Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất
Chương 18: Em đã nhớ anh rất nhiều năm rồi
Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
84.
“Uyển Kiêu, em… có phải là một con chó không thế…” Hoắc Dật vừa thở dốc vừa hỏi, nhưng không ai đáp lời anh.
Uyển Kiêu cảm thấy Hoắc Dật khi lên đỉnh thật sự quyến rũ. Dù cho đôi mắt lạnh nhạt kia bị băng vải che khuất, sống mũi cao thẳng dường như có một nốt ruồi nhỏ xíu, rất nhỏ, mà Uyển Kiêu đã từng chạm qua.
Môi Hoắc Dật luôn hơi hé ra trong vô thức, để lộ đầu lưỡi non mềm mại. Tiếng thở dốc cứ từng nhịp lại từng nhịp, dáng vẻ mê dại đang chìm đắm trong biển dục vọng.
“Anh chịu không nổi…” Hoắc Dật trên giường quả nhiên là hiện thân của dục vọng cuồng nhiệt. Cả người anh nhạy cảm, làn da trắng buốt lạnh lẽo, ngực ướt đẫm mồ hôi, lối vào mềm mại bên dưới không tự chủ mà ứa nước.
Mặt trong đùi bị cắn đến trầy da, dáng vẻ run rẩy mong manh vô cùng, khiến người ta nảy sinh ham muốn được chà đạp.
Lúc này Hoắc Dật lại bị mấy ngón tay kích thích đến lên đỉnh. Khi đạt khoái cảm, anh gồng người bấu víu vào ga giường trắng tinh một lát, những dải băng vải quấn quanh người anh cũng rất trắng, bị cơ thể ửng đỏ nhuốm màu, tạo nên một sự mê hoặc mới mẻ.
Mũi Hoắc Dật cũng đẹp, đôi môi đã ngọt ngào còn mềm mại, những mạch máu màu xanh nhạt lan rộng trên cổ, nhìn mà muốn cắn một cái. Xương quai xanh tinh xảo thẳng tắp, núm vú rất dễ mút, cái rốn dưới eo đáng yêu vô cùng, cặp đùi thon dài mà rất dẻo dai, có thể làm rất nhiều tư thế.
Toàn thân Hoắc Dật từ trên xuống dưới đều là bảo vật, Uyển Kiêu ngắm hoài cũng không thấy chán, ân ái nhiều cỡ nào cũng không thấy đủ.
Uyển Kiêu khẽ cười, lộ ra hai chiếc răng nanh nhọn. Sau đó, đầu ngón tay cậu dùng thêm sức thâm nhập vào trong lối vào mềm mại, hai ngón tay thô dài thỏa sức trêu chọc vách trong, vừa mở rộng vừa có ý tán tỉnh nồng nàn.
Lối vào ướt át dường như có ý thức, như đang bú sữa, không cho ngón tay rời đi, không ngừng co rút, không ngừng muốn ngón tay đâm đến điểm cực khoái ở tuyến tiền liệt.
Uyển Kiêu nghĩ mình là bé cún nhỏ của Hoắc Dật, ích kỷ một chút cũng bình thường thôi. Cậu muốn tự mình khiến Hoắc Dật lên đỉnh.
Thế nên cậu rút ngón tay ra, vòng hai đùi Hoắc Dật quanh hông mình. Cự vật đỏ tím dưới háng hơi cong, trên quy đầu toàn là nước bọt của Hoắc Dật hồi nãy.
Nhịn quá lâu khiến gân xanh trên dương vật càng nổi lên rõ ràng.
Một giọt mồ hôi bên thái dương Uyển Kiêu đúng lúc rơi xuống giữa môi Hoắc Dật. Hoắc Dật đang chìm trong dư vị của cơn cao trào, dường như vô tình nuốt vào trong miệng.
85.
Không cho Hoắc Dật bất kỳ cơ hội phản ứng nào, dương vật Uyển Kiêu trực tiếp tiến thẳng vào. Lối vào chật hẹp ướt đẫm, Hoắc Dật thật biết cách quyến rũ.
Cậu bắt đầu đẩy hông, ngay lập tức đâm sâu vào trong, sau đó biên độ càng thêm không kiêng nể, chỉ muốn nhét toàn bộ dương vật và cả hạ bộ vào trong.
Lối vào của Hoắc Dật bị dương vật cày xới mở rộng làm các nếp gấp đều run rẩy. Thịt mông mềm mại cũng bị bàn tay thô ráp của Uyển Kiêu xoa nắn thành vết đỏ, khi bóp giống như vết bàn tay ấn xuống, dường như đang trừng phạt dạy dỗ.
Hoắc Dật bị đâm đến nỗi tiếng rên rỉ cũng run rẩy theo, anh khẽ hít nhẹ, nuốt nước bọt tiết ra. Lối vào không kiềm được co rút, cắn chặt lấy cự vật của Uyển Kiêu, cảm giác các đường gân xanh nổi lên còn nóng bỏng hơn cả đường xoắn ốc của bao cao su lúc trước.
Đây mới chính là sự gắn bó thân mật thật sự của ân ái.
Vách trong lối vào nhạy cảm ma sát với dương vật, quy đầu có hình dù, nóng bỏng mà mạnh mẽ nện vào tuyến tiền liệt. Khoái cảm dày đặc từ nơi giao hợp dần dần lan tỏa ra tứ chi toàn thân.
Cả người Hoắc Dật đỏ ửng, càng mềm mại hơn. Bộ dạng bị kích thích đến không nói nên lời, ân ái đến nổ tung tâm trí.
Uyển Kiêu thở gấp vài tiếng, tay thọc vào miệng Hoắc Dật. Nước bọt lại chảy ra lần nữa, chất lỏng trong suốt theo những ngón tay chứa vết chai chảy ra.
Hoắc Dật dường như lại phát ra tiếng khóc nức nở, những giọt nước mắt nhỏ vụn thấm ướt băng vải. Anh vừa yếu ớt vừa mê người, chìm sâu trong dục tình, bị một người đàn ông chiếm đoạt đến mất kiểm soát.
Bụng anh dường như có thể thấy được hình dạng của dương vật, quá to quá dài, liên tục đâm vào những chỗ nhạy cảm, sướng đến tê dại da đầu.
Cậu phát hiện Hoắc Dật lại khóc. Uyển Kiêu vừa đau lòng vừa phấn khích, cậu ôm Hoắc Dật lên an ủi rồi đổi tư thế, lật người anh lại và hung hăng cắm cự vật vào. Bên hông không hề lỏng lẻo, thúc mạnh vào vách lối vào bên trong.
Đầu giường rung chuyển nhẹ, tiếng nước giao hợp vang lên. Dương vật và lối vào gắn khít không khoảng cách.
Eo Uyển Kiêu thúc kịch liệt, tinh lực vô hạn đều muốn dùng hết lên người Hoắc Dật. Cậu tham lam chiếm đoạt, giống chó hoang đang điên cuồng tranh lấy thức ăn.
Dương vật đang cày xới Hoắc Dật, đầu lưỡi không ngừng liếm láp.
Theo vài cú thúc hết sức, tinh dịch nóng bỏng cuối cùng cũng bắn vào bên trong cơ thể Hoắc Dật không sót một giọt.
Uyển Kiêu bị Hoắc Dật kẹp đến sướng run, có vẻ lại cương cứng lên.
86.
Uyển Kiêu nhẹ nhàng nỉ non bên tai Hoắc Dật, “Em đã nhớ anh nhiều năm rồi.” Cự vật dưới thân lại cứ thúc mỗi lần một mạnh hơn.
Cậu nghiện rồi, không có gì khó cai hơn Hoắc Dật cả.
Sau khi xuất tinh, chất lỏng ẩm ướt chảy ra từ chỗ giao hợp của hai người xuống ga giường, dục tình và điên cuồng, nhưng không ai để ý điều này.
Hoắc Dật thở gấp, băng vải không biết bị tháo ra từ khi nào. Anh ngửa đầu lên đỉnh lần nữa, run rẩy khẽ nghẹn ngào.
Trong đôi mắt chỉ còn gương mặt đượm màu dục tình của Uyển Kiêu, khóe mắt ửng đỏ ánh lên nước mắt.
Anh chủ động hôn lên đôi môi mỏng của Uyển Kiêu, nước bọt hòa quyện, đầu lưỡi nóng bỏng cuốn lấy nhau trong khoang miệng.
Sau khi nụ hôn kết thúc, anh hơi kiệt sức, thở hổn hển nói với Uyển Kiêu, “Anh chỉ ân ái với một mình em thôi…” “Hiểu chưa?”