Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất
Chương 21: Mãi Mãi Không Chia Xa (Kết Thúc Truyện Chính)
Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Upehehe
—
94.
Tại cổng trường Trung học số Bốn, bác bảo vệ lại một lần nữa trông thấy chiếc siêu xe đắt tiền ấy.
Lần này, không chỉ có người đàn ông mặc vest với vẻ mặt lạnh như tiền xuất hiện, mà ở ghế phụ còn có một nam sinh mặc đồng phục.
Bác bảo vệ ngỡ ngàng, thầm nghĩ gia đình này ai nấy đều đẹp trai theo một kiểu riêng biệt.
Sau khi đăng ký, bác mở cổng cho xe vào như thường lệ, nhưng rồi thoáng nhìn qua, tròng mắt bác suýt rơi ra khỏi hốc.
Ủa, không phải cháu trai sao? Không phải là hai người đàn ông đó sao??
Sao lại còn hôn nhau tình tứ thế kia??
Bác bảo vệ: …
Đứng sững một lúc, bác bảo vệ lập tức quay về chỗ, vội vàng bỏ ba viên thuốc trợ tim vào miệng.
Mấy người có tiền đúng là biết cách chơi đùa thật.
95.
Bạn cùng bàn của Uyển Kiêu đang ăn dở chiếc bánh bao thịt, quay đầu lại thì thấy Uyển Kiêu bước xuống từ chiếc siêu xe.
Nhìn vào trong xe, người đàn ông ngồi ở ghế lái có khuôn mặt tuấn tú.
Dù không có biểu cảm gì, nhưng trông anh ta vẫn toát ra khí chất uy nghiêm vô cùng.
96.
Uyển Kiêu và bạn học vốn định cùng nhau đi vào khu giảng đường, nhưng chiếc xe phía sau vẫn chưa lăn bánh, người trong xe liền kéo cửa sổ xuống.
Sắc mặt Uyển Kiêu trở nên khác lạ, cậu đột nhiên quay người, chạy về phía cửa sổ xe thò đầu vào trong… và trao một nụ hôn nồng nhiệt, đầy quyến luyến.
Hành động thật dữ dội, dù đồng phục rộng thùng thình che khuất, nhưng sự nặng trĩu bên dưới vẫn lộ rõ mồn một.
Bạn cùng bàn của Uyển Kiêu nhìn đến ngẩn người, đột nhiên cảm thấy chiếc bánh bao thịt mất hết ngon. Mắt cậu ta không hề mù, Uyển Kiêu thản nhiên quay lại, không hề để tâm mà liếm đi chất lỏng không rõ trên mép miệng.
Bạn cùng bàn lặng lẽ quay đầu lại, thấy người đàn ông trong xe lồng ngực đang phập phồng, từ từ thở gấp.
Trong khi đó, Uyển Kiêu bên cạnh lại có thần sắc tươi tỉnh, cười rạng rỡ, nhe chiếc răng nanh lộ ra vẻ vô hại.
Bạn cùng bàn đã hiểu ra tác dụng của bao cao su mấy ngày trước là để làm gì rồi.
Cậu ta đã hiểu hết, nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Uyển Kiêu, đó là…?”
Câu hỏi này không có câu trả lời.
Bước vào lớp như thường lệ, vẻ mặt Uyển Kiêu mang nét khó hiểu lạ kỳ, ánh mắt cậu cứ nhìn đăm đăm vào bầu trời bên ngoài cửa sổ lớp học.
Thế giới bên ngoài rộng lớn, cậu khao khát được lớn lên thật nhanh, muốn bảo vệ một người.
Bộ đồng phục màu xanh trắng từng dính t*nh d*ch của Hoắc Dật trước đó, sau khi giặt sạch đã được mặc lại.
Cũng xem như là Hoắc Dật đang cùng cậu đến lớp.
Bạn cùng bàn sợ đến run chân, đột nhiên nghe thấy Uyển Kiêu cất giọng buồn bã: “Tôi nhớ anh ấy quá.”
Bạn cùng bàn tự lẩm bẩm trong lòng.
Ôi trời ơi, có gay ngồi kế bên tôi — lại còn là một chàng gay si tình.
97.
Sau khi đưa Uyển Kiêu đến trường, cả người tôi tràn đầy sinh lực.
Cậu ấy cứ quấn quýt bên cạnh khiến tôi chân mềm mồm rên mãi.
Nhưng thời gian tự do mà một người đàn ông độc thân nên có cũng không thể thiếu.
Môi tôi hơi sưng vì bị cắn, tối qua trước khi ngủ cũng bị đ*t mấy lần, mông chỉ hơi tê nhẹ, nhóc con Uyển Kiêu đó cũng đã kiềm chế lắm rồi.
Tôi thật sự tạ ơn trời đất vì cậu.
Tôi ném mắt kính gọng vàng sang một bên, tùy ý nằm vật ra sô pha. Vừa mới vươn tay lấy hộp thuốc lá, định ấn bật lửa hít vài ngụm khói, tự nhiên lại do dự.
Cầm hộp thuốc lên, rồi lại buông hộp thuốc xuống.
Cứ lặp đi lặp lại động tác ấy mấy lần.
Tôi ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, còn bốn tiếng nữa Uyển Kiêu mới tan học về.
……
Tôi chỉ hơi không quen một chút thôi, đã hứa với cậu sẽ bỏ thuốc rồi thì phải làm được. Giữ đúng lời hứa mới là quân tử chứ.
Ai bảo tôi lớn tuổi hơn cậu chứ.
98.
Uyển Kiêu ngồi trong trường không yên thân, cuối cùng vẫn trốn học. Giờ ra chơi, học sinh chen lấn đông đúc, bọn họ trẻ trung, sôi nổi, sống hết mình cho hiện tại, luôn cố gắng tiến về phía trước.
Bóng lưng Uyển Kiêu vội vã rời đi, nhanh chóng biến mất tăm.
Uyển Kiêu tăng tốc chạy ra khỏi khu giảng đường.
Bảo vệ cổng trường không cho ra, cậu suy nghĩ một lát, rồi trực tiếp trèo tường nhảy qua luôn.
Sau khi tiếp đất, làn gió nhẹ thổi bên tai. Giữa đám đông chen chúc trong thành phố, cậu xuyên qua biển người, đi qua đường vành đai năm, khung cảnh đẹp đến rung động lòng người.
Nhưng tất cả đều không quan trọng bằng Hoắc Dật.
Uyển Kiêu chỉ biết rằng, thuở thiếu niên cậu đã để ý đến một người, ngày đêm nhớ nhung đến thành bệnh, khó lòng giấu đi những h*m m**n độc chiếm người ấy, d*c v*ng trong những năm tháng chờ đợi càng thêm nồng nhiệt. Suy cho cùng thì cậu là người may mắn.
99.
Khi Uyển Kiêu trở về tầng mười, cậu hớt hải mở cửa ra.
Cậu hơi sửng sốt, vẻ mặt lập tức trở nên u ám, hệt như một con sói đói đang chăm chú nhìn con mồi.
Trong phòng khách, Hoắc Dật với vòng eo thon mềm mại đang ngồi trên sô pha, nửa thân trên anh tr*n tr**, bàn tay đang ch*m r** v**t v* d**ng v*t, động tác th* d*m rất đỗi thành thục.
Khuôn mặt trắng trẻo lạnh lùng nhuốm màu đỏ ửng, anh nhẹ nhàng liếc sang Uyển Kiêu, phát ra tiếng thở gấp. Vẻ ngạc nhiên khi bị phát hiện thoáng xẹt qua vài giây.
Có thể thấy Hoắc Dật đang bị kh*** c*m xâm chiếm, sự k*ch th*ch khi bị người khác phát hiện càng làm anh nhạy cảm hơn.
Vốn dĩ anh nghĩ còn lâu Uyển Kiêu mới tan học về, tự nhiên thấy thèm ch*ch, chỉ là hơi hơi thèm thôi.
Nhưng ngón tay thon dài của mình không thể thỏa mãn được anh, tự an ủi cũng không thể làm dịu được lỗ dâm ướt át.
Đều tại Uyển Kiêu hết.
Cảnh tượng này khiến máu n*ng trong người Uyển Kiêu sôi sùng sục, in sâu vào mắt cậu.
Cậu chậm rãi đóng cửa lại, khóe miệng cong lên thành một nụ cười nhẹ.
Trong chuyện giường chiếu, cậu thuần thục như lửa gặp củi khô, dòng t*nh d*ch nồng đậm như muốn bơm đầy vào lỗ thịt của người yêu, n*m v* đầy những vết cắn yêu và d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt…
Có lẽ Hoắc Dật nên sớm biết rằng.
Đời người không có “nếu như”.
Từ ánh mắt đầu tiên đã định sẵn tương lai sau này.
Vài giọt mưa lất phất lùa vào cửa sổ tầng mười, âm thanh tí tách cũng không thể ngăn được tiếng r*n r* và th* d*c tràn ngập căn phòng.
Cơ thể và tiếng nước va vào nhau, Hoắc Dật nghe thấy nhịp đập từ trái tim Uyển Kiêu.
Anh quỳ trên sô pha, bị Uyển Kiêu đ*t đến bắn tùm lum.
Đầu ngón tay anh cũng run lẩy bẩy.
Sau đó, Hoắc Dật hơi giơ tay lên, chủ động đan mười ngón tay cùng Uyển Kiêu.
100.
Gửi ngài Hoắc thân mến của em.
— Hoàn thành truyện chính —
Hehe: Còn 2 chương ngoại truyện của cún Uyển và 10 chương của cặp đôi Phùng Bắc nữa nha. Hy vọng cả nhà đã có trải nghiệm đọc sếch cười khà khà 🐸