Chương 19: Tiểu Cẩu Ngoan Ngoãn Nghe Lời

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất

Chương 19: Tiểu Cẩu Ngoan Ngoãn Nghe Lời

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Upehehe
87.
Nam sinh trung học vừa mới biết mùi đời đúng là không đùa được.
Đó là suy nghĩ cuối cùng lướt qua trong đầu tôi trước khi bị làm đến ngất xỉu hai lần.
Sau đó tôi tỉnh lại trong trạng thái mơ màng, phải nghỉ ngơi đến ba ngày, tôi mới miễn cưỡng gượng dậy như bình thường.
Lúc này tôi nhìn Uyển Kiêu đang nấu ăn trong bếp với ánh mắt oán hận, nhìn dáng vẻ hớn hở của cậu kìa, chắc là đang vui lắm.
Đôi chân dài thẳng tắp, mái tóc xoăn bồng bềnh tràn đầy sức sống, khuôn mặt non nớt búng ra sữa.
Mặc có cái tạp dề mà sao lại đẹp đến vậy, cái đồ chó con này.
Cậu chăm sóc tôi mấy ngày nay, bữa nào cũng cháo trắng rau xào, vậy mà ăn khá ngon miệng đó chứ.
Mặt tôi lạnh lùng, cau có khó chịu, có chút thẹn quá hóa giận. Tại sao cậu lại khỏe như hổ thế, đã vậy ngày nào cũng cương lên ôm tôi cọ xát, bình thường hay ngậm ti tôi thì không nói đi.
Có một lần nửa đêm, thằng nhóc này đang ngủ bên cạnh ấy vậy mà tự an ủi trước mặt tôi, tự an ủi đến khoái chí vô cùng.
Bị tôi bắt tại trận còn giả bộ đáng thương tủi thân, “Cứng đến đau nhức, anh Hoắc xoa xoa cho em đi.”
Tôi 27 tuổi, mẹ nó sắp 30 rồi.
Vậy mà lại bị một thằng nhóc nhỏ tuổi làm cho ngất đi như chuyện cơm bữa, giờ hậu quả là eo nhức, mông cũng đau.
Điều khiến người ta chịu không nổi là thường xuyên… khó hiểu lại ẩm ướt.
Càng nghĩ càng tức ứa gan, cái đồ chó con này giả nai quá rồi đó.
Trầm ngâm một lát, tôi quyết định hút một điếu để bình tĩnh lại.
Vừa mới ấn bật lửa, chó con trong bếp đột nhiên gõ gõ cái xẻng vào chảo.
Tôi sợ hú hồn, lập tức cất điếu thuốc đi.
Mới hôm qua trên giường đã đồng ý sẽ bỏ thuốc… Suýt nữa thì quên mất.
Mà sao tôi nghe lời cậu dữ vậy?
Đành chịu.
Tivi trước mặt đang ở kênh thể thao, trong góc sô pha là quả bóng rổ của Uyển Kiêu, toàn bộ đều được chuyển từ lầu chín lên, ví dụ như tạ tay, máy chạy bộ, máy tập cơ bụng ngoài ban công, đều là những dụng cụ thể thao… Còn tủ quần áo trong phòng ngủ cũng có nhét không ít đồng phục bóng rổ và quần lót.
Lớn hơn của tôi hai size.
Yết hầu tôi khẽ động, đưa tay chỉnh lại mắt kính gọng vàng.
Ông trời muốn giết tôi đây mà —
88.
Trên bàn ăn, tôi mặt lạnh như tiền, im lặng ăn cơm.
Uyển Kiêu ăn cơm cũng không an phận, cười tủm tỉm như đang làm nũng, phía sau dường như có đuôi chó đang vẫy lia lịa.
Một bên tay nhìn như đang xoa lưng cho tôi, nhưng thực tế là đang đường đường chính chính sờ mó.
Hôm nay tôi mặc áo sơ mi đen, đúng kiểu cậu thích nhất.
Cậu nhỏ dưới háng cậu nhìn là biết đang cương cứng.
Ngày nào cũng cương, không biết phiền phức sao.
Thế là tôi buông đũa xuống, đầu ngón tay ấn xuống vật cương cứng của cậu, dù cách một lớp vải quần ngủ nhưng vẫn thấy nó cứng ngắc.
Cậu giỏi rồi, cái miệng xinh thì tủi thân la đau quá, còn nơi đó thì lại càng cứng, quần đùi còn cong hết cả lên.
……
Tôi bị cậu hôn mấy cái, nơi đó lại hơi ẩm ướt.
Nhưng tôi phải hỏi cậu cái này, “Rốt cuộc bao giờ em mới chịu đi học?”
Đôi mắt cậu tròn xoe, sâu thẳm mà sáng ngời, ánh mắt nhìn tôi dịu dàng khác thường, “Anh Hoắc ơi, em được tuyển thẳng rồi, đi học hay không cũng được.”
“…” Không được, cậu phải đi, nếu không đi thì tôi sẽ chết trên giường mất.
Tôi nghĩ thầm trong bụng, quyết định ngày mai sẽ đưa cậu đi học.
Học sinh trung học phải có dáng vẻ của học sinh trung học chứ.
89.
Quấn quýt bên cậu cả ngày, tôi cảm thấy mình như một kẻ vô dụng.
Lần thứ n thở dài trong lòng, trên bàn trà là dưa hấu và dưa lưới cậu đã cắt sẵn, tất cả đều được cắm tăm sẵn.
Áo dâng tận thân, cơm dâng tận miệng.
Tôi vừa định vuốt ve mái tóc xoăn của Uyển Kiêu thì phát hiện cậu đang cởi nút áo sơ mi của tôi.
Cậu nằm ngang trên sô pha, nửa người đè lên tôi.
Tôi như đứng trên đống lửa, chân và eo bắt đầu mềm nhũn, hơi rạo rực. Việc mỗi ngày bắt buộc phải làm là để Uyển Kiêu vuốt ve ngực, cắn đầu ti và ngậm ti, sớm đã thành chuyện cơm bữa.
Thi thoảng tôi nghi ngờ không biết thằng nhóc Uyển Kiêu này có phải đến 18 tuổi vẫn chưa dứt ti mẹ hay không. Nhưng hình như mẹ cậu mất sớm, chưa bao giờ được uống sữa mẹ.
Nhưng mà… Tôi làm quái gì có sữa đâu?
90.
Nút áo đã cởi hết, lộ ra ngực ướt đẫm, làn da trắng lạnh lúc đầu đã điểm chút hồng phấn, đẹp đến mê người, xung quanh toàn là nước bọt và dấu cắn của Uyển Kiêu.
Áo sơ mi màu đen là kiểu trông cấm dục nhất, cũng làm cho Uyển Kiêu hưng phấn không ngừng.
Đột nhiên chuông cửa vang lên —
Âm thanh chói tai khiến sắc mặt Hoắc Dật khẽ thay đổi, rặng mây hồng nhuốm màu lên đuôi mắt, anh thở hổn hển nói, “Đừng trêu nữa… Đi mở cửa đi…”
Uyển Kiêu thở gấp hơn nhiều, ngoan ngoãn nghe lời, không trêu nữa, cài lại nút áo cho Hoắc Dật kín mít rồi mới đi mở cửa.
Phùng Bắc vừa ngẩng đầu lên liền thấy một chàng trai đẹp trai, trời đất ơi, nhìn còn hơi quen mắt nữa nha.
Cao hơn hắn nửa cái đầu, gương mặt đẹp trai, thân hình cao gầy nhưng lại có cơ, kim ốc tàng kiều của Hoắc Dật thật đỉnh.
Nhưng hắn nhìn thấy vẻ cảnh giác khó chịu của Uyển Kiêu, ánh mắt thâm trầm như muốn giết người diệt khẩu.
Tự nhiên muốn bỏ chạy ghê.
Phùng Bắc không muốn lộ vẻ hèn nhát của mình, chỉ có thể nói… đánh không lại, đánh không lại, hắn gào thét cầu cứu, “Hoắc Dật ơi, bé người yêu của mày không cho tao vào!”
Uyển Kiêu lập tức quay người không chặn cửa nữa, đuôi chó lại bắt đầu ngoe nguẩy.
Danh xưng này nghe cũng hay đấy.