cho chú Thượng Quan luôn khiến cậu cảm thấy hơi kỳ lạ. Điều mà một người cha ngay cả lúc hấp hối cũng không nói lời nào với con trai mình, cho dù có viết ra ở một nơi khác thì cũng sẽ không đến mức không lưu lại bất kỳ manh mối nào để người khác không thể tìm ra. Ông ấy không để lại lấy một chữ, vậy thì có nghĩa là đã không còn gì để nói. Theo ý kiến của Lê Giang Dã, tình cảm của chú Thượng Quan dành cho Tạ Lãng đã bị kiềm chế đến mức gần như mờ nhạt. Từ khi rời khỏi cho đến khi qua đời, người chú này dường như chưa bao giờ tỏ ra có bất cứ điều gì là không nỡ đối với đứa con trai duy nhất. Ngược lại, tình cảm của Tạ Lãng dành cho chú Thượng Quan chỉ đơn thuần là mơ tưởng. Như một chú cún con trung thành, anh kiên trì tin vào cha mình và cũng bằng lòng tin rằng tình yêu của cha dành cho mình là thực sự tồn tại.
"Anh cũng không hiểu, bởi vì từ nhỏ đến lớn anh đều do mẹ dạy dỗ, ông ấy rất ít khi can thiệp và cũng hiếm khi nói chuyện với anh. Sau khi rời khỏi nhà họ Tạ, thì lại càng... Tiểu Dã, thật ra anh không hiểu ông ấy." Tạ Lãng thầm thì: "Có lẽ chỉ là đôi khi anh cảm thấy luyến tiếc." Lúc anh nói đến đây thì đột nhiên ngừng lại.
Lê Giang Dã chợt nhớ tới lời Tạ Lãng trước khi vào cửa. Tạ Lãng nói rằng mình cũng chưa bao giờ đến đây. Anh hoàn toàn không hiểu chú Thượng Quan. Khoảnh khắc ấy, Lê Giang Dã bỗng thấy đầu mình đau như búa bổ. Cậu loáng thoáng cảm thấy như mình đã hiểu được một chút – có lẽ chính vì sự không hiểu này, nên mới chứa đầy những tưởng tượng bí mật không thể nói ra về tình cha con. Mà những tưởng tượng này, chỉ xảy ra sau cái chết của chú Thượng Quan. Bởi vì một người cha đã qua đời, sẽ không bao giờ đưa ra câu trả lời phủ định cho những tưởng tượng của Tạ Lãng.
Ngón tay của Lê Giang Dã không khỏi run lên, cậu vừa mới hiểu thêm được điểm này, cậu đã bắt đầu đau lòng không sao kiểm soát được.
Bỗng nhiên, hai người họ lại nghe thấy một tiếng kẽo kẹt vang lên, cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra từ phía sau. Lê Giang Dã và Tạ Lãng đồng thời quay đầu lại, chỉ trông thấy một người phụ nữ trung niên gầy gò, sau lưng đeo một chiếc túi xách nhỏ màu đen vội vàng đi vào. Rõ ràng là bà ấy cũng có chìa khóa ở đây nhưng không ngờ lại có người tới, cho nên vừa ngẩng đầu nhìn thấy trong phòng có hai người đàn ông, đã không khỏi sợ hãi lùi lại một bước. "Các cậu là...?"
Sau sự kinh ngạc và bàng hoàng ban đầu, cuối cùng cô Vương cũng nhận ra khuôn mặt của Tạ Lãng: "Tiểu Lãng, sao cháu lại ở đây?" Ngay khi bà ấy hỏi câu này, ánh mắt bèn lướt qua toàn bộ căn phòng, từ giá sách không có lấy một cuốn nào đến mặt bàn trống không. Sắc mặt của cô Vương lập tức trở nên tái nhợt, bà ấy bước nhanh tới, lần lượt mở các ngăn tủ ra, nhưng khi nhìn thấy tất cả đều trống rỗng, lại không khỏi khẽ run lên khi đứng thẳng người dậy.
"Cô Vương, cẩn thận!" Tạ Lãng tiến lên một bước, định vươn tay đỡ lấy người phụ nữ đang lảo đảo, không ngờ bà ấy lại quay người, đẩy anh ra một cách nặng nề. "Cậu bỏ tay ra!" Giọng điệu của cô Vương nhất thời trở nên sắc bén đến chói tai, ánh mắt cũng mang theo vẻ phòng bị: "Nói đi, sao cậu lại ở đây?!! Ai bảo cậu đến đây?"
Lúc này cô Vương căn bản không nghe lời anh nói, toàn thân run rẩy kịch liệt: "Các cậu muốn làm gì? Ban đầu chỉ nói muốn kiểm tra một lần những di vật của ông ấy, chưa đủ làm nhục người khác sao? Bây giờ còn muốn gì nữa? Muốn tịch thu tài sản hay sao? Hả? Các người bắt nạt người khác quá đáng lắm rồi!" Lúc cô Vương nói đến những lời cuối cùng, bà ấy đã khóc nức nở trong đau đớn.
Tạ Lãng ngẩn người ra một lát, anh không dám liều lĩnh tới gần, chỉ có thể liếc mắt nhìn Lê Giang Dã. "Cô ơi..." Lê Giang Dã không cần anh mở lời, đã lặng lẽ đi qua. Cậu ấy có thần thái dịu dàng đặc biệt, cho nên khi đến gần, cô Vương cũng không lập tức phản kháng. Lê Giang Dã nhẹ giọng nói: "Cô nghe cháu nói đã, anh Lãng không biết ở đây đã xảy ra chuyện gì, những chuyện ở đây cũng không phải do anh ấy làm. Anh ấy cũng là lần đầu tiên đến đây, vừa nãy khi bọn cháu mới mở cửa ra cũng cảm thấy rất kinh ngạc. Thật đấy ạ, bọn cháu không lừa cô đâu."
"Tôi không biết trong các người ai là người làm ra những chuyện này, tôi chỉ biết các người đều mang họ Tạ!" Cô Vương ngước đôi mắt đỏ ngầu lên, lồng ngực phập phồng kịch liệt, mặc dù không thể đứng vững, nhưng ngón tay lại ấn chặt vào khung cửa: "Họ Tạ kia, tôi nói cho cậu biết – chúng tôi không nợ các người bất cứ điều gì, vì vậy hãy tránh xa chúng tôi ra, đừng ép người quá đáng! Tôi chỉ muốn sống yên ổn nốt nửa quãng đời còn lại mà thôi, tôi không biết gì hết! Tôi xin các người đó, tránh xa tôi ra, được không!!!"
Bà ấy dường như đã phải chịu đựng một sự kích động rất lớn nào đó, vừa nói dứt lời đã khóc nấc không thành tiếng. Phản ứng quyết liệt này không phải là phản kháng, mà là hành động tự bảo vệ vì sợ hãi. Trong tình huống như vậy, bất kỳ lời giải thích nào cũng khó có tác dụng, phải nói rằng sự hiện diện của Tạ Lãng đã khiến bà ấy sợ hãi và kích động.
Lê Giang Dã ngước mắt lên, vội vàng cùng Tạ Lãng liếc nhau một cái, cuối cùng chỉ đành khẽ lắc đầu. Tạ Lãng hiểu được ý của cậu. Anh âm thầm rời khỏi phòng, mang theo vẻ trầm lặng, trong sự kiềm chế là cả nỗi đớn đau.
...
"Diễn Thành à!" "Vâng!" Lúc này, Lê Diễn Thành đang ngồi bên cạnh giường bệnh, cúi đầu nhặt quả cam rơi xuống sàn, nghe thấy mẹ Lê gọi mình nhưng cũng không ngước mắt lên mà thản nhiên trả lời. Mẹ Lê không nói tiếp, nhưng một lát sau lại gọi một tiếng: "Diễn Thành à..." "..." Lê Diễn Thành chỉ đành đáp lại: "Sao vậy? Mẹ!"
"Bác sĩ Hồ nói, ngày mai mẹ được xuất viện về nhà rồi!" Mẹ Lê liếc nhìn Lê Diễn Thành, do dự một lúc rồi ngập ngừng hỏi: "Tiểu Dã vẫn chưa nghe máy à?" Biết ngay là mẹ sẽ hỏi cái này. Động tác của Lê Diễn Thành dừng lại, mấy ngày qua không biết đã bị hỏi chuyện này bao nhiêu lần. Có lẽ vì bà ấy cảm thấy bản thân sắp được xuất viện nên Tiểu Dã dù có giận đến đâu cũng nên đến đón mình. Bà ấy chẳng hiểu gì cả. Chết tiệt, Lê Giang Dã lần này không phải chỉ tức giận nữa.
"Mẹ," Lê Diễn Thành hít một hơi thật sâu. Anh ta vốn đã rất khó chịu, nhưng khi ngẩng đầu lên lần nữa thì vẫn nở nụ cười như thường lệ: "Chẳng phải mẹ cũng biết, em ấy đã chặn số Wechat của cả hai mẹ con mình rồi sao? Thế nên đương nhiên những cuộc gọi của con, em ấy cũng không nhận được rồi!"
"Ừm!" Lần này mẹ Lê không mắng chửi như lần trước, mà chỉ nghẹn ngào đáp lại.
"Nào, mẹ ăn cam đi!" Lê Diễn Thành tách một múi cam trong tay mình ra đưa cho bà ấy, cố gắng chuyển đề tài như không có chuyện gì: "Mà mẹ này, căn nhà mẹ chọn, con đã bảo trợ lý đi thanh toán tiền đặt cọc rồi. Lúc nào họ giao nhà thì trả toàn bộ số tiền còn lại một lần, một thời gian nữa là chúng ta có thể chuyển đến ở được. Mẹ thấy thế nào, có vui không?"
"Nhanh như vậy sao – Diễn Thành, tất cả là nhờ có con đấy!" Nói đến chuyện nhà cửa, mẹ Lê thật sự rất vui, giọng điệu cũng lên cao vút, nhưng nụ cười trên khuôn mặt bà ấy sau khi nuốt xuống một miếng cam, lại không thể theo kịp sự phấn khích trong giọng nói. Điều này khiến cho Lê Diễn Thành cảm thấy trong lồng ngực mình có chút bức bối – mẹ hoàn toàn không biết, anh ta mua căn nhà này ức chế đến mức nào.
Nghĩ tới đây, anh ta càng cảm thấy không thoải mái khi ngồi trong phòng bệnh, vì vậy đặt quả cam vào tay mẹ Lê, nhẹ nhàng nói: "Mẹ, lát nữa con còn có việc nên phải đi trước, có chuyện gì thì mẹ gọi điện cho con nhé!"
"À, được, được!" Mẹ Lê nghe xong thì gật đầu lia lịa, mặc dù có chút không nỡ nhưng bà cũng không giữ anh ta lại.
Lê Diễn Thành vừa đi ra khỏi phòng bệnh, bước chân càng lúc càng nhanh, vừa lên xe của trợ lý, anh ta đã đóng sầm cửa lại.
"Sếp," Giọng người trợ lý run run nói: "Vừa rồi, ê-kíp của chương trình mới gọi điện tới nói rằng chắc sẽ không ký hợp đồng, vì vậy cũng không cần qua đó nữa. Thực ra em muốn nói là – chúng ta không tham gia vào chương trình tuyển chọn đó cũng được, gần đây anh đã rất mệt, trạng thái cũng... khụ, hay là nghỉ ngơi thêm một thời gian?"
Cậu ta nói chuyện cực kỳ khó hiểu, bởi sợ chọc giận Lê Diễn Thành. Trên thực tế, trong khoảng thời gian gần đây, tình trạng của Lê Diễn Thành tệ đến mức không thể đi bàn bạc hay thảo luận công việc, và cũng không chỉ có mỗi chuyện này. Đi thu âm bài hát, ít nhiều gì ở sau hậu trường còn có thể can thiệp được, nhưng những chương trình thực tế phải ghi hình như thế này không nên đi mới là tốt nhất, nếu không trợ lý chỉ sợ khán giả nhìn thấy thì sẽ xảy ra chuyện lớn mất.
Đương nhiên trong lòng Lê Diễn Thành biết khả năng cao đàm phán sẽ thất bại, cho nên anh ta cũng không tức giận ngay mà chỉ ngồi ở ghế sau với vẻ mặt ủ rũ, không nói lời nào.
"Sếp, bây giờ chúng ta đi đâu đây ạ?" Người trợ lý đành phải hỏi lại. "Tùy cậu!" Lê Diễn Thành nhắm mắt lại: "Cậu cứ lái xe về phía trước đi, đừng dừng lại, đi đâu – đi đâu cũng được." Người trợ lý ngẩn người ra, nhưng cũng không dám hỏi thêm, chỉ có thể cứ như vậy lái xe đi về phía trước, dù sao cứ có đường là đi, đến đèn đỏ thì dừng lại.
Đang lái xe, cậu ta mới nhìn kính chiếu hậu mấy lần, do dự hồi lâu, cuối cùng không nhịn được nói: "Sếp, em cứ có cảm giác hình như chiếc xe phía sau đang đi theo chúng ta, đó, chiếc Nissan màu đen kia kìa!"
"Hả?" Lê Diễn Thành cũng quay đầu lại: "Cậu chắc chắn chứ?" Mặc dù anh ta hỏi như vậy, nhưng trong lòng lại cảm thấy đúng là có khả năng đó, bởi vì người trợ lý này của mình có thể không giỏi những việc khác, nhưng đã theo anh ta vào giới giải trí lâu như vậy, thế nên vẫn có độ nhạy bén nhất định đối với cánh săn ảnh và những người đi theo xe.
"Khụ," Cậu trợ lý đương nhiên không thể khẳng định chắc chắn một trăm phần trăm, nhưng vẫn gãi đầu rồi nói: "Chúng ta hoàn toàn là chạy xe lung tung không có mục đích gì, nhưng chiếc xe đó cứ đi theo như vậy rất đáng nghi."
"Mau cắt đuôi đi!" Lê Diễn Thành sầm mặt, trong lòng có lửa giận hừng hực, giờ phút này anh ta không có cách nào áp chế nổi nữa: "Không được – dừng xe lại!"