27. Chương 27: Ngoại truyện Phùng Bắc (4)

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất

Chương 27: Ngoại truyện Phùng Bắc (4)

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

13.
Phùng Bắc lái xe đến dưới tòa nhà công ty Lạc Thượng, để ve vãn ngôi sao nhỏ này, hắn quả thực đã tốn không ít tâm tư.
Hôm nay hắn mặc một chiếc áo sơ mi màu hạnh nhân, tay áo xắn lên, để lộ cánh tay trắng đến mức thấy rõ mạch máu, kết hợp với chiếc áo khoác kiểu Anh màu nâu nhạt, trông vừa lịch sự vừa phong lưu. Đôi chân dài được bao bọc trong chiếc quần tây thẳng thớm, khiến người ta khó lòng rời mắt.
Chiếc xe hắn lái cũng không kém phần phô trương, màu bạc hà, như thể sinh ra đã được định sẵn làm nhân vật chính.
Hắn ung dung mở cửa xe, vẻ mặt kiêu ngạo, ngồi chờ Lạc Thượng xuất hiện.
Vài phút sau, người hắn chờ đã đến.
Lạc Thượng bước đi chỉnh tề, đó là thói quen từ nhỏ do được rèn luyện theo kiểu quân đội để lại, sải bước dài nhưng vững chãi. Y ngước mắt thấy Phùng Bắc, lại một lần nữa bị choáng ngợp.
Chỉ cần một ánh nhìn thứ hai cũng đủ để trọn đời chung tình.
Xe đẹp đi đôi với người đẹp.
Ham muốn theo đuổi của đa số đàn ông cũng chỉ có vậy.
Lạc Thượng cho người khác cảm giác quá đỗi chính trực. Dù tuổi trẻ đã làm giảm bớt chút áp lực, nhưng đôi mắt y lại quá thâm trầm, tựa như một vị vua của muôn thú đang ngủ đông.
Sâu thẳm bên trong, những cảm xúc đen tối cuộn trào, từ từ gầm lên như hổ giận dữ, sau khi mai phục sẽ cắn chặt con mồi, quyết không buông tha.
Phùng Bắc không biết bộ dạng lười biếng lúc này của mình trong mắt Lạc Thượng là gì.
Là sự quyến rũ giấu đầu lòi đuôi.
Cực kỳ khêu gợi.
14.
“Lạc Thượng, cậu không cần rời khỏi Bắc Kinh.”
“Cậu có muốn trở thành một đại minh tinh không?”
Phùng Bắc là một kẻ ngông nghênh, bất cần, nhưng ánh mắt đuôi mày lại rất thâm tình, những lời nói ra đều như lời thề.
“Tôi sẽ nâng đỡ cậu.”
15.
Lên xe Phùng Bắc, Lạc Thượng đột nhiên nghe được những lời rung động lòng người như vậy.
Y không rời mắt nhìn Phùng Bắc đang xoay tay lái, góc nghiêng sắc sảo, xinh đẹp, đôi môi phớt hồng, toát ra khí thế hăng hái, ngạo nghễ, toàn thân tinh tế đến từng chi tiết, mang đến sự rung động mãnh liệt đến khó tả.
Nhưng y kìm nén tất cả xuống đáy lòng, bây giờ chưa phải lúc.
Y là một linh hồn bị trói buộc.
Cha y là một nghị viên quân khu danh tiếng lẫy lừng, đối xử với con cháu vô cùng nghiêm khắc, gần như là lạnh lùng vô tình.
Mà mục đích y đến Bắc Kinh lần này cũng rất đơn giản.
Người mẹ đã khuất của y thích diễn xuất.
Khi cha mẹ ly hôn y chỉ mới mười lăm tuổi, cũng có nổi loạn, bất phục, y đòi đi theo mẹ.
Nào ngờ lúc ấy mẹ y bị bệnh rất nặng, không còn sức để chăm sóc con trai.
Ngày mẹ y mất, người cha cả đời lạnh nhạt, vô tình, đứng ở địa vị cao kia lại rơi vài giọt nước mắt.
Còn cho phép Lạc Thượng sau khi học đại học có thể làm những việc mình thích.
Không cần phải gò bó trong doanh trại quân đội nữa.
Thế nên y đến Bắc Kinh bươn chải, từ chối sự giúp đỡ của cha.
16.
Cuộc sống thật kỳ diệu, giữa người với người rốt cuộc cần phải bổ sung cho nhau để đạt được sự cân bằng.
Lạc Thượng tự nhận mình là người cổ hủ, biết kiềm chế, tuyệt đối không cho phép bản thân quá phóng túng, đa tình.
Thế mà lần đầu tiên trong đời y đến quán bar lại gặp được Phùng Bắc.
Phải chăng đây là một dáng vẻ tươi tắn, sống động đến nhường nào?
Lạc Thượng không biết, y chỉ biết chỉ cần nhìn một lần là khó thể quên được.
Y chưa từng thấy người nào rực rỡ đến thế.
17.
Bánh xe McLaren dừng lại trước cửa khách sạn.
Phùng Bắc tháo dây an toàn, hắn chủ động nhổm người dậy, áp sát Lạc Thượng ở ghế phụ. Trong đôi mắt hắn tràn đầy ý cười, thơm nhẹ lên đuôi mắt Lạc Thượng, sau đó liếm nhẹ môi trên, cuối cùng thủ thỉ với y: “Cậu biết tôi đưa cậu đến đây để làm gì không?”
Lạc Thượng hơi sững sờ, nhưng nắm tay siết chặt lại, y bình tĩnh trả lời, “Vào phòng.”
“Vào phòng rồi thì sao?”
“Làm tình.”
Phùng Bắc cười sảng khoái, hắn cảm thấy kiểu trả lời thành thật của Lạc Thượng quá đỗi đáng quý, có chút vụng về nhưng lại rất dễ nghe, hắn vẫn thích trêu chọc người khác, “Vậy cậu có bằng lòng không?”
Lạc Thượng lắc đầu, nghiêm túc nói: “Không muốn tình một đêm với anh.”
Y vẫn mặc áo dài tay quần dài, che đi những vết sẹo khắp người từng lăn lộn trong bùn đất ở doanh trại. Vẻ mặt y chính trực, môi khẽ mím, kìm nén đến lạ thường.
Phùng Bắc cũng không hề ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên hắn bị người khác từ chối. Nhưng hắn cũng không chán nản, ngược lại ham muốn chinh phục càng bùng cháy hơn.
Phùng Bắc luyến tiếc cắn nhẹ lên cằm Lạc Thượng một cái, rồi từ từ ngồi trở lại ghế lái, khóe miệng vẫn cười tủm tỉm, dù sao cũng đã hôn được rồi, mình cũng không thiệt thòi gì.
Thế là hắn hoàn toàn phớt lờ hơi thở nặng nề của Lạc Thượng, người đang nhịn đến cực hạn, dương vật dưới háng đã cương cứng đến mức phải dùng tay che đi một chút.
Trai trẻ máu nóng nhiệt huyết, bề ngoài đoan chính, kiềm chế, cấm dục.
Là một liều thuốc kích dục gây nghiện.