Chương 20: Chà đạp

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

91.
Phùng Bắc vẫn giữ vẻ bất cần như thường lệ, hắn thay đổi kiểu tóc, nét mặt tuấn tú, dịu dàng. Vốn dĩ hắn định đến tìm Hoắc Dật để tán gẫu, cười đùa vui vẻ, nào ngờ đến nơi lại chẳng còn tâm trạng để cười nữa.
Hắn ngồi một mình cô đơn trên ghế sô pha, nhìn đôi tình nhân Uyển Kiêu và Hoắc Dật đang tình tứ âu yếm ở ghế đối diện.
“Hai người chú ý chút đi?”
Chết tiệt, chẳng ai thèm để ý đến hắn cả.
Cái tên Hoắc Dật mặt lạnh lùng này đã hoàn toàn bị chinh phục rồi, dáng vẻ vừa ỷ lại vừa cưng chiều đến mức khó tin, còn mặc cho người yêu thoải mái sờ mó, vuốt ve khắp nơi.
Phùng Bắc chỉ muốn chửi thề. Từ nhỏ đến lớn, Hoắc Dật vốn nổi tiếng kĩ tính, khó chịu về sự sạch sẽ, ngay cả hắn và Lâm Đường Uyên cũng chưa bao giờ dám lại gần làm nũng, thân mật. Vậy mà giờ đây, yêu rồi thì trở nên thiên vị đến thế sao?
Hắn thật sự cạn lời. Thiếu gia Phùng hoàn toàn không biết nói gì nữa.
Nhưng mà vẫn muốn tán gẫu.
92.
Uyển Kiêu tươi cười rạng rỡ đi vào bếp lấy trái cây tiếp đãi Phùng Bắc.
Cậu vừa đi, Phùng Bắc liền lên tiếng hỏi ngay, “Mày cũng may mắn quá nhỉ? Chúng ta làm anh em bao nhiêu năm rồi, mau nói cho tao biết làm thế nào mà quen được, rồi lúc nào thì tiến được đến bước này?”
“Lúc em ấy dọn đến ở chung.” Tôi thành thật trả lời, “Mới nhìn thấy lần đầu tao đã muốn chà đạp cậu ấy, ai ngờ cuối cùng người bị chà đạp lại là tao.”
Phùng Bắc tặc lưỡi nói, “Tao biết ngay mà, mày chắc chắn là 0. Không hiểu sao tao thấy cậu ấy quen quen.”
“Cậu ấy họ Uyển, người Thượng Hải.”
“Chết tiệt, búp măng non nhà lão Uyển đã bị mày hái mất rồi.”
Tôi thấy làm 0 cũng hơi xấu hổ, mà thôi, nhục cũng được. Tính ra, Uyển Kiêu ngoài việc trên giường có hơi hung hăng ra… Tôi thật sự chẳng sợ bất cứ ai, mặc kệ Phùng Bắc nói gì.
Phùng Bắc thấy dưới cổ áo Hoắc Dật đầy dấu hôn. Chết tiệt, cái thằng “liệt dương” bao nhiêu năm nay mà cũng bắt đầu có đời sống tình dục rồi? Sao mình chẳng có vậy.
Lòng hắn chua chát.
Tôi thấy cái vẻ đó của hắn, nheo mắt nhớ ra, “Lâm Đường Uyên đâu?”
“À nhớ rồi, hôm nay tao tới là để đặc biệt nói cho mày chuyện này. Lâm bị gia đình ép hôn, thà chết chứ không chịu khuất phục, lén lút đáp máy bay trong đêm đến thành phố C lập nghiệp với hai bàn tay trắng rồi.”
Tôi sửng sốt vài giây, mở điện thoại, chọn một cách đơn giản và tự nhiên nhất: Tài trợ cho huynh đệ làm ăn.
Ngân hàng báo chuyển khoản thành công, số tiền cũng đủ để Lâm Đường Uyên hài lòng.
Cậu ta cũng lập tức nhắn qua, “Thiếu gia Hoắc, từ nay trở đi huynh chính là cha nuôi của đệ.”
Ai nấy cũng dẻo miệng.
Phùng Bắc tấm tắc khen ngợi, “Nếu không phải số tiền mặt trên tay tao đã đổ hết cho Lạc Thượng kia rồi thì tao cũng giúp đỡ Lâm một tay.”
“Động lòng thật? Với một minh tinh nhỏ thật à?”
Hắn suy tư một lát, hơi chần chừ trả lời, “Tao chỉ muốn biết, em ấy có thích tao hay không thôi.”
93.
Sau khi tiễn vị khách quý Phùng Bắc đi rồi, Uyển Kiêu lại sà vào lòng tôi làm nũng, mè nheo, liếm cổ, cắn xương quai xanh, miệng chẳng chịu ngơi nghỉ chút nào.
Trong lòng tôi càng kiên quyết muốn đưa cậu đi học.
Trên ngực áo dưới lớp áo sơ mi đen đầy vết đỏ, dấu vết bị mút để lại mấy ngày cũng chưa tan. Bởi vì dường như ngày nào Uyển Kiêu cũng xác nhận chủ quyền, đánh dấu lại một lần nữa.
Cậu đặc biệt thích nghiên cứu đủ mọi loại tư thế trên người tôi, gần như muốn dính chặt tôi một li cũng không rời.
Có lần tôi hỏi cậu, “Nếu chúng ta không gặp nhau thì sao?”
Sắc mặt Uyển Kiêu tối sầm lại, cậu hơi ủ rũ, mang theo vẻ sợ hãi. Cậu chọc dương vật vào đùi trong tôi, tinh dịch nóng hổi muốn bắn vào cửa huyệt. Nhưng cậu kìm lại được, chỉ đè lên người tôi mà cọ xát, bàn tay lớn xoa nắn khắp người.
Cậu vừa xoa vừa nói, “Anh Hoắc ơi, đời người không có nếu. Em kém anh chín tuổi, em rất sợ việc trước đây anh từng yêu nhiều người, mỗi lần nghĩ đến thôi là em đều ghen đến phát điên.”
“Nhưng em lại mừng vì mình còn trẻ, em có thể bảo vệ anh từ nay về sau.”
“Lần đầu tiên em mộng tinh là năm mười lăm tuổi. Trong giấc mơ anh kêu tên em, em bắn lên người anh, làm bẩn người anh. Bây giờ mơ ước đã thành sự thật, tất cả những điều này không phải là mơ nữa rồi.”
Những lời yêu thương trìu mến cũng rung động lòng người như dục vọng, cậu thật sự muốn cùng tôi chết đuối trên giường.
Dương vật hung hãn xuất tinh một lần rồi vẫn chưa chịu nghỉ ngơi.
Tôi bị nửa dỗ dành nửa lừa gạt, tự mình chầm chậm ngồi xuống côn thịt đỏ tím cứng ngắc. Sâu quá, sâu đến mức tôi tưởng mình bị đâm thủng rồi vậy.
Uyển Kiêu cũng là lần đầu tiên thử cảm giác sâu đến vậy, có thể thâm nhập vào tận bên trong. Cậu không nhịn được mà thở gấp, vừa hôn nhẹ môi dưới của tôi, dùng răng nanh khẽ cắn, vừa dùng bàn tay lớn đầy vết chai véo bên eo tôi.
Cậu muốn thúc cho đến khi tôi bắn không ra tinh dịch được nữa.
Tham vọng và dục vọng phủ kín toàn thân, côn thịt cứng và nóng rực. Tôi không thể khống chế được, vách thịt bên trong co rút, mút chặt lấy con quái vật khổng lồ đang tiến vào.
Cậu thúc hông mãnh liệt, dương vật cùng gốc dương vật và cửa hậu khít khao không rời, quy đầu bên trong cửa huyệt liên tục chà xát chỗ nhạy cảm ở tuyến tiền liệt.
Toàn thân tôi run rẩy không ngừng, tư thế này khiến tôi biết được thế nào là cực khoái đến tê liệt. Đột nhiên cậu ưỡn người lên, dương vật lại nghiến đến chỗ sâu nhất lần nữa, toàn thân tôi tê dại, quên mất cả hô hấp.
Khoảnh khắc đó, nước bọt tự trào ra trên khóe miệng tôi, khi đang mơ màng đạt cực khoái, tôi bất chợt nghĩ đến.
Ở bên cạnh Uyển Kiêu, dường như tôi chưa cau mày bao giờ.